Lịch phát hành tháng 11/2012

1. Tắt đèn kể chuyện ma 1 – Loan Bảo Quần

Cuộc sống luôn tồn tại những điều khó có thể lý giải, được đồn thổi từ người này sang người khác, từ năm này qua năm khác và dần phủ lên chúng lớp vỏ bí ẩn ma mị. “Tắt đèn kể chuyện ma” là một cuốn sách tổng hợp những câu chuyện liêu trai, cổ quái như vậy. Nhưng thay vì khai thác yếu tố ma mị vốn là thế mạnh của những câu chuyện liêu trai, tác giả Loan Bảo Quần với sự uyên bác và tinh tế của mình đã khéo léo kết hợp những kiến thức đông tây kim cổ và kể lại những câu chuyện ấy theo một khía cạnh khác đời thường hơn, thực tế hơn. Có thể là những lý giải khoa học khách quan, có khi lại là những suy diễn chủ quan của góc nhìn tác giả, có những câu chuyện buồn bã thê lương, cũng có những mẩu chuyện vô cùng hài hước. Nhưng dù là câu chuyện nào cũng đều khiến độc giả kinh ngạc và thích thú vì những bí mật được hé mở trong đó.

Thủy quỷ, nịch quỷ, cương thi, trành quỷ, sát quỷ, thảo trái quỷ, khảo trường đại đầu quỷ, quỷ thất tình lục dục, quỷ hóm hỉnh, hài hước; vấn đề miếng ăn, chỗ ở, cái mặc của quỷ; vấn đề cái chết của quỷ… Thế giới ma quỷ rốt cuộc có dáng vẻ ra sao?

Hãy lần theo sự gợi mở trên từng câu chữ quay ngược thời gian trở về với hàng ngàn năm trước, vén chiếc màn bí ẩn lên mà từng bước khám phá thế giới U minh huyền bí của người Trung Quốc xưa và nay trong “Tắt đèn kể chuyện ma” được công ty sách Đinh Tị giới thiệu đến bạn đọc trong tháng 11 này.

2. Ngàn năm chờ đợi – Diệp Lạc Vô Tâm

Ta coi nàng là tri kỷ, coi nàng là người duy nhất hiểu được nỗi niềm tâm sự trong lòng ta giữa đất trời bao la, cũng là người duy nhất có thể tồn tại vĩnh hằng với ta trong tam giới…

Nếu một ngày nào đó nàng có thể nói chuyện với ta, mỉm cười với ta, thì ta sẵn sàng đánh đổi bằng tất cả những gì ta có…

Tại sao đến khi cử động được, mỉm cười được, nàng lại quên ta nhanh như vậy…

 

3. Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh – Thư Nghi

Thời còn trẻ, chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. Khi đó tôi không hề biết trên đời này còn tồn tại một sức mạnh gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi. Lúc ở trong phòng tắm của trường học và cất cao tiếng hát “I love you more than I can say”, tôi không hề ngờ rằng, câu chuyện đó sẽ có một ngày xảy ra với tôi. Tôi gặp anh lần đầu tiên là ở một tình huống đẫm máu tại thành phố Odessa, đất nước Ukraine…

 

4. Nơi những cơn gió dừng chân – Minh Nhật

Sau Cà phê yêu, Minh Nhật lại đưa độc giả phiêu lưu đến một cảm xúc hoàn toàn mới lạ: “Nơi những cơn gió dừng chân” (tập truyện ngắn) để chiêm nghiệm những cảm xúc của tuổi trẻ với những yêu thương mong manh, luôn tiệm cận với ranh giới đổ vỡ, mất mát nhưng đầy trải nghiệm lý thú.

 Không gian câu chuyện xoay quanh đời sống của những người trẻ hiện đại đi du học và những câu chuyện tình cảm nam nữ xoay quanh những không gian này cũng thật nhẹ nhàng, tinh tế và để lại trong lòng bạn đọc những suy tư, trải nghiệm thật dễ mến.

Bão từ là truyện ngắn có sử dụng bút pháp hiện thực huyền ảo, một cơn bão đến từ một chuyến bay hay một cơn bão đến từ trong sự rung động trái tim của một chàng trai khi người bạn gái yêu quý không còn nữa. Anh luôn thấy Liên trong từng trải nghiệm nhỏ nhoi của mình và cũng nhờ có cơn bão từ này, mà anh nhận ra cuộc sống này thật có ý nghĩa, chúng ta không chỉ sống cho ngày hôm qua mà còn phải sống vì ngày hôm nay và cả những ngày sau nữa. Khi đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết thì giá trị của sự sống mới được nhìn thấy.

Đến với truyện: Những ngôi sao Gotham, Bóng tối New York, Sợi chỉ màu đỏ cũng xoáy vào tình yêu của những người trẻ xa xứ, trong câu chuyện đậm vẻ huyễn hoặc, giả định của bút pháp hiện thực huyền ảo, câu chuyện tình giữa nhân vật tôi và Chi càng đậm chất bi thương, đẹp đẽ và trong sáng.

Truyện của Minh Nhật đều có kết thúc mở, có thể mở ra những bế tắc không lối thoát, cũng có thể mở ra những niềm tin hi vọng dâng trào. Nhưng với lối hành văn nhẹ nhàng, trẻ và thông minh của một cây viết nhiều năm lăn lộn ở mảng báo dành cho giới trẻ học đường. Có một điều dễ nhận thấy, văn của Minh Nhật tiệm cận đến giới trẻ với những suy nghĩ, trải nghiệm đầy màu sắc của tuổi đôi mươi.

Trong câu chuyện Tháng giêng diệu kỳ, điều thú vị nhất là ở câu kết của nhân vật nữ chính: “Anh à, em nghĩ lại rồi, em không chờ hết năm 2012 nữa đâu, giữa năm mình cưới luôn nhé!” Và với chàng trai đôi mươi kia, thì “lời tỏ tình” dễ thương kia chính là một điều diệu kỳ.

Tập truyện ngắn của Minh Nhật gồm hai mươi truyện ngắn, về đề tài giới trẻ và những câu chuyện tình yêu của người trẻ xa xứ với ngồn ngộn những tâm tư, ưu tư tiệm cận vào cảm xúc của người đọc. Nếu ai đã từng biết đến Minh Nhật, sẽ thấy yêu thích những trang văn mà yêu thương man mác dường như lẩn khuất trong từng câu chữ.

Sinh mệnh 2.5

“Đi đi!” Anh làm mặt hung dữ: “Nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát đến bắt các cháu về đồn.”

Nhắc đến cảnh sát, hai đứa trẻ lập tức buông tay, ngó trước ngó sau. Nhân cơ hội đó, Tôn Gia Ngộ đẩy hai đứa trẻ và chui vào trong xe. Sau khi đóng cửa và khởi động xe, anh nói: “Em không biết đâu, đám trẻ này cực kỳ
đáng ghét…”

Anh đột nhiên cất cao giọng: “Biết ngay mà, cái kiểu chó gì thế không biết?”

Tôi quay sang, lập tức phì cười thành tiếng. Hóa ra gương chiếu hậu hai bên xe của anh đã biến mất.

Tôn Gia Ngộ đẩy cửa xe, hét lên bằng tiếng Nga: “Hai thằng kia, mau quay lại đây nhanh lên.”

Nhìn sắc mặt hung dữ của anh, hai đứa trẻ sợ quá chạy mất. Nhưng chúng nhỏ người chân ngắn, chẳng mấy chốc đã bị Tôn Gia Ngộ túm được và xách cổ áo quay lại.

Sau một hồi trả giá, Tôn Gia Ngộ cuối cùng phải móc ba mươi đô la chuộc lại hai cái gương chiếu hậu. Lúc cầm gương quay lại xe, anh tức đến tái cả mặt.

Tôi ngồi ở trên ghế cười gập bụng, nói không ra hơi: “Vụ mua bán này… hời quá còn gì. Nếu anh mua cái mới, BMW… ít nhất cũng phải mất một trăm đô.”

Sắc mặt Tôn Gia Ngộ từ từ dịu đi, anh giơ tay véo má tôi: “Ba mươi đô la để đổi lấy nụ cười của em, cũng đáng lắm.”

Tôi vẫn chỉ cười mà không lên tiếng. Hai đứa trẻ nhận tiền rồi chạy mất, cách đó không xa có mấy thiếu niên bản xứ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, rõ ràng chúng mới là thủ phạm.

Tôn Gia Ngộ nhếch mép cười: “Lũ khốn này, tôi bị chúng chơi mấy lần rồi. Thảo nào vừa nãy tôi thấy cái gương quen mắt thế!”

Tôn Gia Ngộ đưa tôi về nhà, xe đi qua nhiều con đường trong thành phố. Hai hàng đèn đường trôi qua vun vút như dải sao băng.

Đưa mắt nhìn gương mặt trông nghiêng anh tuấn của Tôn Gia Ngộ, nụ cười trên môi tôi dần tắt hẳn. Chỉ cần anh nhìn tôi là tim tôi lại đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác đó, tôi cũng không hiểu nổi tại sao nữa. Tôi hy vọng mình có thể biết được nguyên nhân, liệu đây có phải là cảm giác yêu? Khi bạn thật sự yêu một người, bạn sẽ chẳng cần lý do hay suy luận logic.

Tôn Gia Ngộ liếc nhìn tôi: “Sao em đột nhiên im lặng thế?”

“Tôi không biết nói gì cả.”

Anh mỉm cười hỏi tôi: “Em là người Bắc Kinh à?”

“Ừ.”

“Tốt nghiệp trường Trung học Âm nhạc?”

“Ừ.”

“Ngoài “ừ” ra em còn biết nói từ khác không?”

Tôi lườm anh: “Hộ chiếu của tôi anh xem rồi. Tôi và Bành Duy Duy là bạn học anh cũng biết rồi. Anh hỏi những câu đó có phải phí lời không?”

Tôn Gia Ngộ cắn môi: “Thì tôi giúp em tìm đề tài nói chuyện mà. Thôi được rồi, đến lượt em hỏi tôi đi.”

“Người khác gọi anh là Mark, đó là tên tiếng Anh của anh sao?” Tôi hỏi.

“Ừ.” Anh trả lời giống hệt tôi.

“Tại sao lại là Mark? Có điển tích gì không?”

“Điển tích ư?” Tôn Gia Ngộ ngẫm nghĩ một lúc, anh mỉm cười: “Có, nhưng khá tầm thường. Hồi đi học, bà giáo nước ngoài đặt tên tiếng Anh cho tôi là Jay. Tôi không đồng ý, kiên quyết lấy tên Mark. Bà giáo truy vấn: “Why? Why?”.”

“Rốt cuộc là vì sao?” Tôi cũng rất hiếu kỳ.

“Bởi vì…” Anh trả lời chậm rãi: “Lúc đó đồng bảng Anh và đồng đô la Mỹ tụt dốc nghiêm trọng, chỉ có đồng mark của Đức là ổn định.”

“Tội nghiệp bà giáo.” Tôi cố nhịn cười: “Bà ấy có bị anh làm cho tức chết không?”

Tôn Gia Ngộ nghiêm túc lắc đầu: “Không, bà giáo thường bị tôi chọc tức nên quen rồi. Em không biết đâu, từ thời tiểu học đến đại học, rất ít thầy cô thích tôi. Mỗi lần họp phụ huynh, người nhà tôi chẳng ai muốn tham gia. Bởi vì lần nào tôi cũng bị nêu gương xấu ở buổi họp.”

“Nếu thầy giáo yêu cầu nhất định tham gia thì sao?”

“Thế thì mọi người để ông nội tôi đi. Dù sao ông nội tôi cũng bị điếc, thầy giáo nói gì ông đều nghe không hiểu.”

“Ôi trời, chắc thầy cô đời trước không chịu thắp hương nên mới vớ phải học trò như anh.” Tôi phải dùng sức cuộn chặt tay thành nắm đấm mới có thể nhịn cười.

“Nếu không có tôi, cuộc đời dạy học của họ chắc sẽ tẻ nhạt lắm. Một cô giáo Ngữ văn ở trường Trung học S thậm chí đến giờ vẫn còn nhớ tôi. Một lần vào kỳ thi cuối kỳ, đề thi yêu cầu điền vào chỗ trống cổ văn. Vế trên là: “Cùng tắc độc thiện kỳ than[1]”. À, em có biết vế sau là gì không?”

“Chẳng phải là: “Phú tắc gì đó thiên hạ gì đó” sao?”

“Gì là gì? Tôi điền thẳng câu: “Phú tắc thê thiếp thành quần[2]”, cô giáo tức đến run người, nói rằng đời này gặp tôi, coi như cô được mở rộng tầm mắt!”

Tôi cười ngặt nghẽo đến mức cả người rung bần bật: “Bố mẹ anh không quản lý anh ư?”

“Mẹ tôi?” Tôn Gia Ngộ nhún vai: “Mẹ tôi còn lợi hại hơn tôi nữa. Lúc đó vì muốn trốn buổi tự học buổi tối để xem phim Anh hùng xạ điêu, tôi suốt ngày tìm mẹ tôi mè nheo. Mẹ tôi ngại phiền phức nên viết sẵn cả tập đơn xin nghỉ học cho tôi, lúc nào dùng chỉ cần điền ngày tháng, viện đủ các loại lý do lý trấu trên đời. Một học kỳ tôi sốt cao đến bảy, tám lần, khiến cô chủ nhiệm sợ hết hồn, tưởng tôi mắc bệnh máu trắng.”

Tôi đập vào bảng đồng hồ trước mặt, cười chảy cả nước mắt: “Anh như vậy vẫn có thể thi đỗ đại học sao? Thật vô lý quá.”

Tôn Gia Ngộ dương dương đắc ý: “Nhắc đến mới nói, năm đó tôi thi đỗ Đại học B với số điểm chuẩn, khiến cả trường xôn xao.”

Gần đến khu chung cư, nụ cười trên môi Tôn Gia Ngộ vụt tắt. Anh đạp mạnh phanh xe, tôi không kịp phòng bị nên người chúi về phía trước, đầu suýt nữa đập vào
cửa kính.

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Tôn Gia Ngộ không trả lời, anh nhìn chăm chú vào một nơi nào đó ở phía trước, vẻ mặt kinh ngạc và đầy nghi hoặc, dường như không tin vào mắt mình. Tôi dõi theo ánh mắt anh, thấy một chiếc Mercedes màu đen đỗ ngay dưới tòa chung cư tôi sống. Đèn xe chiếu sáng choang, biển số xe bắt đầu bằng ba chữ cái “TTT” rất nổi bật.

Một đôi nam nữ đang chìm trong men tình, hôn nhau cuồng nhiệt. Cô gái hơi ngả người về đằng sau, gần như nằm xuống nắp xe. Cô gái có mái tóc dài đến thắt lưng và thân hình dong dỏng như bông hoa đẹp đẽ trong đêm tối kia không phải là Duy Duy thì còn ai vào đây nữa?

Duy Duy cũng nghe thấy tiếng động cơ ô tô, cô quay mặt về phía xe chúng tôi. Nhìn từ xa, gương mặt cô lờ mờ không rõ ràng, nhưng dường như trên gương mặt ấy đang nở một nụ cười châm biếm. Sau đó Duy Duy lại quay sang dính chặt vào người đàn ông kia và hôn quên cả trời đất.


[1] Câu nói về Đại trượng phu của Mạnh Tử, nghĩa là mỗi người nên làm tốt phận sự của mình.

[2] Giàu có thì thê thiếp có cả đám.

�--a�m �� -SA’>[2] Thời Truyền Dương sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo khổ, mười bốn tuổi tới Bắc Kinh làm nghề móc phân. Tinh thần không ngại khó ngại khổ của ông được Đảng và nhân dân tán dương. Từ năm 1952, ông làm việc tại đội công nhân vệ sinh thành phố Bắc Kinh và trở thành tấm gương lao động xuất sắc toàn quốc.

t’>�wf!�m �� otnotes]>


[1] Louis (Brad Pitt) và Lestat (Tom Cruise), Claudia (Kirsten Dunst) là ba nhân vật chính trong bộ phim điện ảnh Phỏng vấn Ma cà rồng. Louis là nhân vật chính diện còn Lestat là nhân vật phản diện.

[2] Chào buổi sáng.