Cơn gió – Những chú chim gác mái 2

 

 

Giang đặt bàn tay lên tay bạn mình. Nhìn đứa bạn thân luôn bị coi là nghịch ngợm ngồi cạnh nó run lên, những giọt thủy tinh lăn dài. Dù sao, ít nhất An không mất một người bạn thân vì nó đã trượt tốt nghiệp. Chẳng sao cả, với Giang thì chẳng có điều gì thay đổi.

An ra cửa hàng sửa xe của chú Minh. An chơi với hầu hết hội ở đây. Công việc bận rộn, xe vứt khắp nơi, phụ tùng la liệt. Thấy An bước vào, Đăng ngừng tay, xoay cái kìm trên tay:

– Bạn hiền, qua chơi à? Ngồi uống nước.

Đăng lau chùi đôi găng đầy dầu mỡ của nó, ngồi xuống cạnh An. Nó rót hai cốc trà đá rồi chỉ về phía con Nouvo màu đen phía trước:

– An, mày nhìn con kia xem, ngất chưa!

– Mới chuyển ở đâu về à?

Đăng gật đầu.

– Ừ, phá giá anh em dã man luôn. Lúc đưa về đây nó đã được độ bét nhè rồi. Giảm xóc gazi với bình phụ chứa nitơ lỏng, rồi quạt gió mạ crom, bộ làm mát động cơ showa, toàn hàng chuẩn.

– Của ai thế?

– Tuấn Anh, gã “quái thú” của hội chơi xe yamaha…

Hai thằng cứ ngồi thao thao bất tuyệt về tác phẩm mới như thế. Ánh nắng buổi trưa gay gắt làm không khí trong khu sửa xe nóng thêm. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Những cánh tay dầu mỡ quệt ngang mặt. Những tiếng gọi í ới…

Đó chẳng phải một cảnh đẹp và lãng mạn gì. Nó khác xa những văn phòng sạch đẹp, điều hòa mát rượi và các nhân viên mặc đồng phục đi lại hối hả. Đây là một tiệm sửa xe nhỏ, ồn ào và nóng nực, nhưng khách đến có thể yên tâm để xe đó, rồi về, và khi quay lại đã có một con xe thật ngon để lăn bánh. Quan trọng hơn, ở đây có sự đam mê, thứ mà sau rất nhiều thời gian An mới tìm thấy và có thể, không bao giờ mất đi.

An về nhà. Mẹ đang làm bếp, nó đến, ôm mẹ từ sau lưng.

Hành động đột ngột khiến mẹ hơi giật mình, nhưng rồi mỉm cười. An ít khi bộc lộ tình cảm như thế, nhưng mẹ biết con trai mình là người sống tình cảm. Mẹ xoay lại:

– Mạnh hơn rồi chứ con?

– Vâng!

– Con muốn bắt đầu thế nào?

– Con… muốn vào làm ở tiệm sửa xe của chú Minh. Con sẽ học một cách bài bản, đến khi có đủ vốn và kinh nghiệm, con có thể sẽ mở cửa tiệm riêng. Như thế hoặc lớn hơn.

– Việc đó làm con vui chứ?

– Dạ?

– Việc đó làm con vui chứ?

An hơi sững lại một chút, rồi nó nhoẻn miệng cười.

– Vâng, con thích lắm!

– Tốt, đã đến lúc con đi con đường của riêng con, mẹ muốn con biết, mẹ luôn ủng hộ những gì con làm.

– Con cảm ơn mẹ!

An quay người đi, đến trước cửa bếp, nó quay lại, nhìn mẹ:

– Mẹ ạ, có lẽ không có bằng tốt nghiệp, nhưng mười hai năm học cũng không uổng phí, nó dạy con biết cách ôm mẹ.

– Mẹ biết, con trai. – Mẹ nháy mắt với An một cái.

Bầu trời có vẻ trong sáng hơn những ngày trước, từng đám mây từ từ trôi. An mở cửa sổ, nhìn về phía chân trời. Và An biết, cuộc sống của nó vẫn ở phía trước. Như những chú chim ngoài gác mái kia, sẽ tung cánh bay về phía mặt trời.

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s