Cơn gió – Những chú chim gác mái 2

 

 

Giang đặt bàn tay lên tay bạn mình. Nhìn đứa bạn thân luôn bị coi là nghịch ngợm ngồi cạnh nó run lên, những giọt thủy tinh lăn dài. Dù sao, ít nhất An không mất một người bạn thân vì nó đã trượt tốt nghiệp. Chẳng sao cả, với Giang thì chẳng có điều gì thay đổi.

An ra cửa hàng sửa xe của chú Minh. An chơi với hầu hết hội ở đây. Công việc bận rộn, xe vứt khắp nơi, phụ tùng la liệt. Thấy An bước vào, Đăng ngừng tay, xoay cái kìm trên tay:

– Bạn hiền, qua chơi à? Ngồi uống nước.

Đăng lau chùi đôi găng đầy dầu mỡ của nó, ngồi xuống cạnh An. Nó rót hai cốc trà đá rồi chỉ về phía con Nouvo màu đen phía trước:

– An, mày nhìn con kia xem, ngất chưa!

– Mới chuyển ở đâu về à?

Đăng gật đầu.

– Ừ, phá giá anh em dã man luôn. Lúc đưa về đây nó đã được độ bét nhè rồi. Giảm xóc gazi với bình phụ chứa nitơ lỏng, rồi quạt gió mạ crom, bộ làm mát động cơ showa, toàn hàng chuẩn.

– Của ai thế?

– Tuấn Anh, gã “quái thú” của hội chơi xe yamaha…

Hai thằng cứ ngồi thao thao bất tuyệt về tác phẩm mới như thế. Ánh nắng buổi trưa gay gắt làm không khí trong khu sửa xe nóng thêm. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Những cánh tay dầu mỡ quệt ngang mặt. Những tiếng gọi í ới…

Đó chẳng phải một cảnh đẹp và lãng mạn gì. Nó khác xa những văn phòng sạch đẹp, điều hòa mát rượi và các nhân viên mặc đồng phục đi lại hối hả. Đây là một tiệm sửa xe nhỏ, ồn ào và nóng nực, nhưng khách đến có thể yên tâm để xe đó, rồi về, và khi quay lại đã có một con xe thật ngon để lăn bánh. Quan trọng hơn, ở đây có sự đam mê, thứ mà sau rất nhiều thời gian An mới tìm thấy và có thể, không bao giờ mất đi.

An về nhà. Mẹ đang làm bếp, nó đến, ôm mẹ từ sau lưng.

Hành động đột ngột khiến mẹ hơi giật mình, nhưng rồi mỉm cười. An ít khi bộc lộ tình cảm như thế, nhưng mẹ biết con trai mình là người sống tình cảm. Mẹ xoay lại:

– Mạnh hơn rồi chứ con?

– Vâng!

– Con muốn bắt đầu thế nào?

– Con… muốn vào làm ở tiệm sửa xe của chú Minh. Con sẽ học một cách bài bản, đến khi có đủ vốn và kinh nghiệm, con có thể sẽ mở cửa tiệm riêng. Như thế hoặc lớn hơn.

– Việc đó làm con vui chứ?

– Dạ?

– Việc đó làm con vui chứ?

An hơi sững lại một chút, rồi nó nhoẻn miệng cười.

– Vâng, con thích lắm!

– Tốt, đã đến lúc con đi con đường của riêng con, mẹ muốn con biết, mẹ luôn ủng hộ những gì con làm.

– Con cảm ơn mẹ!

An quay người đi, đến trước cửa bếp, nó quay lại, nhìn mẹ:

– Mẹ ạ, có lẽ không có bằng tốt nghiệp, nhưng mười hai năm học cũng không uổng phí, nó dạy con biết cách ôm mẹ.

– Mẹ biết, con trai. – Mẹ nháy mắt với An một cái.

Bầu trời có vẻ trong sáng hơn những ngày trước, từng đám mây từ từ trôi. An mở cửa sổ, nhìn về phía chân trời. Và An biết, cuộc sống của nó vẫn ở phía trước. Như những chú chim ngoài gác mái kia, sẽ tung cánh bay về phía mặt trời.

 

 

Sinh mệnh 2.4

Một hôm, đang ở trường bàn với bạn cùng lớp về chuyện đi đâu trong kỳ nghỉ, một bạn học nữ chạy đến nói với tôi: “Bạn à, có một anh rất đẹp trai đang chờ bạn ở bên ngoài.”

Tôi tưởng đó là Andre, từ lúc chia tay ở quán ăn, gần một tháng nay anh không liên lạc với tôi. Thế là tôi vui vẻ chạy ra ngoài tìm anh.

Ngoài cửa phòng tập đàn có một người đàn ông mặc áo khoác da dài màu đen đứng quay lưng về phía tôi. Đèn đường ở phía trước chiếu vào người anh ta, làm nổi bật thân hình cao ráo hoàn hảo, như thể anh ta đang được rọi sáng bởi ánh đèn sân khấu.

Tôi đi chậm lại, đây không phải là Andre. Andre là chàng trai thuần phác luôn mặc đồ như sinh viên đại học. Còn người đàn ông này, dù chỉ nhìn từ đằng sau cũng có thể thấy được anh ta là một người sành điệu.

Tôi lập tức dừng bước, có lẽ bước chân vừa rồi đã làm kinh động đến anh ta. Anh ta từ từ quay lại, gương mặt đẹp như tượng điêu khắc và đôi mắt đen láy như đêm tối mùa đông dần hiện ra trước mắt tôi.

Người tìm tôi là Tôn Gia Ngộ. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch, trong lòng bỗng trào dâng một niềm vui khó tả.

“Chào em!” Anh tươi cười với tôi: “Tôi đến để đòi nợ, em không quên vụ thiếu tôi đấy chứ?”

Đứng trước mặt anh, tôi tự nhiên ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời. Lời cảnh cáo của Duy Duy phảng phất bên tai nhưng tôi nghĩ ăn một bữa cơm chắc cũng không sao cả, hơn nữa đúng là tôi còn mắc nợ anh. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng tôi ngoan ngoãn theo anh lên xe ô tô.

Tôn Gia Ngộ đưa tôi đến một câu lạc bộ tư nhân được xây dựng theo lối kiến trúc cổ kính từ thời Ekaterina II[1]. Rèm che ấm áp và ánh sáng thích hợp tạo cho bên trong phong cách sang trọng, tinh tế.

Tôi dừng bước, đứng yên tại chỗ không chịu đi vào.

Tôn Gia Ngộ cảm thấy kỳ lạ: “Em làm sao vậy?”

“Nơi này tôi không mời nổi anh.” Tôi thật thà trả lời.

“Em mời tôi?” Anh cười lớn: “Em rắp tâm làm tôi mất mặt phải không?”

“Đâu có, tôi thật sự muốn cảm ơn anh mà.”

Tôn Gia Ngộ không nói gì, lẳng lặng kéo tay tôi đi thẳng vào trong. Người phục vụ tươi cười bước tới nghênh đón. Lần này tôi ngoan ngoãn tháo cúc áo khoác ngoài, để mặc người phục vụ giúp tôi cởi áo và mũ treo vào tủ để đồ.

Bàn bên cạnh có người lại gần chào hỏi, hình như là người quen của Tôn Gia Ngộ: “Mark, lâu rồi không gặp.” Người đó đảo mắt về phía tôi cười cười: “Lại thay em khác rồi à? Sao cậu càng chơi càng thụt lùi thế?”

“Mẹ kiếp, cậu cố ý làm tôi mất mặt đúng không?” Tôn Gia Ngộ sa sầm mặt.

Tôi chỉ còn cách quay đầu, giả bộ ngắm nghía bức tranh treo trên tường.

Khi thức ăn dọn lên, Tôn Gia Ngộ hầu như không động đũa. Anh không ngừng bảo tôi: “Em ăn thử món này đi, là món đặc trưng của Ukraine, mùi vị thế nào?”

“Ngon lắm, không biết được làm từ nguyên liệu gì?”

“Nói thật là tôi cũng không biết, chỉ biết tiếng Nga gọi là “Люй Бу Тизи”.” Anh uốn lưỡi phát ra âm tiết kỳ quái.

Tôi không nhịn được cười: “Anh học chuyên ngành tiếng Nga phải không?”

“Không, tôi tự học thành tài. Tôi ở nơi quỷ quái này đã bảy năm, sắp đuổi kịp kháng chiến tám năm rồi.”

Tôi buông dao dĩa, nhìn anh đầy kinh ngạc: “Anh ở nơi này những bảy năm? Chỉ nơi này thôi sao?”

“Có gì lạ đâu?” Tôn Gia Ngộ châm một điếu thuốc lá: “Em đừng ngồi ngây ra đấy, mau ăn đi, có gọi thêm tương cá không?”

Tôi lắc đầu: “Không… không…” Vị tanh ngòm của món cá sống đó có lẽ suốt đời tôi không thể nào quên. Những chuyện khác không tính, chỉ riêng chuyện ăn uống không hợp khẩu vị là đã khó sống nổi. Vậy mà Tôn Gia Ngộ đã sống ở nơi này những bảy năm, tôi cảm thấy khâm phục anh vô cùng.

Đợi đến khi bánh ngọt được dọn lên, Tôn Gia Ngộ đẩy một cái hộp đóng gói rất đẹp đến trước mặt tôi. Tôi nhìn thấy hai chữ cái nổi tiếng “CD” từng gặp vô số lần trên tạp chí thời trang. Mở nắp hộp, bên trong là sáu lọ nước hoa nhỏ có hình thù khác nhau.

“Tôi không biết loại nào thích hợp với em, em thử hết đi.” Tôn Gia Ngộ nói.

“Tôi không bao giờ dùng nước hoa.” Sờ lên những lọ thủy tinh lóng lánh, tuy biết rõ là không nên nhưng tôi không nỡ trả lại, trong lòng mâu thuẫn vô cùng.

“Con gái ai lại không dùng nước hoa.” Anh nhoài người vỗ lên mu bàn tay tôi: “Bảo bối, em nên học cách tạo ra một mùi hương đặc trưng cho riêng mình.”

Câu nói này khiến tôi động lòng, Duy Duy từng nói câu tương tự. Cô ấy bảo, người đã đi xa, mùi hương vẫn còn ở lại, mùi hương thoang thoảng đi vào lòng người sẽ để lại ấn tượng sâu sắc cho đàn ông.

“Tôi không thể nhận.” Do dự một lúc, tôi quyết định trả lại hộp nước hoa. Trên đời này làm gì có bữa trưa miễn phí, tôi còn không biết cái giá của bữa tối ngày hôm nay là gì?

“Cô bé này sao khách sáo thế?” Tôn Gia Ngộ tỏ ra mất kiên nhẫn, anh túm lấy ba lô của tôi và nhét hộp nước hoa vào trong.

Lúc này mà giằng co thì không hay lắm, tôi đành phải mỉm cười với anh: “Cảm ơn anh.”

Khi ra ngoài cửa, Tôn Gia Ngộ nắm lấy tay tôi. Tôi để mặc tay tôi trong tay anh, mặt nóng bừng. Lòng bàn tay anh vừa ấm áp vừa thô ráp, trên đó còn có vài vết chai không dày lắm.

Tôi gãi gãi ngón tay vào vết chai: “Đây là gì vậy? Bàn tay của người lao động vì nhân dân phục vụ?”

Tôn Gia Ngộ làm bộ kinh ngạc, cặp lông mày nhếch lên thành hình số tám: “Ba tôi là Thời Truyền Dương[2], em không biết sao?”

“Thời… Thời gì cơ?” Tôi chưa nghe đến cái tên này bao giờ.

Tôn Gia Ngộ giậm chân thở dài: “Ôi trời, sao tôi có thể quên được chứ? Lại đây, để tôi xóa mù kiến thức cho em. Thời Truyền Dương trở thành tấm gương lao động năm 1975. Đúng rồi, lúc đó em còn chưa ra đời, nghề nghiệp của ông ấy là nghề móc phân. Không phải em không biết “móc phân” là gì đấy chứ? Từ nhỏ tôi đã đi theo ông ấy đến nghìn nhà vạn hộ…”

“Xì.” Sau khi biết anh giỡn tôi, tôi liền giật tay khỏi tay anh, đi vượt lên phía trước.

“Đừng giận mà.” Tôn Gia Ngộ đuổi theo, ngoác miệng cười và giữ vai tôi: “Tôi nói thật vậy, đó là do ma sát với máy tập thể hình, được chưa nào?”

Tôi còn chưa kịp đáp lời, hai đứa trẻ con người bản xứ tầm bảy, tám tuổi từ đâu chạy đến kéo áo Tôn Gia Ngộ: “Chú ơi…” Giọng nói trẻ con của chúng nghe rất dễ thương: “Chú mua gương chiếu hậu không? Năm mươi đô la một cái.”

Một đứa trẻ chìa cái gương chiếu hậu cho anh xem.

“Khỏi.” Tôn Gia Ngộ vừa xua tay vừa rút chìa khóa mở cửa xe cho tôi.

“Mua đi chú, giá rẻ không ngờ, không mua chú sẽ hối hận đấy.” Hai đứa trẻ vẫn bám lấy Tôn Gia Ngộ không rời.


[1] Nữ hoàng Ekaterina II (1729 – 1796), bắt đầu trị vì Đế quốc Nga từ năm 1762 cho đến khi qua đời. Bà có công lớn trong việc đưa nước Nga trở thành một cường quốc ở châu Âu vào thế kỷ 18.

 

[2] Thời Truyền Dương sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo khổ, mười bốn tuổi tới Bắc Kinh làm nghề móc phân. Tinh thần không ngại khó ngại khổ của ông được Đảng và nhân dân tán dương. Từ năm 1952, ông làm việc tại đội công nhân vệ sinh thành phố Bắc Kinh và trở thành tấm gương lao động xuất sắc toàn quốc.

 

t’>�wf!�m �� otnotes]>


[1] Louis (Brad Pitt) và Lestat (Tom Cruise), Claudia (Kirsten Dunst) là ba nhân vật chính trong bộ phim điện ảnh Phỏng vấn Ma cà rồng. Louis là nhân vật chính diện còn Lestat là nhân vật phản diện.

 

[2] Chào buổi sáng.