Sinh mệnh 2.2

Andre là cảnh sát của phòng Tội phạm hình sự thuộc Cục cảnh sát Odessa, năm nay hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp trường Đại học Quốc lập Odessa. Đây là lời anh ta tự giới thiệu về mình.

Sau khi làm quen, dường như Andre có hứng thú đặc biệt với tôi. Mỗi buổi sáng sớm, anh ta đều đợi tôi ở đầu Bậc thang Potemkin để cùng tập thể dục, anh ta bắt tôi ngày nào cũng phải dậy sớm để gặp anh ta. Khi đã quen thân, thỉnh thoảng Andre hẹn tôi ra ngoài ăn cơm sau khi tôi tan học.

Tôi đại khái luôn bị những bộ đồng phục mê hoặc. Trước đây tôi từng bị người khác “ném đá” ở trên mạng chỉ vì tỏ thái độ sùng bái quân phục của nước Đức. Andre bình thường trông giống một cậu sinh viên, lúc mặc cảnh phục lại đẹp trai đến mức khó có thể hình dung. Đôi mắt xanh sâu thẳm của anh dưới chiếc mũ cảnh sát mang một vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Anh là người cảnh sát tuấn tú nhất mà tôi từng gặp.

So với sự sắc sảo và khôn ngoan của người Trung Quốc, Andre đầu óc đơn giản, chất phác, thật thà như phần lớn người Đông Âu khác cùng độ tuổi.

Andre lái chiếc xe Lada hàng second-hand, đây là nhãn hiệu xe hơi nổi tiếng của Liên Xô cũ. Bốn góc xe vuông chằn chặn, màu sắc cũ kỹ trông rất khó coi. Nhưng Andre vẫn không chịu thừa nhận xe của anh sắp trở thành đống sắt vụn.

Anh nghiêm túc biện bạch: “Lada từng là một trong mười nhãn hiệu xe hơi hàng đầu thế giới.”

Tôi không tranh cãi với anh, chỉ hỏi nhỏ: “Nghe nói giới cảnh sát các anh thu tiền “lậu” ác lắm, xã hội đen đều không “đen” bằng các anh. Sao anh lại nghèo như vậy?”

Mặt Andre đỏ như quả cà chua chín, anh cao giọng: “Mai, tôi mong cô xin lỗi tôi. Tôi không biết cô nghe tin này ở đâu nhưng từ trước đến nay tôi chưa bao giờ làm chuyện gì quá phận sự. Nghề cảnh sát chính là niềm kiêu hãnh của tôi.”

“Tôi xin lỗi.” Tôi không ngờ anh lại nhạy cảm như vậy nên lập tức nhận lỗi: “Tôi đã nặng lời quá.”

“Đúng là cô phải xin lỗi tôi. Mai, cô là cô gái xinh đẹp, tôi thích cô, nhưng cô không thể hiểu lầm tôi.” Andre nói rất nghiêm túc.

Andre quả thật rất đẹp trai ngay cả khi tức giận. Tôi đút hai tay vào túi quần, mỉm cười với anh: “Andre, anh đúng là thật thà quá. Trung Quốc có câu thành ngữ: “Gần mực thì đen”, rồi sẽ có ngày anh cảm thấy những tệ nạn này là rất bình thường.”

Andre thở dài, nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực: “Có lẽ cô nói đúng, Cục cảnh sát ba tháng nay không phát lương cho chúng tôi, con người dù sao vẫn phải tiếp tục cuộc sống.”

Những lời Andre nói là thật, lương cảnh sát thông thường chỉ khoảng bốn trăm hryvnia[1], tương đương không đến tám mươi đô la Mỹ.

Từ năm 2002, nền kinh tế Ukraine bắt đầu hồi phục, nhưng thu nhập bình quân đầu người vẫn thấp hơn Trung Quốc, trong khi đó vật giá lại cao gấp đôi Trung Quốc. Vào mùa đông giá lạnh, rau củ quả đắt kinh khủng, một cân cà chua gần tám đô la, dưa chuột hơn mười hai đô la Mỹ. Mỗi tháng tôi có hơn hai trăm đô la sinh hoạt phí nên thỉnh thoảng còn đá qua đá lại chứ trên bàn ăn của người bản xứ chỉ có khoai tây, hành tây và cà rốt, ngán đến mức không nuốt nổi.

Tôi nhún vai, nhái giọng Vasilev: “Được rồi, đồng chí Andre, một khi có bánh mỳ thì sẽ có tất cả. Đi theo tôi, tôi mời anh uống rượu.”

“Thật không?” Andre tỏ ra bất ngờ, bộc lộ niềm vui từ đáy lòng. Tôi bước đến đón vòng tay ôm của anh và cũng đưa hai tay luồn ra sau lưng anh.

Đến Ukraine bốn tháng, ban đầu tôi tương đối hoảng sợ nhưng sau cũng quen dần với cách bày tỏ tình cảm thân mật này của dân tộc Slav. Tuy nhiên, khi ôm cánh mày râu, tôi vẫn không tự nhiên lắm. Nhưng đối với Andre thì khác, trước mặt anh tôi luôn ăn nói và hành động tùy ý, có lẽ do anh là người thật thà, thoải mái nên dễ khiến người khác mất đi sự dè chừng.

Quán ăn rất đông người, đa phần là dân bản xứ. Andre đưa tôi đi xuyên qua đám đông tới một vị trí tương đối yên tĩnh ở bên trong.

Hôm đó anh uống rất nhiều, nói cũng rất nhiều. Anh kể về bố mẹ, anh chị em ruột thịt và tiền đồ của anh. Andre nói bằng tiếng Anh, thi thoảng lại xen vào một vài từ tiếng Nga, tôi chỉ im lặng lắng nghe.

Trên thực tế, cải cách xã hội thường diễn ra theo hai phương thức, một là diễn biến hòa bình, hai là nền chính trị thay đổi đột ngột. Dù áp dụng phương thức nào đi chăng nữa thì người chịu khổ luôn luôn là những người dân bình thường dưới đáy xã hội.

Cũng giống như nhiều người khác, Andre và gia đình anh tiếc nuối cuộc sống của đất nước Liên Xô cũ trước khi tan rã. Lúc đó, đồng rúp là một trong những đồng tiền mạnh nhất thế giới. Còn bây giờ ở chợ đen nước Nga, một đô la Mỹ có thể đổi được bốn trăm rúp.

Hoàn cảnh gia đình Andre rất giống nhà tôi. Bố mẹ anh đều là kỹ sư nhà máy đóng tàu lớn nhất Ukraine, trước đây từng có thời gian làm việc ở Trung Quốc, vì vậy Andre có thể nói một vài câu tiếng Trung đơn giản. Trước khi Liên Xô tan rã, bọn họ thuộc tầng lớp trung lưu có cuộc sống sung túc. Từ sau năm 1991, cuộc sống gia đình họ hoàn toàn thay đổi.

Thời đại học, Andre chọn ngành Lịch sử văn hóa phương Tây. Sau khi tốt nghiệp, anh tìm mọi cách gia nhập ngành cảnh sát, bởi vì nghề cảnh sát tương đối ổn định, được bảo đảm hơn các cơ quan nhà nước khác.

“Andre!” Cuối cùng tôi cũng có cơ hội ngắt lời anh để đề cập với anh thắc mắc trong lòng từ lâu: “Lần đầu tiên anh gặp tôi, trông tôi như thế nào?”

Tôi cố mãi mà vẫn không thể nhớ ra, khoảng thời gian để trống trong ký ức tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Rất thảm hại.” Andre nhìn tôi, khóe mắt lấp lánh ánh cười: “Cô chỉ biết khóc nức nở, trên người dính đầy máu. Tôi còn tưởng cô bị thương nên bảo một nữ cảnh sát lau vết máu cho cô, lúc đó mới phát hiện cô không sao cả. Sau đó tôi đưa cô vào phòng thẩm vấn, chuyện tiếp theo thế nào chắc cô nhớ rõ.”

Câu nói của Andre gần giống lời kể của Tôn Gia Ngộ. Tôi đỏ mặt: “Chỉ có thế thôi sao?”

Anh chớp mắt: “Chỉ có thế thôi.”

“Ở hiện trường chẳng phải còn một người Trung Quốc nữa ư? Anh ta khai những gì?”

“Người Trung Quốc họ Tôn phải không?” Andre nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực, cuối cùng anh lắc đầu: “Anh ta cũng giống cô, chẳng nói gì cả. Cô quen anh ta à?”

“Không, tôi chỉ hiếu kỳ thôi.” Nhìn vào đôi mắt Andre, tôi đột nhiên cảm thấy hơi áy náy: “Sao anh lại nhìn tôi như vậy?”

“May mà cô không quen anh ta.” Andre nói chậm rãi: “Nếu không hai chúng ta không thể cùng nhau uống rượu.”

“Tại sao?” Tôi mở to mắt.

“Tôn luôn là mục tiêu của cảnh sát và cơ quan thuế vụ. Anh ta ra vào Cục cảnh sát không biết bao lần rồi, chỉ là chúng tôi không có đủ chứng cứ nên lần nào cũng phải thả anh ta.”

Tôi hơi hiểu ý của Andre. Anh làm việc ở phòng Tội phạm, nếu tôi quen thân với Tôn Gia Ngộ, là người cảnh sát phụ trách vụ án liên quan, anh không thể tiếp xúc với tôi.

“Nhưng…” Tôi ấp úng. “Mỗi lần đều phải mất tiền các anh mới thả người đúng không?”

Andre mím chặt môi không trả lời, nhưng vẻ mặt anh rõ ràng mặc nhận.


[1] Đơn vị tiền tệ của Ukraine. Một hryvnia (UAH) tương đương 2.580 VND.

 

pt;�n-�m �� alatino Linotype”;mso-fareast-font-family:”Times New Roman”; mso-bidi-font-family:”Palatino Linotype”;color:black;mso-ansi-language:ZH-CN; mso-fareast-language:EN-US;mso-bidi-language:AR-SA’>[2]” Anh ta dùng tiếng Anh: “Tôi là Andre Vladimir Dmitri Ivanovich, cô còn nhớ tôi không?”

 

Tôi lặng lẽ quan sát một lúc, suýt nữa thốt lên: “Con ong mật…”

Đúng là anh ta, chỉ có điều hôm nay anh ta mặc thường phục, miệng cười dịu dàng, khác hẳn vẻ lạnh lùng lúc ở Cục cảnh sát.


[1] Louis (Brad Pitt) và Lestat (Tom Cruise), Claudia (Kirsten Dunst) là ba nhân vật chính trong bộ phim điện ảnh Phỏng vấn Ma cà rồng. Louis là nhân vật chính diện còn Lestat là nhân vật phản diện.

 

[2] Chào buổi sáng.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s