Động phòng 3.4

Diệp Chính Thần không phản bác, khẽ vỗ đầu tôi: “Không trêu em nữa. Đúng là em cần phải tìm một chàng trai tốt để lấy đi thôi, già như thế này rồi, nếu không lấy thì sẽ ế đấy.”

“Sư huynh, anh thấy anh chàng Ngô Dương ấy thế nào?”

“Em thích là được.” Diệp Chính Thần nói rồi quay người bước vào phòng, đóng cửa lại, để mặc tôi đứng ngoài hành lang. Đúng là đồ vô lương tâm, uổng công tôi định quay về giúp anh thay quần áo.

Mặc dù người ấy không có lương tâm, nhưng tôi vẫn nhớ đến anh. Ngày hôm sau, suốt giờ lên lớp mà đầu óc tôi cứ để tận đâu, nào là vết thương của anh còn đau không, cử động có khó khăn gì không, khi thay áo thì sẽ như thế nào. Đến khi giảng viên nói hết giờ, tôi vội chạy ra khỏi giảng đường, đến ngay siêu thị mua xương sườn và hoa quả, rồi đi thẳng đến nhà anh.

Tôi bấm chuông mấy tiếng, nghe tiếng người bên trong vọng ra: “Cửa không khóa”, liền đẩy cửa vào nhà.

Diệp Chính Thần đang gội đầu, cánh tay phải quấn chặt băng, khua khua trên không trung một cách bất lực, tay trái vã nước lên đầu một cách vụng về, nước chảy theo tấm lưng màu nâu xuống dưới. Cơ bắp trên lưng anh rất rắn chắc, hoàn toàn không phải kiểu lưng của những bác sĩ suốt ngày chỉ biết đến sách vở.

Lén quan sát thân hình của người ấy một lúc, cho tới khi nước miếng sắp chảy ra, tôi mới đặt túi hoa quả trong tay xuống, cầm chiếc khăn mặt, lau lưng giúp anh: “Để em giúp anh.”

“Về sớm thế à? Không tới phòng nghiên cứu, không sợ giáo sư sẽ lột da em ra à?” Diệp Chính Thần đón chiếc khăn, lau mặt.

“Dù sao cũng đã bị lột hai lần rồi, có gì mà phải sợ lần lột da thứ ba.”

Diệp Chính Thần nháy mắt với tôi: “Em không nỡ để anh ở nhà một mình như thế sao?”

“Đừng có phí lời nữa.” Tôi lườm Diệp Chính Thần một cái rồi mang cho anh một cái ghế. “Nào, ngồi xuống đây!”

Diệp Chính Thần ngoan ngoãn ngồi xuống, tôi bắt chước cách gội đầu khô ở các hiệu gội đầu, lau hết nước trên tóc, cho lên đầu một ít dầu gội, từ từ vò. Tóc của Diệp Chính Thần rất mềm, khẽ chạm vào lòng bàn tay tôi, khiến tôi chợt nhớ đến những thanh sô cô la mềm ngọt. Tôi cứ vò mãi, vò mãi, mắt vô tình dừng lại ở nửa người trên để trần của Diệp Chính Thần.

Nói thực lòng, tấm lưng ấy không gầy guộc với những đốt xương nhô lên, cũng không giống một phản toàn thịt, nó rắn chắc và rất mạnh mẽ. Tóm lại một câu là: rất đàn ông.

“Này?” Người ấy lau bọt xà phòng trên mắt với vẻ không hài lòng, rồi nhìn tôi bằng cặp mắt hơi mơ màng.

“Ồ…” Lúc đó, tôi mới phát hiện ra là mình đã làm bắn xà phòng vào mắt anh, vội cầm khăn lên lau. “Xin lỗi! Xin lỗi!”

“Em đang nghĩ tới chuyện gì vậy? Sao cứ như người mất hồn thế?”

Tôi không biết phải nói gì, không lẽ lại nói với anh rằng tôi thấy thân hình anh rất tuyệt. Để che giấu vẻ bối rối, tôi vội chuyển chủ đề câu chuyện: “Hôm nay em gặp anh Phùng và Ngô Dương ở nhà ăn, rồi cùng ăn cơm với bọn họ.”

“Ồ. Hèn gì…” Anh nhắm mắt lại, không hỏi thêm gì nữa.

Có lẽ tôi và Ngô Dương rất có duyên, tối hôm qua vừa mới làm quen, hôm nay lại gặp ở nhà ăn. Ngô Dương vốn đã cao, lại mặc bộ đồ tập huấn, nhìn nổi bật hơn hẳn những người Nhật Bản thấp bé.

Nhìn thấy tôi, Ngô Dương bèn tới chào, rồi nói anh đang bị cảm và hỏi loại thuốc cảm nào ở Nhật Bản là tốt nhất.

“Trong phòng em có thuốc cảm.” Tôi định nói để Ngô Dương tới lấy, hoặc là để tôi mang đến cho, nhưng rồi lại nghĩ chúng tôi chưa quen nhau lắm nên bảo: “Đợi anh Phùng rảnh, em sẽ bảo anh ấy mang tới cho anh.”

“Cảm ơn!”

Tôi mỉm cười đáp: “Vì nhân dân phục vụ mà.”

Ngô Dương cũng cười, khi anh cười, trên má hiện rõ hai lúm đồng tiền, trông rất đáng yêu, không giống như Diệp Chính Thần. Bởi nụ cười của Diệp Chính Thần luôn khiến người ta phải suy nghĩ, con người anh lại càng khiến người ta phải suy nghĩ nhiều hơn…

“Sư huynh.” Tôi có một câu muốn hỏi từ lâu rồi: “Hồi ở trong nước anh học trường nào?”

“Trường Đại học Y khoa Bắc Kinh. Sao lại hỏi chuyện đó?”

“Không có gì, chỉ tiện hỏi thế thôi. Thực tình, em cảm thấy ở con người anh có khí chất của quân nhân.”

“Quân nhân?” Diệp Chính Thần mở to mắt nhìn tôi, trừ những lúc tiếp xúc với bệnh nhân, tôi rất ít khi thấy ánh mắt chăm chú ấy của Diệp Chính Thần. “Khí chất gì?”

“Em không thể nói rõ được, vì đó chỉ là cảm giác. Ví dụ, thói quen trong cuộc sống của anh giống như đã được rèn luyện trong quân đội, tư thế đứng cũng rất thẳng, và anh rất yêu quý quốc kỳ…” Tôi nhớ có lần, trước cửa khu ký túc xá có một lá cờ Trung Quốc bé xíu nằm trên mặt đất, chẳng ai để ý đến nó, chỉ có Diệp Chính Thần khi đi qua nhìn thấy đã cúi xuống nhặt nó lên, lau sạch đất cát rồi cắm lên hàng rào bên cạnh. Hành động ấy của anh mang phẩm chất của quân nhân rất rõ.

“Em có học những bài đạo đức hồi tiểu học không thế? Thầy giáo không dạy em quốc kỳ là sự tôn nghiêm của dân tộc chúng ta à?”

Hình như đã giảng rồi, không nhớ nữa.

Gió mang kí ức 6.2

 

Mộc Mộc tắm rửa sạch sẽ, thay một chiếc áo sơ mi thoải mái cùng chiếc quần bò lửng rộng rãi, mái tóc còn đang ướt được túm lên một cách ngẫu hứng, khôi phục lại vẻ thuần khiết và xinh đẹp cần có ở một thiếu nữ hai mươi mốt tuổi, trông như một bông hoa hồng trắng mới chớm nở.

Vừa thấy người đẹp bước ra khỏi phòng tắm, Kiều Nghi Kiệt liền hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng lướt qua cánh mũi, tươi mới hấp dẫn. “Đây mới đúng là bạn gái anh chứ!”

“…” Mộc Mộc không cãi lại, vớ ngay miếng bánh pizza trên bàn nhét vào miệng, nuốt ừng ực từng miếng lớn.

“Ăn từ từ thôi, đừng vội.”

Thực ra, nếu có thể nói được, cô sớm đã hét to lên với anh rằng: “Đại luật sư Kiều, cho dù anh đã làm cho em nhiều việc như thế nào, em cũng không phải là tài sản của anh, anh không có quyền chiếm hữu, sử dụng, thu lợi và xử phạt em, càng không có quyền tuyên bố với người ngoài rằng em là của anh.”

Đáng tiếc, cô không thể. Bởi vì cô đã bị mất tiếng, có mở miệng cũng không thể nói được một chữ nào.

Ngày nào cô cũng nhìn vào gương để luyện tập, mệt đến nỗi gần đứt cả hơi, nhưng vẫn không phát ra được một âm thanh nào chứ đừng nói đến cả một âm tiết. Cô đã thử uống rất nhiều loại thuốc, nào Đông y, Tây y, thuốc dân gian… nhưng tất cả đều không có tác dụng.

Kiều Nghi Kiệt cũng đưa cô đi khám rất nhiều bác sĩ, ngoại khoa, nội khoa, chuyên khoa thần kinh, tất cả đều đã thử hết. Câu trả lời của các bác sĩ đều giống nhau, là do bản thân cô không khắc phục nổi trở ngại tâm lý, không ai có thể giúp được.

Đúng vậy, vận mệnh của cô, không ai có thể giúp được, cô chỉ có thể tự mình đối diện mà thôi.

“Đây là chẩn đoán của bác sĩ Trương.” Kiều Nghi Kiệt đưa sổ chẩn đoán bệnh cho cô xem. “Ông ấy nói đã từng gặp người bị mắc chứng bệnh giống em, có một vài phương pháp có thể thử áp dụng.”

Cô chớp chớp mắt, tỏ ý cảm ơn.

“Ngày mai mấy giờ em rảnh?” Anh hỏi. “Anh đưa em tới đó.”

Cô tiện tay cầm một tờ giấy và cây bút lên, viết ra những nét chữ đẹp đẽ ngay ngắn: “Ngày mai em có một buổi biểu diễn thử, rất quan trọng.”

Mấy năm nay cô chưa từng học thủ ngữ, bởi vì bên cạnh cô không có nhiều người hiểu được ngôn ngữ đó. Một nguyên nhân quan trọng hơn nữa, đó là cô vẫn luôn tin rằng, một ngày nào đó, cô nhất định sẽ mở miệng nói được.

“Buổi biểu diễn gì vậy?”

Biết Kiều Nghi Kiệt lo lắng cho cô, cô bèn kiên nhẫn viết ra giấy: “Biểu diễn phục vụ bộ đội, một buổi biểu diễn rất trang trọng. Ngày mai em tới đó diễn thử, nếu được duyệt, em có thể tham gia buổi biểu diễn của họ, thù lao cũng không tồi.”

“Biểu diễn phục vụ bộ đội? Đó chẳng phải là việc của đoàn văn công quân đội hay sao?”

“Hình như người phụ trách đệm đàn piano của họ có việc bận đột xuất, không thể biểu diễn được. Người của đoàn văn công quen biết với Bạch Lộ nên đã nhờ cô ấy giới thiệu một người biết chơi đàn piano, Bạch Lộ đã giới thiệu em tới đó.”

“Ồ. Mấy hôm nay vừa hay anh cũng không có vụ án nào, ngày mai để anh đưa em đi nhé!”

Mộc Mộc vội vàng lắc đầu, cô còn xua xua cả hai tay để nhấn mạnh.

Kiều Nghi Kiệt cũng hiểu rằng trong quân đội có rất nhiều quy định, nên không kiên quyết nữa. “Vậy anh hẹn bác sĩ Trương vào thứ Hai tuần tới nhé, đợi em về, anh sẽ đưa em đi…”

Thấy Mộc Mộc chăm chú nghe mình nói, anh lại tiếp tục: “Anh đã nói chuyện với ông ấy rồi, ông ấy nói có thể thử chữa theo phương pháp thôi miên.”

Cô ngước mắt lên, đáy mắt trong veo như dòng suối mát.

“Thông qua phương pháp thôi miên, em có thể quay trở về quá khứ, trải qua cảnh tượng đó thêm một lần nữa, có thể lần này em sẽ khắc phục được trở ngại tâm lý, sẽ lại nói được.”

Quay trở về quá khứ, nhìn thấy máu tươi tuôn trào từ lồng ngực bố thêm một lần nữa, máu bắn cả vào mặt cô, từ nóng chuyển sang lạnh…

 

Không, cô lắc đầu quầy quậy.

Quãng thời gian đã qua đó, cô thật sự không muốn đối diện thêm lần thứ hai.

“Mộc Mộc, anh biết là em không muốn.” Kiều Nghi Kiệt túm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô, “Nhưng đây có thể là cơ hội duy nhất của em, em không muốn có thể nói trở lại ư? Em muốn trở thành một người câm suốt đời sao?!”

Cô không muốn…

Cô không lắc đầu nữa, nhìn chiếc khăn tay màu trắng đã ố vàng bên cửa sổ, đang đón gió, phấp phới bay bay.

Anh đã từng nói, thế giới này không phải là không có kỳ tích, còn để xem em có thể tạo nên kỳ tích hay không…

Cô có thể sao?

 

Động phòng 3.3

Diệp Chính Thần đưa cánh tay đến trước mặt tôi: “Em là bác sĩ, liệu có thể nghĩ tới cảm nhận của bệnh nhân một chút được không?”

“Bác sĩ tương lai thôi…” Tôi lẩm bẩm.

Những người bị ốm phần nhiều vì khó chịu trong người nên có hành động khác thường, là một bác sĩ tương lai kiêm bạn của bệnh nhân, tôi tỏ ra rất thông cảm và đồng tình. Thế nên, tôi lại ngoan ngoãn ngồi xuống, ăn vội ăn vàng, trong khi Diệp Chính Thần thì nhai rất chậm, đàng hoàng.

Khó khăn lắm mới chờ cho tới khi Diệp Chính Thần ăn xong, tôi đang định đi thì người bệnh ấy lại bắt đầu giở chứng, một mực nói rằng ga giường bị bẩn, rồi giơ cánh tay bị thương đòi thay. Nhìn động tác vụng về của anh, tôi cảm thấy vô cùng xót xa nên chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, trèo lên giường, thay cho anh một bộ chăn, ga sạch sẽ.

Làm xong mọi việc, tôi trèo xuống giường thì thấy Diệp Chính Thần đang nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ lùng.

“Sao vậy?” Tôi sờ lên mặt mình. “Mặt em nở hoa à?”

Cái người mặt mày cứ sa sầm suốt buổi chiều ấy bỗng bật cười: “Cô bé, đi mau đi, nếu không nhanh thì anh chàng quân nhân của em sẽ đi mất đấy.”

Xem ra anh ta vẫn còn có lương tâm.

“Em sẽ về sớm thôi, anh chờ em nhé, lát nữa về em sẽ giúp anh thay quần áo.”

Chiếc thang máy từ từ lên cao, trái tim tôi mỗi lúc một loạn nhịp, mồ hôi túa ra đầy lòng bàn tay, đây là lần đầu tiên tôi đến gần những người là quân nhân như vậy. Cửa thang máy bật mở, tôi chẳng kịp nhìn, bước ngay ra, bất ngờ va vào một bộ ngực rắn chắc.

“Xin lỗi, xin lỗi!” Tôi hốt hoảng ngẩng lên thì thấy đó là một anh chàng lạ mặt.

“Tiểu Băng?!” Không biết chị Phùng từ đâu chạy ra, vội nắm lấy bàn tay tôi. “Nào, để chị giới thiệu nhé, đây là những cảnh sát vũ trang mà chính phủ cử sang tập huấn. Họ tới Nhật Bản ngày hôm kia.”

Sao lại trùng hợp thế? Tôi lén đưa mắt nhìn chàng trai mà tôi va phải. Anh ta không mặc quân phục mà mặc một bộ thường phục thoải mái nhưng cũng tôn lên thân hình vạm vỡ, rắn chắc, tuy không có các đường nét đẹp như Diệp Chính Thần nhưng chắc chắn khi mặc quân phục, trông sẽ rất oai phong. Khuôn mặt anh ta cũng khá điển trai, các nét trên mặt cân đối, đầy đặn, tất nhiên so với Diệp Chính Thần thì vẫn kém một chút…

Thật là, sao cứ so sánh người ta với Diệp Chính Thần thế nhỉ? Rõ ràng không thể nào so sánh được.

Đúng lúc tôi đưa mắt nhìn trộm anh ta thì bắt gặp anh ta đang nhìn tôi, sau đó anh ta chìa tay ra vẻ rất lịch sự: “Chào em, anh là Ngô Dương.”

“Em là Bạc Băng.” Tôi đỏ mặt đưa tay ra, khẽ bắt tay rồi buông ra ngay.

Sau vài câu chào hỏi đơn giản, bọn họ bước vào thang máy, còn tôi đứng ngây ra nhìn cánh cửa thang máy từ từ khép lại, không biết có phải vì họ không mặc quân phục hay không mà tôi thấy cử chỉ, lời nói của họ không trang nghiêm như tôi tưởng, thậm chí còn không bằng Diệp Chính Thần.

“Em thấy cậu Ngô Dương ấy thế nào?” Chị Phùng hỏi.

“Rất được.”

“Chị vừa hỏi giúp cho em đấy, cậu ấy tốt nghiệp trường cảnh sát vũ trang, đã công tác ở đội cứu hộ ba năm rồi, hình như sau khi tập huấn về sẽ được thăng chức. Chị đã nói chuyện với cậu ấy một lúc, con người cũng rất được, có vẻ chân thật.”

Nghe ra thì thấy rất tốt, đúng là kiểu người từ trước đến nay tôi vẫn thích. Nhưng hình như tôi không có cảm giác gì đặc biệt với anh ta, không thấy như bị điện giật, không thấy tim đập nhanh, không thấy xúc động.

“Nếu em thích cậu ấy thì nên tiếp xúc nhiều hơn để tìm hiểu kỹ hơn.”

Tôi chưa kịp nói gì thì anh Phùng đã cướp lời: “Chuyện tình cảm là phải xem duyên phận, em chớ vội làm gì.”

“Chẳng qua là em chỉ giới thiệu để hai người quen và làm bạn, chứ đâu có nói họ phải yêu nhau ngay.”

“Em thì biết gì…” Anh Phùng tỏ ra thiếu kiên nhẫn, kéo chị Phùng đi, không kịp cho tôi cơ hội nói về chuyện Diệp Chính Thần bị thương.

Tôi đi thang máy từ tầng năm xuống trong tâm trạng như mất mát điều gì, vừa ra khỏi thang máy thì đã nhìn thấy Diệp Chính Thần đang đứng trước hàng rào ở hành lang, chăm chú nhìn xuống dưới.

Tôi nhìn theo ánh mắt của Diệp Chính Thần thì thấy bóng mấy anh chàng quân nhân đang khuất dần. Tư thế bước đi của họ rất đĩnh đạc, nếu mà mặc quân phục thì hẳn là rất đẹp.

“Cuộc gặp mặt thế nào?” Có lẽ vì trời lạnh nên giọng Diệp Chính Thần cũng lạnh băng.

“Ai xem mặt, chỉ là làm quen một chút thôi.”

“Anh chàng cao nhất trông cũng được đấy.” Diệp Chính Thần chỉ về phía trước.

“Anh ấy tên là Ngô Dương. Hình thức rất được. Chị Phùng nói, anh ấy tốt nghiệp trường cảnh sát vũ trang, tính tình rất tốt…”

Diệp Chính Thần véo má tôi: “Thế mà còn bảo là không phải xem mặt, hiểu rõ thế còn gì.”

“Người ta cũng đã hai mươi ba tuổi rồi, muốn tìm một chàng trai tốt để lấy thì cũng có gì là sai.” Tôi lườm Diệp Chính Thần một cái. “Không lẽ lại giống anh, ngày ngày ăn chơi xa xỉ.”

Gió mang kí ức 6.1

Nhiều năm sau.

 

Giang Nam sau cơn mưa, lớp sương mù buổi sớm vừa tan hết, bầu không khí oi bức, ướt át. Ngõ nhỏ đổ nát, con đường lát đá xanh hẹp đến nỗi chỉ đủ để hai người sát vai đi ngang qua.

Một bóng người gầy gò đi giày cao gót mơ màng, lảo đảo đi vào con ngõ nhỏ. Lớp phấn trang điểm khéo léo cùng chiếc váy ngắn màu phấn hồng ôm sát cơ thể che đậy được độ tuổi thật của cô gái, nhưng không che giấu nổi sự trong sáng, thuần phác và ương bướng trong ánh mắt của một thiếu nữ.

Trong ngõ nhỏ, hai người phụ nữ trung tuổi dậy sớm nhóm lửa nấu cơm nhìn thấy cô, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ nhưng cũng đầy ngưỡng mộ sắc đẹp của cô, rồi đưa mắt nhìn nhau như muốn nói “cô gái hư hỏng” mới dọn đến ở này lại ra ngoài lêu lổng rồi, không biết đã say khướt ở đâu cả đêm, đến giờ mới về nhà.

Thực ra, cô gái Mộc Mộc hai mươi mốt tuổi ấy không hề đụng tới một giọt rượu, chẳng qua cô chỉ đang quá buồn ngủ thôi. Cốc Vũ – trưởng nhóm nhạc của cô quả là một người ham tiền, nhận một lúc bốn sô diễn, chạy đi chạy lại bốn nơi, trong đó có hai sô ở tận ngoại tỉnh. Bọn họ bận rộn từ tối hôm qua cho tới tận bây giờ, thậm chí cơm cũng chỉ kịp ăn vài miếng.

Cuối cùng, cả nhóm nhạc mệt quá gục hết trong hậu trường của quán rượu, ngủ say đến nỗi quên cả trời đất, chỉ còn mình cô cố gắng dồn hết chút hơi sức cuối cùng để lết về nhà.

 

Vừa bước vào trong nhà, còn chưa kịp tẩy trang, Mộc Mộc đã đổ vật người xuống giường, lập tức chìm vào giấc ngủ. Không biết bao lâu sau, khi Mộc Mộc còn đang ôm gối ngủ say, tiếng chuông điện thoại vô ý vô tứ bỗng vang lên đinh tai nhức óc. Cô miễn cưỡng mở mắt, he hé nhìn chiếc đồng hồ báo thức trên đầu giường, mới mười rưỡi sáng. Người rỗi việc gọi điện thoại cho cô giờ này, ngoài mấy nhân viên tiếp thị, chỉ có một mình Kiều Nghi Kiệt.

Mộc Mộc không hề nhúc nhích, cứ ôm gối nhìn điện thoại, đợi điện thoại chuyển sang chế độ trả lời tự động.

Mười giây sau, giọng nói uyển chuyển, ngọt ngào, trong trẻo như giọng hát của một cô bé trong máy ghi âm vang lên: “Xin chào, đây là phần ghi âm lại cuộc gọi, xin hỏi bạn là ai? Có việc tìm tôi xin hãy để lại lời nhắn, hoặc để lại cách thức liên lạc, tôi sẽ liên hệ lại ngay với bạn.”

Đây là lời ghi âm của cô bé thuê căn phòng này trước đây, Mộc Mộc cảm thấy giọng nói rất hay nên không xóa đi mà giữ lại.

“Là anh, bạn trai của em đây, mau dậy đi, trang điểm đẹp một chút, nửa tiếng nữa anh sẽ tới. À… Không cần chuẩn bị bữa trưa đâu nhé, anh đã mua món bánh pizza mà em thích ăn nhất rồi.”

Mộc Mộc buông một tiếng thở dài, lôi chiếc điện thoại di động bên cạnh gối lên, các ngón tay thoăn thoắt bấm trên bàn phím, trên màn hình nhanh chóng hiện lên một đoạn văn: “Đại luật sư Kiều, em phải trịnh trọng tuyên bố một lần nữa, em không phải là bạn gái của anh, nếu anh còn hủy hoại danh tiết của em, anh sẽ nhận được thư từ luật sư của em đấy.”

Tin nhắn vừa được gửi đi, anh ta lập tức trả lời: “Về lý mà nói, chồng tương lai có thể được gọi là bạn trai.”

“Tương lai cũng không phải!”

Mộc Mộc không hề thấy khó chịu trước lời đùa cợt vô hại của Kiều Nghi Kiệt, cô chỉ muốn nhắc nhở anh, anh không phải là bạn trai của cô, bất kể là bây giờ hay sau này.

“Vậy hãy đợi tương lai chứng minh rồi em hãy kiện cáo anh nhé!”

Cãi lý với một luật sư quả là một hành động không thông minh. Cô thất bại ném điện thoại sang một bên, làm những việc vô ích này chi bằng tiếp tục ngủ bù còn hơn.

 

Mộc Mộc vừa mới thiếp đi chưa được bao lâu, chuông cửa lại vô ý vô tứ vang lên làm phiền giấc ngủ của cô. Cô mơ màng bò dậy, trực tiếp ra mở cửa, để nguyên bộ mặt lem nhem cùng chiếc váy màu phấn hồng nhàu nhĩ đối diện với một anh chàng đẹp trai có đôi mắt sáng bừng và nụ cười rạng rỡ bên ngoài cửa, nhân tiện còn tặng cho anh ta một cái lườm bằng đôi mắt ngái ngủ, tỏ vẻ bất mãn.

Trái ngược với vẻ lờ đờ của Mộc Mộc, đại luật sư Kiều trong trang phục áo phông ngắn tay màu xanh nước biển, quần ka ki màu trắng đục, lại khoan khoái như cơn gió mát mùa hè, nụ cười ấm áp như gió xuân khiến người ta thoáng nhìn đã cảm thấy vui tươi thanh thản.

Mộc Mộc không có tâm tư để nhìn ngắm anh chàng đẹp trai trước mặt, đôi mắt cứ dán chặt vào hộp bánh pizza hiệu Morgan thơm lừng mùi thịt nướng trên tay anh. Khi chưa ngửi thấy mùi thơm này, cô còn chưa thấy đói, bây giờ thì, cô cứ nuốt nước bọt ừng ực…

Vừa nhìn thấy đôi mắt thâm quầng như gấu trúc của Mộc Mộc, nụ cười trên môi Kiều Nghi Kiệt lập tức trở nên cứng đờ. “Lại thức đêm rồi à? Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng có cố gắng chạy theo họ, anh không phải là không nuôi nổi em…”

“…”

Mộc Mộc lặng yên không nói, nở nụ cười ngây thơ nhất, khẽ chìa bàn tay về phía chiếc bánh pizza.

Kiều Nghi Kiệt giấu chiếc bánh pizza ra sau lưng, đẩy cô vào trong phòng tắm một cách không hề khách khí, “Mau đi tẩy trang đi. Trang điểm đậm thế này rất có hại cho da đấy… Nếu da mặt em mà nổi tàn nhang, anh không cần em nữa đâu.”

Vừa không được ngủ, lại không được ăn, Mộc Mộc ôm một bụng ấm ức chui vào phòng tắm, ngoan ngoãn rửa ráy sạch sẽ.

Cô có thể nhẫn nhục chịu đựng, âm thầm nín nhịn như vậy, chủ yếu là vì Kiều Nghi Kiệt có “ơn nặng như núi” với cô.

Nếu nói tường tận về ân tình của anh, e rằng một ngày một đêm cũng không thể kể hết. Nói một cách đơn giản: Anh đã giúp cô giành phần thắng trong phiên xét xử, giúp mẹ cô không phải ngồi tù, mặc dù cô đã phải trả cho anh năm vạn đồng phí thuê luật sư, nhưng cô biết, so với những việc anh đã làm, chút tiền đó mãi mãi là chưa đủ.

Sau đó, anh còn giúp cô an táng người mẹ qua đời vì đau ốm…

Sau đó nữa, anh còn tìm việc làm giúp cô, mặc dù đó chỉ là một chân chạy việc vặt trong nhóm nhạc, nhưng cũng giúp cô không phải chịu cảnh chết đói nơi đầu đường xó chợ.

Đại ân đại đức như vậy, ngoài việc lấy thân mình ra bù đắp, e rằng cô chẳng có gì để báo đáp.

Chỉ đáng tiếc…

Mộc Mộc nhìn ra chiếc khăn tay màu trắng ngoài cửa sổ, đã nhiều năm trôi qua, sự dịu dàng ấm áp của Trác đã mọc rễ sâu trong trái tim cô, trong suốt bốn năm bị giày vò hành hạ, sợi rễ ấy đã sinh sôi nảy nở ngang dọc, cuộn chặt lấy trái tim cô rồi.

Cô vẫn luôn đi tìm anh, qua mỗi một thành phố, cô đều tìm kiếm trong từng quán rượu, nhưng anh dường như đã biến mất, không thể tìm lại được nữa. Cô cũng đã từng thử dùng chiếc khăn tay màu trắng gấp thành bông hoa hồng không biết bao nhiêu lần, song đều thất bại.

Nhưng cô vẫn luôn tin rằng, con người có thể tạo nên kỳ tích, số phận đầy thương tích của cô sẽ có thể nở rộ trước mắt anh như bông hoa hồng màu trắng.

Cô vẫn luôn nỗ lực!

Động phòng 3.2

Bước ra khỏi cánh cửa phòng sơ cứu, tôi đứng dựa vào tường, nhắm mắt lại, nước mắt bỗng tuôn trào. Tôi thực sự xót thương Diệp Chính Thần. Nhìn thấy bác sĩ dùng miếng bông tẩm cồn làm sạch vết thương bầm giập, máu me của Diệp Chính Thần, đôi mày nhíu chặt vì nén đau của anh, nghe thấy tiếng thở hổn hển cố kìm tiếng kêu phát ra, tôi thấy tim mình đau nhói.

Tôi đưa ngón tay út lên miệng cắn. Mỗi lần cảm thấy đau khổ tôi đều làm như vậy, nhưng vì một người đàn ông thì đó là lần đầu tiên. Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu để ý tới người đàn ông ấy, dù đó chỉ là một cái chau mày khẽ của anh, tôi cũng thấy thương. Cảm giác ấy rất đặc biệt, tôi luôn muốn được ở bên anh, nói chuyện với anh, nhìn nụ cười ranh mãnh của anh. Cho dù là bị anh bắt nạt cũng thấy rất vui… Tôi lờ mờ hiểu được cảm giác ấy có nghĩa là gì và ra sức trốn chạy nó.

Một bàn tay chìa ra, lau những giọt nước mắt trên mặt tôi, rất nhẹ nhàng, rất ấm áp.

“Cô bé ngốc…” Diệp Chính Thần kéo ngón tay út của tôi ra khỏi miệng, nhìn vết răng hằn sâu và những giọt nước mắt trên đó, khẽ thở dài. “Sao lại khóc, anh đã chết đâu?”

Tôi òa khóc, vùi đầu vào vai Diệp Chính Thần. Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy mình yếu đuối đến như vậy, chưa bao giờ tôi lại cần bờ vai rộng lớn của một người đàn ông như vậy. Diệp Chính Thần dùng cánh tay không bị thương kéo tôi vào lòng, ôm rất chặt. Từ người Diệp Chính Thần tỏa ra mùi cồn, mùi tanh của máu và cả một mùi đàn ông… rất đặc trưng của anh. Tôi hít một hơi thật sâu.

Tôi ngửa mặt nhìn, nói với vẻ hết sức nghiêm túc: “Diệp Chính Thần, anh không được bị thương nữa đấy, nếu anh còn dám để mình bị thương thì em không thèm chơi với anh nữa!”

Diệp Chính Thần ghé vào tai tôi nói: “Được, anh đồng ý với em.”

Hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi, toàn thân tôi như tê dại, đầu óc bỗng trống rỗng.

“Cô bé, đừng khóc nữa, em khóc trông xấu lắm.”

“…”

“Em cười nhìn đẹp hơn.”

Tôi bật cười, đấm khẽ vào ngực anh: “Đúng là đồ háo sắc!”

Diệp Chính Thần cúi xuống nhìn tôi. Tôi thấy ánh nhìn sâu xa trong đáy mắt anh. Đó là một cảm giác rất lạ, nó làm xao xuyến lòng người. Tôi không nhớ được rằng chúng tôi đã nhìn nhau bao lâu. Trong một tư thế rất thân thiết, ở một cự ly rất gần, cảm thấy rất rõ hơi thở ấm áp của Diệp Chính Thần, trái tim tôi bỗng loạn nhịp.

Đúng lúc đó chuông điện thoại của tôi vang lên, Diệp Chính Thần nhanh chóng buông tôi ra. Tôi vội vàng mở máy thì nghe thấy giọng nói đầy vẻ phấn chấn của chị Phùng: “Tiểu Băng, chị báo cho em một tin vui nhé!”

“Gì cơ? Tin vui gì thế?”

“Chính phủ cử một đoàn cảnh sát vũ trang cứu viện đặc biệt xuất sắc đến Nhật Bản để tập huấn, đang ở trong khách sạn JICA của Osaka.”

Cảnh sát vũ trang? Rất xuất sắc?

“Ồ!” Nếu là trước đây thì thế nào tôi cũng cười rồi hỏi chị Phùng với vẻ phấn chấn xem trong đó có anh chàng nào đẹp trai không, nhưng lúc này mắt tôi cứ dán vào cánh tay của Diệp Chính Thần. Vết thương chưa được xử lý xong, vẫn còn dính một ít đất cát.

Chị Phùng nói tiếp: “Bọn họ ai cũng đẹp trai, ai cũng rất mạnh mẽ. Người tên Ngô Dương là đẹp trai nhất, cậu ta cao một mét tám, chưa có bạn gái. Chị và anh Phùng đang định đưa họ tới nhà ăn trong trường. Chị biết em rất thích quân nhân nên mới nói với em…”

“Em cảm ơn chị. Em…”

“Hay là em tới nhà ăn để mọi người cùng làm quen.”

Tôi vẫn chưa trả lời thì vẻ mặt Diệp Chính Thần đã sa sầm, anh lườm tôi: “Đừng có nói với anh là em định bỏ anh ở lại bệnh viện rồi chạy tới nhà ăn, ăn cơm cùng những anh chàng đẹp trai đấy nhé!”

Tôi cũng đâu có nói là sẽ đi nên tôi cũng trừng mắt với Diệp Chính Thần, nói như xin lỗi vào máy điện thoại: “Chị Phùng, em đang có việc, em không tới được.”

“Không sao. Thế nhé, chị hẹn bọn họ buổi tối tới nhà chị chơi, nếu em không có việc gì thì cùng tới nhé…”

“Được ạ!” Tắt điện thoại, tôi chưa kịp nói gì thì Diệp Chính Thần đã quay vào, tiếp tục băng bó vết thương, cả buổi chiều hôm đó không nói gì, cũng chẳng để ý gì đến tôi.

Trước đây, tôi không phát hiện ra rằng, khi Diệp Chính Thần không cười, vẻ mặt rất lạnh lùng, không khí xung quanh cũng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Tôi hầm canh, dỗ dành, rồi kể chuyện cười, tốn không ít công sức mới khiến cho vẻ mặt của Diệp Chính Thần tươi tỉnh lên một chút thì lại nhận được điện thoại của chị Phùng, nói rằng mấy anh cảnh sát đó đã tới nhà chị ấy rồi, anh chàng Ngô Dương đẹp trai nhất cũng có mặt và bảo tôi tới nhà chị cho vui.

Thấy chị Phùng nhiệt tình và khó lòng từ chối, tôi múc một bát canh đưa cho Diệp Chính Thần: “Sư huynh, anh cứ ăn đi nhé, em sang nhà chị Phùng chơi một lúc.”

Diệp Chính Thần “hừ” một tiếng: “Thấy trai là quên ngay bạn.”

“Đâu có. Thì em cũng đã hầm canh cho anh rồi đấy thôi”, tôi đáp, nỗi ấm ức trong lòng không biết trút vào ai.

“Đến muộn một chút thì bọn họ cũng không chạy mất đâu, ăn cơm xong rồi hãy đi.”

“Nhưng…”