Cơn gió – Điều kỳ diệu ở New York 5

Sợi chỉ màu đỏ

Tôi ngồi mãi ở cổng bệnh viện. Rồi chợt nhớ ra một điều, bà phù thủy. Tôi không biết bà ta có thể làm gì, nhưng tất cả những gì xảy ra hôm nay dường như bà ta đã biết trước. Tôi biết mình phải đi đâu bây giờ…

Khi tôi gần như giằng chiếc rèm màu đen và lao vào, bà phù thủy đang ngồi im lặng trên bàn, tựa như chờ tôi tới. Tôi thở mạnh, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu hay phải xử sự như thế nào. Đôi mắt bà đen kịt nhìn tôi:

– Cậu đã tìm thấy điều cậu cần rồi chứ?

– Tôi đã tìm thấy. Nhưng giờ tôi đã mất cô ấy.

– Cậu muốn điều gì ở tôi?

– Bà hãy làm cho cô ấy sống lại.

Bà phù thủy nhìn tôi chăm chú:

– Chẳng có điều gì là miễn phí trong vũ trụ.

– Tôi sẽ phải trả điều gì? Tôi sẽ chết thay cô ấy? Hay tôi sẽ đánh đổi bằng nửa cuộc đời của tôi?

– Tôi không thể trả lời cậu. Đến một lúc nào đó, cậu sẽ biết mình phải trả giá bằng điều gì.

– Tôi chấp nhận. Nếu không có cô ấy, tôi đã chết. Cho dù điều đó là gì, hãy mang cô ấy trở lại.

Bà phù thủy gật đầu rồi bước về phía sau một tấm rèm. Tôi ngồi lại một mình, nắm chặt tay, sẵn sàng đón nhận những điều phía trước. Một lát sau, bà ta bước ra với một chiếc bình nhỏ, bên trong bốc khói. Bà yêu cầu tôi nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy rất dễ chịu trước hương thơm tỏa ra từ chiếc bình. Những tiếng nói không rõ của bà phủ thủy vọng vào tai tôi đều đều. Tôi dường như hiểu được rằng, có lẽ tai nạn của bố mẹ tôi cũng là một “cái giá” của điều kỳ diệu nào đó, điều khiến hai người gặp nhau trước đó chẳng hạn. Và họ chấp nhận, để được ở cạnh nhau, dù quãng thời gian vô cùng ngắn ngủi. Tôi thấy mình như đang lịm đi, dần dần, dần dần…

Mọi thứ trôi đi tựa như dòng sông vô hình, cho đến khi tôi thấy ánh sáng đột nhiên vây quanh mình. Khi tôi mở mắt, cảnh vật thật ngỡ ngàng, tôi đang đứng trên phố với dòng người qua lại tấp nập. Tôi sờ xuống tay mình, sợi chỉ màu đỏ vẫn nằm im ở đó, nhắc tôi về một điều có thật. Giọng bà phù thủy đột nhiên vang lên trong đầu tôi: “Khi đó, cậu sẽ phải trả giá cho những điều cậu muốn. Sợi chỉ sẽ ở trên tay cậu cho đến lúc đó.” Tôi nhìn đồng hồ trên tay mình, mười một giờ ba mươi, ngày Mười bốn tháng Hai. Bà phù thủy đã đưa tôi lại thời điểm trước khi mọi thứ xảy ra. Tôi rùng mình. Tôi không muốn thử tháo sợi chỉ ra, cũng không muốn nghĩ xem rồi điều gì sẽ đến. Tôi chỉ muốn gặp Chi và ngăn cô làm những việc sau đó. Cô đã nói nếu không có tôi thì cô vẫn sẽ làm những việc chúng tôi đã làm. Tôi sẽ không để những điều đó xảy ra.

Khi đó tôi đang đứng gần đại lộ số Năm, tòa nhà Emprire State nổi tiếng, im lìm, lạnh lẽo trước mặt. Tôi chạy thật nhanh về phía trước, bỏ qua người hát rong đang cất lên một khúc nhạc buồn bên vỉa hè Park Ave. Tôi không thể để tuột người con gái của cuộc đời mình một lần nữa.

 

 

 

Advertisements

Sinh mệnh 1.5

Sáu ngày sau, Duy Duy trả quyển hộ chiếu cho tôi. Tôi vội mở ra. Nhìn thấy tấm visa mới, tôi cảm kích vô cùng: “Mất bao nhiêu tiền?”

“Một trăm dao[1].”

Tôi hơi sững sờ, cái giá này quá rẻ.

“Chỉ từng đó liệu có đủ không?” Tôi do dự hỏi Duy Duy.

“Bạn tớ nói định miễn phí cho cậu, nhưng không thể tạo ra tiền lệ nên chỉ nhận một chút cho có lệ.”

Tôi lập tức hiểu ý, giơ tay vuốt má cô: “Bạn của cậu cũng được đấy chứ, có phải thuộc “quân đoàn màu hồng[2]” của cậu không?”

“Triệu Mai.” Duy Duy không tiếp lời mà nhìn tôi chăm chú: “Hóa ra trông cậu cũng xinh ra phết.”

“Cậu sao thế?”

“Không có gì.” Duy Duy chọc vào eo tôi: “Đứng dậy thay đồ đi, tớ đưa cậu đi gặp người ta.”

“Gì cơ?” Tôi đứng bật dậy: “Bành Duy Duy, cậu dám bán bạn cầu vinh à?”

“Nói vớ vẩn.” Cô ném cái gối tựa về phía tôi: “Nếu có thể bán cậu, tớ đã bán từ lâu rồi, còn đợi đến ngày hôm nay sao? Người ta giúp cậu, cậu cũng phải đi nói câu cảm ơn chứ?”

Bài tập ngày mai vẫn chưa làm xong nhưng quả thực tôi không thể phản bác lời cô, thế là tôi đành phải thay quần áo cùng cô ra ngoài.

Nơi chúng tôi đến là khách sạn Odessa nổi tiếng nằm gần bến cảng. Trong nhà hàng, rèm cửa rủ xuống, nhiệt độ mát mẻ, khắp nơi toát lên vẻ sang trọng và xa xỉ. Tiếng đàn cello réo rắt khiến con người dù có tâm trạng buồn bực đến đâu cũng từ từ thả lỏng tinh thần.

Người phục vụ mặc áo đuôi tôm dẫn tôi và Duy Duy đi qua mấy bàn ăn tới một cửa sổ dài ở phía sau cây cột lớn và làm động tác mời chúng tôi. Bên ngoài cửa sổ là mặt biển xanh biếc. Ngồi bên cạnh cửa sổ là một người đàn ông trung niên hơi hói đầu. Nhìn thấy chúng tôi, anh ta lập tức đứng dậy.

Duy Duy hơi sững người, cô thu bàn tay khoác vai tôi và cất giọng kinh ngạc: “Lão Tiền? Sao chỉ có một mình anh? Gia Ngộ đâu rồi?”

Người đàn ông trung niên được gọi là Lão Tiền có gương mặt tròn xoe, béo béo trắng trắng. Ấn tượng đầu tiên anh ta để lại cho người khác là giống một cái bánh bao.

Lão Tiền cười híp mắt, tiến lại gần, kéo ghế giúp Duy Duy. Đợi cô ngồi xuống, anh ta liền đặt tay lên vai cô: “Duy Duy, em không thể vừa động phòng đã ném người mai mối này qua tường.”

Duy Duy hất tay anh ta xuống, trừng mắt: “Mẹ kiếp, anh đừng có thừa dịp “thả dê” tôi.”

Lão Tiền cười tươi, ngồi xuống ghế thản nhiên như không. Đến lúc này, anh ta mới đưa mắt về phía tôi: “Đây là…?”

“Bạn học của tôi.” Duy Duy trả lời cộc lốc, tỏ rõ thái độ không muốn nói chuyện với anh ta.

Tôi đành phải mỉm cười tự giới thiệu mình: “Tôi tên là Triệu Mai, rất cảm ơn anh đã làm visa giúp tôi.”

Duy Duy ở bên cạnh cau mày nhìn tôi, vẻ mặt rất kỳ lạ. Tôi chưa kịp phản ứng, thuận đà nói tiếp: “Sau này mong anh chiếu cố cho.”

Lão Tiền cười híp mắt: “À… Không có gì… Bạn của Duy Duy…”

“Thôi đi Lão Tiền, đừng thấy con gái nhà người ta xinh đẹp là muốn ăn tươi nuốt sống.” Duy Duy cắt ngang lời anh ta: “Vụ visa nếu không nhờ Tôn Gia Ngộ, liệu anh có làm nổi không?”

Đến lúc này tôi mới ý thức được mình đã nhầm lẫn. Mặc dù tương đối ngượng ngùng nhưng tôi không kiềm chế được, phì cười. Lão Tiền hơi đỏ mặt, anh ta lắc đầu: “Duy Duy, cái miệng của cô…”

Tôi cũng cảm thấy ngượng thay anh ta, câu nói vừa rồi của Duy Duy đúng là hơi quá đáng, thế là tôi nháy mắt với Duy Duy. Nhưng cô không hề nhìn tôi mà quay đầu phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, sắc mặt không tốt lắm như đang giận dỗi ai đó. Một lúc sau, cô mở miệng hỏi Lão Tiền: “Tôn Gia Ngộ đi đâu rồi? Anh ta dám cho tôi leo cây ư?”

“Việc nhập hàng gặp chút rắc rối, Tiểu Tôn đang ở bến cảng giải quyết, tối nay chắc cậu ấy không về.”

“Ôi giời, ở Odessa này có chuyện gì mà Tôn Gia Ngộ không giải quyết được? Anh coi tôi là con ngốc chắc, muốn lừa tôi cũng nên tìm lý do tử tế một chút. Chắc anh ta lại bị con đàn bà nào đó bám lấy rồi phải không?”

“Xem cô kìa, nói thật thì cô chẳng chịu tin bao giờ.” Lão Tiền nói chậm rãi: “Tôi không lừa cô đâu, bây giờ Tiểu Tôn đúng là đang ở bến cảng.”

“Anh ta gặp chuyện gì, đắc tội với ai hả?”

“Không liên quan đến Tiểu Tôn, là nội bộ hải quan không êm, ăn chia không đều, “cháy thành vạ lây” ấy mà.”

Đây là lần đầu tiên vào nhà hàng cao cấp nên tôi luống cuống không biết để chân tay thế nào mới lịch sự. Vừa rồi trước khi ngồi xuống, tôi cởi áo khoác ngoài theo thói quen, người phục vụ đứng chờ sẵn ở sau lưng liền giơ hai tay và dịu dàng nói: “Thưa cô!” Anh ta chẳng làm gì nhưng tôi vẫn đỏ mặt, tự cảm thấy mình trong mắt người khác có lẽ rất buồn cười và vụng về.

Cuộc trò chuyện của Duy Duy và Lão Tiền tôi nghe câu được câu chăng, trong lòng cảm thấy buồn bực vô cùng. Nghĩ đến đống bài tập ở nhà, tôi rất hối hận vì đã tới nơi này.

Lúc chia tay, Lão Tiền đưa cho Duy Duy một cái hộp: “Đây là loại điện thoại Nokia mới nhất mà cô muốn, có người vừa đem từ Trung Quốc sang, Tiểu Tôn dặn tôi đưa cho cô.”

Duy Duy thờ ơ liếc qua, cô giơ tay nhận cái hộp và nói một câu không hề có thành ý: “Chuyển lời cảm ơn của tôi đến anh ấy.”

Tôi biết là Duy Duy chẳng coi thứ này ra gì, trong nhà ít nhất còn ba máy điện thoại cũ, cộng thêm chiếc Motorola tôi đang sử dụng, đều là cô dùng chán rồi ném vào một xó.

Trên đường về nhà, Duy Duy tối sầm mặt. Cô không nói một câu nào mà chỉ bấm điện thoại không ngừng. Trong điện thoại chỉ có một giọng nữ dịu dàng lặp đi lặp lại. Dù không hiểu tiếng Ukraine, tôi cũng có thể đoán ra nội dung câu đó: “Số điện thoại bạn vừa gọi đã tắt máy.”

Cả ngày hôm sau, Bành Duy Duy luôn ở trong trạng thái buồn bực và nổi nóng vô cớ, tôi cẩn thận tránh mặt cô, cố không đổ thêm dầu vào lửa. Mãi đến buổi chiều, cô nhận được một cuộc điện thoại, lúc đầu cô nói rất gay gắt, nhưng không hiểu đối phương nói gì, cô bật cười, mây mù trên mặt tan biến, giọng nói cũng vui vẻ hẳn lên.

Buổi tối, tôi nấu món cơm trộn trứng và canh bắp cải xúc xích, Duy Duy dường như quên mất kế hoạch giảm cân của mình, cô ăn rất nhiều, bộ dạng giống như vừa giải tỏa được áp lực.

Ăn xong lương tâm cô mới cắn rứt, cô cầm tay tôi nói với giọng đầy áy náy: “Bàn tay của một nghệ sĩ piano tương lai lại bị chà đạp trong nhà bếp, đắc tội, đắc tội quá.”

Tôi mỉm cười nhìn cô, trong lòng rất tò mò về người đàn ông tên Tôn Gia Ngộ. Hiện tại Bành Duy Duy trên danh nghĩa vẫn là sinh viên Học viện Âm nhạc, cô là người nổi tiếng trong trường được đám con trai mê đắm. Tôi đã từng chứng kiến cảnh mấy anh chàng si tình ẩu đả vì cô. Có thể khiến một người phụ nữ như Duy Duy lưu luyến, không biết người này cao tay đến mức nào?


[1] Tiếng lóng, chỉ đô la Mỹ.

 

[2] Chỉ đám đàn ông đến tán tỉnh Duy Duy.