Cơn gió – Điều kỳ diệu ở New York 3

Những ngôi sao Gotham

Khi đã ở trên taxi, chợt tôi không thể kiềm chế điều muốn hỏi:

– Em đã có bạn trai chưa?

– Em đã từng. – Chi cười. – Không lâu dài nhưng cũng không chóng vánh.

– Anh cũng vậy. – Tôi không biết vì sao mình lại buột miệng nói ra câu ngớ ngẩn vừa rồi nữa.

Chi cười to. “Đó giống như một lời hò hẹn vậy!”, cô lại vừa suy nghĩ đúng điều tôi muốn nói. Chiếc taxi phóng qua những dãy nhà cao tầng, băng qua cây cầu nổi tiếng Williamsburg nối từ thành phố Manhattan sang Queens. Khung cảnh hai bên sông Đông êm ả, sương mù nhẹ phủ kín phía trên khiến cảnh vật xung quanh tôi càng trở nên kỳ diệu, tôi quay sang Chi:

– Em có nhớ nhà không?

– Em không biết phải trả lời câu này thế nào.

“Em không biết nơi đó có còn được gọi là nhà không, nếu nó chẳng còn sự tồn tại của một gia đình…” Những suy nghĩ trong em khiến tôi bỗng thấy mình đã hỏi một câu rất tệ.

– Anh không biết điều này có giúp được gì cho em không… nhưng bố mẹ anh đã mất từ khi anh còn nhỏ, anh lớn lên trong sự nuôi dưỡng của một người chú. Khi mười tám tuổi, anh sang đây, xin học bổng và bắt đầu sống một mình. Anh thậm chí không có một gia đình thật sự. Nếu bố mẹ em trục trặc, hay đã ly dị, điều đó vẫn tốt hơn việc họ không còn tồn tại nữa.

Chi nhìn vào mắt tôi một thoáng, tôi hơi co người lại vì điều đó, như sợ người khác cũng có khả năng mà tôi đang nắm giữ. Một lát, Chi nói:

– Em xin lỗi.

– Đó đâu phải lỗi của em.

– Mà sao anh lại nghĩ rằng bố mẹ em ly dị?

– Chỉ là cảm nhận… – Tôi nói dối.

– Thật kỳ lạ.

– Bố mẹ em tái hôn chưa? – Tôi hỏi điều mình đã biết.

– Dạ rồi, không lâu sau khi ly dị. Có lẽ họ đều có kế hoạch riêng từ trước đó.

– Vậy thì nếu nói theo cách tích cực, em đang có tới hai gia đình!

– Anh có cách an ủi thật kỳ cục. – Chi bật cười.

– Bởi vì anh có thể hiểu được điều em đã trải qua, Chi ạ. – Tôi nhìn vào mắt Chi, không phải để đọc suy nghĩ của cô, chỉ để cô hiểu được nỗi cảm thông trong tôi.

Chi mỉm cười, cô không bao giờ biết nụ cười đó có giá trị với tôi đến thế nào. Nụ cười đó như muốn nói với tôi rằng, tôi là một người lạ không vô dụng chút nào. Cô quay ra phía cửa sổ xe, nhìn đám trẻ con đang chơi đùa trên phố, những ngón tay gầy khẽ chạm vào tay tôi, như truyền hơi ấm sang trái tim đang đóng băng và khiến nó tan chảy.

Chiếc taxi dừng lại trước một căn nhà xây theo lối kiến trúc Anh. Khi Chi bước vào một căn nhà sơn trắng với hàng rào cây xanh mướt thì tôi tình cờ nhìn thấy Mina đi bộ ngang qua cùng vài cô bạn. Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu, tôi gọi:

– Hey Mina?

– Yes? – Cô bé Hàn Quốc quay lại, hơi ngạc nhiên vì gặp tôi ở đây.

– Tôi có thể hỏi em một câu chứ?

– Được. – Cô bé tỏ ra bối rối.

– Em có thích Joe không?

Mina im lặng, mắt tròn xoe.

– Em thích Joe chứ? – Tôi tiếp tục hỏi và nhìn vào mắt Mina.

“Yes…”, khi cô đang ngập ngừng chưa biết trả lời sao thì tôi nháy mắt:

– Cảm ơn em. Gặp lại em trên lớp!

Tôi đã có câu trả lời cần biết nhờ việc đọc suy nghĩ của Mina. Bước vào ngôi nhà Chi đang nói chuyện với người chủ cửa hàng, tôi ngồi xuống ghế, kiên nhẫn. Nghĩ đến việc của Joe và Mina tôi bật cười. Chi quay lại:

– Có chuyện gì vậy anh?

– Không có gì, anh chỉ chợt nhớ ra một câu chuyện.

– Như thế nào?

– Hai người tình cờ gặp nhau ở nơi đất khách quê người, tình cờ thấu hiểu nhau, tình cờ chỉ cần nhìn vào mắt là cảm thấy nhau, tình cờ yêu nhau…

– Và rồi?

– Và rồi tình cờ không đến được với nhau. Nhưng họ sẽ không bao giờ quên những gì đã trải qua.

– Đó là một tiểu thuyết?

– Một truyện ngắn, của Mai Thảo. – Tôi mỉm cười.

– Nghe thật là…

“Giống chúng ta!” – Đó là những gì tôi đọc được trong mắt Chi.

– Thật là?

– Thật là hay! Mà anh đừng nhìn em như thể anh đang đọc suy nghĩ của em nữa được không? – Chi bật cười.

– Được. – Tôi nhún vai và huýt sáo.

“Cách nhìn đó thật sự làm em bối rối, nó như động chạm vào những phần đã ngủ yên…” – Chi vào trong thử đồ, tôi lấy máy, nhắn tin cho Joe: “Đừng chờ, tớ sẽ về muộn.” “Cậu chưa giải thích về chuyện sáng nay.” – Joe trả lời ít lâu sau đó. “Tớ đã nói sẽ giải thích sau. Tớ tắt máy đây. À, Mina cũng thích cậu đó! Hãy gọi cho Mina và rủ nàng đi chơi Valentine đi!” – Tôi reply rồi chuyển máy sang chế độ airplane.

– Được không anh?

Tôi ngước mắt lên, và ngỡ ngàng. Chi đã thay sang bộ váy trắng với đường viền eo và tay xanh thẫm. Trông Chi như cô bé lọ lem đến dự tiệc của hoàng tử, chỉ thiếu mỗi đôi giày thủy tinh. Cô đẹp tới mức tôi cứ đần ra ngắm mà quên mất mình phải nói gì.

– Anh?

– Đẹp, em ạ! – Tôi không biết tìm từ gì thích hợp hơn để diễn tả điều mình đang cảm thấy.

– Em sẽ mặc thế này đi ăn tối luôn nhé? – Chi nhoẻn miệng cười.

– Chắc chắn rồi.

Khi Chi quay vào trong thanh toán tiền, tôi vẫn ngẩn ra ngắm cô. Và tôi giữ ánh mắt hình trái tim đó suốt quãng đường đi taxi đến nhà hàng mà Chi chọn. Mãi đến khi đã ngồi yên vị và người phục vụ đưa chúng tôi menu, tôi mới có thể rời mắt khỏi cô. Dưới ánh nến lung linh và những dao dĩa mạ bạc xếp gọn gàng phía trước, Chi trông như một người mà trái tim tôi đã tìm kiếm từ lâu.

– Em đã nói đừng nhìn em thế nữa rồi mà! – Chi bĩu môi.

– Anh xin lỗi. – Tôi không thể ngăn mình nói câu ngớ ngẩn hơn. – Nhưng anh không nghĩ em lại xinh đến thế!

– Ý anh là bình thường em xấu phải không?

– Con gái luôn có thứ logic đó. – Tôi bật cười thành tiếng. – Nếu sự thật là như vậy thì anh có theo em tới tận Brooklyn để xem một chiếc váy không?

– Anh nói với tất cả các cô gái mới gặp như vậy sao?

– Em đi ăn với tất cả các chàng trai uống cà phê ở quán sao?

Chúng tôi nhìn nhau và cười. Người chơi piano ở phía trên chuyển sang bản Don’t know why của Norah Jones, đúng bài tôi thích. Tôi nhìn vào những ngón tay gầy của Chi:

– Có khi nào anh và em đã biết nhau từ…kiếp trước không Chi?

– Anh tin vào những điều đó sao.

– Tại sao lại không? Cuộc sống có rất nhiều điều chúng ta không hiểu. – Khi nói đến đây tôi chợt nghĩ đến bà phù thủy.

– Nếu như thế, chắc kiếp trước em và anh phải ghét nhau ghê lắm.

– Tại sao em lại nghĩ thế?

– Ghét của nào trời trao của ấy mà! – Chi cười, hàm răng trắng như mê hoặc tôi.

Tôi khẽ vươn tay, chạm vào tay cô đang đặt trên bàn. Một thoáng như là mơ. “My heart is drenched in wine. But you’ll always on my mind. Forever.” Chúng tôi trò chuyện về kiến trúc, ẩm thực, về New York và Việt Nam bằng những ký ức mơ hồ. Chưa bao giờ tôi nghĩ hai tiếng đồng cảm là một khái niệm có thể tìm thấy trong từ điển cuộc sống của tôi hơn lúc này. Phần mái bằng kính của nhà hàng Gotham Yonkers lấp lánh những ánh sao sớm. Điều đó có lẽ không cuốn hút tôi bằng thứ ánh sáng dịu dàng của ngôi sao trước mặt. Người nhạc sĩ vẫn đệm những phím đàn, đưa chúng tôi vào một nơi không có thật. Tôi chẳng bao giờ tin vào thứ tình yêu sét đánh, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ có ngày tôi phản bội lại lòng tin của mình. Ngay giây phút này, tôi muốn ôm Chi vào lòng và hỏi em đã ở đâu suốt những ngày tôi lạc lối giữa New York.

 

Sinh mệnh 1.3

Trước khi xuất phát, tôi nằm bò lên bản đồ thế giới tìm kiếm vị trí của Odessa. Về đất nước Ukraine, tôi chỉ biết mỗi Pavel Korchagin[1] và Nguyên soái Hồng quân Liên Xô trong thế chiến thứ hai Zhukov, đều là người Ukraine.

Odessa nằm ở miền Nam Ukraine, giáp biển Đen, từng là một trong những thành phố hải cảng quan trọng nhất của Liên Xô cũ. Thành phố được xây dựng từ thời Hy Lạp cổ đại, từ đây có tuyến đường biển đi tới Romania, Pháp, Hy Lạp, Italy và Thổ Nhĩ Kỳ. Ngôn ngữ địa phương là tiếng Ukraine, ngôn ngữ thịnh hành trên đường phố là tiếng Nga.

Học viện Âm nhạc Quốc lập Odessa là một trong những trường dạy nhạc cổ xưa nhất Ukraine, cũng là thành viên của Hiệp hội Học viện Âm nhạc châu Âu. Mục đích của tôi là dùng nơi này làm bàn đạp; hai, ba năm sau tôi hy vọng thông qua Học viện Âm nhạc này có thể tìm được cơ hội tới các nước EU.

Vậy mà giấc mơ của tôi vừa bị một nhân viên mặt sắt đen sì của văn phòng di dân phá vỡ. Anh ta lạnh lùng nói với tôi, địa chỉ trong tài liệu xin visa gốc và địa chỉ nơi ở hiện tại không thống nhất, nếu muốn gia hạn visa, tôi phải nộp giấy xác nhận sống ở ký túc xá trường học.

Tôi nói: “Tôi xin lỗi, tôi đã rời khỏi ký túc xá rồi.”

“Thế thì hết cách.” Anh ta nhún vai: “Luật pháp quy định, cô phải cung cấp giấy xác nhận khớp với tài liệu xin visa đầu tiên.”

“Đây là quy định ngốc nghếch gì vậy?” Tôi cảm thấy khó hiểu, lẽ nào một người nước ngoài sống ở Ukraine mười năm phải quay về nơi ở từ mười năm trước mới có thể xin gia hạn visa?

“Cô có thể chuyển về ký túc xá.” Quả nhiên anh ta đưa ra một kiến nghị chán ngắt.

Chuyển cái đầu anh! Tôi tức đến mức không chịu nổi nên bật ra câu chửi bậy bằng tiếng Trung, dù sao anh ta cũng không hiểu. Tác phong quan liêu của đất nước từng thuộc khối xã hội chủ nghĩa đúng là chẳng khác gì ở trong nước.

Anh ta lạnh lùng, vô cảm trả lại giấy tờ cho tôi và nói với giọng nghiêm túc: “Nếu không, cô chỉ có thể quay về đất nước của cô.”

Tôi tức đến mức muốn bay ngay qua bàn để siết chết anh ta. Chỉ còn mười ngày nữa là visa của tôi hết hạn. Ký túc xá lại đông người như vậy, làm gì còn chỗ trống cho tôi chen vào chứ?

Hậu quả của việc không gia hạn visa kịp thời, anh ta cũng nói rất rõ ràng, là tôi sẽ trở thành dân nhập cư trái phép, tiếng lóng gọi là “người đen”. Từ “người đen” trở thành cư dân hợp pháp gần như phải dựa vào vận may, trước đó cũng từng có tiền lệ nhưng cần tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc.

Tôi vội vàng quay về trường học, trình bày với ban quản lý ký túc xá suốt cả buổi chiều mà không có kết quả. Cuối cùng, tôi thẫn thờ đi bộ về chỗ ở.

Trong lúc vật vờ ở trên đường như người mộng du, tôi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc đến tương lai. Nếu tôi không thể gia hạn visa thì phải làm thế nào?

Đi đến giữa ngã ba, vì mải suy nghĩ nên tôi không để ý đến một chiếc xe thể thao đột nhiên lao tới. Khi ý thức được nguy hiểm thì đã không kịp né tránh. Tôi chỉ biết đứng ngây người ở đó, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Tiếng xe phanh kít chói tai, đầu xe ô tô dừng sát bên trái người tôi. Tôi đứng đờ ra ở giữa đường, hai chân như hóa đá.

Người lái xe có lẽ cũng bị bất ngờ như tôi, một lúc lâu sau anh ta mới xuống xe và xông đến chỗ tôi. Anh ta chỉ tay lên mũi tôi, hỏi bằng tiếng Nga: “Cô… Cô làm sao vậy?”

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp một gương mặt phương Đông rất điển trai và phóng túng.

Sự ức chế kìm nén trong một ngày đột nhiên bùng phát, tôi cầm ba lô đập mạnh vào người anh ta và mắng bằng tiếng Trung: “Mẹ kiếp, anh đâm người ta mà còn ngang ngược thế à? Anh là ai hả? Có BMW thì giỏi lắm sao? Có bản lĩnh thì về Trung Quốc mà giở trò đi, lên mặt ở lãnh địa của người khác thì có gì là ghê gớm.”

Người đó hiển nhiên giật mình trước hành động hung hãn của tôi, lùi lại phía sau để tránh đồ bay ra từ trong chiếc ba lô. Rồi anh ta đáp lại bằng tiếng Trung: “Ôi trời, trông cô có vẻ dịu dàng mà sao hung dữ thế? Đã đi đứng không nhìn đường lại còn chẳng biết lý lẽ. Lại còn đánh người nữa chứ, cô có tin tôi sẽ đánh lại cô không?”

Đang điên tiết nên tôi bất chấp tất cả, xông đến trước mặt anh ta: “Được thôi, anh đánh đi, không đánh thì coi như anh là cháu tôi.”

Anh ta nhìn tôi chăm chú, ánh mắt lóe lên một tia kỳ quái, giống như kinh ngạc, giống như bừng tỉnh. Sau đó anh ta bật cười: “OK, coi như cô lợi hại. Hôm nay đúng là tôi được mở rộng tầm mắt.”

Nói rồi anh ta liền túm lấy ba lô của tôi, tôi ra sức giật lại nhưng không được. Tôi bèn trừng mắt với anh ta, còn anh ta chỉ cười cười, ánh mắt đảo đi đảo lại trên mặt tôi.

Bỗng cửa bên kia chiếc xe mở ra, một cô gái bản xứ có thân hình bốc lửa bước xuống. Cô ta đứng ở cửa gọi người đàn ông: “Mark, lên xe đi!” Giọng cô ta nhão nhoẹt như chảy nước mật đến nơi.

Odessa vào tháng Mười nhiệt độ tương đối thấp. Vậy mà người phụ nữ kia vẫn mặc bộ váy da báo hở ngực ngắn cũn. Bộ ngực đầy đặn và đôi chân dài lồ lộ phơi bày trong tiết thu giá lạnh. Có vẻ như cô ta chẳng sợ bị đông cứng, tôi bĩu môi khinh bỉ.

Phụ nữ ăn mặc kiểu này có thể bắt gặp ở bất cứ nơi nào trên đường phố Odessa. Bọn họ đều rất xinh đẹp, mười sáu, mười bảy tuổi bắt đầu ra đường kiếm tiền, mục tiêu của họ thường là thương nhân người Hoa và người Ả Rập làm ăn ở Odessa. Bọn họ đang ở độ tuổi thiếu nữ đẹp nhất, có gương mặt xinh xắn, làn da trắng mịn như sữa bò, đôi môi đỏ như cánh hoa, vậy mà giá rẻ đến không ngờ, chỉ hai mươi đô la Mỹ một đêm.

Đám thương nhân Trung Quốc chìm đắm trong hoan lạc, quên cả đất trời. Bọn họ tự nhận mình là “Đội pháo Đại Thanh”. “Đại Thanh” tất nhiên là chỉ Trung Quốc, hai từ “đội pháo” chỉ có thể hiểu nghĩa chứ không thể giải thích thành lời. Tóm lại là cùng một giuộc với những kẻ phóng xe bạt mạng trên đường, suốt ngày lượn lờ ở casino và hễ mở miệng nói chuyện là không biết trời cao đất dày.

Nghe tiếng gọi của cô gái, người đàn ông mỉm cười rồi buông tay. Anh ta đi đến bên cô gái, ôm chặt eo cô ta và cúi xuống thì thầm điều gì đó. Cô gái bật cười thành tiếng, đưa mắt dò xét tôi.

Tôi quỳ xuống nhặt từng thứ rơi bừa bãi trên mặt đất. Cảm giác chua xót từ đáy lòng dội lên khiến trước mắt tôi đột nhiên mờ dần. Không hiểu sao tôi lại rời xa bố mẹ và ngôi nhà ấm áp dễ chịu ở Bắc Kinh để đến nơi tồi tệ này chứ, lại còn bị loại người khốn kiếp kia ức hiếp nữa.

Nước mắt bất giác rơi xuống, tôi giơ tay lau sạch, lòng thầm nhủ với bản thân: Cùng lắm là về nhà, có gì đáng khóc đâu. Triệu Mai, ngươi quả là vô dụng!

“Hóa ra cô là Triệu Mai.” Một đôi giày ống màu nâu xuất hiện trước mắt tôi.

Tim tôi đột nhiên đập mạnh, giọng nói trầm ấm này rất đỗi quen thuộc, nó đã lưu lại trong ký ức của tôi. Tôi ngẩng đầu, ngước nhìn lên theo quần jeans và áo khoác da. Người đàn ông đáng chết đó đang cầm quyển hộ chiếu của tôi, thích thú lật từng trang một.

Tôi giật quyển hộ chiếu trên tay anh ta và bỏ vào ba lô, đứng dậy bước đi. Không thể nào, tôi nghĩ thầm, chỉ là giọng nói giống nhau mà thôi. Giọng nói đó dịu dàng như vậy, chủ nhân của nó sao có thể là người nông cạn, dung tục như người đàn ông này?

“Này… này…” Người đàn ông đuổi theo sau: “Cô không thèm nhìn xem tôi có bị thương hay không à? Ra tay đánh người rồi bỏ đi mất, tiền thuốc thang viện phí sẽ tính vào ai hả?”

“Anh đi chết đi!” Tôi quay đầu, rít lên với anh ta.


[1] Nhân vật chính trong tác phẩm văn học kinh điển Thép đã tôi thế đấy.

 

đ�@h��   >