Cơn gió – Điều kỳ diệu ở New York 2

Cô gái Gothic

Khi tôi tỉnh dậy đã mười giờ sáng, radio đang phát một bản nhạc đau khổ của Adele. Joe đã ngồi trong phòng tôi từ lúc nào, chăm chú chơi Tank Hero trên máy tính. Tôi chợt cảm thấy cổ họng khô rát như đã nốc rất nhiều cồn tối hôm trước, đau đầu kinh khủng. Với bình nước lọc trên bàn trong lúc nghĩ về những chuyện đã xảy ra, tôi chắc chắn rằng mình hoặc lú lẫn hoặc mơ một giấc mơ quá dài. Câu hỏi của Joe kéo tôi trở về thực tế:

– Cậu có cái vòng gì trên tay vậy Bảo?

Tôi nhìn xuống tay trái của mình, một sợi chỉ nhỏ màu đỏ đang quấn quanh tay. Tôi khẽ rùng mình khi nhớ lại bà phù thủy với đôi mắt đen kịt hôm qua. Sau khi rời khỏi chỗ bà phù thủy đó, tôi đã về nhà và ngủ một giấc tới bây giờ, không hề suy nghĩ gì về điều bà ta đã nói.

– Chỉ là một sợi chỉ. Cậu thế nào?

– Ổn, không thể ổn hơn! Chết tiệt! – Joe vừa nói vừa đập mạnh vào bàn phím khi màn hình hiện lên chữ game over.

– Tốt! – Tôi trả lời bâng quơ.

– Hôm qua cậu đã đi đâu vậy?

– Đi ăn, rồi loanh quanh ở khu China Town đến tối…

– Nghe thảm hại vậy! Hôm nay là Valentine đó! Hãy ra đường và kiếm cô gái nào đi!

Joe nói đến đây, một nỗi tò mò to như con bò xâm chiếm tâm trí tôi. Tôi quay về phía Joe, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, rồi tập trung suy nghĩ. Một giây, hai giây, ba giây. Chẳng có điều gì xảy ra, tôi thở dài ngán ngẩm. Joe nhìn tôi kỳ quặc khi tôi cầm bàn chải đi về phía cửa. Khi chạm vào cánh cửa treo tấm bảng phi tiêu, chợt một ý nghĩ nảy ra trong đầu. Tôi quay lại:

– Này Joe, cậu vừa nghĩ gì?

– Tớ chẳng nghĩ gì cả. – Joe cười phá lên. – Cậu biết khi chơi game đầu óc tớ rỗng tuếch mà!

– Cậu thử nghĩ gì đó xem. – Tôi liếm mép.

– Nghĩ gì?

– Cái quái gì cũng được.

– Ừm… – Joe ậm ừ rồi ra chiều đăm chiêu suy nghĩ.

Từ phía cửa, tôi chăm chú nhìn vào mắt Joe, tập trung hết khả năng có thể, đột nhiên, một tiếng nói vô hình vang lên trong đầu tôi: “Mina đang làm gì nhỉ? Mình muốn rủ nàng đi chơi quá!” Tôi giật mình, toát mồ hôi, hơi tựa vào cánh cửa sau lưng. Mina là một cô bé Hàn Quốc khóa dưới, học cùng chúng tôi môn Lịch sử nước Mỹ. Cô bé thi thoảng đi ăn cùng chúng tôi sau khi hết tiết học. Tôi nuốt nước bọt:

– Mina? Cậu thích con bé Hàn Quốc đó à?

– Sao cậu biết? – Joe nhìn tôi thảng thốt.

Tôi không trả lời, quay lưng bước vội ra khỏi phòng. Khi khép lại cánh cửa phòng tắm và nhìn gương mặt xanh lét của mình trong gương, tôi vẫn không hiểu điều gì vừa xảy ra. Một sự trùng hợp? Hay điều bà thầy bói nói với tôi là sự thật? Tôi dấp nước lạnh vào mặt, đánh răng thật nhanh rồi chạy về phòng. Joe vẫn ngồi đó với đôi mắt hình dâu tây. Tôi vớ lấy áo khoác và điện thoại rồi chạy ra khỏi phòng, nói với Joe trước khi đóng cửa:

– Tớ sẽ giải thích sau!

Thực ra, đến lúc ngồi trên tàu điện ngầm vào thành phố, tôi vẫn chẳng biết mình sẽ giải thích gì cho cậu bạn thân. Tâm trí tôi hoàn toàn bị thu hút bởi điều mới lạ. Tôi nhìn người đàn ông ngồi đối diện, rồi tập trung suy nghĩ – ngoại tình. Người đàn bà ngồi ở góc cuối tàu – du lịch. Cậu bé đang đứng ở cửa – video game. Mọi thứ hiện ra rõ ràng trong mắt tôi như thể họ là những nhân vật trong truyện tranh và suy nghĩ của họ hiện ra thành những vòng tròn nhỏ trên đầu. Tôi thậm chí không còn thấy ngạc nhiên về khả năng mình vừa có, mà thích thú thưởng thức nó nhiều nhất có thể. Tôi xuống tàu ở downtown, bước thật nhanh trên những dãy thang bộ cũ kỹ. Tôi đứng ngắm tòa nhà Empire State một lúc rất lâu. Đã có một thời gian tôi làm việc cho một công ty thiết kế đồ họa 3D đặt trụ sở gần đây. Và ngày nào tôi cũng ngắm tòa nhà phi thường này bằng ánh mắt của một đứa trẻ lên năm. Một lát sau, chừng như đã đủ, tôi bỏ năm mươi cent cho một người hát rong bên đường rồi băng qua khu vực Park Ave, đi bộ trên đại lộ Bảy mươi hai. Những tòa nhà cao ngất mọc ngang dọc khắp con đường, tôi chọn một quán cà phê nhỏ trên vỉa hè và tiếp tục thú vui quan sát và đọc suy nghĩ của những người xung quanh. Những suy nghĩ trong sáng thì ít mà vẩn đục thì nhiều.

– Anh muốn dùng gì?

Tôi hơi giật mình trước giọng nói Việt xuất hiện đột ngột. Một cô gái trẻ dong dỏng cao, mái tóc đen buộc gọn sau gáy, đôi mắt thanh tú đứng cạnh tôi từ khi nào. Cô mặc một chiếc tạp dề màu nâu che đi chiếc áo sơ mi trắng. Tôi ngập ngừng:

– Đây là một quán Việt Nam sao?

– Không, thưa anh! – Cô gái mỉm cười, đặt menu xuống bàn. – Đây là một quán cà phê Italia, và nếu anh muốn, tôi có thể chuyển sang phục vụ bằng tiếng Italia.

– Em luôn nhận ra những khách Việt thế này sao?

– Đôi khi.

– Như thế nào?

– Như cách anh đang hỏi. – Cô gái cười. – Anh muốn dùng gì?

– Cho tôi một latte ít đá. – Tôi liếc nhìn tấm biển nhân viên trên ngực cô gái trước khi cô bước vào trong: Linh Chi.

Đây là cô gái mà bà thầy bói đã nhắc đến sao? Tôi cũng không chắc. Một lát sau, khi Chi mang cốc cà phê ra, tôi chăm chú nhìn vào mắt cô. “Tại sao anh lại nhìn em thế, anh muốn đọc suy nghĩ của em ư?!” – Thứ tôi vừa “đọc” được khiến tôi nửa buồn cười nửa sờ sợ, như con mèo bị bắt quả tang đang ăn vụng. Chi quay người bước đi như để ngăn ánh mắt soi mói của tôi. Tôi ngồi với cốc latte, suy nghĩ về quãng thời gian vô định mà tôi đang đốt ở New York, về kết quả học tập tuyệt vời không cứu vãn được những cảm xúc đang chết dần trong tôi, về những cuốn sách mà tôi vùi đầu vào đọc suốt những năm đầu đại học. Đó cũng là một phần lý do khiến Dương rời bỏ tôi vì thấy tôi không đủ quan tâm tới cô, rồi suy nghĩ về tương lai chẳng mang hình thù nào rõ rệt của một thằng con trai hai mươi tư tuổi. Tôi đang tìm kiếm điều gì ở thành phố này, ngồi đây và đọc suy nghĩ của mọi người ư? Chi đi ngang qua bàn tôi khi tôi đang vứt mình vào đống trăn trở đó.

– Chào anh! Enjoy cà phê anh nhé!

– Em về ư? – Tôi chưng hửng, để ý rằng Chi đã tháo chiếc tạp dề ra và thay vào đó chiếc áo khoác da màu be.

– Vâng, em đã hết ca.

– Nhân viên khi hết ca được quyền ngồi lại uống cà phê chứ? – Tôi quyết định làm điều mình không hay làm. “Sẽ muộn chuyến tàu điện về thư viện mất”, đó là những gì tôi đọc được trong mắt Chi.

– Dạ được! – Cô ngần ngừ một chút. – Đã lâu em không gặp người Việt!

– Em muốn uống gì? Rất mừng vì được hỏi lại em câu này.

– Em không uống gì. – Chi cười. – Bọn em được uống free ở trong bếp.

– Em là du học sinh ư?

– Không, em sang đây với chồng.

– Thật sao?

– Ha ha, không! Tất nhiên rồi. – Chi cười to.

“Mặt anh ấy lúc ngạc nhiên trông thật dễ thương!”, tôi không hiểu sao mình lại sử dụng năng lực chậm mất mười giây và để cô true như vậy. Tôi thích cách Chi cười, để lộ chiếc răng khểnh. Tôi cởi áo khoác đưa Chi khi thấy cô khẽ rùng mình.

– Cảm ơn anh. – Chi lắc đầu. – Em không lạnh.

– Với nhiệt độ dưới 0 thế này ư?

– Em quen rồi.

– Em sang đây khi nào?

– Bốn năm trước… – Cô hơi ngập ngừng.

– Em có người quen ở đây? – Bố mẹ Chi đã ly dị và đều lập gia đình riêng, đó là điều tôi đọc được từ suy nghĩ của Chi. Lý do khiến cô sang đây cũng không khác tôi nhiều lắm.

– Em ở với bác em. – Chi vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng có ánh buồn. – Anh đang học đại học ở đây ư?

– Anh học kiến trúc. – Tôi gật đầu.

– Wow, em đã chọn New York khi tới Mỹ, chính vì kiến trúc ở đây khá hấp dẫn đó!

– Vậy ư, em thích tòa nhà nào ở đây nhất?

– Woolworth Building!

– Gothic phục hưng thời kỳ đầu. – Tôi gật gù. – Em có khiếu thẩm mỹ cao đó!

– Cũng vì thế mà bạn bè gọi em là cô gái Gothic đó! Em rất thích cách bo viền, những ô cửa sổ và tất nhiên cả phần chóp của Woolworth.

– Nếu thế chắc hẳn em cũng sẽ thích Chrysler?

– Vâng. Em có thể ngồi hàng giờ ngắm khung cảnh ấy trước hoàng hôn. Nhìn nó lấp lánh, tối dần, rồi lại lần lượt lên đèn…

Chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu về New York và cuộc sống nơi đây. Từ ngày Dương chia tay tôi và về nước, tôi như một bóng ma vô hồn, nhận ra mình chẳng có gì nhiều, và cũng chẳng cần gì. Hình như đã lâu lắm rồi tôi mới nói chuyện với một người lạ. Đã lâu lắm tôi mới uống một cốc latte ngon đến thế. Đã lâu lắm rồi tôi mới nhận ra mình không cô đơn giữa thành phố tất bật này. Bà thầy bói nói đúng, tôi hoàn toàn quên mất mình đang là một chàng trai không gia đình và thất tình thảm hại, cũng hoàn toàn quên mất tôi đang mang trong mình một năng lực kỳ lạ. Tôi chăm chú vào câu chuyện của tôi và Chi, vào nụ cười của cô, vào đôi môi cô, vào những ngón tay thon mượt của cô…

Có vẻ nhận ra chủ đề về niềm đam mê bất tận sẽ không kết thúc sớm, Chi nhìn đồng hồ rồi nói:

– Em phải đi lấy một chiếc váy bây giờ. Đã ba ngày từ khi nó được sửa xong em vẫn chưa có thời gian tới đó.

– Có xa đây không?

– Ở phía tây khu Brocklyn ạ.

– Em không phiền nếu anh đưa em đi chứ? Sau đó chúng ta có thể đi ăn gì đó nếu em rảnh. Hôm nay là Valentine và chúng ta đều đang cô đơn!

Chi không trả lời, cô bối rối. “Mình đang bị anh ấy hấp dẫn. Điều này không giống mình chút nào.” Tôi rất muốn nói với Chi rằng tôi cũng có suy nghĩ tương tự như cô, rằng tôi đã từng nghĩ chẳng biết đến mùa quýt chín nào tôi mới có thể cảm thấy sự xao động trong tâm hồn mình. Thế mà nó đã đến ngay khi tôi không ngờ nhất.

– Dạ được.

Tôi thở phào, vẫy tay bắt chiếc taxi màu vàng đang lờ đờ trên phố. Trước khi bước lên taxi, tôi giật mình khi thoáng thấy ở góc phố đối diện là người phụ nữ với tấm vải voan đen. Chính là bà phù thủy đó, đang nhìn thẳng về phía tôi. Người lái taxi hỏi chúng tôi địa chỉ cần đến. Khi tôi quay lại, bà ta đã biến mất như chưa từng ở đó.

 

 

Advertisements

Sinh mệnh 1.2

“Tôi không nhìn thấy gì cả.” Đối mặt với sự truy vấn của viên cảnh sát, tôi chỉ trả lời đúng một câu duy nhất. Trên thực tế, đúng là tôi chẳng nhìn thấy gì. Mà khả năng tiếng Nga có hạn của tôi cũng chỉ cho phép tôi nói được câu này một cách chính xác về mặt ngữ pháp và phát âm rõ ràng nhất.

Trong khi đó, giọng nói trầm ấm đầy truyền cảm của người đàn ông lạ mặt luôn văng vẳng bên tai tôi: Cô hãy khai với cảnh sát là cô không nhìn thấy gì cả, nhớ chưa?

Tôi cố gắng hồi tưởng lại dáng vẻ và nét mặt của người đàn ông đó nhưng không có kết quả. Trong đầu tôi chỉ xuất hiện đúng một hình ảnh duy nhất là cái áo khoác màu nâu của anh ta.

Mãi tới nửa đêm tôi mới được phép rời khỏi đồn cảnh sát. Bành Duy Duy với gương mặt xinh đẹp không tì vết đứng đợi tôi ở bên ngoài.

“Triệu Mai, số cậu lớn thật đấy.” Bành Duy Duy tiến đến mỉm cười, nhưng ánh mắt cô không dừng ở người tôi mà nhìn chăm chú ra đằng sau lưng tôi.

Tôi ngoảnh đầu, hóa ra phía sau là anh chàng cảnh sát đẹp trai cao ráo vừa thẩm vấn tôi. Thảo nào thần sắc của Duy Duy giống như con gấu Winnie nhìn thấy mật ong, đôi mắt tròn xoe của cô lúc này híp lại thành nửa vầng trăng.

“Cô Triệu, cô quên cầm hộ chiếu.” Anh chàng cảnh sát hình như đã quen với ánh mắt của đám sắc nữ nên không hề để ý đến Duy Duy. Anh ta lặng lẽ chìa tay về phía tôi.

Trong tay anh ta là quyển hộ chiếu màu nâu. Tôi nhận quyển hộ chiếu, lật vài trang, gật đầu cảm ơn anh ta rồi kéo tay Duy Duy: “Chúng ta đi thôi.”

Duy Duy không hài lòng, cố gắng giằng tay ra: “Đi vội thế làm gì?”

Tôi chẳng thèm bận tâm đến Duy Duy, thậm chí trong lòng còn ít nhiều oán trách cô. Nếu không vì đi mua áo khoác lông vũ với Duy Duy, tôi đã chẳng cần chạy vội đến trung tâm thương mại đó ngay sau khi tan học và gặp chuyện đen đủi như vậy. Lúc này tôi chỉ muốn lập tức rời khỏi đồn cảnh sát, thế nhưng do ảnh hưởng của sự việc hồi chiều, đầu óc tôi choáng váng, cổ họng buồn nôn, hai chân mềm nhũn không còn chút sức lực.

Thấy sắc mặt tôi không được tốt lắm, Duy Duy ngoan ngoãn ngậm miệng và giơ tay đỡ tôi.

“Cô Triệu!” Anh chàng mật ong nhắc nhở: “Visa của cô sắp hết hạn rồi, cần nhanh chóng làm thủ tục gia hạn.”

Tôi quay đầu nhìn tòa nhà Cục cảnh sát Odessa, đầu óc tự nhiên quay cuồng rồi cảnh tượng trước mặt tối sầm.

Lúc tỉnh lại, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Tôi thốt ra một câu mà bất cứ người nào sau khi mất đi tri giác hai tiếng đồng hồ cũng sẽ hỏi: “Tại sao tớ lại ở đây?”

Bành Duy Duy véo má tôi: “Cậu đụng phải xã hội đen mà không bị giết người diệt khẩu. Bây giờ cậu vẫn nghe rõ, nhìn rõ, tứ chi đầy đủ.” Tôi chỉ cau mày, không lên tiếng.

Bành Duy Duy là bạn học của tôi ở trường Trung học Âm nhạc. Lúc đó tôi học piano, còn cô ấy học thanh nhạc. Duy Duy vốn là một cô gái thanh tú, tao nhã, không ngờ đến Ukraine chưa đầy một năm, cô mở miệng là phun ra những lời thô lỗ.

Khoan đã, đụng phải xã hội đen? Toàn bộ ký ức quay về trong giây lát. Tôi nhìn Duy Duy rồi từ từ cuộn chặt người và bật khóc nức nở: “Mẹ ơi…” Tôi vẫn vô dụng như hồi nhỏ, mỗi khi gặp chuyện tồi tệ, phản ứng đầu tiên của tôi là tìm mẹ.

“Bác sĩ! Bác sĩ!” Duy Duy ôm chặt lấy tôi, cất cao giọng gọi bác sĩ.

Cánh tay bị giữ chặt, toàn thân lúc thì lạnh toát, lúc lại đau buốt khôn cùng, tôi dần dần khóc không ra tiếng nhưng vẫn tiếp tục sụt sịt. Sau đó tôi chìm vào giấc ngủ, có lẽ do tác dụng của thuốc an thần.

 

Vài ngày sau, báo chí địa phương đăng tin ảnh về vụ án mạng. Hóa ra không chỉ một mình tôi mà cũng có người khác chứng kiến cảnh bạo lực trăm năm hiếm thấy này. Mấy chục chiếc xe cảnh sát bao vây cả tòa nhà, vô số cơ quan báo chí tụ tập ở gần chợ của người Trung Quốc. Người dân Odessa tương đối chất phác, thật thà, bao nhiêu năm qua họ chưa từng gặp một vụ án nào ghê rợn như vậy.

Phía cảnh sát nghi ngờ đây là vụ trả thù của các băng nhóm xã hội đen. Nhưng có một chuyện khá nực cười là một nửa lực lượng cảnh sát của thành phố Odessa bao vây và kiểm tra kỹ lưỡng cả tòa nhà mười hai tầng nhưng không bắt được một kẻ tình nghi nào. Sau đó họ đành phải tạm giữ mười mấy người là nhân chứng ở hiện trường.

Nghe nói, tôi và một người đàn ông Trung Quốc khác là hai nhân chứng ở gần hiện trường gây án nhất. Điều đó có thể giải thích lý do tại sao cảnh sát Odessa lại cố moi tin từ tôi. Nhưng trong lúc hôn mê, tôi đã bỏ lỡ thời khắc náo nhiệt, kịch tính và có tính lịch sử nhất của Odessa.

Tôi kể lại cho Duy Duy nghe toàn bộ chuyện xảy ra ở hiện trường. Duy Duy ngẫm nghĩ một lúc rồi nói, người đàn ông đó có ý tốt nên mới dặn tôi làm vậy. Nếu tôi không biết giữ mồm giữ miệng mà khai hết với cảnh sát, nhỡ đâu lại gây thù chuốc oán với xã hội đen, hậu quả sẽ rất khó lường.

Mấy ngày sau đó tôi hay ngồi ngây ra, trong đầu hồi tưởng giọng nói trầm ấm của người đàn ông nọ, đồng thời rất tò mò không biết anh ta là người thế nào.

Một tuần sau được xuất viện, tôi ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày. Sau khi thu dọn sách vở và bản nhạc, tôi đột nhiên nhớ đến vụ gia hạn visa. Một cảm giác nặng nề bỗng trào dâng trong lòng, bởi vì tôi buộc phải đến Cục cảnh sát, nơi gợi nhớ đến cơn ác mộng đáng sợ.

Từ văn phòng di dân đi ra, tâm trạng tôi tồi tệ khôn tả. Trên đường đi, tôi đá bay không biết bao nhiêu chiếc lá vàng rơi, chỉ muốn hét lên thật to để giải tỏa ấm ức. Tôi thật sự không ngờ, một phút vô ý và khinh suất lại có thể dẫn đến hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Ba năm trước, tôi tốt nghiệp ở một trường Trung học Âm nhạc nổi tiếng của thủ đô Bắc Kinh.

Thành tích học tập của tôi vốn rất tốt, lúc thi đại học, chỉ vì tham ăn một bát canh vị cay, tôi bị đi ngoài ba ngày liền, thành ra lúc đi thi tôi làm bài chẳng ra sao, kết quả là giấc mơ vào Học viện Âm nhạc Trung ương đứt gánh giữa đường.

Tôi không đồng ý với sự phân bổ, lại không muốn quay về thời ôn thi vất vả của năm cuối cấp, vì vậy tôi trở thành đứa con gái đầu óc có vấn đề và kẻ thất nghiệp trong mắt bố mẹ tôi. Sau nửa năm nhàn rỗi ở nhà, bạn học giới thiệu việc làm cho tôi, mỗi buổi chiều chơi đàn piano tại một khách sạn bốn sao, thu nhập gọi là tạm đủ nuôi sống bản thân.

Hai năm trôi qua trong chớp mắt, tôi chán ngấy cuộc sống mua vui cho những kẻ chẳng hiểu gì về nghệ thuật. Giấc mơ của tôi là gia nhập Học viện Nghệ thuật của nước Áo hay nước Pháp. Nhưng bố mẹ tôi chỉ là kỹ sư bình thường ở một Viện thiết kế, gia đình thuộc tầng lớp trung lưu, nên đối với những trường có khoản tiền học phí cao ngất trời, tôi chỉ có thể “kính nhi viễn chi[1]”.

Cho đến khi Bành Duy Duy gửi về một e-mail từ Ukraine, hết lời khen ngợi thành phố Odessa và điều kiện ưu việt dành cho du học sinh, cuối cùng tôi cũng động lòng. Dựa vào khoản tiết kiệm có hạn của bố mẹ, tôi tới Ukraine với visa có thời hạn ba tháng và trở thành sinh viên dự bị của Học viện Âm nhạc Quốc lập Odessa.


[1] Đứng nhìn từ xa.

 

��nv�� � uy ngữ điệu cứng nhắc nhưng phát âm của anh ta khá chuẩn, không lụng bụng như ngậm một ngụm rượu vodka trong miệng giống người Ukraine bình thường mỗi khi nói tiếng Anh.

 

“Bởi vì lúc làm visa không ai nói cho tôi biết rằng địa chỉ đó đầy gián và chuột.” Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, cau mày nhìn anh ta: “Lẽ nào anh chưa từng sống ở ký túc xá sinh viên?”

Gương mặt lạnh lùng của anh ta đến lúc này mới hơi dãn ra, khóe miệng nhếch lên mỉm cười. Bấy giờ tôi mới chú ý, người đối diện là một anh chàng Ukraine rất đẹp trai. Ẩn dưới chiếc mũ cảnh sát là đôi mắt xanh như nước biển, sâu thẳm không thấy đáy.

Nụ cười của anh ta giống như ánh nắng mặt trời ló ra từ sau đám mây đen. Tuy nhiên, vẻ mặt này nhanh chóng biến mất, anh ta lại bắt đầu đặt một số câu hỏi sắc bén về chủ đề chính.