Sinh mệnh – Lời dẫn

Lời dẫn

Gửi K

 

Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu

Trước mắt anh em bỗng hiện lên,

Như hư ảnh mong manh vụt biến,

Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

 

Giữa day dứt sầu đau tuyệt vọng,

Giữa ồn ào xáo động buồn lo

Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng,

Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ.

 

 

Tháng ngày qua, những cơn gió bụi

Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ,

Lãng quên rồi giọng em hiền dịu,

Nhòa tan rồi bóng dáng nguy nga.

 

Giữa cô quạnh âm u tù hãm

Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu,

Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc,

Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.

 

Cả hồn anh bỗng bừng tỉnh giấc

Trước mắt anh em lại hiện lên,

Như hư ảnh mong manh vụt biến,

Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

 

Trái tim lại rộn ràng náo nức

Và trái tim sống dậy đủ điều

Cả tiên thần, cả nguồn cảm xúc

Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.

 – Alexander Sergeyevich Pushkin

(Bản dịch của Thúy Toàn)

Cơn gió – Bão từ 2

Bản nhạc Never gonna leave this bed của Maroon 5 vang lên khi Hiệp chỉnh chiếc ghế ngả về phía sau để chuẩn bị cho một giấc ngủ ngắn. Một đứa bé cất tiếng khóc nhỏ ở đâu đó trên những hàng ghế đầu, một hành khách người châu Âu vẫn loay hoay với chiếc túi to uỵch màu xám tro dán đầy dấu nhập cảnh của các nước, một chàng trai Hàn Quốc có bộ mặt ngán ngẩm khi cô bạn gái ngồi bên cạnh nói với tần suất ngày càng nhanh hơn, một đôi vợ chồng già với mái tóc bạc trắng yên lặng với những cuốn sách dày cộp. Hiệp từ từ nhắm mắt lại…

Nó không biết mình thiếp đi bao lâu, cho đến khi nó đột nhiên cảm thấy máy bay khẽ lắc, rồi bắt đầu rung lên dữ dội. Hiệp giật mình tỉnh dậy và rút tai nghe ra. Mọi người xung quanh nó cũng hoảng hốt không kém, mặt Trang tái xanh, cả người co rúm như một con sâu trước từng đợt chấn động có vẻ ngày càng mạnh hơn. Chiếc đèn đỏ ở khoang đầu nháy một cách bất an. Tiếng của tiếp viên hàng không vang lên trên loa: “Máy bay đang đi qua vùng có bão, mong quý khách giữ bình tĩnh và cài dây an toàn.” Hiệp không hiểu mọi người sẽ giữ bình tĩnh như thế nào khi chính giọng của cô tiếp viên cũng run rẩy. Nó kéo ghế lên, cất Ipod vào túi và hạ cửa sổ xuống sau khi nhìn thấy một tia sét làm bầu trời lóe sáng trong giây lát rồi trở nên mù mịt. Tiếng nói chuyện, tiếng khóc, tiếng la hét xen lẫn nhau náo loạn. Hiệp quay sang cài dây an toàn cho Trang khi thấy cô bạn cứng đờ như khúc gỗ và bắt đầu khóc. Máy bay lại rung mạnh một lần nữa khiến một ngăn hành lý bật ra và rơi xuống những chiếc túi nặng trịch, một vài hành khách kêu lên sợ hãi. Khi nó đang ngoái nhìn một cách hoảng hốt thì có tiếng nói vang lên bên cạnh:

– Bình tĩnh, anh!

Nó giật mình quay lại, ở chiếc ghế lúc trước vẫn còn trống, Liên đang ngồi đó, nhìn nó dịu dàng. Hiệp không thể tin vào mắt mình:

– Em…

– Có lẽ máy bay bị một cơn bão từ mới hình thành bao phủ. – Liên nhìn quanh, nói, giọng vẫn rất nhẹ nhàng. – Anh khỏe chứ?

– Anh nghĩ về em mỗi ngày. – Hiệp trả lời không liên quan gì đến câu hỏi.

– Thật ư? Đừng tốn thời gian nghĩ về em, hãy nghĩ về những điều anh muốn làm trong cuộc sống của mình.

– Anh chẳng muốn làm gì. Em chính là một phần cuộc sống của anh trước khi em ra đi.

– Điều đó không có nghĩa là anh nên phí hoài phần còn lại của cuộc sống sau khi em đi. Anh cần bước tiếp.

– Anh không thể. – Hiệp thở dài.

– Anh có thể, bởi vì còn quá nhiều điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Và em cảm thấy rất dễ chịu ở nơi em sẽ tới.

– Anh cũng muốn ở đó với em. – Hiệp nói điều nó nghĩ rất nhiều lần.

– Không. – Liên lắc đầu, ánh mắt chậm rãi. – Anh còn quá nhiều điều chưa làm. Còn em thì đã làm nhiều, hoặc ít ra là đã làm đủ để không thấy hối tiếc.

Tiếng của tiếp viên hàng không lại vang lên trên loa, nhắc hành khách tiếp tục giữ bình tĩnh, một động cơ đang gặp trục trặc bởi bão từ và họ đang cố gắng khắc phục, bằng giọng không lấy gì làm tự tin lắm, cô tiếp viên nhắc lại về vị trí cũng như cách sử dụng áo phao và mặt nạ oxy trong tình huống cần thiết.

– Anh biết cách dùng những thứ đó rồi chứ? – Liên vuốt mái tóc ngắn, chậm rãi nói.

– Anh không chắc, và anh không nghĩ nó thật sự quan trọng…

– Có quan trọng đấy. – Liên cười. – Anh hãy chuẩn bị cho mình những kiến thức cần thiết, vì cuộc sống trước mắt còn nhiều điều bất ngờ lắm.

– Anh không biết “cuộc sống trước mắt” mà em nói có kéo dài lâu không? – Hiệp thở mạnh.

– Điều anh cần suy nghĩ là làm hết sức có thể, đừng buông xuôi và không bao giờ được nản chí. – Liên nắm lấy tay Hiệp.

– Để làm gì, khi cuộc đời này đâu có công bằng…

– Chúng ta không bao giờ biết nó có thật sự công bằng không, nhưng mọi việc xảy ra đều có lý do của nó. Ngay cả khi anh cố gắng hết sức và không đạt được thứ anh muốn, cũng không có nghĩa những cố gắng đó là vô nghĩa. Anh hiểu phải không?

– Anh hiểu. – Hơi ấm từ bàn tay Liên khiến Hiệp cảm thấy lòng dịu lại.

– Nhớ nhé, bước tiếp thật mạnh mẽ anh nhé! – Liên lại mỉm cười, nụ cười không âu lo quen thuộc.

Đột nhiên máy bay lắc dữ dội, những tiếng la hét lại vang lên. Trong một khoảnh khắc, Hiệp cảm giác cơ thể như ở trạng thái không trọng lượng và đang rơi tự do. Nó nhắm mắt, chỉ một thoáng, cảm giác mọi thứ yên tĩnh trở lại. Những tiếng thì thầm nho nhỏ ở đâu đó. Hiệp mở mắt, không gian nhẹ nhàng như chưa từng có điều gì xảy ra. Bên cạnh, Trang đang ngủ ngon lành. Đôi vợ chồng già ở hàng ghế gần đó vẫn cắm cúi với những cuốn sách. Tiếng tiếp viên hàng không vang lên trên loa: “Còn mười lăm phút nữa máy bay sẽ hạ cánh, xin quý khách trở về chỗ ngồi và cài dây an toàn.” Hiệp giật mình quay sang phía Liên, chiếc ghế vẫn trống không, cửa sổ chưa được hạ xuống mặc dù Hiệp nhớ mình đã làm điều đó. Chiếc tai nghe vẫn ở trên tai, shuffle vào bản Your song của Elton John. “…But the sun’s been quite kind while I wrote this song. It’s for people like you that keep it turned on…” Hiệp nghĩ nó vừa mơ, không, chắc chắn là nó
đã mơ.

Trang vươn vai tỉnh dậy, vừa dụi mắt vừa chỉ ra ngoài cửa sổ:

– Đẹp chưa kìa bạn hiền?!

Những đám mây trắng muốt đang từ từ lùi lại trên bầu trời xanh dịu dàng. Đường chân trời như hiện ra rõ rệt phía xa xa với vệt trắng đỏ pha lẫn. Không gian như một bộ phim về thiên đường được tua chậm.

– Bạn sao thế? – Trang hỏi khi thấy Hiệp im lặng.

– Mình vừa gặp một cơn bão từ. – Hiệp nhìn Trang.

– Là sao? – Trang nhìn nó kỳ quặc.

– Không có gì, chỉ là một giấc mơ đẹp.

– Vậy ư? Sắp hạ cánh rồi kìa, Ấn Độ đang chờ chúng ta. Khám phá thôi! – Trang vỗ vai Hiệp hào hứng.

Hiệp cảm thấy nó như đang mỉm cười với chính mình. Có lẽ nó sẽ giữ cơn bão từ không có thật vừa rồi cho riêng mình. Và đúng, nó phải bước tiếp thôi. Cuộc sống còn quá nhiều điều tốt đẹp phía trước. Hiệp sẽ nghĩ như thế, một chút mỗi ngày, để không phí hoài từng khoảnh khắc đang trôi đi. Nó sẽ đi tiếp con đường còn dài và dang dở bằng một trái tim biết yêu và trân trọng cuộc sống

“Cảm ơn em đã giúp anh nhận ra điều đó, Liên.”

 

Trong phòng dự báo khí tượng tại sân bay Netaji, Kolkata, James nhíu mày quay sang một đồng nghiệp:

– Này Magie, cậu có tin không, cách chúng ta khoảng hai mươi lăm kilômét về phía bắc vừa xuất hiện một cơn bão từ. Tất cả những gì xảy ra là nó bất ngờ hình thành và bao lấy một máy bay từ Bangkok. Sau đó vụt tắt không dấu vết chỉ trong khoảng chưa đến một phút. Tớ ngồi theo dõi máy báo mà chẳng hiểu gì. Thật kỳ lạ…

Cơn gió – Bão từ 1

Dedicate to Zany

And you can tell everybody this is your song. It may be quite simple but now that it’s done. I hope you don’t mind…

I hope you don’t mind that I put down in words…

How wonderful life is while you’re in the world.

Cafe Chuồn Chuồn một ngày vừa nắng vừa mưa. Hiệp ngồi với chiếc laptop, để chế độ invisible cho Yahoo và nhẩn nha nghe mấy bản nhạc. Cốc trà gừng trước mặt đã nguội. Nó thật sự muốn làm một điều gì đó để phá vỡ cảm giác nhàm chán đang xâm chiếm. Nhiều lúc Hiệp cảm giác như mình mắc một thứ bệnh gì đó về tinh thần, không phải tự kỷ, càng không phải trầm cảm, nhưng nó đang thấy rõ cuộc sống của mình trở nên tẻ nhạt hơn mỗi ngày.

Thời gian ở Melbourne với tất cả những vui buồn đã khép lại bằng lễ tốt nghiệp diễn ra vào tháng Ba, nó trở về Hà Nội trong tâm trạng bâng khuâng. Hiệp thấy mình giống như một chú sói uể oải sau những ngày tháng săn bắt triền miên. Nó ngủ khoảng nửa thời gian mỗi ngày và ngồi quán nửa thời gian còn lại, xem ra đây không phải lựa chọn tốt trong một thời gian dài. Sự thật, lý do của toàn bộ chuyện này là vì nó không thể vượt qua cú sốc về Liên, một người quan trọng với nó – qua đời trong một tai nạn giao thông bất ngờ, trước kỳ thi tốt nghiệp của nó vài tuần. Những hình ảnh về Liên cứ ám ảnh nó, ngày này qua ngày khác, như thể nó là người có lỗi.

Hiệp hít một hơi dài, nhấc máy gọi cô bạn thân nhất: – Đi Ấn Độ với mình không Trang?

*

* *

Hai đứa ngồi ở ngay cạnh chiếc cửa tự động, cánh cửa đóng, mở liên tục khi có những hành khách vội vàng bước qua, ai cũng mang theo vẻ vội vã giống như vừa xem một bộ phim về ngày tận thế. Hiệp vừa cắm cúi lục tìm túi đựng pin máy ảnh dự trữ vừa nhẩn nha ăn chiếc bánh mì pa tê duy nhất mang theo từ Hà Nội. Hai đứa có ba tiếng quá cảnh ở  Thái Lan trước khi bay sang Kolkata.

–  Giờ quay về vẫn còn kịp đấy.

–  Bạn có giọng đùa nghe rất thật. – Hiệp nhíu mày.

–  Bạn có chắc là bạn muốn đi không Hiệp?

–  Không, mình không chắc. Người ta luôn phải chắc chắn khi muốn làm bất cứ thứ gì à?

–  Cũng không hẳn, nhưng điều này hơi điên.

–  Bạn nói chuyện giống hệt mẹ mình.

–  Thế còn bố bạn?

– Bố mình bảo đi thì nhớ mua về cho bố tấm thảm thêu hình thần gì đó, thần voi à?

–   Thần phá hoại. – Trang cười phá lên. – Sao bố bạn lại thích cái đó?

–  Vì bố mình bảo đó là biểu tượng tâm linh của người Ấn Độ.

–  Sự phá hoại là để bắt đầu cho một sự khởi đầu mới. – Trang gật gù.

–  Trong phim nào đấy?

–    Không nhớ, phim này xem lâu rồi. – Trang khoát tay. – Nhanh lên còn vào check in nào, chúng ta chỉ còn hai mươi phút.

Máy bay cất cánh không lâu thì Trang đã tíu tít nói chuyện với một nữ hành khách tóc vàng ngồi trên. Quá quen với tính cách hòa đồng trong mọi kiểu lồng của cô bạn thần du lịch, và cũng quá quen với những hướng dẫn về việc mặc chiếc áo phao thế nào cho đúng cách của cô tiếp viên hàng không xinh đẹp đang khoa tay múa chân, Hiệp để chế độ airplane cho điện thoại và cắm tai nghe Ipod vào. Chiếc ghế bên cạnh nó, gần cửa sổ, vẫn trống. Hiệp cảm thấy rất mệt mỏi. Cả cơ thể và trí não của nó như một bản nhạc đang bị đánh sai tông, và Hiệp không biết phải làm sao để rời khỏi suy nghĩ về Liên. Không biết bao nhiêu lần, bao nhiêu đêm nó nghĩ về sự bất công của cuộc sống khi cướp đi Liên, một cô gái tài năng và đầy nhiệt huyết sống. Nhiều khi nó ước rằng nó là người bị chiếc xe đó đâm, chứ không phải Liên, bởi nó không có tài cán gì, chẳng làm được tích sự gì, chẳng có một lý tưởng gì to lớn để đóng tròn vai của chính mình. “Tại sao” có lẽ luôn là câu hỏi nó đặt ra mỗi sáng thức giấc.