Ngàn năm chờ đợi 2.1

Chương 2  Chờ đợi

  Cứ như vậy, chàng bắt đầu nặn hình nhân từ ngày này sang ngày khác.

Một tháng trôi qua, Thanh Ngưng buộc phải phải bỏ đi khuôn mặt của hình nhân. Mặc dù tất cả các tiên nữ đều thấy tiếc cho khuôn mặt xinh đẹp đó, nhưng chàng vẫn chưa hài lòng, cái mà chàng muốn không chỉ là đẹp, mà còn dịu dàng như nước, thanh tú thoát tục, làm rung động lòng người…

Một năm trôi qua, chàng lại một lần nữa bỏ đi khuôn mặt của hình nhân.

Cứ bỏ đi hết lần này đến lần khác, sáng tạo hết lần này đến lần khác như vậy, chàng đã quên đi thời gian, quên đi nỗi cô đơn, ngoài việc nghe thấy lời thỉnh cầu của những con người trần tục và cứu vớt họ ra, chàng vẫn miệt mài sáng tạo sự hoàn mĩ trong lòng chàng. Chàng cũng đã từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, một cái bóng đẹp lại xuất hiện trong đầu chàng, nhìn chàng rất say đắm, tựa hồ nói với chàng rằng: “Thiếp chính là sự hoàn mĩ trong trái tim chàng!”

Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, một khuôn mặt dịu hiền, xinh đẹp hiện ra trước mắt chàng.

Đôi mắt sáng ngời, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng; khuôn mặt tựa áng mây hồng, dường như có rất nhiều điều da diết không thể nói hết với chàng; đôi môi đỏ chúm chím mang theo một nụ cười hư vô, không biết đang mỉm cười vì ai.

Thanh Ngưng thẫn thờ vuốt nhẹ khuôn mặt hoàn mĩ của nàng, đây chính là khuôn mặt mà chàng cần!

 

Từ đó trở đi, không còn thấy bóng Thanh Ngưng đi đi lại lại trên đường thiên đình, mái đình của Thái Bạch Kim Tinh không còn được đón chàng đến chơi cờ. Các tiên nữ cũng đều đã lo xong công việc của mình và ra về.

Chỉ có Thanh Ngưng, chìm đắm trong công trình của chàng hết năm này qua năm khác.

Chàng nặn tóc cho hình nhân rất cẩn thận, để mỗi sợi tóc của nàng đều có độ dày như nhau và rất bóng.

Chàng dày công thiết kế cơ thể cho hình nhân, mỗi dường cong đều được thể hiện một cách hoàn mĩ qua mười ngón tay thon dài của chàng.

Chàng biến mây trắng thành tấm váy dài của nàng, phú cho nàng khí chất trong trắng nhất.

Và thế là, sự theo đuổi miệt mài kéo dài trăm năm đã tạo ra một hình nhân hoàn mĩ, sự chờ đợi mỏi mòn trăm năm đã sưởi ấm cho trái tim băng giá của Thanh Ngưng, ánh mắt chàng không còn toát lên vẻ lẻ loi, cô độc, hình nhân đã khiến chàng thể hiện ra vẻ dịu dàng làm ngây ngất lòng người.

Nhưng hình nhân rốt cuộc là hình nhân, dù hoàn mĩ đến đâu cũng vẫn không có tâm hồn.

Chàng đưa hình nhân vào cung điện trống trải như trái tim chàng, và chỉ có Thái Bạch Kim Tinh biết chuyện này.

“Tại sao ngài không xin tiên nữ một linh hồn để phú cho hình nhân?” Thấy chàng nâng niu một hình nhân không có linh hồn như vậy, người bạn thân nhất của chàng đã tò mò hỏi.

“Không có linh hồn tầm thường nào sánh được với nữ thần hoàn mĩ trong trái tim ta… Ngài có cách nào để cho nàng một linh hồn trong sáng hay không?” Mặc dù đang nói chuyện với Thái Bạch Kim Tinh nhưng ánh mắt si mê của Thanh Ngưng vẫn chỉ để ý đến hình nhân.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s