Chân trời góc bể 3.1

Chương 3

 

Buồn vui thất thường

 

 

 

 

Ánh mắt Lâm Quân Dật như có ma lực nào đó khiến tim tôi khẽ lay động.

 

Không biết lấy can đảm từ đâu, tôi lại hỏi một câu vốn dĩ không dám hỏi: “Lâm tiên sinh là con một phải không?”

 

“Phải!” Anh ta hơi thả lỏng người, lơ đãng tựa vào thành sofa, dửng dưng nhìn tôi.

 

Anh ta không có anh em. Điều đó khiến tôi thầm thở phào, may mà không có, nếu không tôi buộc phải từ bỏ công việc khó khăn lắm mới kiếm được.

 

Nhưng liệu có chuyện con riêng lưu lạc bên ngoài? Ví dụ Trần Lăng là con riêng của bố anh ta, từ nhỏ đã bị đưa vào cô nhi viện, hai anh em rất giống nhau, do hoàn cảnh khác nhau nên đường sống hoàn toàn khác nhau.

 

Ô, thật là một đề tài tiểu thuyết hấp dẫn.

 

Tôi còn đang hình dung tiến triển tiếp theo của câu chuyện thì Lâm Quân Dật không biết từ lúc nào đã nghiêng đầu về phía tôi, mặt lộ vẻ đặc biệt hứng thú: “Tại sao cô hỏi thế?”

 

Thần trí tôi nhất thời để đâu đâu, tôi nói luôn điều vừa nghĩ: “Tôi sợ gặp lại một người không muốn gặp.”

 

Nụ cười của anh ta chợt tắt, anh ta nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt sắc như mũi kiếm đâm vào ngực tôi.

 

Tôi hoảng sợ không dám nói gì nữa, cúi nhìn chân mình.

 

Hai tiếng đồng hồ dài dằng dặc trôi qua trong sự chờ đợi của chúng tôi, nhưng cuối cùng tôi vẫn chịu đựng được.

 

Cửa mở, Giám đốc Trương mặt tươi cười tiễn một vị khách.

 

Vị khách đó rất trẻ, chỉ khoảng hơn hai mươi, bộ quần áo rộng màu hạt dẻ không làm giảm vẻ sang trọng, quý phái, trái lại càng tăng vẻ ung dung, tự tại. Trên mặt là nụ cười thân thiện, đôi mắt hẹp dài khi nheo lại quả thật khiến người ta hồn xiêu phách lạc.

 

Lâm Quân Dật vừa định bước lên nói, khi nhìn rõ vị khách trẻ tuổi đó bỗng ngẩn ra: “Y Phàm? Về nước bao giờ?”

 

“Quân Dật, tôi vừa về, định cho anh một bất ngờ.” Người có tên Y Phàm đó nhìn thấy Lâm Quân Dật liền đi đến vỗ vai anh ta, giọng hồ hởi, xem ra hai người không phải quen biết bình thường. “Sao anh lại đến đây?”

 

“Định đến bàn với Giám đốc Trương về vấn đề vay vốn…” Lâm Quân Dật dừng lại nhìn ông giám đốc, cười

 

tươi. “Không biết lúc nào Giám đốc Trương có thời gian cùng ăn bữa cơm đạm bạc.”

 

Ông giám đốc còn chưa kịp trả lời, anh chàng tên Y Phàm đó đã cướp lời: “Không hề gì, nhưng hai người nên hẹn lúc khác, bây giờ chúng ta tụ tập cái đã.”

 

Giám đốc Trương gật lia lịa: “Được! Được! Để lần khác cũng được.”

 

Lâm Quân Dật đi ngang qua tôi, chỉ vào tôi nói: “Thư ký của tôi… Diêu Băng Vũ…” rồi chỉ vào chàng trai: “Người bạn bên Mỹ của tôi, Âu Dương Y Phàm.”

 

Tôi vội chìa tay ra: “Âu Dương tiên sinh, xin chào!”

 

“Xin chào!” Anh ta nhìn tôi rất lâu, cuối cùng cũng thu lại ánh mắt trong giọng giễu cợt của Lâm Quân Dật: “Đừng nảy sinh ý đồ với thư ký của tôi, người ta đã có chồng…”

 

Âu Dương Y Phàm bỏ lại xe của mình trước cửa ngân hàng, ngồi xe của Lâm Quân Dật.

 

“Quân Dật, anh vay vốn làm gì?” Âu Dương tỏ vẻ cực kỳ ngạc nhiên, tựa như đang hỏi: “Sao mùa hè lại có tuyết?”

 

“Tôi vừa mở công ty, cần năm mươi triệu để quay vòng.”

 

Âu Dương há hốc miệng, mãi mới nói thành lời: “Năm mươi triệu? Anh đùa gì vậy?”

 

“Tôi nghiêm túc!”

 

“Chút tiền mọn đó cũng đáng để anh phải mời ông giám đốc đi ăn?” Như nhớ ra điều gì, anh ta lại hỏi: “Chẳng phải anh có thẻ huyền kim ở ngân hàng Thụy Sĩ đó sao?”

 

Nghe nói tới thẻ huyền kim, ánh mắt tôi đang lơ đãng nhìn ra ngoài bỗng khẽ chớp, qua lần kính bắt gặp ánh mắt khinh thị cố hữu của Lâm Quân Dật.

 

Nhất định anh ta tưởng tôi vừa thấy hơi tiền đã động lòng.

 

Không phải tôi vừa thấy hơi tiền đã động lòng mà do xưa nay tôi chưa nhìn thấy ai cầm chiếc thẻ huyền kim nên mới hơi hiếu kỳ.

 

Đó là một loại thẻ tín dụng vô hạn ngạch, không có con số giới hạn, rút bao nhiêu cũng được.

 

Loại thẻ này của các ngân hàng hầu như đều màu đen nên gọi là “thẻ huyền kim”. Sở dĩ gọi là “thẻ huyền kim” là bởi vì từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, màu đen vốn là biểu tượng của sức mạnh huyền bí, còn màu đen ánh vàng kim là thượng đẳng, càng tôn quý tột đỉnh, vẻ hào quang huyền bí, cao sang tột đỉnh của chiếc thẻ cũng phù hợp với người sở hữu nó.

 

Người sở hữu chiếc thẻ cao quý như vậy cả nước không có bao nhiêu, đâu cần phải vay tiền ngân hàng!

 

“Đó là của ông nội, không phải của tôi.” Lâm Quân Dật nhếch mép, ánh mắt từ gương chiếu hậu quay về con đường đông nghịt phía trước.

 

“Cũng thế cả.” “Khác chứ!”

 

Âu Dương Y Phàm cười: “Thôi đi, năm xưa anh tiêu tiền như nước, sao không thấy nói thế?”

 

Tôi lại hiếu kỳ nhìn Lâm Quân Dật đang chăm chú lái xe, không ngờ, lần này bắt gặp anh chàng Âu Dương qua gương chiếu hậu đang chăm chú nhìn tôi.

 

Cái nhìn như có lửa đó khiến tôi kinh ngạc, lảng tránh.

 

Đó là cái nhìn không đáng ghét, không ẩn chứa ý đồ, mà đầy vẻ thăm dò, thích thú.

 

Cái nhìn như thế quả thật tôi ít gặp.

 

Lâm Quân Dật dừng xe, giọng nghiêm túc: “Tiêu tiền của ông nội và dựa vào ông nội kiếm tiền là hai chuyện khác nhau. Dựa vào sức mình, tôi cũng có thể điều hành công ty tốt.”

 

Qua lớp cửa kính xe, nhìn thấy biển hiệu công ty, tôi lập tức mở cửa, bước xuống, mỉm cười: “Âu Dương tiên sinh, Lâm tiên sinh, tạm biệt!”

 

Âu Dương nhiệt tình vẫy tay với tôi, Lâm Quân Dật, mặt không chút biểu cảm, nhấn ga phóng đi.

 

Tôi băn khoăn đứng trước cổng công ty, không thể nào lý giải suy nghĩ của Lâm Quân Dật, rõ ràng việc rất dễ giải quyết, tại sao anh ta phải lao tâm khổ tứ đi đường vòng?

 

Hơn nữa, từ ngữ khí xa cách vừa rồi có thể thấy, quan hệ giữa anh ta và ông nội hình như không tốt.

 

Thôi, chuyện riêng nhà người ta, mình không liên quan, cứ lo làm tốt phận sự là xong.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s