Chân trời góc bể 2.3

Trong bệnh viện, bác sĩ xem xét vết thương cho tôi, nói không bị gãy xương, không nghiêm trọng, nghỉ ở nhà vài ngày là khỏi.

Cũng may hôm nay là thứ Sáu, tôi ở nhà nghỉ hai ngày. Sang thứ Hai, chân còn đau nhưng tôi vẫn đi làm. Khi tôi đến công ty, Lâm Quân Dật đã ngồi ở văn phòng, nghe tiếng cửa mở, chỉ thoáng ngẩng nhìn rồi cắm cúi làm việc.

Tôi theo lệ, pha cà phê mang vào cho anh ta. “Lâm tiên sinh, cà phê của anh.”

Để cà phê trên bàn, tôi thấy anh ta đang xem tư liệu về tình hình bất động sản mấy năm gần đây của toàn thành phố.

Nhìn vẻ chăm chú của anh ta, ánh mắt tôi lại không sao rời đi được.

Khuôn mặt nhìn nghiêng của anh ta giống hệt kiệt tác của một họa sĩ lừng danh, cương nghị, đầy nam tính nhưng không thô cứng, hàng mi dài cụp xuống, che ánh mắt sắc lạnh, che luôn ánh nhìn khinh thị mà tôi ghét nhất, tôi không thể nào kiềm chế lại tìm kiếm hình bóng Trần Lăng trên người anh ta…

Càng nhìn càng thấy họ khác nhau, nói chính xác, anh ta cá tính hơn, hấp dẫn hơn Trần Lăng!

“Còn gì nữa không?!” Ánh mắt Lâm Quân Dật dừng lại trên người tôi không quá hai giây rồi lại trở về màn hình vi tính, lệnh đuổi khách vô cùng rõ ràng, không cần che giấu.

“Không!”

Tôi định nói: “Uống nhiều cà phê không tốt cho sức khỏe.” Nhưng thấy thái độ anh ta như vậy, liền thôi.

Quay người, chân lại nhói buốt, tôi nghiến răng đi thử hai bước, mới hơi quen, cảm thấy đỡ đau.

“Ngày mai không cần đi làm!” Giọng Lâm Quân Dật vang lên từ phía sau khiến tôi giật mình, đang định nói, lại thấy anh ta nói thêm: “Về nhà nghỉ, khỏi rồi hãy đến, vẫn hưởng lương bình thường, tiền viện phí công ty thanh toán.”

Tim đột nhiên như bị vật gì va đập, đó là sự cảm động đã lâu không có. Từ lâu tôi không còn cảm động vì sự quan tâm của đàn ông.

Tôi từ từ quay người, bắt gặp ánh mắt ân cần của anh ta, xem ra người này tuy lạnh lùng nhưng không đến mức vô tình.

Bởi vì bình thường anh ta quá lạnh lùng, sự quan tâm bất ngờ đó làm tôi không khỏi ngạc nhiên, cảm kích mỉm cười, đầu hơi cúi, ngước mắt nhìn anh ta: “Cám ơn Lâm tiên sinh, vết thương của tôi không nặng, không ảnh hưởng đến công việc.”

“Được!” Anh ta cúi đầu xem tài liệu, không nói gì nữa, tôi lặng lẽ lui ra.

Vừa ra khỏi phòng tổng giám đốc, tôi đã nghe thấy tiếng cười châm biếm của tiểu thư Triệu Thi Ngữ xinh đẹp: “Dạo này chăm chỉ pha cà phê thế!”

“Lâm tiên sinh bảo tôi mỗi tiếng mang vào một tách cà phê.”

Tôi biết phụ nữ hay đố kỵ nhưng để bụng một việc cỏn con như vậy, thật không thể hiểu.

Huống hồ Lâm Quân Dật đâu phải người đàn ông của cô ta, quản chặt phỏng ích gì.

Triệu Thi Ngữ bĩu môi, liếc xéo tôi bằng đôi mắt đẹp đánh màu nâu đậm: “Thật không? Trước khi cô đến, mỗi ngày ông chủ chỉ uống một tách cà phê.”

Phụ nữ thật đáng sợ, phụ nữ đố kỵ càng đáng sợ, nhưng không gì đáng sợ hơn phụ nữ vừa đẹp vừa đố kỵ.

Uống cà phê cũng gắn tôi vào, thật bái phục lối tư duy của cô ta.

Tôi lại hấp dẫn đến mức để mỗi tiếng có thể nhìn tôi một lần, ông chủ tình nguyện uống một cốc cà phê? Tôi chưa tự huyễn hoặc mình đến mức đó, vấn đề là anh ta không hề nhìn tôi lấy một lần, còn tôi cứ nhìn anh ta, không thể nào kiềm chế.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thực tình tôi cũng không hiểu sự việc này cho lắm. Anh ta yêu cầu cách một giờ đưa vào một cốc cà phê, cà phê Mandheling xuất xứ từ cao nguyên có độ cao bảy trăm năm mươi đến một nghìn năm trăm mét so với mặt nước biển, giá không hề rẻ, mà mỗi cốc anh ta chỉ nhấp vài ngụm, có lúc còn không chạm môi, phá nhà cũng không nên phá như thế.

Triệu Thi Ngữ thấy tôi chăm chú chỉnh sửa bản kế hoạch công việc Lâm Quân Dật yêu cầu, cũng không nói nữa, lại soi gương vuốt vuốt mái tóc đã quá hoàn mỹ, kéo cổ chiếc váy liền đã quá trễ xuống chút nữa, bộ ngực đầy đặn lộ ra một nửa.

Rõ ràng nhan sắc của cô ta không phải để cho tôi thưởng thức, có điều không biết người cô ta muốn quyến rũ liệu có hiểu chút tâm ý đó…

Tôi giở tài liệu trên bàn, không tìm thấy biên bản cuộc họp, rụt rè hỏi Triệu Thi Ngữ: “Biên bản cuộc họp hôm trước có cần tôi chỉnh lại không?”

“Cuộc họp à? Không cần, cuộc họp hôm đó đã bị hủy.” “Tại sao?”

“Ai biết! Vừa bắt đầu, Lâm tiên sinh ra ngoài nghe điện thoại, quay về liền tuyên bố hủy bỏ.”

Điện thoại? Có phải điện thoại của tôi?

Tôi đang băn khoăn thì điện thoại đổ chuông. Tôi nhấc máy với tốc độ nhanh nhất: “Xin chào, Công ty Bất động sản Lâm Quân Dật xin nghe.”

“Xin chào, tôi là người của ngân hàng Phát triển, xin hỏi Tổng giám đốc Lâm Quân Dật có đó không?”

“Chào ông, xin hỏi ông gặp Lâm tiên sinh có việc gì?”

“Chuyện vay vốn của quý công ty có vấn đề, chúng tôi tạm thời chưa thể phê chuẩn.”

“Ô, xin ông đợi một lát, tôi sẽ chuyển máy cho Lâm tiên sinh.”

Tôi nhanh chóng bấm máy nội bộ: “Lâm tiên sinh, điện thoại của ngân hàng Phát triển, muốn trao đổi với anh về vấn đề vay vốn.”

“Nối máy cho tôi.”

Tôi nối máy, bỏ điện thoại hai bên xuống, đèn tín hiệu báo máy đang hoạt động sáng gần hai mươi phút mới tắt.

Khi tôi mang cà phê vào lần nữa, Lâm Quân Dật đang đứng ngây người bên cửa sổ, nét mặt u ám.

Cũng phải thôi, công trình đã động thổ, hầu hết vốn đã đầu tư vào đó, ngân hàng lúc này lại từ chối cho vay, công ty sẽ xoay xở thế nào.

Không muốn quấy rầy anh ta, tôi đặt cốc cà phê xuống, định quay ra.

Anh ta đột nhiên hỏi: “Triệu Thi Ngữ đâu?”

“Cô ấy cùng với người của ban Công trình đến sở Xây dựng thành phố.”

“Cô giúp tôi hẹn gặp giám đốc ngân hàng, tôi muốn bàn chút việc với ông ta.”

“Vâng.”

Nói vòng vo rất lâu với thư ký của giám đốc ngân hàng, tôi mới hẹn được thời gian để Lâm Quân Dật gặp ông ta.

Chiều hôm đó, tôi cùng Lâm Quân Dật đi gặp giám đốc ngân hàng như đã hẹn, nhưng đến nơi, ông ta lại có việc, bảo chúng tôi quay về.

Đây là sơ suất của tôi, lẽ ra phải liệu trước tình hình, gọi điện cho thư ký của ông ta xác nhận lại.

Tôi tưởng Lâm Quân Dật sẽ nổi giận, đùng đùng bỏ về, nhưng anh ta không làm thế.

Anh ta ngồi ngay ngắn trên sofa, châm thuốc hút.

Tư thế thật trang nhã, người hơi ngả về sau, một tay đặt hờ trên tay vịn sofa, tay kia lẫn trong khói thuốc, mười ngón tay thanh tú lẫn trong làn khói mỏng, thật đẹp.

 

“Lâm tiên sinh, xin lỗi, tôi đã sơ suất.”

 

“Không liên quan đến cô, có một số người thích làm cao để chứng tỏ sự tôn nghiêm quý báu của mình…” Giọng anh ta nhỏ và trầm, không phải giận hay trách, nhưng rất lạnh…

 

Trong hoàn cảnh tương tự, người ta sẽ tự ái, nhưng anh ta hầu như không tỏ thái độ, không ngờ còn trẻ vậy mà đã có bản lĩnh trong cách ứng xử. Một người như vậy nhất định sau này sẽ làm nên sự nghiệp.

 

Gần một tháng làm việc bên cạnh Lâm Quân Dật, ngoài công việc, chúng tôi hầu như rất ít chuyện trò, cho nên tôi không biết anh ta thích nói chuyện gì, chỉ lặng lẽ ngồi đợi cùng anh ta.

 

Nhìn cặp lông mày nhíu lại sau làn khói thuốc, mãi không dãn ra, tôi lại nhớ tới Trần Lăng.

 

Tôi chỉ nhìn thấy Trần Lăng hút thuốc một lần, đó là hồi học sơ trung, nhìn thấy anh trong đám khói thuốc mù mịt, cả người như bị nhuộm bởi thứ khói xám đó, bỗng thấy đau lòng, tôi nói: “Hút thuốc có hại cho sức khỏe!”

 

Từ đó không thấy Trần Lăng hút thuốc nữa.

 

Chiếc gạt tàn trước mặt Lâm Quân Dật đã gần đầy đầu mẩu thuốc, anh ta vẫn không có ý định dừng lại.

 

Khi một người đàn ông có chí khí, nếu chìm trong nữ sắc tôi cũng không lấy làm lạ, nhưng chìm trong khói thuốc

 

thì thật khó hiểu. Tôi tưởng chỉ những người đàn ông bất đắc ý chán đời mới mượn rượu, mượn thuốc giải sầu, Lâm Quân Dật ngang tàng, cuộc sống viên mãn, cớ sao cũng sầu muộn đốt thuốc liên tục.

 

Quả thật tôi không thể tiếp tục ngồi nhìn, buột miệng khuyên một câu: “Lâm tiên sinh, hút quá nhiều thuốc rất có hại cho sức khỏe!”

 

Ngón tay kẹp điếu thuốc của Lâm Quân Dật khẽ cử động, tàn thuốc rơi lả tả.

 

Anh ta do dự một lát, dập tắt điếu thuốc, ngẩng nhìn tôi: “Cảm ơn!”

Chân trời góc bể 2.2

Một cô vô tình mà hữu ý liếc xéo tôi, hỏi xung quanh: “Này, mọi người nói xem, chàng yêu vị hôn thê như vậy thật sao? Ngay Triệu Thi Ngữ đẹp dã man thế hình như cũng không được chàng cho vào tầm ngắm?”

 

Một người lắc đầu: “Chuyện đó cũng chẳng biết thế nào.”

 

Uyển Uyển hạ thấp giọng vẻ bí hiểm: “Nghe nói có lần Triệu Thi Ngữ giả say ngả vào lòng chàng, liền bị chàng cho xuống giữa đường…”

 

“Sao lại thế? Anh ta có phải là đàn ông không?”

 

Tốc độ truyền tin của phái đẹp còn lợi hại hơn tin tức thời sự phát vào giờ vàng, còn độ chính xác đến đâu thì phải xem xét.

 

Nhưng có một điều chúng tôi chắc chắn, Lâm Quân Dật, một người có năng lực, có phẩm giá, tuyệt đối không lấy một cô vợ chỉ có nhan sắc. Đúng như lời nói của một nhân vật thành công ở phố Wall: Xét từ góc độ của nhà kinh doanh, tiền vàng trong tay anh ta cần phải sinh lời, nhan sắc của phụ nữ lại nhanh mất giá, đối với những thứ nhanh mất giá, thuê đương nhiên rẻ hơn bỏ tiền mua. Phàm những nhà kinh doanh có đầu óc đều cặp kè với mỹ nhân, nhưng tuyệt đối không cưới mỹ nhân, điều đó giải thích tại sao những mỹ nhân dựa vào nhan sắc để vào cửa nhà giàu sẽ có kết cục thê thảm, hồng nhan bạc mệnh.

 

Các cô mỗi người một câu, nói đủ chuyện về Lâm Quân Dật, ngay cả mối quan hệ giữa anh ta và vị hôn thê cách cả đại dương được kể y như thật, tựa như họ từng mục kích người ta yêu đương thế nào.

 

 

 

27

 

Dieäp Laïc Voâ Taâm

 

Tôi yên lặng nghe, thực ra tôi thích nghe nhất chuyện gia đình Lâm Quân Dật…

 

Lâm Quân Dật và Trần Lăng ngoại hình giống nhau như vậy, chẳng lẽ không có chút quan hệ nào? Liệu có phải là anh em sinh đôi như trong tiểu thuyết, hoặc là con riêng với một bí mật gia đình được giấu kín?

 

Chuyện như vậy không quá hiếm trong những gia tộc giàu sang…

 

 

Sau hai tuần làm việc, tôi tin chắc Lâm Quân Dật chính là kiểu người ham mê công việc mà tôi chưa từng gặp.

 

Hằng ngày, khi tôi đến công ty đã thấy anh ta ngồi trước máy tính, khi tôi ra về, anh ta vẫn miệt mài làm việc.

 

Trước một ông chủ như vậy, là nhân viên, tôi đương nhiên không thể xao nhãng, ngoài học theo anh ta, làm thật tốt những việc được giao, tôi còn tìm hiểu cá tính của anh ta, cố lĩnh hội từng lời nói của anh ta. Áp lực công việc rất lớn nhưng tôi thích công việc này, bởi vì tôi chỉ cần làm tốt công việc “quản gia” của mình, không phải tham dự những bữa tiệc xã giao sặc mùi sắc tình tiền, hơn nữa, Lâm Quân Dật quả nhiên mang phong cách của những ông chủ phương Tây, ngoài lần gặp đầu tiên nói năng có chút mạo phạm với tôi, sau đó thái độ luôn rất mực tôn trọng, không hề có bất kỳ câu nói, cử chỉ thất lễ nào, xem ra hôm đó thật sự anh ta định thử tôi.

 

Hôm nay có cuộc họp thường lệ nửa tháng tổ chức một lần, tôi đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu, để trong ngăn kéo mà chưa đưa cho Lâm Quân Dật. Tôi phải đến đúng giờ,

 

 

28

 

Chaân trôøi goùc beå

 

nhưng trên đường đi lại bị tắc đường, đành xuống xe bus, vội vã đến công ty.

 

Có lẽ do hơi vội vàng, cũng có thể do đôi giày cao gót giá rẻ của tôi chất lượng quá kém, đi thế nào mà gót bỗng gãy đôi, tôi trượt chân lăn từ bậc thềm đá xuống đường.

 

Tôi ngồi trên đường nhựa xoa cổ chân đau buốt, thử đứng dậy, định cố đi đến công ty, nhưng vừa đặt chân xuống đường, chân đã đau nhói đến tận óc.

 

Tôi nghỉ một lát, cơn đau có dịu đi đôi chút, tôi đứng lên lần nữa, nhưng lại thấy đau hơn… Thử mấy lần, tôi hoàn toàn từ bỏ ý định, lấy di động gọi cho Triệu Thi Ngữ.

 

Điện thoại văn phòng không ai nghe, di động của cô ta tắt máy.

 

Tôi tìm số máy của Lâm Quân Dật. Nhìn dãy số, tôi do dự hồi lâu, làm thế này quả thực đường đột, nhưng tôi không thể mất tích mà không nói một câu, với tính cách nghiêm khắc của anh ta, chưa biết chừng ngay ngày mai tôi sẽ bị sa thải. Cuối cùng, tôi nghiến răng, đánh liều nhấn nút.

 

Chưa đầy hai giây sau, đã có người nghe máy, với tốc độ này của anh ta, tôi không còn cơ hội rút lui.

 

“Đợi chút!” Giọng anh ta trong điện thoại rất cuốn hút, nếu ngữ khí không khách sáo thì nhất định rất dễ nghe.

 

Tôi láng máng nghe thấy tiếng chân bước vội.

 

Liệu có phải anh ta đang họp, có lẽ là không, theo tôi biết, trong khi họp hầu như anh ta không nghe điện thoại. Tôi nhìn đồng hồ, chín giờ hai mươi, có lẽ cuộc họp chưa bắt đầu.

 

 

 

29

 

Dieäp Laïc Voâ Taâm

 

“Lâm tiên sinh, tôi là Diêu Băng Vũ.” “Tôi biết.”

 

Tôi chợt ngẩn ra, anh ta biết số máy của tôi, tôi chưa bao giờ cho anh ta… hình như chỉ ghi trong hồ sơ.

 

“Chương trình cuộc họp ở trong ngăn kéo giữa trong bàn làm việc của tôi, làm lỡ việc của anh, tôi thật sơ suất.”

 

“Triệu Thi Ngữ đã tìm và đưa cho tôi rồi.” Qua điện thoại, khí lạnh phát ra từ giọng nói của anh ta truyền đến quanh tôi, không biết tại sao mỗi lần nói với anh ta, tôi đều tim đập chân run.

 

Tôi không phải người nhát gan, nhưng luôn cảm thấy con người anh ta tỏa ra vẻ rất đáng sợ, ngay giọng nói cũng như có thể giết người.

 

Tôi ấp úng giải thích: “Xin lỗi, trên đường đi tôi bị thương ở chân, tôi sẽ nhanh chóng…”

 

“Vậy cô không cần đến nữa!” Vẻ lạnh nhạt đúng như tôi dự đoán.

 

Đương nhiên tôi không hy vọng anh ta quan tâm đến tôi nhưng tôi nghĩ rằng ít nhất anh ta cũng nên hỏi thăm một câu xã giao… Có lẽ tôi lại cả nghĩ rồi.

 

“Cảm ơn!”

 

Tôi đang định ngắt máy thì đột nhiên anh ta hỏi: “Không phải cô vẫn đang ngồi bên đường đấy chứ?”

 

“Bíp…! Bíp…!” Bên tai lại vang lên tiếng còi xe hối thúc chói tai, chắc anh ta nghe thấy.

 

Phía bên kia im bặt.

 

 

30

 

Chaân trôøi goùc beå

 

Tôi cất tiếng “a lô”, không thấy trả lời, không giống đã cúp máy, cũng không giống vẫn đang nghe.

 

Con người này… cao ngạo thế là cùng.

 

Tôi bất lực ngắt máy, ngồi trên bậc thềm lạnh ngắt, nhìn những cành liễu lay trong gió.

 

Lúc này tôi mong có một bờ vai để dựa, dẫu chỉ trong giây lát, đáng tiếc số phận đã định tôi như cành liễu kia, bất lực chống chọi với gió mưa, không nơi nương tựa, một mình đơn độc, phiêu bạt giữa dòng đời.

 

Con người ta lúc yếu đuối thường nghĩ đến người không nên nghĩ.

 

Nhìn dòng người qua lại như thoi đưa trên đường, tôi đột nhiên nhớ tới Trần Lăng.

 

Không biết bây giờ anh sống thế nào? Có phải anh đã cưới cô gái đó, cùng cô ta sống cuộc sống bình dị mà hạnh phúc? Trong những đêm cô đơn, liệu anh có nhớ đến tôi?

 

Tôi nhếch mép tự trào, đường nhiên không!

 

Một người đàn bà đã bỏ anh trong lúc anh khốn khổ, quyết dứt tình bất chấp những lời cầu xin của anh có gì đáng lưu luyến…

 

Một chiếc taxi dừng bên cạnh tôi, lái xe hỏi tôi có đi không.

 

Tôi vội nói: “Cảm ơn!” rồi bám lấy cửa xe để mở, ngồi vào trong xe.

Ngàn năm chờ đợi 1.2

Sau khi chơi mười ván cờ, Thái Bạch Kim Tinh đứng dậy vỗ lên vai mình rồi than thở: “Thật sự nhiều lúc rất muốn biết mệt là cảm giác như thế nào.”

Thanh Ngưng liền lắc đầu nói: “Ngài hãy xuống xem người dân dưới trần gian, những người ánh mắt lộ rõ vẻ khát khao thì sẽ biết mệt là việc đau khổ đến nhường nào.”

“Trời tối rồi, ta cũng phải nghỉ thôi!” Thái Bạch Kim Tinh vung cây phất trần trong tay, màn trời trắng sáng lập tức biến thành màn đêm.

“Hà tất gì phải lừa mình lừa người, trong thiên cung làm gì có ban đêm và ban ngày?”

“Là do ngài thích nhìn thấu mọi vật mà thôi.”

Thấy Thái Bạch Kim Tinh rảo bước trong màn đêm và đi về phía cung điện của mình, Thanh Ngưng chỉ đứng tần ngần giữa đêm tối.

Đúng vậy, không có đêm tối thì ánh sáng còn có nghĩa lý gì? Không có nỗi đau thì con theo đuổi hạnh phúc làm gì? Không có xấu xa thì cần thì phải đề cao chân, thiện, mỹ? Chàng sống trong tiên cảnh không có bóng tối, không có nỗi đau, không có sự xấu xa như thế này thì còn gì có thể làm nữa?

Thanh Ngưng chán chường quay về tinh cung của mình, bầu trời lại rực sáng, cung điện của chàng không có phong cảnh tươi đẹp như tranh, không có dãy hành lang quanh co khúc khuỷu, không có lầu các xinh đẹp, chỉ có một vùng trống trải. Chàng thích vẻ chân thực này: nếu không cần gì hết thì cần gì phải sở hữu.

 

Mấy nàng tiên nữ vội vã bay ngang qua, thu hút sự chú ý của chàng. Không phải vì vẻ đẹp tuyệt trần của các tiên nữ, mà là vì đã lâu lắm rồi chàng không nhìn thấy các vị thần tiên vội vã như vậy.

Tò mò chàng liền bám theo, nhìn thấy rất nhiều tiên nữ đang bận rộn, người thì đón lấy đất bùn vừa được đưa đến, chia ra và đặt gọn gàng. Người thì đang tỉ mỉ nặn đất bùn thành hình người khác nhau, có người gắn linh hồn đựng trong chiếc bình vào những người được nặn bằng đất đó, rồi vung tay đưa người được nặn bằng đất vào vòng luân hồi.

Thanh Ngưng tò mò bước đến, lịch lãm hỏi: “Tiểu tiên đang làm gì vậy?”

Tiên nữ liền đáp: “Tinh Quân, gần đây trần gian xuất hiện nhiều chuyện đại sự, số lượng người trần tăng lên nhanh chóng, không đủ để phân bổ thân thể, thế nên Vương Mẫu nương nương ra lệnh cho thần thiếp tạo thêm một số hình nhân.”

Thanh Ngưng chăm chú nhìn những hình nhân được nặn bằng đất, cho dù là trai hay gái đều có một số khiếm khuyết, khuôn mặt hoặc là quá to, hoặc lại quá nhỏ, các nét hết sức kỳ quái, kể cả có một số các nét khá gọn gàng, nhưng người thì quá gầy, người lại quá mập.

“Tại sao những hình nhân được nặn bằng đất này lại có tướng mạo kỳ quặc như vậy?”

“Tay nghề của tiểu nữ không khéo, hơn nữa phải nặn hàng nghìn, hàng chục nghìn hình nhân, chắc chắn là khó tránh khỏi sự khiếm khuyết.” Tiên nữ cười ngại ngùng.

“Thế tại sao không dùng pháp lực?”

“Loại đất nặn này được Nữ Oa nương nương dùng năm xưa, bà không dùng được pháp lực để biến số đất nặn này thành hình nhân thì làm sao thần thiếp làm được.”

Thanh Ngưng gật đầu, lặng lẽ nhìn họ bận rộn, nhìn từng hình nhân được phú cho sự sống rồi đưa vào vòng luân hồi. Đột nhiên chàng cảm thấy đây là một niềm vui, đã lâu lắm rồi chàng không có được cảm nhận này.

“Ta có thể nặn hình nhân cùng các nàng được không?” Thanh Ngưng hỏi.

“Nếu Tinh Quân muốn thì dĩ nhiên là được ạ.” Nói rồi tiên nữ đưa cho chàng một ít đất nặn.

Thanh Ngưng đón lấy rồi lại bỏ xuống: “Chỗ đất này màu sắc không ổn lắm, có chỗ nào trắng hơn không?”

“Số đất vừa được đưa đến chỉ có vậy, có thể lô sau sẽ khá hơn.”

Quả nhiên, sau đó không lâu, lại có một nhóm tiên nữ mang rất nhiều đất nặn đến, chàng cẩn thận chọn ra mấy nắm sạch nhất, trắng nhất, tìm một chỗ trống và khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu nặn rất tỉ mỉ.

�ng l�� c�@% �: cần mấy canh giờ.

 

Bất kỳ thú gì, kể cả là các môn cầm, kỳ, thi, họa mà chàng đã từng yêu nhất, sau khi sống hàng nghìn năm như thế này, cũng đều không còn khiến chàng cảm thấy hứng thú nữa.

Thế nên đối với một người trẻ mãi không già như chàng, giết thời gian là việc duy nhất chàng có thể làm.