Chân trời góc bể 2.1

Chương 2

 

Mịt mờ sương khói

 

 

 

V ề đến nhà, tôi mệt mỏi nằm vật xuống giường, nhìn trần nhà màu trắng, nước mắt chực trào ra đọng lại nơi khóe mắt.

 

Tôi cũng mong có một người đàn ông biết trân trọng tôi, giữ tôi trong nhà, để tôi có một bến đỗ bình yên tránh mưa tránh gió, chuyên tâm chăm sóc con gái nhỏ.

 

Tôi cũng không muốn sống trong những ánh mắt soi mói, lúc nào cũng cảm thấy nhục nhã vì bị người ta nhìn thấu từ trong ra ngoài.

 

Tôi cũng ghét những câu bỡn cợt, buồn nôn như hôm nay.

 

Nhưng tôi không có quyền lựa chọn…

 

Tôi lấy một cái hộp đầy bụi từ trong gian chứa đồ cũ ra, vừa khẽ mở, bụi bay lên, ký ức của tôi cũng bay lên.

 

 Lấy ra tấm ảnh tốt nghiệp sơ trung1 đã bị bụi phủ kín từ lâu, ngón tay trắng xanh của tôi lần trên gương mặt Trần Lăng.

 

Mặt dù bức ảnh đã phai màu nhưng vẫn nhìn rõ gương mặt của Trần Lăng.

 

Anh thật đẹp trai, dưới ánh mặt trời, mỗi khi anh ném trúng một quả bóng vào rổ với một tư thế mê hồn, các cô gái bên cạnh tôi lại phát cuồng hét lên.

 

Thực ra, hồi đó tôi cũng rất muốn hét lên: “Em yêu anh!” Nhưng không có can đảm.

 

Tình yêu của các thiếu nữ luôn lãng mạn như thơ. Trong nhật ký của tôi, chỗ nào cũng đầy những lời thề son sắt “đời này kiếp này”: Đời này kiếp này chỉ yêu một mình anh.

 

Tình yêu của các thiếu nữ cũng mơ mộng nhất, một tình yêu tưởng sẽ chung thủy, vĩnh hằng lại không thể vượt qua gió mưa…

 

Khi hai chữ “chia tay” phát ra từ miệng tôi, trong tâm trí tôi chỉ còn lại lời thề cũng phai màu như bức ảnh của anh…

 

Tôi quyết định ra khỏi cuộc đời anh, không phải vì hết yêu anh…

 

Ôi! Trần Lăng, em yêu anh…

 

Nhưng anh không nên ngày ngày nói “đời đời kiếp kiếp yêu em” mà vẫn lén lút qua lại với cô gái đó.

 

1. Giáo dục phổ thông ở Trung Quốc gồm: tiểu học (từ lớp 1 đến lớp 6) và trung học (từ lớp 7 đến lớp 12, trong đó lớp 7, 8, 9 là sơ trung, lớp 10, 11, 12 là cao trung).

 

Tôi nhìn đồng hồ, đã quá năm giờ, đến lúc đi đón Tư Tư rồi. Tôi lại cất bức ảnh của anh vào một góc khuất.

 

Cuộc sống hiện thực không phải truyện cổ tích, cái kết của cuộc tình đẹp đẽ đó cũng không lãng mạn như trong tiểu thuyết, cuộc sống bấp bênh của một bà mẹ đơn thân càng không thể nói hết bằng một chữ “khổ”.

 

Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận, chí ít tôi từng yêu thật nhất, tha thiết nhất, chí ít Tư Tư cũng đáng để tôi gắng gỏi sống tiếp.

 

Vốn tưởng cuộc sống sẽ tiếp tục đơn bạc như vậy, không ngờ công việc mới này đã thay đổi cuộc đời tôi…

 

 

Ngày đầu tiên đi làm, tranh thủ lúc nghỉ trưa, tôi đến phòng Tài vụ cảm ơn Uyển Uyển.

 

Cô bạn đang buôn chuyện với đồng nghiệp, đôi mắt to thuần hậu như choán hết khuôn mặt tròn trịa, mái tóc gợn sóng, bên dưới là chiếc váy ren viền hoa, trông đáng yêu như búp bê.

 

“Uyển Uyển…” Tôi gõ cửa phòng.

 

Uyển Uyển ngó đầu, nhìn thấy tôi, đi ra thân mật kéo tay tôi: “Băng Vũ, lại đây…”

 

Tôi được cô bạn kéo vào phòng, vừa gật đầu với từng người vừa lịch sự nói: “Xin chào!”

 

“Tôi đã bảo cậu ấy rất đẹp, lần này các người tin chưa?” Uyển Uyển chớp chớp hàng mi dày, vô tư đẩy tôi xuống vực. Tôi cũng lập tức nhận ra nhân viên trong công ty rất hiếu kỳ đối với cô trợ lý thư ký được ông chủ đích danh chọn, sau này tôi nhất định càng phải thận trọng, tuyệt đối không được có hành vi sơ suất để bọn họ suy diễn, đàm tiếu.

 

Tôi giật nhẹ áo Uyển Uyển, qua những ánh mắt phán xét của các cô gái ở đây, tôi đã biết được thế nào là tốc độ lan truyền của lời đồn.

 

Uyển Uyển giới thiệu từng người với tôi, chị Trần, chị Vương…

 

Tôi cố ghi nhớ những khuôn mặt lạ, gắn những khuôn mặt đó với những cái tên trong bảng danh sách nhân viên đã xem sáng nay.

 

Giới thiệu xong, Uyển Uyển mới hỏi tôi: “Băng Vũ, tìm tôi có việc gì?”

 

“Mình đến cám ơn cậu, tối nay rảnh thì đến nhà mình ăn cơm.”

 

“Được! Lâu lắm rồi không được thưởng thức món cậu làm!” Uyển Uyển vui vẻ ôm tôi, ra giọng đàn chị hỏi: “Thế nào, công việc ứng phó được không?”

 

“Cũng tạm…” Sáng nay tôi đã xem hết lượt tư liệu. Tôi hiểu tại sao Lâm Quân Dật vội tìm trợ lý thư ký, anh ta từ Mỹ trở về, tư duy và phong cách làm việc theo kiểu Mỹ, chỉ chuyên tâm vào những công việc quan trọng, khâu hậu cần của công ty hoàn toàn do cô thư ký kiểu quản gia đảm nhiệm, nhưng Triệu Thi Ngữ là kiểu thư ký “ngoại giao” chỉ biết làm tốt công việc phận sự, khiến ông chủ vui vẻ, những việc khác hoàn toàn không động đến.

 

“Mọi việc Lâm tiên sinh đều yêu cầu rất cao, em nên cẩn thận!” Chị Trần có vẻ lớn tuổi nhắc nhở tôi: “Mấy hôm trước anh ta bảo Triệu Thi Ngữ đến phòng Nhân sự lấy tư liệu về nhân viên của công ty, sau khi xem rất không hài lòng, gọi ngay Trưởng phòng Lý lên gặp, Lâm tiên sinh nói muốn biết trình độ học vấn, kinh nghiệm quản lý, thái độ làm việc của toàn thể nhân viên công ty… trong tư liệu lại chỉ có những thông tin cơ bản không hề có giá trị, yêu cầu Trưởng phòng Lý nhanh chóng thu thập thông tin rồi chuyển cho anh ta, đồng thời tìm ngay một trợ lý thư ký.”

 

“Òa! Ghê vậy sao?!” Tôi thật lòng khâm phục. “Thảo nào công ty mới thành lập ba tháng, mọi việc đã đâu vào đấy, rất quy củ nề nếp.”

 

Chị Vương trả lời: “Anh ta không những học kinh tế mười năm ở Mỹ mà còn giúp công việc kinh doanh của gia đình.”

 

Ô, một điển hình thiết thực, lý luận gắn với thực tiễn, chẳng trách khí chất khác hẳn những ông chủ cũ của tôi.

 

“Vậy tại sao anh ta về nước tự mở công ty?”

 

“Mấy năm gần đây đầu tư bất động sản là kiếm tiền nhanh nhất”, Uyển Uyển nói.

 

“Chẳng thế thì sao! Nhưng vừa giỏi vừa đẹp trai như vậy đúng là của độc.”

 

“…”

 

Tán chuyện riêng của nhân vật nào đó luôn là sở thích của phái đẹp. Họ lập tức bàn tán rôm rả, càng nói càng đưa vấn đề đi quá xa.

Ngàn năm chờ đợi 1.1

Chương 1  Tiên cảnh

Trong số rất nhiều vị thần tiên trên trời, chỉ có Ngũ Tinh là linh căn của nhật nguyệt, là ngũ tạng của thiên thai, là tông khí thiên địa, nhật nguyệt nhờ đó mà rực sáng.

Đông Phương Tuế Tinh Chân Hoàng Quân, họ Trình Lan, tên Thanh Ngưng.

 

 

Nam phương Huỳnh Hoặc Chân Hoàng Quân, họ Hạo Không, tên Tán Dung.

Tây phương Thái Bạch Chân Hoàng Quân, họ Hạo Không, tên Đức Tiêu.

Bắc phương Thìn Tinh Chân Hoàng Quân, tên Khởi Huyên, tự Tích Nguyên.

Trung ương Trấn Tinh Chân Hoàng Quân, tên Tạng Mục, tự Đam Diên.

Tuế Tinh Chân Quân, tên Thanh Ngưng, người trần còn gọi là Đông Phương Mộc Đức Chân Quân, sinh ra vạn vật trên thế gian, biến khổ nạn thành hạnh phúc, biến nỗi đau thành điều may mắn, nên được người đời vô cùng tôn kính. Họ thường đón ngài về để ngài phù hộ độ trì, đem lại mọi điều may mắn cho mình, thường tổ chức nghi lễ long trọng để tế ngài.

Mặc dù mỗi vị thần tiên có thể biến hóa khôn lường, nhưng đều có chân thân không thể mai một, hay cũng chính là diện mạo đích thực của mình. Chân thân của Thanh Ngưng, đầu đội vương miện, người mặc thanh hà thọ tước, chân đi hồng hoa đơn hà, tay cầm gậy ngọc, thắt lưng giắt cây kiếm Thất Kim Tinh và miếng ngọc bội trắng. Và mặt ngài như ngọc trắng không tì vết, mắt sáng như sao đêm, môi đỏ như tranh, tóc đen như lụa, mọi linh khí của trời đất đều tập trung vào con người ngài.

Có thể coi là ngôi sao rực rỡ nhất trên thiên giới.

Trong rất nhiều vị thần tiên trên thiên giới, kể cả Vương Mẫu đều thích nghe ngài chơi đàn, tiếng đàn réo rắt. Chỉ có điều, ngài rất hiếm khi chơi đàn, không có tri âm, dù lẻ loi nhưng hà cớ gì phải dùng tiếng đàn để trút bầu tâm sự.

 

Trên trời, tiên cảnh là cuộc sống mà người dưới trần thế khát khao, mong đợi nhưng không thể đạt được.

Thanh Ngưng chậm rãi rảo bước trên đám sương khói mịt mù, tiên cảnh nửa mơ nửa thực. Núi non, sông nước, rừng trúc, cây cầu, mái đình tươi đẹp xung quanh không còn giống với ngày hôm qua, nhưng dù thay đổi thế nào, trong mắt chàng vẫn là một bức tranh hư vô, vì bản thân đó là cảnh ảo.

Thái Bạch Kim Tinh đang ngồi chơi cờ trong mái đình, thấy chàng đi qua liền vui vẻ bước đến, tay vuốt chòm râu trắng, cười nói: “Đến đúng lúc quá, chơi với ta vài ván cờ nhé!”

“Chơi nghìn năm rồi, ngài không thấy chán hay sao?” Thanh Ngưng cười đáp, nụ cười luôn đọng trên môi chàng, cho dù là vui hay buồn.

“Dù gì cũng thú vị hơn so với việc ngài đứng không như vậy cả nghìn năm!” Thái Bạch Kim Tinh vuốt chòm râu trắng rồi than thở: “Tôi không thể hiểu tại sao cùng một đạo hành, tướng mạo khôi ngô, tuấn tú của ngài ngàn năm không thay đổi, còn khuôn mặt già nua của tôi cũng ngàn năm không đổi thay.”

“Đều là để chứng minh cho thân phận của mình mà thôi, ngài vui thì sẽ biến thành trẻ con ngay mà.”

“Tôi không muốn các vị thần tiên trên thiên cung nhìn thấy tôi lại phải dùng pháp lực để phân biệt thân phận của tôi.”

Thanh Ngưng cười đáp: “Ngài ôm bàn cờ, dù biến thành gì thì mọi người vẫn đoán được ra là ngài.”

“Thế ngài có định chơi hay không?” Thái Bạch Kim Tinh giận dỗi nói.

Thanh Ngưng không từ chối, chàng không có bất kỳ lí do gì để từ chối lời yêu cầu của người khác. Chàng không ăn, không uống, không ngủ, không luyện công, không luyện đơn được, xuống trần gian làm việc thiện, việc khó khăn nhất cùng lắm cũng chỉ cần mấy canh giờ.

Bất kỳ thú gì, kể cả là các môn cầm, kỳ, thi, họa mà chàng đã từng yêu nhất, sau khi sống hàng nghìn năm như thế này, cũng đều không còn khiến chàng cảm thấy hứng thú nữa.

Thế nên đối với một người trẻ mãi không già như chàng, giết thời gian là việc duy nhất chàng có thể làm.

Chân trời góc bể 1.3

Trên chiếc bàn làm việc màu đen có một chồng tài liệu xếp gọn gàng, hai chiếc máy tính xách tay.

Một người đàn ông vận âu phục ngồi trên ghế xoay bọc da màu đen đang chăm chú nhìn ra bầu trời xanh ngoài cửa sổ, tôi chỉ nhìn thấy lưng anh ta, cái lưng toát lên khí chất khác thường, bộ âu phục trên người có những đường thẳng nếp nhất.

“Lâm tiên sinh”, tôi khẽ nói.

Trong khoảnh khắc chiếc ghế xoay lại, tôi nhìn thấy mặt anh ta…

Khuôn mặt cực giống Trần Lăng!

Giây phút đó, trong đầu tôi chỉ toàn là những tiếng thét, nếu hai chân không bủn rủn, tôi đã lao ra cửa chạy trốn.

“Mời ngồi!” Giọng nói lạnh lùng khiến máu tôi đang sục sôi cũng nguội bớt, tiếng thét trong đầu cũng tạm ngưng.

Tôi trấn tĩnh, cố nhớ lại miêu tả của Uyển Uyển về anh ta: Lâm Quân Dật, người Mỹ gốc Hoa, gia thế hiển hách, học kinh tế mười năm ở Mỹ, về nước đầu tư số tiền lớn mở công ty bất động sản…

Còn Trần Lăng là trẻ mồ côi, chúng tôi cùng lớn lên trong cô nhi viện, cùng học tiểu học, anh còn chưa học xong trung học, hơn nữa chúng tôi chia tay đã hơn bốn năm…

Điều mấu chốt nhất là, nhìn thấy tôi, Trần Lăng nhất định không thể bình tĩnh như vậy. Trước tiên anh sẽ tát tôi một cái, chửi một trận rồi đuổi đi!

Ông chủ tương lai của tôi đang chờ tôi lên tiếng. Thấy tôi ngơ ngẩn, thất thần một phút, anh ta buộc phải cất giọng lạnh lùng kéo thần trí tôi trở lại.

“Ngồi đi!” Anh ta chỉ chiếc ghế trước mặt.

“Dạ!” Tôi nhận ra vẻ thất thần của mình, cố kìm nén cú sốc trong lòng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Không thể phủ nhận khuôn mặt của người đối diện rất giống Trần Lăng, nhưng càng tìm kiếm sự tương đồng giữa họ, tôi càng nhận ra họ không giống nhau. Khí chất và thần thái của hai người khác nhau một trời một vực.

Trần Lăng là trẻ mồ côi, luôn có một vẻ tự ti không dễ phát hiện, do đó tính cách ôn hòa, dễ gần. Còn người trước mặt tôi, toàn thân toát lên vẻ ngang tàng, độc đoán chỉ có ở những đại công tử nhà giàu, sự kiêu ngạo bẩm sinh, đây là điều mà Trần Lăng trong vòng bốn năm ngắn ngủi không thể nào có được.

Tôi nhìn kỹ khuôn mặt anh ta. Anh ta gầy hơn Trần Lăng một chút, đường nét rõ ràng nhưng quá lạnh lùng. Còn các nét trên mặt Trần Lăng đều hiền dịu, khi cười trông rất đỗi dịu dàng.

Làn da Lâm Quân Dật màu nâu đồng rất nam tính, làn da Trần Lăng lại trắng trẻo.

Mắt họ giống nhau, nhưng ánh mắt Lâm Quân Dật nghiêm lạnh, tinh tường nhìn thấu tâm can người khác, còn ánh mắt Trần Lăng đôn hậu, dưới ánh mặt trời lúc nào cũng long lanh.

Đôi môi là giống nhất, hơi mỏng nhưng rất đẹp. Đường môi hơi nhếch của Lâm Quân Dật lộ vẻ thách thức, ngạo mạn và khinh khi, còn trên môi Trần Lăng luôn là nụ cười tỏa nắng…

Bắt gặp cái nhếch mép giễu cợt của Lâm Quân Dật, tôi vội nhìn sang phía khác.

Thật ngớ ngẩn, người ta vừa thoáng liếc qua, ánh mắt dừng trên người tôi mới vài giây, tôi đã tròn mắt nhìn người ta mấy phút như một con ngốc.

“Tôi…” Tôi bối rối ngước mắt, vừa bắt gặp nụ cười khẩy của anh ta, thần trí đã đại loạn. Hít thật sâu hai hơi, tôi mới run run mở miệng: “Tôi là… Diêu Băng Vũ.”

Anh ta lạnh lùng nhếch mép, ánh mắt khinh thị nhìn đi chỗ khác, cơ hồ không muốn nhìn thêm.

Việc gì phải thể hiện rõ như vậy! Tôi có thất thần một chút nhưng hà tất anh ta phải bộc lộ ra mặt sự phản cảm, khinh miệt như thế. Chẳng lẽ anh ta không biết thế nào là phép lịch sự tối thiểu?

Nhưng thái độ kiêu ngạo rõ ràng đó khiến người tôi lạnh toát, tâm trạng xáo trộn đã ổn định trở lại, tin chắc người trước mặt không thể là Trần Lăng, tôi nhanh chóng gạt đi những ký ức vừa xô về như thác.

Trần Lăng, tôi không thể nghĩ về người ấy nữa, giữa chúng tôi đã hoàn toàn kết thúc, vĩnh viễn không thể gặp lại

Phỏng vấn trong tâm trạng xáo trộn thế này, bài tự giới thiệu tôi đã chuẩn bị công phu không tài nào nói trôi chảy được: “Lâm tiên sinh… tôi đến ứng tuyển…”

Anh ta vội ngắt lời tôi: “Tại sao bỏ việc ở những chỗ cũ?”

Đây là câu hỏi thường gặp nhất trong khi phỏng vấn, nhưng lại là vấn đề tôi khó trả lời nhất.

Tôi gượng cười: “Vì vấn đề cá nhân.”

“Tôi không muốn cô bỏ công ty chúng tôi cũng vì vấn đề cá nhân.”

Lời lẽ sắc gọn, có tính định hướng rõ ràng khiến tôi càng khó trả lời. Ngẫm nghĩ một lát, tôi đành phải mập mờ giải thích: “Nói chung tôi đều bị sa thải.”

Anh ta dường như hiểu ý tôi, mỉm cười tế nhị, những ngón tay gõ nhẹ trên hồ sơ của tôi, ánh mắt tôi cũng dừng lại chỗ đó…

Tôi nhìn vào chỗ ngón tay anh ta vừa gõ, theo trí nhớ của tôi, đó chính là mục: “Tình trạng hôn nhân”.

Tôi điền là: Đã kết hôn.

Mặc dù viết như vậy không có nhiều tác dụng đối với mấy ông chủ cũ, không ngăn được ý đồ của họ đối với tôi. Có thể là tôi đã quen viết như vậy, chỉ mong ông chủ bớt ảo tưởng đối với một nữ nhân viên đã có gia đình, nhưng kết quả hết lần này đến lần khác đều cho thấy tôi đã nhầm.

Tôi đang nghĩ mẹo vặt này của mình liệu có chút tác dụng nào không thì anh ta bỗng lên tiếng: “Cô quyến rũ như vậy nên được đàn ông giữ trong nhà. Cô ra ngoài làm thư ký, muốn không liên quan tới vấn đề cá nhân e là rất khó.”

Lời anh ta cực chối tai, nếu không phải thời buổi cạnh tranh khốc liệt, tìm được công việc phù hợp không dễ chút nào, nếu những cái gai tua tủa trên người tôi không bị cuộc sống tàn nhẫn này mài nhẵn, tôi sẽ lập tức quay người bỏ đi.

“Tôi nghĩ…” Tôi đã dẹp bỏ được cảm giác bị sỉ nhục, khen anh ta một cách rất chuyên nghiệp: “Không phải người đàn ông nào cũng may mắn như Lâm tiên sinh, có sự nghiệp thành công như vậy.”

“Câu này phải chăng tôi có thể hiểu là: cô cảm thấy chồng mình kém tôi rất nhiều?”

Khi nói, ánh mắt anh ta phấn khích và ngạo nghễ lướt khắp mặt tôi, cơ thể tôi, trắng trợn bộc lộ ham muốn sở hữu.

Tôi cố kìm nén sự phẫn nộ, mỉm cười nói: “Xin lỗi, tôi lỡ lời. Tôi không có ý đó.”

“Thật không?” Anh ta cười cười, mân mê cằm, nụ cười đúng điệu công tử. “Thực tế, tôi quả là người biết thương hoa tiếc ngọc hơn chồng cô.”

Đây có phải là người đàn ông được Uyển Uyển tán dương đến tận mây xanh? Kinh nghiệm quyến rũ phụ nữ có chồng của anh ta tuyệt đối không kém những ông chủ trước của tôi.

Tôi đứng bật dậy, cố nén ý muốn cho anh ta một cái tát, cố giữ phép lịch sự phải có: “Tôi nghĩ tôi không thích hợp làm trợ lý thư ký cho anh, chắc chắn tôi không thể là một trợ lý mà anh cần.”

Anh ta ngả mình vào thành ghế, dáng điệu cực kỳ tao nhã. “Trước nay tôi không hề thích có quan hệ thiếu rõ ràng với nữ nhân viên của mình. Chẳng lẽ cô cho rằng cô không làm được điều đó?”

 

“…”

 

Tôi không biết nói thế nào. Đây là kiểu đàn ông đáng ghét nhất mà tôi từng gặp, rõ ràng bỉ ổi, lại tỏ vẻ chính nhân quân tử. Sao vừa rồi tôi lại nghĩ anh ta có thể là Trần Lăng?

 

Nhất định là tôi quá nhớ nhung, rất muốn gặp lại người đàn ông phản bội đó.

 

Không, tôi không muốn nhìn thấy anh, càng không muốn gặp lại người đàn ông trước mặt!

 

Tôi cố trấn tĩnh lại: “Lâm tiên sinh, làm mất thời gian của anh như vậy thật không phải, tôi nghĩ chúng ta rất khó hợp tác.”

 

Vừa đi đến gần cửa, tôi nghe thấy giọng nghiêm túc của anh ta vang lên phía sau: “Tôi rất hài lòng về thái độ của cô… Tôi hy vọng cô có thể làm một trợ lý thư ký thực thụ, gạt ra khỏi đầu những suy diễn không thực tế. Hãy nhớ, tôi ghét nhất kiểu yêu đương nơi công sở, nhất là những giao dịch thấp hèn… Lương tháng bốn ngàn rưỡi, cô hài lòng không?”

 

Tôi rất muốn quay đầu nói một cách khẳng khái: “Tôi không hài lòng về thái độ của anh.”

 

Nhưng không thể, bởi tôi quá hài lòng với mức lương anh ta đưa ra.

 

Làm người có thể khí khái, nhưng làm thư ký vẫn nên dẹp bớt chút tôn nghiêm thì hơn!

 

Do vậy tôi hít một hơi thật sâu, nén lại nỗi tủi trong lòng, dẹp đi cái tôn nghiêm nực cười, ngoái đầu lại, trao cho anh ta một nụ cười cực khiêm nhường, dịu dàng trả lời trong ánh mắt kinh ngạc của anh ta: “Tôi rất hài lòng, cảm ơn!”