Cơn gió – Hoa anh đào trong gió 2

Tokyo

Momo nhàn nhã tản bộ cùng đám bạn ở Harajuku street, ngắm nhìn những cô gái lolita cười đùa ở một góc đường trong những chiếc váy nhiều lớp và mái tóc vàng hoặc đỏ, đều được uốn xoăn tít. “Một ngày tẻ nhạt!” – nó lẩm bẩm khi nghĩ về chuyện bố thì phải đi trực còn cô bạn thân nhất thì lại mò xuống tận Minami, bỏ lại Momo với một mớ bạn tẻ nhạt. Khi nó còn đang ngán ngẩm ngắm nghía một nhóm nghệ sĩ đường phố đang chơi ghi ta bản Canon, thì điện thoại rung lên.

– Tưởng bạn quên mình luôn rồi. – Momo hậm hực.

– Đâu có.

– Có.

– Không. – Phương cười qua điện thoại. – Chỉ đúng là mình hơi bị hút hồn bởi vẻ đẹp ở đây.

– Ờ, mình cũng thấy dưới đó đẹp thật. Hồi bé bố có mang mình xuống đó một lần.

– Bố bạn hôm nay trực à?

– Ừ. – Momo thở dài. – Mà bạn ở dưới đó không đi thăm đại học Tohoku à, nghe bảo ở đó có nhiều người Việt lắm đó.

– Không, mình xuống thẳng Minami luôn. Mà đừng đánh trống lảng, bạn với bố vẫn ổn chứ?

– Mình vẫn giận. Đã hứa hôm nay đưa mình đi thăm mộ mẹ rồi mà sáng dậy lại chẳng thấy đâu, để lại mảnh giấy báo bận đính ở tủ lạnh, mình nhắn cho bạn rồi đó.

– Ừ, chắc cơ quan bố bạn có việc gì quan trọng lắm.

– Có lẽ thế. Mình cũng chẳng biết.

– Bạn gọi cho bố hỏi thăm đi.

– Sẽ. Không phải nhắc. Bạn mới là người nên gọi về nhà làm lành với anh chàng của bạn đi!

– Ha ha. Ừ. Thôi, bạn làm gì thì làm đi. Mai mình về.

Hai đứa nhấm nhẳng vài câu rồi dập máy. Việc Phương gọi điện khiến Momo cảm thấy một ngày của nó đỡ tệ hơn. Phương là cô bạn thân nhất của nó, việc nó không chơi nhiều với tụi bạn người Nhật mà cứ dính lấy Phương là một dấu hỏi lớn. Nhưng bất chấp rào cản ngôn ngữ, nó vẫn cho rằng Phương mới là người bạn thú vị nhất của nó. Và thêm nữa, nó rất muốn được tới Việt Nam một lần, sau khi nghe Phương miêu tả đủ thứ. Nó nhấc máy bấm số của bố, giờ này có lẽ ông đang túi bụi với công việc ở nhà máy điện hạt nhân. Nó chẳng thích công việc này của bố tí nào và thường mè nheo bảo bố nên nghỉ hưu sớm. Ông thường cười và bảo nó rằng, mỗi công việc đều có sự hứng khởi riêng của nó mà người ngoài không thể nào hiểu được, mỗi khi nói thế, ông lại trìu mến xoa đầu Momo như một đứa trẻ năm tuổi.

– Bố ạ?

Advertisements

Sinh mệnh 1.7

 

Trước khi xuất phát, Duy Duy thay quần áo. Lúc này, gương mặt cô trắng nõn nà, mí mắt tô phấn màu xanh lam, đôi môi đỏ mọng. Tôi còn dùng chì kẻ mắt màu xanh vẽ hình trái tim nhỏ như giọt lệ ở đuôi mắt phải cho cô, khiến gương mặt cô càng thêm diễm lệ.

Tôi buột miệng tán thưởng: “Đẹp quá!”

Duy Duy túm tay tôi: “Sao cậu không hóa trang?”

Tôi đẩy tay Duy Duy, trả lời: “Cậu nhìn tủ quần áo của tớ đi, chẳng có gì khác ngoài quần jeans, ra ngoài mất mặt lắm.”

Duy Duy kéo tấm chăn trắng trên giường phủ lên người tôi: “Thế thì cậu đóng giả làm Sadako[1] là được rồi.”

Tôi rùng mình lùi lại hai bước: “Đừng, tớ sợ Sadako lắm.” Trước đây, khi xem xong phim điện ảnh Vòng tròn oan nghiệt, hơn một tháng sau tôi không dám xem ti vi, chỉ vì sợ sẽ có thứ gì chui từ trong đó ra.

Cuối cùng, tôi mặc một chiếc áo sơ mi ren và quần nhung dài của Duy Duy, để mặt mộc cùng cô tham dự lễ hội. Trên đường, tôi nhân tiện mua một chiếc mặt nạ che mặt.

Tiệc Halloween được tổ chức tại một ngôi biệt thự bên bờ biển. Tối nay ở đây tập trung rất nhiều tinh hoa trong giới thương gia Hoa kiều sinh sống và làm việc ở bản xứ và những cô gái “đào mỏ” thuộc nhiều chủng tộc, thân phận khác nhau.

Trong vũ hội có ít nhất một tá ma cà rồng, mười tám người mặc áo trắng đóng giả Sadako. Duy Duy khóc dở mếu dở vì sáng kiến nhằm thu hút sự chú ý của cô đã hoàn toàn thất bại.

Đến nửa đêm, mọi người đều trở nên điên cuồng, khắp nơi tràn ngập không khí hoan lạc vui vẻ. Duy Duy cởi bỏ áo choàng ngoài, bên trong cô mặc một chiếc váy nhung ngắn màu đỏ chót. Cô khiêu vũ rất hưng phấn, thay hết bạn nhảy này đến bạn nhảy khác, gương mặt lấm tấm mồ hôi, giọt nước mắt màu xanh lam trên khóe mắt lấp lánh.

Có lẽ do uống nhiều rượu vang hoặc là đeo mặt nạ lâu quá, tôi cảm thấy hơi nhức đầu, khó thở. Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng khách. Đi dọc theo hành hang ở bên ngoài, tôi phát hiện tận cùng có một thư phòng, cửa đang hé mở. Bên trong không bật đèn trần mà chỉ có ngọn đèn tường mờ tỏ không nhìn rõ mọi vật xung quanh.

Tôi thò đầu vào trong ngó nghiêng, hình như không có ai. Thế là tôi đi vào thư phòng với ý định tìm chỗ nghỉ ngơi. Vừa quay đầu, tôi liền nhìn thấy một cây đàn piano ở ngay bên cạnh, hàng chữ “Blüthner” trên thân đàn lập tức thu hút hết sự chú ý của tôi. Đây là nhãn hiệu mà những người chơi piano hằng mơ ước, tôi đã từng gặp nhiều lần nhưng chưa bao giờ chạm tay vào nó.

Sức hút này quả là quá lớn đối với tôi, tôi do dự hồi lâu, cuối cùng cũng mở nắp đàn, bấm mấy phím thử âm thanh rồi từ từ diễn tấu một bản nhạc quen thuộc: “Tonight I celebrate my love for you, it seems the natural thing to do. Tonight no one’s gonna find us, we’ll leave the world behind us…

Từ trước đến nay tôi luôn thích bài hát này, tôi liền ngâm nga theo điệu nhạc: “Tonight our spirits will be climbing, to a sky filled up with diamonds, when I make love to you, tonight I celebrate my love for you…

Trong bóng tối đột nhiên có tiếng cười khẽ: “When I make love to you, ai là người có may mắn đó nhỉ?”

Tôi giật bắn mình, tim như ngừng đập, tiếng đàn cũng im bặt. Tôi nhận ra giọng nói này, giọng nói nhiều lần xuất hiện trong giấc mơ của tôi, giúp tôi thoát khỏi cơn ác mộng máu me dạo nọ.

“Rốt cuộc anh là ai?” Tôi có thể nghe thấy giọng mình hơi run rẩy.

Trong bóng tối lóe lên ánh sáng từ chiếc bật lửa, một người ngồi trên sofa đứng dậy: “Cho em biết tên tôi, em có thể nhớ bao lâu?” Người đàn ông đưa điếu thuốc lên môi: “Bài hát này xưa lắm rồi, không biết bao nhiêu năm tôi chưa từng nghe lại. Lần đầu tiên tôi nghe là mười năm trước, lúc đó cảm động khôn tả…”

Tôi không nhìn rõ mặt anh ta, chỉ im lặng ngây người nghe anh ta nói. Trong lòng tôi có một cảm giác kỳ lạ như bị thôi miên.

Anh ta tiến lại gần, cúi thấp người xuống chỗ tôi. Toàn thân anh ta tỏa ra mùi da thuộc hòa quyện với mùi thuốc lá, khiến tôi bị mê hoặc. Ngón tay anh ta lướt trên phím đàn, tạo ra âm thanh hỗn loạn.

“Bảo bối, em chơi lại một lần nữa đi.” Anh ta nói.

Tôi ngồi bất động.

“Em là ai?” Anh ta hạ thấp giọng hỏi, ngón tay lướt qua bàn tay tôi, hơi thở nóng hổi phả vào nơi nhạy cảm nhất đằng sau tai tôi. Hơi thở anh ta phảng phất mùi rượu nhẹ khiến tôi bủn rủn chân tay, cả người mềm nhũn.

Trong phòng đột nhiên có tiếng lách cách, đèn trên trần bật sáng choang. Qua một giây bị lóa mắt, tôi lập tức sững sờ, mặt tôi và mặt anh ta chỉ cách nhau khoảng ba mươi xăng-ti-mét, vẻ mặt anh ta như đang gặp ma giữa ban ngày, tôi tin bộ mặt của tôi cũng chẳng kém cạnh.

Người đang đối diện tôi ở cự ly gần chính là người mười mấy ngày trước tôi gặp ở trên đường, gã đàn ông Trung Quốc đi xe BMW chở cô gái bốc lửa nọ.

Tôi đưa mắt về bên này, Bành Duy Duy đang đứng ở cửa, ngón tay vẫn đặt trên công tắc, miệng há to thành hình chữ O.

Người đàn ông đứng thẳng dậy, mỉm cười với tôi: “Hóa ra là em.”

Tôi vẫn không rời mắt khỏi Duy Duy. Cô đứng chắn ở cửa, đôi mắt to tròn hơi nheo lại, cười nhạt: “Tôn Gia Ngộ, khẩu vị của anh hay thật đấy! Rau thịt không chừa, anh không sợ ăn nhiều tức bụng hay sao?”

Hả? Tôn Gia Ngộ! Tất cả những mảnh vỡ trong ký ức từ từ ghép lại. Tôi cúi đầu, trong lòng giống như vừa làm đổ một bình ngũ vị, chua cay mặn ngọt đều dồn về một chỗ.

Thế giới này quả là nhỏ bé vô cùng.

 


[1] Nhân vật trong bộ phim điện ảnh kinh dị kinh điển của Nhật Bản Vòng tròn oan nghiệt (Ringu – The Ring). Nội dung phim là bất cứ ai xem phải cuộn băng video có lời nguyền của Sakado cũng sẽ chết thảm sau bảy ngày. Cách duy nhất thoát khỏi lời nguyền là đưa cuộn băng cho người khác xem.

 

<�1 �m � font-family: Georgia, ‘Times New Roman’, ‘Bitstream Charter’, Times, serif; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 19px; orphans: 2; text-align: start; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px; -webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px;”>“Chuyện gì?”

 

Duy Duy kéo dài giọng nói: “Làm… tình…”

Tôi hóa đá trong giây lát.

Duy Duy đẩy cửa ra ngoài, để lại một mình tôi với một lô bài tập tiếng Nga trên bàn, nhưng đọc mãi cũng không lọt vào đầu một chữ.

 

Thời gian trôi qua rất nhanh, loáng một cái đã đến cuối tháng Mười.

Buổi chiều ngày lễ Halloween, Bành Duy Duy mang về hai bộ quần áo nữ ma cà rồng. Ngoài bộ áo choàng đen theo phong cách thời Victoria còn có bộ răng nanh giả trông y như thật.

Tôi cắm răng nanh vào miệng và nhìn qua gương, bất giác cười lớn.

Bành Duy Duy nhuộm mái tóc đen thành màu vàng, dùng lô cuộn tóc thành từng búp xoăn. Phỏng vấn Ma cà rồng[1] từng là bộ phim chúng tôi yêu thích nhất. Cô ấy thích Brad Pitt, còn tôi mê đắm Tom Cruise. Tạo hình của cô ấy vừa nhìn đã biết ngay là cô gái nhỏ Claudia không thể trưởng thành yêu thầm Louis.

“Louis của cậu đâu rồi? Anh ấy có đến đón cậu không?” Tôi cầm máy sấy tóc giúp cô sấy thành từng lọn.

Bàn tay đang kẻ mắt của Duy Duy đột ngột dừng lại, vẻ mặt bỗng chốc trở nên phức tạp, nhưng cô vẫn giữ nụ cười trên môi: “Claudia chết thế nào cậu còn nhớ không? Ma cà rồng không thể ra ngoài ánh sáng, một khi bị ánh mặt trời chiếu vào, sẽ hóa thành tro bụi. Vì vậy Claudia tuyệt đối không thể có tình cảm chân thật.”

“Ôi giời, tớ sắp chảy nước mắt rồi đây này, cậu biết tạo không khí quá.” Tôi vừa cười vừa nói: “Tớ còn biết dân tộc Miêu có một loại côn trùng, chỉ cần bị nó chạm vào người, cả đời này cậu sẽ không động tình, cậu có muốn thử không?”

“Là ai nói vậy? Wesley[2] ư?” Duy Duy ngẩng đầu, đôi mắt đẹp đẽ của cô hơi u ám: “Loại côn trùng đó có tồn tại thật không?”

Tôi ngậm miệng không nói tiếp, dù có ngốc đến mấy cũng có thể nhìn ra giữa Duy Duy và bạn trai của cô có vấn đề. Trong phòng chỉ còn lại tiếng máy sấy tóc kêu ù ù.


[1] Interview with the Vampire: tiểu thuyết của nhà văn Anne Rice viết năm 1973 và xuất bản năm 1976. Bộ phim điện ảnh được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên do các ngôi sao Brad Pitt, Kirsten Dunst, Antonio Banderas, Christian Slater và Tom Cruise đóng vai chính công chiếu năm 1994.

 

[2] Nhân vật chính trong tác phẩm khoa học giả tưởng của nhà văn Hồng Kông Nghê Khuông.

 

Cơn gió – Hoa anh đào trong gió 1

 

God bless Japan.

Ganbatte kudaxai, we all pray for you.

 

Minami Sankiru

Phương tản bộ dọc bờ biển, những hàng cây xanh mướt dưới ánh mặt trời rực rỡ. Từ thời điểm đặt chân đến đất nước này ba năm trước, nó chưa từng tới khu vực Miyaki, có thể nói rằng, cuộc cãi vã với Dũng vô tình lại là dịp tốt khiến nó có cơ hội thoải mái thế này. Thực sự Phương vẫn rất bực, ai đời đã chơi với nhau mười mấy năm, chính xác là từ thuở mẫu giáo, mà Dũng vẫn luôn làm Phương phát điên mỗi khi cãi nhau. Nguyên nhân thì đủ thứ, từ chuyện học hành, chuyện làm thêm, chuyện gia đình, chuyện thời sự cho đến cả chuyện thời tiết… Mà chung quy cũng chỉ tại hai đứa không được ở gần nhau, nói rằng xa mặt cách lòng thì không phải, nhưng người ta vẫn bảo nhất cự ly nhì tốc độ. Đằng này hai đứa lại cách nhau tận… ba mươi bảy nghìn hải lý. Phương tính rồi, nếu nó bơi miệt mài thì chắc khoảng hơn ba năm nó mới gặp được Dũng!

Sau một vụ cãi nhau như thế vào tối hôm trước, từ Tokyo, Phương đi tàu xuống Sendai, rồi từ đó bắt xe về Minami Sankiru chơi cho khuây khỏa. Nó chọn một quán cà phê nhỏ với hàng rào gỗ phủ sơn trắng phía ngoài. Phương gọi một đĩa bánh Dango, dù sao từ sáng tới giờ nó cũng chưa bỏ vào bụng thứ gì tử tế. Dango là một thứ bánh được làm từ bột gạo nặn tròn rồi xiên vào que, sau đó đổ một lớp mật đường lên, cảm giác khi ăn nó hơi giống bánh trôi, khiến Phương thích từ lần đầu tiên nếm thử. Một trong những điều khiến nó thích thú nhất và chọn du học ở Nhật chính là nền văn hóa ẩm thực đa dạng. Trong một lần chat với Dũng, nó từng bảo rằng, mỗi lần ăn bất cứ thứ gì ở đây, nó đều cảm thấy hạnh phúc hơn. Cảm giác ấy kéo dài đến tận bây giờ vẫn không hề thay đổi. Phương nhấp một ngụm trà, nhìn về phía biển và cảm thấy thật dễ chịu. Những chiếc thuyền nhỏ màu trắng đậu sát bờ đang nhấp nhô. Một hàng cây với những chiếc lá vàng rực đang rung lên trước gió. Mặt trời đã biến mất sau những tầng mây từ khi nào. Những cơn sóng ngoài biển có vẻ đập mạnh hơn…

Sinh mệnh 1.6

Sau bữa cơm có rất nhiều cuộc điện thoại gọi đến tìm Duy Duy. Cô còn bận chăm sóc mặt nên tôi đành phải nghe máy. Tôi cũng chỉ trả lời mang tính chất ứng phó: “Duy Duy à, cô ấy không ở nhà… Đi đâu ư? Tôi không biết…”

Sau chín giờ tối, chuông điện thoại mới ngớt hẳn. Tôi về phòng học bài, Duy Duy đi theo, cô rót một ly vodka rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Cô vừa tắm xong, mái tóc đen dài tới tận thắt lưng vẫn còn ướt rượt khiến cô có dáng vẻ rất tao nhã.

Đợi mãi cũng không thấy cô lên tiếng, tôi bất giác cảm thấy hơi lạ: “Duy Duy, cậu muốn nói gì?”

“Bạn yêu.” Cuối cùng cô cũng mở miệng: “Nếu một ngày nào đó tớ xong đời, cậu nhớ đem hài cốt của tớ về Trung Quốc nhé.”

“Duy Duy!” Tôi vô cùng kinh ngạc, nhất thời chỉ biết há hốc miệng mà không thể thốt nên lời.

“Làm cậu sợ rồi à?” Duy Duy uống một hơi cạn ly vodka, nét mặt tươi tỉnh trở lại: “Triệu Mai, cậu đúng là thuần khiết, thuần khiết đến mức khiến người khác phải ghen tỵ.”

Ý Duy Duy là, trong lĩnh vực tình cảm, tôi giống như một tờ giấy trắng, về điểm này cô thường châm chọc tôi, suốt ngày chê tôi sống hai mươi hai năm vô ích.

Tôi cảm thấy hơi chán nản, cúi đầu nói nhỏ: “Có thể trách tớ sao? Tại người tớ thích vẫn chưa xuất hiện.”

“Con bé ngốc nghếch này.” Duy Duy đặt ly rượu xuống: “Cậu thích loại người nào, thử nói ra xem, có gì tớ sẽ lưu ý giúp cậu.”

Tôi bỏ quyển sách trong tay, ngẫm nghĩ một lát: “Đầu tiên, anh ấy phải đẹp trai… Sau đó, anh ấy phải xuất sắc, IQ ít nhất trên 120.”

“Còn gì nữa?” Duy Duy cắn môi, cố nén cười.

“Ờ, anh ấy phải si tình, chung thủy, dù có ba nghìn dòng nước anh ấy cũng chỉ yêu một mình tớ thôi. Cả thế giới có đặt trước mắt anh ấy cũng không quan trọng bằng tớ…”

“Ôi trời…” Duy Duy cười lăn lộn.

“Còn nữa, còn nữa.” Tôi vẫn giữ bộ mặt nghiêm túc, bổ sung thêm một câu: “Anh ấy phải có giọng nói trầm ấm, gợi cảm, biết dùng năm thứ tiếng nói câu “Anh yêu em”.”

Duy Duy cười ngặt nghẽo đến mức gần như không thể nói nổi: “Buồn nôn thật đấy…”

Tôi không trêu cô nữa, kéo tay áo cô hỏi nhỏ: “Bành Duy Duy, tớ đã khai thật rồi, còn cậu thì sao? Cậu muốn tìm người thế nào?”

“Tớ ư?” Nụ cười trên môi Duy Duy vụt tắt, cô cúi đầu xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, trầm mặc không trả lời.

Đây là chiếc nhẫn ba màu, từ lúc tôi tới Ukraine, nó đã luôn ở trên tay cô. Duy Duy nói, đây là kiểu mới nhất của hãng Cartier ra mắt vào mùa xuân năm nay. Tôi không rành về đồ trang sức, chỉ cảm thấy chiếc nhẫn chẳng có gì đặc biệt mà không hiểu tại sao lại đắt như vậy.

“Người tặng cậu thứ này…” Tôi chỉ vào chiếc nhẫn, thận trọng hỏi nhỏ: “Liệu có phải là “chân mệnh thiên tử” của cậu không?”

“Anh ta ư? Ai mà biết được?” Duy Duy giơ bàn tay đeo nhẫn lên trước mặt, nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn có màu hoa hồng vàng pha lẫn màu trắng bạc lấp lánh dưới ánh đèn. Cô nhếch mép nở nụ cười châm biếm: “Tớ chẳng đòi hỏi gì ở anh ấy, chỉ cần anh ấy chung tình với tớ, đừng lừa dối tớ là được.”

Nhớ tới người bạn trai trước đây của cô, tôi lập tức an ủi: “Cậu xinh đẹp như vậy, ai nỡ lòng nào lừa dối cậu?”

“Hừ!” Duy Duy cười nhạt: “Cậu không hiểu đâu, chuyện này chẳng liên quan gì đến đẹp hay xấu, mà phải xem số cậu có may mắn hay không. Đàn ông chẳng thằng nào tốt, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Duy Duy kéo dài giọng nói: “Làm… tình…”

Tôi hóa đá trong giây lát.

Duy Duy đẩy cửa ra ngoài, để lại một mình tôi với một lô bài tập tiếng Nga trên bàn, nhưng đọc mãi cũng không lọt vào đầu một chữ.

 

Thời gian trôi qua rất nhanh, loáng một cái đã đến cuối tháng Mười.

Buổi chiều ngày lễ Halloween, Bành Duy Duy mang về hai bộ quần áo nữ ma cà rồng. Ngoài bộ áo choàng đen theo phong cách thời Victoria còn có bộ răng nanh giả trông y như thật.

Tôi cắm răng nanh vào miệng và nhìn qua gương, bất giác cười lớn.

Bành Duy Duy nhuộm mái tóc đen thành màu vàng, dùng lô cuộn tóc thành từng búp xoăn. Phỏng vấn Ma cà rồng[1] từng là bộ phim chúng tôi yêu thích nhất. Cô ấy thích Brad Pitt, còn tôi mê đắm Tom Cruise. Tạo hình của cô ấy vừa nhìn đã biết ngay là cô gái nhỏ Claudia không thể trưởng thành yêu thầm Louis.

“Louis của cậu đâu rồi? Anh ấy có đến đón cậu không?” Tôi cầm máy sấy tóc giúp cô sấy thành từng lọn.

Bàn tay đang kẻ mắt của Duy Duy đột ngột dừng lại, vẻ mặt bỗng chốc trở nên phức tạp, nhưng cô vẫn giữ nụ cười trên môi: “Claudia chết thế nào cậu còn nhớ không? Ma cà rồng không thể ra ngoài ánh sáng, một khi bị ánh mặt trời chiếu vào, sẽ hóa thành tro bụi. Vì vậy Claudia tuyệt đối không thể có tình cảm chân thật.”

“Ôi giời, tớ sắp chảy nước mắt rồi đây này, cậu biết tạo không khí quá.” Tôi vừa cười vừa nói: “Tớ còn biết dân tộc Miêu có một loại côn trùng, chỉ cần bị nó chạm vào người, cả đời này cậu sẽ không động tình, cậu có muốn thử không?”

“Là ai nói vậy? Wesley[2] ư?” Duy Duy ngẩng đầu, đôi mắt đẹp đẽ của cô hơi u ám: “Loại côn trùng đó có tồn tại thật không?”

Tôi ngậm miệng không nói tiếp, dù có ngốc đến mấy cũng có thể nhìn ra giữa Duy Duy và bạn trai của cô có vấn đề. Trong phòng chỉ còn lại tiếng máy sấy tóc kêu ù ù.


[1] Interview with the Vampire: tiểu thuyết của nhà văn Anne Rice viết năm 1973 và xuất bản năm 1976. Bộ phim điện ảnh được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên do các ngôi sao Brad Pitt, Kirsten Dunst, Antonio Banderas, Christian Slater và Tom Cruise đóng vai chính công chiếu năm 1994.

 

[2] Nhân vật chính trong tác phẩm khoa học giả tưởng của nhà văn Hồng Kông Nghê Khuông.

 

Cơn gió – Điều kỳ diệu ở New York 5

Sợi chỉ màu đỏ

Tôi ngồi mãi ở cổng bệnh viện. Rồi chợt nhớ ra một điều, bà phù thủy. Tôi không biết bà ta có thể làm gì, nhưng tất cả những gì xảy ra hôm nay dường như bà ta đã biết trước. Tôi biết mình phải đi đâu bây giờ…

Khi tôi gần như giằng chiếc rèm màu đen và lao vào, bà phù thủy đang ngồi im lặng trên bàn, tựa như chờ tôi tới. Tôi thở mạnh, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu hay phải xử sự như thế nào. Đôi mắt bà đen kịt nhìn tôi:

– Cậu đã tìm thấy điều cậu cần rồi chứ?

– Tôi đã tìm thấy. Nhưng giờ tôi đã mất cô ấy.

– Cậu muốn điều gì ở tôi?

– Bà hãy làm cho cô ấy sống lại.

Bà phù thủy nhìn tôi chăm chú:

– Chẳng có điều gì là miễn phí trong vũ trụ.

– Tôi sẽ phải trả điều gì? Tôi sẽ chết thay cô ấy? Hay tôi sẽ đánh đổi bằng nửa cuộc đời của tôi?

– Tôi không thể trả lời cậu. Đến một lúc nào đó, cậu sẽ biết mình phải trả giá bằng điều gì.

– Tôi chấp nhận. Nếu không có cô ấy, tôi đã chết. Cho dù điều đó là gì, hãy mang cô ấy trở lại.

Bà phù thủy gật đầu rồi bước về phía sau một tấm rèm. Tôi ngồi lại một mình, nắm chặt tay, sẵn sàng đón nhận những điều phía trước. Một lát sau, bà ta bước ra với một chiếc bình nhỏ, bên trong bốc khói. Bà yêu cầu tôi nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy rất dễ chịu trước hương thơm tỏa ra từ chiếc bình. Những tiếng nói không rõ của bà phủ thủy vọng vào tai tôi đều đều. Tôi dường như hiểu được rằng, có lẽ tai nạn của bố mẹ tôi cũng là một “cái giá” của điều kỳ diệu nào đó, điều khiến hai người gặp nhau trước đó chẳng hạn. Và họ chấp nhận, để được ở cạnh nhau, dù quãng thời gian vô cùng ngắn ngủi. Tôi thấy mình như đang lịm đi, dần dần, dần dần…

Mọi thứ trôi đi tựa như dòng sông vô hình, cho đến khi tôi thấy ánh sáng đột nhiên vây quanh mình. Khi tôi mở mắt, cảnh vật thật ngỡ ngàng, tôi đang đứng trên phố với dòng người qua lại tấp nập. Tôi sờ xuống tay mình, sợi chỉ màu đỏ vẫn nằm im ở đó, nhắc tôi về một điều có thật. Giọng bà phù thủy đột nhiên vang lên trong đầu tôi: “Khi đó, cậu sẽ phải trả giá cho những điều cậu muốn. Sợi chỉ sẽ ở trên tay cậu cho đến lúc đó.” Tôi nhìn đồng hồ trên tay mình, mười một giờ ba mươi, ngày Mười bốn tháng Hai. Bà phù thủy đã đưa tôi lại thời điểm trước khi mọi thứ xảy ra. Tôi rùng mình. Tôi không muốn thử tháo sợi chỉ ra, cũng không muốn nghĩ xem rồi điều gì sẽ đến. Tôi chỉ muốn gặp Chi và ngăn cô làm những việc sau đó. Cô đã nói nếu không có tôi thì cô vẫn sẽ làm những việc chúng tôi đã làm. Tôi sẽ không để những điều đó xảy ra.

Khi đó tôi đang đứng gần đại lộ số Năm, tòa nhà Emprire State nổi tiếng, im lìm, lạnh lẽo trước mặt. Tôi chạy thật nhanh về phía trước, bỏ qua người hát rong đang cất lên một khúc nhạc buồn bên vỉa hè Park Ave. Tôi không thể để tuột người con gái của cuộc đời mình một lần nữa.