Thời gian hoa nở 4.4

 

Nghĩ đến đây, Tiểu Viên liếc trộm Thang Hi Hàn một cái, thấy anh ta mặt vẫn tỉnh bơ, ăn ngon lành, chẳng có gì là không vui. Tiểu Viên nghĩ có lẽ trí nhớ anh ta không tốt nên quên rồi chăng? Nghĩ thế cũng thấy nhẹ nhõm hơn chút, nhưng chợt nhớ đến lúc chiều, lúc anh kéo cô vào tiệm bánh bao Tân Tân, mắt cười nhìn cô, lại còn nói với nhân viên phục vụ, bánh lớn bánh nhỏ cho thêm hai đĩa, đều là nhân thịt.

Bây giờ, anh lại còn cố ý hỏi xem có phải cô thích ăn bánh bao nhân thịt không, cái này nói lên điều gì chứ? Điều đó có nghĩa là trí nhớ của Thang kim quy không hề kém so với Tiểu Viên! Nghĩ đến đây, mấy chiếc bánh bao như mắc nghẹn ở cổ họng cô.

Bỗng nghe thấy mẹ Tiểu Viên nói: “Quân Quân vẫn còn nhớ bánh bao và sủi cảo mẹ làm à? Lần sau mẹ làm cho con ăn, hôm nay là đồ mua sẵn, nếu sớm biết con đến, mẹ đã tự tay làm rồi.” Thang Hi Hàn hết mực ca ngợi tài nghệ nấu ăn của mẹ Tiểu Viên, còn nói từ nay sẽ thường xuyên đến thăm, nhất định sẽ được ăn bánh bao và sủi cảo mẹ làm. Mọi người vừa ăn vừa nói cười vô cùng vui vẻ.

 

Tiểu Viên nhìn bố mặt mày rạng rỡ, mẹ vui vẻ như trẻ lại mấy tuổi vì được Thang Hi Hàn ca ngợi, đành ngậm ngùi ăn hết bữa cơm chẳng có chút mùi vị này.

Sau bữa cơm, mẹ Tiểu Viên muốn nói chuyện với Quân Quân nên bảo cô thu dọn bát đĩa và dọn dẹp phòng ăn, rồi kéo Thang Hi Hàn ra ngoài phòng khách ngồi.

Bánh bao, sủi cảo, nhân thịt! Một mình lủi thủi thu dọn chiến trường, Tiểu Viên thầm nghĩ, nếu không nhớ đến những năm ấy, anh nhường cho tôi ăn nhân còn anh ăn vỏ mà anh cũng không tố cáo tôi, thì bây giờ tôi đã ném anh ra ngoài rồi, chẳng cần biết anh là Mã Quân Quân hay Thang Hi Hàn.

Đang nghĩ ngợi, bỗng dưng có một tràng sủa ở đâu cắt ngang dòng suy nghĩ, khiến cô càng bực bội, tức tối hét lên: “Đồ chó điên! Chó điên! Lúc nào cũng chỉ biết sủa. Sao sống ở nhà đối diện lúc nào cũng là mấy con chó điên chứ?”

Tiểu Viên hét xong chợt nghe thấy một tiếng nói lạnh lùng từ đằng sau: “Sống ở đối diện nhà cô đều là chó điên sao?”

Ai mà biết anh đứng ở đó từ lúc nào chứ? Nếu biết anh đứng đó thì chẳng đời nào tôi nói sống ở nhà đối diện đều là chó điên, tôi cũng nhớ ngày trước anh sống ở đối diện nhà tôi, được chứ?

Khi Tiểu Viên đau đớn nhận ra mình lại bị nắm thóp, chợt nhớ ra một câu danh ngôn có thể giúp cô vượt qua vụ này. Câu danh ngôn đó là “điếc không sợ súng”. Tôi là lưu manh tôi còn sợ ai? À mà đây có phải là danh ngôn không nhỉ?

Sau một ngày mệt mỏi và bi thảm, Tiểu Viên chẳng muốn tranh luận, chẳng thèm xù lông lên nữa.

“Sao anh lại ở đây? Bố mẹ tôi đâu?”

“Bố mẹ xuống dưới mua hoa quả nên tôi vào đây xem cô có cần giúp gì không, sau đấy thì nghe thấy cô bảo tôi là chó điên.”

Tiểu Viên lí nhí nói: “Đâu có nói anh đâu. Ở đối diện nhà tôi có một con chó sủa suốt ngày đêm, anh cũng nghe thấy đấy, đấy đấy, chẳng phải đang sủa loạn lên sao?”

Ánh mắt Thang Hi Hàn hiện lên vẻ đùa cợt, nói: “Nghe thấy rồi, cô và cậu em họ cùng nhau song ca!”

Cô gái Chu Tiểu Viên thật thà mắt trợn to như mắt cá vàng, mồm há hốc, cổ họng nghèn nghẹn, chỉ lắp bắp được vài tiếng rồi chẳng nói lại được câu nào. Những lúc đấu khẩu thế này, ngoại trừ những câu “đồ con lợn, đồ thần kinh, đồ khốn nạn” ra thì cô chẳng biết nói gì khác, bây giờ lại gặp phải một người trình cao như Thang Hi Hàn, mắng người khác mà cũng nho nhã ý vị như thế, khả năng của cô quả thực có hạn, không thể đối đáp lại được.

Trong giây phút ấy, Tiểu Viên nhớ lại năm nào, đó là khoảng thời gian thật đáng ngại ngùng, một thằng bé con suốt ngày lẽo đẽo theo sau cô, bị cô bắt nạt, chỉ đạo.

Thời gian thấm thoắt trôi đi mà chẳng chờ đợi ai, cuối cùng bọn họ cũng có ngày gặp lại. Trong lòng Tiểu Viên chợt lo lắng, thì ra không phải chỉ vì cô không có một cái tên của nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình, mà còn vì những việc làm xấu xa của cô đã an bài khiến cho cô không thể trở thành một nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình.

Trong suốt những năm tháng sống ở trên đời, cô đã làm biết bao điều xấu xa như thế, nhiều năm sau, ông trời vẫn ghi nhớ, để Mã Quân Quân biến thành Thang kim quy, hiện ra trước mặt cô, khiến cô chỉ có thể nhìn mà không thể với tới, để muốn cảnh cáo cô rằng, Chu Tiểu Viên, hãy làm nhiều việc tốt vào!

Nghĩ đến đây, cô chợt nhận ra hình như mọi thứ đều có nguyên nhân của nó, nhất định Thang Hi Hàn đã biết người tên Chu Tiểu Viên chính là cô nên mới cho cô leo cây tới bốn mươi lăm phút hôm đi gặp mặt, mới có thể mắng mỏ, lên lớp cô một cách lưu loát đến thế, mới bắt nạt cô, sai bảo cô một cách đắc ý như thế, và cũng vì thế nên mới phá hoại cơ hội hiếm có của cô với “Dương Tiêu”.

Cái gì mà phải tiếp xúc dần dần để tìm hiểu, rõ ràng là biến cô thành con heo ngốc để đùa cợt. Một chút đẹp trai đã khiến cô hoa mắt, một chút ấm áp đã khiến trái tim cô loạn nhịp, một chút động chạm đã khiến đầu óc cô mụ mị…

Trong lòng Tiểu Viên suy nghĩ mông lung, khuôn mặt biểu hiện rất nhiều tâm trạng. Thang Hi Hàn vốn chờ cô phản kháng, sau đó mới đưa ra đòn quyết định, ai ngờ cô cứ đứng ngẩn ra chẳng nói năng gì, anh sốt ruột huơ huơ tay trước mặt Tiểu Viên, hỏi: “Này, nghĩ gì đấy? Còn sống không thế?”

Tiểu Viên vẫn ngẩn ngơ, đáp trả: “Chết rồi, biến đi chỗ khác rồi.”

Thở dài đánh sượt, nếu mà có thể biến đi được thật thì tốt quá, nếu thế cô bé Tiểu Viên nhất định sẽ không bắt nạt Mã Quân Quân nữa, bởi vì đó rất có thể là một mối kỳ duyên trường cửu đầy hy vọng.

“Sao anh lại lừa tôi?” Tiểu Viên lấy hết can đảm, hít một hơi, hỏi.

“Tôi lừa cô gì cơ?” Người bị hỏi có vẻ còn khí thế hơn Tiểu Viên nhiều.

“Lừa tôi rằng anh không phải Mã Quân Quân!”

“Tôi nói với cô tôi không phải là Mã Quân Quân bao giờ? Tôi chỉ nói tên của tôi bây giờ là Thang Hi Hàn. Tôi nói cho cô biết tên tôi, có gì sai sao? Vả lại, tôi đâu có phủ nhận tôi là Mã Quân Quân? Cô xem, chẳng phải bố mẹ cô nhìn một cái là nhận ra ngay sao?”

Ý ở đây muốn nói là Chu Tiểu Viên mắt mũi chẳng ra gì, còn trách ai?

Tiểu Viên chẳng còn biết nói lại thế nào chợt nghĩ đến một việc khác: “Còn nữa, anh biết tôi là Chu Tiểu Viên từ khi nào vậy? Là Chu Tiểu Viên mà anh đã từng quen ấy? Anh nhận ra tôi từ khi nào? Sao dám khẳng định đó là tôi?”

Thang Hi Hàn cười một tiếng rồi nói: “Vì chuyện này mà tức giận à? Bây giờ cô cao bao nhiêu?”

“1m60”, giọng Tiểu Viên có chút yếu ớt, đã vậy lại còn đứng thẳng lên theo bản năng.

“Thật không?” Thang Hi Hàn nhìn Chu Tiểu Viên với một góc là sáu mươi độ, dựa vào điều này có thể thấy đáp án này đáng nghi ngờ đây!

“Thực ra là 1m59,5”, giọng Tiểu Viên nhỏ đi.

“Thật chứ?”

Vẫn còn không tin sao? Tiểu Viên tức tối, chẳng lẽ mình không đáng tin đến thế sao?

“Tất nhiên rồi, buổi sáng chắc chắn là 1m59.5, tới buổi tối mới là 1m58.5.”

“Hơ hơ hơ, đấy cô xem, Chu Tiểu Viên, thật là mất mặt quá đi! Từ lúc tám tuổi tới bây giờ, cô cao thêm được mấy milimét? Về cơ bản là không có gì thay đổi. Thế mà còn hỏi sao tôi lại nhận ra cô. Ngoài việc mập hơn thì cô có gì thay đổi sao?”

Vừa nói đến đó thì bố mẹ Tiểu Viên quay về, gọi Thang Hi Hàn ra ngoài ăn hoa quả. Thang Hi Hàn vừa bước ra khỏi bếp, Tiểu Viên liền giật chiếc tạp dề vứt xuống đất. Không ngờ, Thang Hi Hàn lại xuất hiện ở cửa bếp, nói: “Phải rồi, tuy là có mập hơn và không cao thêm, nhưng vẫn ở mức bình thường, không cần phải uống thuốc giảm cân đâu. Còn nữa, tạp dề vứt xuống đất, lát nữa chẳng phải chính cô sẽ phải nhặt lên sao? Từ nay về sau đừng làm mấy việc ngốc nghếch như vậy nữa.”

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s