Thời gian hoa nở 4.3

Sau khi bị bố “truy đuổi” khắp nơi, hôm đó Tiểu Viên ngủ muộn, nghe được bố và mẹ nói chuyện với nhau…

Bố: “Hai đứa sinh đôi kia đúng là chẳng ra làm sao. Sao mà cùng lúc đau bụng được chứ? Ít ra cũng phải chừa ra một đứa không sao chứ!”

Mẹ: “Chứ còn gì, chắc là do hai đứa nhà họ đều xếp cuối lớp nên trong lòng ghen tị chăng?”

Bố: “Nhà họ ghen tị thì lấy con mình ra làm vật thế thân à?”

Mẹ: “Thôi bỏ đi. Ngày trước tôi thấy con bé Tiểu Viên học không tốt cũng thấy lo lắm, nhưng mà so với nhà họ, tôi thấy yên tâm hơn nhiều! Ông bảo, anh em sinh đôi nhà này, đâu có dễ dàng gì? Ở bệnh viện phụ sản, chắc cũng phải bồi bổ nhiều hơn người khác rồi, nói ra thì đúng là nếp tẻ đủ cả, nhưng mà đấy ông xem, con cái như thế thì ai mà chịu cho nổi!”

Bố: “Đúng thế, đúng thế! So sánh như thế, tôi cũng thấy yên tâm hơn nhiều.”

Tiểu Viên chỉ biết im lặng.

 

Mỗi đợt kết thúc năm học, nhà trường đều tổ chức họp phụ huynh, dì của Mã Quân Quân tuổi đã cao, tai cũng không được tốt, vì thế mọi lần đều là do bố mẹ Tiểu Viên đi thay. Về việc ai đi cho Tiểu Viên, ai đi cho Quân Quân, hai bố mẹ thường tranh luận tới tận cổng trường học, có khi còn phải dùng trò kéo, búa, đá để phân chia. Sau mỗi buổi họp phụ huynh, bố mẹ Tiểu Viên luôn ngồi lại để cùng chia sẻ, so sánh.

Cuộc sống cứ trôi qua bình yên như thế cho đến khi cậu bé phải rời đi. Tiểu Viên vẫn nhớ đó là lúc tiết trời đã vào hè, hôm ấy tan học sớm, Tiểu Viên đứng trong sân vận động chờ Quân Quân. Từ xa đã thấy cậu bé cùng một lũ con gái đi tới, cười đùa vui vẻ, chẳng chậm cũng chẳng nhanh, làm nó cảm thấy rất bực bội. Không biết là người ta đang đợi hay sao? Còn cứ ở đấy mà nhởn nhơ!

Đi tới gần, bỗng nghe thấy mấy đứa con gái nói với thằng bé: “Cảm ơn cậu về mấy que kem nhé!”

Cậu bé nhìn thấy nó, bước tới trước mặt, nói: “Chúng mình đi thôi.”

Nó nhìn theo bóng mấy đứa con gái vừa đi khuất, hậm hực: “Cậu mời bọn nó kem đấy à?”

Cậu bé đưa cho nó một que kem Cornetto rồi nói: “Lúc đi mua kem thì gặp mấy bạn ấy, họ bảo tớ mời nên tớ đã mời họ.”

Tiểu Viên cầm lấy que kem Cornetto cắn một miếng: “Lần sau đừng mời con gái ăn gì nhé, không người khác lại bảo cậu thích chúng nó.”

Cậu bé nhìn que kem Cornetto trên tay Tiểu Viên, cười nói: “Ừ, biết rồi.”

Lúc gần về đến nhà, như nhớ ra điều gì, nó hỏi: “Cậu thích đứa nào trong bọn họ à?”

Thằng bé lắc đầu: “Đâu có! Sao cậu lại nghĩ thế chứ?”

“Không thích mà còn mời bọn nó ăn kem?”

Thằng bé bĩu môi: “Thế… tớ cũng mời cậu ăn còn gì? Đã thế lại còn là Cornetto nữa chứ!”

Tiểu Viên á khẩu, một lúc sau mới hỏi: “Cậu thích ăn loại nào hơn? Kem que hay Cornetto?”

Hả? Cái gì thế không biết? Trẻ con tiểu học nói chuyện đúng là đổi chủ đề nhanh như gió!

Chẳng nghĩ ngợi gì, cậu bé nói: “Cornetto.”

“Nhiều hơn bao nhiêu?”

“Nhiều hơn rất nhiều, rất nhiều.”

Cái nhiều hơn rất nhiều, rất nhiều này chính xác là nhiều bao nhiêu, Tiểu Viên định bụng để đến sáng hôm sau trên đường đến trường sẽ tranh luận tiếp, nhưng cô bé chẳng thể ngờ được đó lại là cuộc đối thoại cuối cùng của mình và cậu bé, rất nhiều năm sau, nó chẳng bao giờ ăn Cornetto nữa, bởi vì, chẳng thể nào tìm lại được cái mùi vị ấy…

 

“Viên Viên, nghĩ gì thế? Ăn cơm thôi, mẹ bảo cô đi lấy bát đũa kìa.” Thang Hi Hàn cười nói với Tiểu Viên.

Tiểu Viên khó chịu, theo mẹ đi lấy bát đũa, không nhịn được hỏi một câu: “Mẹ, sao mẹ nhìn một cái đã nhận ra ngay đó là Mã Quân Quân?”

Mẹ Tiểu Viên chẳng buồn quay đầu lại, trả lời: “Có gì mà không nhận ra chứ, nó đâu có thay đổi nhiều, vẫn giống hồi bé mà. Vả lại, dù sao nó cũng đã từng gọi mẹ là mẹ mấy năm liền, sao mà đến con trai mình cũng không nhận ra chứ?”

Tiểu Viên tức tối nghĩ: “Anh khá lắm Mã Quân Quân, Thang Hi Hàn, đeo mặt nạ đến lừa tôi phải không? Từ lúc gặp mặt đến giờ, lúc nào cũng đùa giỡn tôi, hóa ra là đã nhận ra từ lâu rồi chứ gì? Hồi trước còn nói với Diệp Thụ Thần gì chứ, đối tượng gặp mặt là Chu Tiểu Viên nên muốn đến gặp, hóa ra là thế! Mã Quân Quân, anh đúng là báo thù mười năm chưa muộn đây! Cứ chờ đấy! Hãy đợi đấy! Chu Tiểu Viên, chiến tranh thế giới, báo động cấp một chuẩn bị!”

Mẹ Tiểu Viên làm rất nhiều món ngon, thế nhưng lần đầu tiên trong lịch sử, Tiểu Viên ngồi nhìn một bàn thức ăn mà chẳng muốn nuốt, thấp thỏm nhìn Thang Hi Hàn. Chỉ thấy anh thân mật cười cười nói nói với bố mẹ mình, đã không giống làm khách lại còn rất tự nhiên, còn đâu cái dáng điệu bị Tiểu Viên dọa cho sợ sệt năm nào?

Mẹ Tiểu Viên tiện miệng hỏi một câu: “Phải rồi, Quân Quân, sao con lại tìm được Tiểu Viên thế? Mấy năm nay nhà ta chuyển đi nơi khác, cũng không hay liên lạc với mấy hàng xóm cũ.”

Thang Hi Hàn cười cười định trả lời thì bị Tiểu Viên cướp lời: “Anh ấy đi khám bệnh, đến bệnh viện thì gặp con, thế là bọn con đã hỷ tương phùng[1].”

“Hỷ tương phùng?” Thang Hi Hàn nhếch lông mày nhìn Tiểu Viên: “Ha ha, đúng rồi, quả đúng là hỷ tương phùng.”

Tiểu Viên mặt hơi nhợt đi, không nói năng gì, chợt nghe thấy Thang Hi Hàn hỏi mình, giọng ấm áp: “Viên Viên, nhìn sắc mặt em không tốt, có phải do công việc bận quá không, hình như bị thiếu máu đấy. Ăn táo đi.”

Vừa nói vừa gắp cho cô một miếng táo. Mẹ Tiểu Viên cười nói: “Quân Quân vẫn như ngày nào, vừa lễ phép vừa tốt với Tiểu Viên. Hồi nhỏ, Quân Quân rất thân thiết với Tiểu Viên nhỉ, đúng không Tiểu Viên?”

Tiểu Viên vừa mới đút một miếng táo vào miệng, vẫn chưa kịp nhằn hạt ra thì nghe thấy câu hỏi của mẹ, chợt giật mình, thế là cái hột táo theo đó mà chui tọt xuống họng, Tiểu Viên đỏ bừng mặt, vừa cố nuốt trôi cái hạt táo vừa gật đầu lia lịa tỏ vẻ đồng ý.

Bố Tiểu Viên chợt đứng dậy, nói: “Vui quá làm bố quên mất, bảo sao cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, hóa ra là quên không rót rượu. Quân Quân bây giờ lớn rồi, cùng bố uống rượu được rồi. Quân Quân, bố con ta uống rượu trắng hay rượu nho đây?”

Thang Hi Hàn ngại ngùng nói: “E rằng rượu nho hay rượu trắng đều không được ạ. Con bị dị ứng rượu, uống vào là say ghê lắm ạ.”

Vừa may lúc đó bố Tiểu Viên chuyển chủ đề, Tiểu Viên lên tiếng đáp: “Bố, con uống với bố một cốc bia nhé.”

 

Tiểu Viên nốc một hơi hết cốc bia, khiến cho cái hột táo lúc nãy chui xuống thêm được một chút. Khi cảm thấy dễ chịu hơn, mẹ Tiểu Viên liền bày thêm một bàn thức ăn mới, Thang Hi Hàn vừa tự nhiên vừa như một thói quen, gắp cho Tiểu Viên, còn nói với mẹ Tiểu Viên: “Con thích ăn nhất là bánh bao và sủi cảo mẹ làm. Con thì nhân gì cũng thích ăn, còn Tiểu Viên thì chỉ thích ăn nhân thịt thôi, đúng không? Hôm nay là nhân thịt phải không ạ?”

Tiểu Viên quệt mồ hôi, nhớ lại chuyện cũ, trong lòng nghĩ anh còn nhớ rõ gớm, chẳng qua chỉ là bảo anh ăn vỏ bánh, còn tôi thì ăn nhân thôi chứ có gì đâu!


[1] Hỷ tương phùng: Vui vẻ gặp lại.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s