Thời gian hoa nở 4.1

Chương 4

Câu chuyện thanh mai trúc mã

 

V

ừa lên tới nơi, bố mẹ Tiểu Viên đã xúm lại, Tiểu Viên đang hắng giọng, định lên tiếng giới thiệu đã nghe Thang Hi Hàn thân mật nói: “Bố, mẹ!”

Nấc một tiếng, Tiểu Viên tròn mắt nhìn anh, không nói được gì, thầm nghĩ anh là người hay là Hao Thiên Khuyển[1] vậy? Muốn gọi là gọi, muốn sủa là sủa, còn thể diện gì nữa hả?

Nhưng vào đúng giây phút ấy, khi Tiểu Viên chẳng biết làm thế nào để giải thích cho bố mẹ hiểu, Tiểu Viên chợt nghe thấy mẹ mình kêu lên: “Quân Quân, trời ơi là trời, đúng là Quân Quân rồi. Cái con a đầu Tiểu Viên này sao lại không nói với mẹ đó là Quân Quân chứ? Để mẹ ngắm con xem nào, lớn quá rồi!”

Tiểu Viên ngay lập tức ngắt lời mẹ: “Mẹ, anh ấy là Thang Hi Hàn!” Tiết mục gì thế này? Cái tên kim quy này tự dưng đến nhà mình rồi nhận họ hàng linh tinh? Đã thế mẹ cô lại phối hợp rất ăn ý, kịch gì thế không biết?

Mẹ Tiểu Viên nhìn cô con gái, nói: “Tất nhiên mẹ biết rồi! Đúng là lâu quá không gặp, khách quý, khách quý!” Rồi lại quay sang Thang Hi Hàn, nói: “Quân Quân, năm đó sau khi dì con đưa con đi, cả nhà ta cũng chuyển đi. Bây giờ dì con vẫn khỏe chứ?”

“Năm đó sức khỏe của dì con không được tốt, chưa được một năm sau thì dì mất…”

Bố Tiểu Viên kéo tay anh hỏi lấy hỏi để, Thang Hi Hàn bước vào nhà trong sự đón tiếp nồng nhiệt của bố mẹ Tiểu Viên, bỏ lại một mình cô đứng đó như vừa bị điện giật, á khẩu không nói được gì, bởi vì hình như cô vừa nhớ lại rất nhiều điều!

 

*****************Dưới đây là phần hồi ức****************

 

Phần này chủ yếu kể về cậu bé Mã Quân Quân khốn khổ đã bị cô bạn nhỏ Chu Tiểu Viên “thống trị” ra sao, để giải thích cho việc khi bọn họ gặp lại sau bao nhiêu năm trời xa cách, Thang Hi Hàn lại có những hành động không bình thường như vậy. Đó không phải là nỗi khổ của anh. Đó là sự trưởng thành…

Thời gian trôi đi như bóng câu qua cửa sổ…

Rất nhiều năm trước đây, cái thời mà phim chuyển thể từ tiểu thuyết của Quỳnh Dao đang vô cùng phổ biến, khắp cả nước cùng mặc một loại trang phục, không phân già, trẻ, gái, trai, tất cả mọi người đều mặc quần thụng và cùng nhau hát vang “năm tháng rộng dài, những ngày tháng ấy thật gian nan…”.[2]

Vào một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, gia đình Chu Tiểu Viên chuyển đến ở tại một căn nhà trong một con ngõ nhỏ.

Thời còn trẻ, mẹ Tiểu Viên là một phụ nữ cao lớn và nói nhiều, chính vì điều này, cô nhận thức một cách sâu sắc rằng, trí tuệ và tính cách của mình có ảnh hưởng lớn từ mẹ.

Hôm chuyển nhà, đồ đạc bừa bộn, tìm thứ gì cũng không thấy, mẹ Tiểu Viên lại bực bội sẵn trong lòng, bố Tiểu Viên nhận thấy mẹ cô sắp phát tác đến nơi, bèn nói: “Ôi, cơ quan có việc gấp, anh phải đến xem thế nào, em cứ ở nhà từ từ dọn dẹp nhé! Đừng nóng, đừng nóng!” Nói xong thì biến mất nhanh như một làn khói.

Trong lòng bực bội, mẹ Tiểu Viên chỉ chú ý đến dọn dẹp, chẳng nhớ gì đến con gái, để mặc cho cô bé lê la khắp từ tầng một đến tầng hai. Mãi tới khi mái tóc của Tiểu Viên rối mù mịt lên, cô bé mới mặt mày hậm hực, đứng trước cửa, hét: “Mẹ, con đói rồi!” Lúc này mẹ Tiểu Viên mới nhớ ra đã hai bữa nay không ăn uống gì, nhà cửa thì bừa bộn. Mẹ Tiểu Viên cầm nồi lên, nói: “Con ăn bánh trôi nhé?”

Tiểu Viên sau khi ăn no lại tiếp tục ra ngoài chơi, chợt nhìn thấy nhà đối diện có một thằng bé da dẻ trắng trẻo, đôi mắt to tròn, đôi môi chúm chím. Cô bé vẫn chưa kịp ra chào hỏi thì mẹ đã lên tiếng: “Ôi, con trai nhà ai thế này, xinh quá đi mất!”

Mặc dù khi ấy Tiểu Viên vẫn còn rất nhỏ, nhưng cô bé cũng cảm thấy bị kích thích ghê gớm. Từ nhỏ đến giờ, hễ ra khỏi cửa, hàng xóm có khen thì cũng chỉ nói quần áo em bé này mặc đẹp quá, búi tóc dễ thương quá, chưa bao giờ có ai khen nó như mẹ vừa khen thằng bé kia. Rất lâu sau, nó mới hiểu ra rằng, quần áo đẹp hay búi tóc dễ thương đều chỉ là khen mẹ nó mà thôi, chứ không phải khen nó, vì vậy, nghe thấy thế không tức mới lạ.

Vào cái thời cả nước đang thực hiện kế hoạch hóa gia đình ấy, do không có con trai nên mẹ Tiểu Viên nhìn thấy thằng bé thì vui như Tiểu Viên nhìn thấy bánh bao nhân thịt vậy. Bà cười tít mắt, kéo thằng bé lại hỏi: “Cháu tên là gì? Nhà ở đâu?”

Thằng bé chỉ về phía nhà đối diện, nhỏ nhẹ đáp: “Cháu tên là Mã Quân Quân.”

Mẹ Tiểu Viên cầm chiếc bát của Tiểu Viên, múc mấy cái bánh trôi còn sót lại trong nồi đưa đến trước mặt thằng bé, nói: “Thì ra là hàng xóm nhà đối diện, chắc là cũng tầm tuổi Tiểu Viên hả? Này, cháu ăn đi.” Nói xong liền đặt chiếc bát vào tay thằng bé.

Mã Quân Quân chớp chớp đôi mắt, cũng chẳng có dấu hiệu gì là muốn ăn, mẹ Tiểu Viên cho rằng cậu bé xấu hổ, liền cười nói: “Cứ ăn từ từ nhé, cẩn thận nóng đấy.” Nói xong thì đứng dậy, không nhìn nó nữa.

Tuy vậy, ngay lúc đó, Tiểu Viên lại gườm gườm nhìn Mã Quân Quân. Đó là chiếc bát nhỏ của nó, đó là chiếc thìa nhỏ của nó, bánh trôi cũng là của nó nốt, mặc dù là chỗ bánh trôi mà nó không thể ăn thêm được nữa.

Ngay khi mẹ Tiểu Viên vừa quay người bước đi, Tiểu Viên lao tới, giật lấy chiếc bát của mình.

Có lẽ do bị “khí thế” của Tiểu Viên làm cho sợ hãi, ba giây sau, cậu bạn nhỏ Mã Quân Quân liền khóc òa lên. Tiểu Viên nhìn cậu bé khóc, cảm thấy tủi thân, bốn giây sau, cũng khóc rống lên, âm thanh không hề nhỏ hơn so với Mã Quân Quân.

Duyên phận của hai người họ bắt đầu từ chính ngày hôm ấy…

 

Kể từ đó, cô bé Chu Tiểu Viên và cậu bé Mã Quân Quân xinh xắn đáng yêu mà mẹ Tiểu Viên vô cùng cưng nựng đã trở thành hàng xóm của nhau.

Mã Quân Quân sống ở ngôi nhà đối diện. Thời đó, hàng xóm láng giềng sống trong cùng một khu không giống bây giờ, hễ nhà ai có món gì ngon cũng phải chia đôi để cho nhà kia một phần. Sống trong bầu không khí ấy, mẹ Tiểu Viên ngày càng trở nên thân thiết với nhà đối diện, ngày càng quý mến Mã Quân Quân, số lần lấy Mã Quân Quân ra làm gương dạy dỗ Tiểu Viên cũng ngày càng nhiều, vì thế Tiểu Viên rất tức giận với cậu bé.

Trong ký ức của Tiểu Viên, đó là một cậu bé xinh xắn một cách quá đáng, đến nỗi cô chẳng là gì so với cậu bé ấy. Mặc dù rất nhiều lần Tiểu Viên thua kém những đứa trẻ khác, nhưng so với thua kém một đứa con gái thì thua kém một thằng con trai càng nhục nhã hơn. Vì vậy, cậu bé đã trở thành cái gai trong mắt Tiểu Viên.

Điều làm cho Tiểu Viên càng tức tối hơn đó là, Mã Quân Quân không những xinh xắn, đáng yêu, tính cách hay xấu hổ, lại thông minh, ngoan ngoãn, được bố mẹ Tiểu Viên vô cùng yêu quý, đã vậy lại thêm gia cảnh là một cậu bé mồ côi, không biết bố là ai, mẹ lại tái giá, Mã Quân Quân rất được người lớn thương cảm và coi như một đối tượng quan trọng cần được bảo vệ.


[1] Một loại chó mực trong truyền thuyết Trung Hoa.

 

[2] Một đoạn trong bài hát Khát vọng, ca khúc chủ đề của bộ phim truyền hình Khát vọng – một bộ phim rất nổi tiếng từ những năm 1990 của Trung Quốc.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s