Thời gian hoa nở 3.3

Tiểu Viên ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, hít sâu, thắt bụng lại… bước vội qua, nói: “Chào dì Lan Tiếu ạ.” Do phải nhịn thở quá lâu, nên câu chào ấy như bị bật ra, đến Tiểu Viên cũng nghe không rõ.

Ấy thế mà dì Lan Tiếu chẳng quan tâm đến đều đó, làm cho nỗ lực cố gắng hít thật sâu để cho thân hình nhìn gầy đi một chút trở thành vô nghĩa. Nhìn thấy Tiểu Viên, hai mắt dì lập tức sáng lên, lớn tiếng gọi: “Tiểu Viên, sao đi đâu mà lâu lắm mới nhìn thấy vậy? Trời ạ, sao lại béo lên rồi? Sao lại béo thế kia chứ? Dì nói với con này, con gái không được béo quá thế đâu, nếu muốn béo thì sau khi về nhà chồng hãy béo. May mà chỗ dì có bán thuốc đấy, con mua không? Ờ, nếu con mua thì ra đây nhé, dì sẽ ưu đãi cho, nhưng hàng dùng rồi thì không đổi lại được nữa đâu. Con bảo đúng không? Dì nói cho con biết, nhãn hàng mà dì bán này nổi tiếng lắm đấy, đảm bảo có hiệu quả, con mua về dùng thử đi…”

Tiểu Viên chạy một mạch, bỏ lại dì Lan Tiếu đang tuôn một tràng dài quảng cáo ở phía sau, vừa chạy vừa lễ phép nói với dì: “Dì Lan Tiếu à, con đau bụng quá, lần sau nói tiếp nhé!”

Dì Lan Tiếu nhìn Tiểu Viên chạy nhanh hơn thỏ, nói lớn: “Lần nào cũng đau bụng là sao? Chỗ dì bán cả thuốc đau bụng nữa đấy.”

Tiểu Viên thở phì phì, chạy vội về nhà. Mẹ ra mở cửa, thấy cô con gái đưa cho hai chiếc giò heo thì trong lòng vui lắm, nhưng vẫn ra vẻ nghiêm nghị: “Sao lần nào về đến nhà cũng thở không ra hơi thế hả con? Nếu muốn về nhà nhanh thế thì về thường xuyên vào, không cần mỗi lần về lại phải diễn kịch thế đâu.”

Tiểu Viên vừa thở vừa nói: “Không phải con diễn kịch đâu, mà là dì Lan Tiếu ấy! Con sắp không chịu được nữa rồi, sắp bị dì ấy đánh bại rồi…”

Mẹ Tiểu Viên nhìn hai chiếc giò heo rồi chẳng thèm để ý đến cô nữa, vội vàng đi vào bếp, sắp mâm, đợi bố Tiểu Viên đi dạo về là ăn cơm tối.

Tiểu Viên rửa mặt xong, đảo mắt thấy bố không có nhà, liền chạy vào bếp nũng nịu mẹ. Chẳng ngờ mẹ Tiểu Viên vừa nấu thức ăn vừa hỏi chuyện đi gặp mặt chiều nay ra sao, làm cho Tiểu Viên định chạy biến đi thì đã không kịp nữa rồi.

Mẹ Tiểu Viên vừa xào thức ăn vừa hỏi: “Hôm nay đi gặp người ta thế nào? Mợ hai con bảo có hỏi người ta, nhưng người ta cũng không nói gì, chỉ bảo mấy tháng nữa về nước sẽ liên lạc sau. Có phải lại hỏng rồi không? Không có ý không thích, mà cũng chẳng tỏ ra thân mật, nói là sẽ liên lạc lại sau. Thế con thấy thế nào?”

Tiểu Viên toát mồ hôi, gặp mặt đến giữa chừng thì có người đến cướp đi. Cướp? Tiểu Viên càng đổ mồ hôi dữ, ở đâu lại có cái từ này cơ chứ? Mồ hôi vã ra như tắm!

Nói đúng ra là bị người ta cướp đi từ chỗ gặp mặt. Đây chẳng phải gọi là cướp thì gọi là gì?

Trời ạ, không biết làm thế nào để nói rõ ràng được. Dù sao cái tên “Dương Tiêu” kia cũng không để lộ chuyện này, Tiểu Viên cũng quyết định không nói thật: “Vâng, cũng tàm tạm, sau này sẽ liên lạc tiếp. Cũng không có gì đặc biệt, có điều tên gọi rất dễ nhớ, tên là Tiếu Dương. Con lại cứ tưởng là Dương Tiêu cơ. Ha ha…”

Trước khi Tiểu Viên đọc hết đống tiểu thuyết ngôn tình thì cô thích đọc nhất là tiểu thuyết Kim Dung. Tiêu chuẩn đổi tên đầu tiên của Tiểu Viên đó là tên các nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết của Kim Dung như Chu Ngữ Yên, Chu Doanh Doanh. Nghĩ đến việc đổi tên, lại nhân tiện lúc bố đang không có nhà, Tiểu Viên nũng nịu nói với mẹ: “Mẹ, con muốn đổi tên, con muốn đổi tên. Mẹ giúp con đi mà. Mẹ thấy không, hôm nay con mua giò heo về đấy. Mẹ cho con đổi tên đi, rồi ngày nào con cũng mua giò heo về biếu mẹ.”

Mẹ Tiểu Viên lắc đầu vẻ vô vọng: “Cái con bé này, phải nghe bố con thôi, tính ông ấy thế rồi. Ông ấy không cho mà con còn cứ đòi. Mẹ chẳng cần ngày nào cũng được ăn giò heo, ăn nhiều quá sinh bệnh ra chứ báu bở gì.”

“Mẹ, mẹ, mẹ, bố nghe mẹ mà, mẹ bảo bố đi. Tuần trước con đi xem bói, thầy bói bảo nếu giữ cái tên Chu Tiểu Viên này thì cả đời cũng không lấy được chồng!”

Mẹ Tiểu Viên lườm cô một cái rồi nói: “Nói thật hay nói dối tôi đấy, muốn đổi tên nên lừa mẹ hả? Tiểu Viên à, cũng không phải bố mẹ không có trách nhiệm đâu, mà cái họ của bố con đúng là khó đặt tên quá. Hồi đó mẹ cũng nghĩ ra nhiều tên hay cho con lắm đấy chứ, nào là Hinh, Phỉ, Bối, Nhã… đều là mấy cái tên con gái thịnh hành nhất hồi đó, nhưng mà ghép vào họ của bố con thì… con thử đọc xem.”

Chu Hinh, Chu Phỉ, Chu Bối, Chu Nhã[1].

Á! Toát mồ hôi!

Tiểu Viên cảm thấy thất bại đến nơi rồi: “Mẹ, con biết là làm khó mẹ rồi, lần này con đã nghĩ kỹ, con với mẹ cùng nói với bố nhé!”

“Thế thử nói nghe coi, con muốn đổi tên thế nào?”

Tiểu Viên thấy có chút hy vọng, mẹ đã hơi xuôi rồi, trong đầu liền quét một lượt ra mấy cái tên cô đã lao tâm khổ tứ để suy nghĩ, tuôn một tràng cho mẹ nghe: “Giai Kì, Mặc Sanh… Mẹ thấy thế nào? Có hay không? Đổi tên một cái là cưới được chồng ngay, con rể tương lai của mẹ không luật sư thì cũng cán bộ nhé!”

Mẹ Tiểu Viên ậm ừ một lúc rồi vứt bịch cái muôi xuống: “Cái tên gì thế không biết? Có hay hơn Tiểu Viên được không? Lệ Giả[2]? Mạch Sanh hay Mạc Sanh? Người có kinh nguyệt đã đủ đỏ mặt rồi, cô lại còn Chu Lệ Giả? Còn cái gì nữa? Chu Mạc Sanh? Cô xem cô đấy, con gái nhà ai lại không muốn sinh đẻ? Nhà nào họ chứa cái đồ con dâu không muốn sinh đẻ? Tên gì thế không biết?”

Tiểu Viên nghe mẹ giảng một bài xong, liền tức tối la lớn: “Cái gì? Không phải chứ, hay thế còn gì nữa, mẹ toàn nói linh tinh!”

Mẹ Tiểu Viên kiên quyết kết luận: “Không phải mẹ chọc tức gì con, mấy cái chư tâm, chư phế, chư bối ấy bị bà nội con gạt bỏ, rồi thấy con tròn xoe xoe, nên gọi là Tiểu Viên. Tên do bà nội con đặt, ông bố hiếu thảo của con sao có thể đổi được chứ?”

 

Tiểu Viên vẫn còn muốn tranh cãi tiếp với mẹ thì bố về. Hai mẹ con vô cùng hiểu ý, đồng loạt im miệng. Mẹ Tiểu Viên đẩy cô con gái, nói: “Đừng có nói gì với bố đấy, không bố con lại bực mình. Ra nói chuyện với bố đi, một lúc nữa rồi ăn cơm.”

Tiểu Viên xị mặt, ngồi trong phòng khách nhìn bố, nghĩ bụng, đã không cho người ta đổi tên, có gì để mà nói chứ? Đang tức tối, chợt có điện thoại của Thang Hi Hàn gọi tới. Vừa nhấn nút nghe đã thấy anh nói: “Ra ngoài đi ăn không?”

Tiểu Viên đang cảm thấy nếu không được đổi tên thì cuộc đời chẳng còn ý nghĩa gì nữa, lại nghe thấy tên chết dẫm đã không nhận là bạn trai mình còn làm hỏng mất cuộc hẹn với “Dương Tiêu”, liền hằn học nói: “Không ăn, tức no rồi.”

“Thế đi nhìn tôi ăn cũng được.”

“Không được đâu, bây giờ tôi ở xa chỗ đấy lắm, ở mãi ngoại ô cơ.”

Chợt nghe thấy Thang Hi Hàn tức tối nói: “Sao vừa mới đấy mà cô đã chạy đi đâu thế hả? Đã bảo có công việc hay kế hoạch gì phải gửi cho tôi cơ mà!”

Tiểu Viên cũng không kém, nói: “Anh chỉ bảo gửi lịch làm việc thôi, giờ tôi về nhà rồi, anh đâu có bảo về nhà cũng phải báo cáo cho anh. Tôi chẳng chạy đi đâu cả, tôi về nhà tôi!”

“Nhà cô ở đâu?”

“Ở ngoại ô, khu Thành Kiến, thôn Đường Nam. Mà anh hỏi làm gì?”

“Dù sao thì cũng lâu rồi không gặp, hôm nay tôi sẽ tới nhà cô. Tí nữa đến tôi gọi lại sau, cô ra đón tôi nhé!”

“Cái gì? Anh đến nhà tôi làm gì chứ?” Tiểu Viên tức tối, lại chuyện gì nữa không biết? Chẳng phải anh ta vẫn chưa là bạn trai cô sao? Bây giờ mà đến thì biết giới thiệu với bố mẹ cô thế nào?

Sau khi Thang Hi Hàn cúp máy, Tiểu Viên càng nghĩ càng thấy không ổn, vội vã gọi lại bảo anh ta đừng đến, nhưng Thang Hi Hàn nói rằng anh đang trên đường đến rồi, bảo cô khoảng nửa tiếng nữa đợi anh ở cổng.


[1] Trong tiếng Trung, những chữ này đồng âm với trư tâm, trư phế, trư bối, trư nha, có nghĩa là tim lợn, phổi lợn, lưng lợn, răng lợn.

 

[2] Trong tiếng Trung, lệ giả có nghĩa là kinh nguyệt.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s