Huyền của Ôn Noãn 3.5

Chương 3

Quản Dịch đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Ôn muội muội, Chiếm mỹ nam nói anh ấy thích cô. Còn cô thì sao? Cô có thích anh ấy không?”

Ôn Noãn suýt chút nữa ngã khỏi cái ghế xoay đã nghiêng quá độ, tay chân luống cuống vịn vào mép bàn, phủi phủi mấy hạt bụi nhỏ trên vạt áo, cố trấn tĩnh: “Giám đốc Quản, yêu cầu của bên Ích Chúng mới bổ sung cậu đã đưa vào phương án chưa? Trước buổi trưa Chiếm Tổng phải xem qua.”

Quản Dịch thất vọng nhìn cô, thử dỗ ngon dỗ ngọt: “Tiểu Ôn muội muội, cô không cần thẹn thùng, chỉ cần nói cho tôi biết có hay không thôi…” Anh ta chưa dứt lời, điện thoại trên bàn cô đã đổ chuông.

Ôn Noãn như được đại xá, nói với anh ta: “Ngại quá!” Cô quay đầu cầm ống nghe, cho dù là ai, đầu tiên phải cười dịu dàng: “Xin chào, văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Thiển Vũ… Vâng, được… Tôi hiểu rồi…”

Bị cô cố ý gạt sang một bên, Quản Dịch không vui chu miệng, đứng thẳng dậy rồi rời đi.

Đi được mấy bước, anh ta mới chợt nhớ ra một chi tiết, khi Ôn Noãn nghe anh ta nói Chiếm Nam Huyền thích cô, cảm xúc chợt có chút mơ hồ, ngạc nhiên xen lẫn bi thương, hàng mi dài nhanh chóng rủ xuống, che giấu những cảm xúc phức tạp kia, chỉ còn lại vẻ ngạc nhiên.

Sự ngạc nhiên đó không giống cảm giác đột nhiên biết người nào đó thích mình, mà giống như có chút kinh ngạc… Tại sao lại là Quản Dịch nói? Việc này do chính miệng Quản Dịch nói ra, cô cảm thấy có ý gì đó, nhưng bởi vì không thân với anh nên không truy hỏi nửa câu.

Quản Dịch sờ sờ cằm, tình huống này quả thật hơi kỳ quái, quay đầu nhìn Ôn Noãn, dường như cô có chút hoảng hốt. Quản Dịch tát bốp vào mặt mình một cái, sau đó mới giật mình vì mình ra tay quá mạnh, kêu đau.

Ngu quá! Năm mười sáu tuổi đã học đại học, đến nay anh đã phát minh ra ba mục sáng chế độc quyền kỹ thuật quốc tế. Thiên tài nhi đồng hồi trước bây giờ đã trở thành thiên tài trẻ tuổi hai mươi ba cái xuân xanh, chỉ số thông minh không gì sánh bằng, thế mà lại bị người ta lợi dụng!

Thảo nào Chiếm mỹ nam nói chuyện dễ nghe như vậy! Mười năm nay, có khi nào anh ta tán gẫu với bạn bè về Bạc Nhất Tâm đâu? Vừa rồi chỉ nói dăm ba câu đã dễ dàng thừa nhận có ý với Tiểu Ôn muội muội, đơn giản chỉ muốn mượn miệng Quản Dịch anh để gieo rắc mầm mống bán tín bán nghi, lo được lo mất trong lòng Tiểu Ôn muội muội thôi.

Cái tên vô sỉ thâm hiểm kia vốn dĩ không để ý đến câu trả lời của cô ấy, anh ta rõ ràng muốn trêu chọc tình cảm của cô ấy, nhưng lại không muốn mình thân chinh, mà phái người nửa đùa nửa thật thử cô ấy, vì vậy, sự ám muội giữa anh ta và cô ấy càng khó giải thích, mà điều này càng khiến trái tim của phụ nữ thêm phần hoảng loạn.

Loại người chuyện gì cũng biết như Cao Phóng chắc chắn sẽ không nhúng tay vào, cho nên ma trảo của Chiếm Nam Huyền mới có thể hướng về phía kẻ tự động dâng đến tận cửa là anh, thật là gặp người không tốt, vào đời chưa lâu đã phải chịu một phen cay đắng rồi.

Nhưng mà, tại sao Chiếm mỹ nam lại dùng thủ đoạn tình trường trước nay chưa từng xuất hiện để đối phó với một tiểu muội chứ? Điều này thật không bình thường chút nào.

Quản Dịch trăm bề ngổn ngang, không giải thích được đành đi vào thang máy. Đinh Tiểu Đại kêu một tiếng, lẻn đến trước bàn Ôn Noãn, vẻ mặt sùng bái: “Chị, chị thực sự quá được! Từ lần trước chị chém mẹ kế Đỗ, Tiểu Mộc rất hả dạ, em đã coi chị là thần tượng mà không phải là ngất bình thường nữa…”

“Tiểu Mộc là ai? Sao chị lại giúp được cô ta?”

“Là tiểu muội thuộc bộ phận Kỹ thuật, người vô cùng lương thiện, rất thích giúp đỡ người khác, nhưng lại rất yếu đuối, bởi vậy thường bị mẹ kế Đỗ bắt nạt, chị không biết mẹ kế Đỗ là người bất nhân, cứ không vui là lại bới móc lỗi của cô ấy. Tiểu Mộc bị mắng phải khóc mấy lần rồi.”

Ôn Noãn kinh ngạc: “Không quá đáng như vậy chứ?” Việc phân chia cấp bậc và trách nhiệm trong Thiển Vũ luôn được thực thi rất tốt, cho dù nhân viên có chức vị cao đến đâu cũng không thể một tay che trời, huống chi Đỗ Tâm Đồng chỉ là một nhân viên bậc trung mà thôi.

“Là thật đấy, mẹ kế Đỗ không phải động tay động chân đánh nó, bình thường chỉ khi không có ai mới quát nó, hoặc nói vài câu mỉa mai, chì chiết, nói tóm lại chính là ngược đãi tinh thần! Liên minh tiểu muội chúng em đều rất muốn bênh vực kẻ yếu, nhưng địa vị thấp, lực lượng mỏng, hơn nữa, phó giám đốc bộ phận Kỹ thuật lại có ý với mẹ kế Đỗ, lão ta che chở mụ, cho nên không ai dám làm gì mụ. May mà chúng ta không thuộc bộ phận Kỹ thuật, nếu không, đắc tội với mụ như lần trước, sau này chắc chắn sẽ phải nếm mùi đau khổ.”

Ôn Noãn nghiêng đầu nhìn cô: “Không phải em chỉ nghe mỗi lời của Tiểu Mộc thôi đấy chứ?” Nếu cái cô Tiểu Mộc kia từng bị bắt nạt một, hai lần, có thể chắc chắn là người khác ỷ vào chức quyền, nhưng nếu bị bắt nạt hết lần này tới lần khác thì chính cô ta cũng có vấn đề.

“Dù sao mẹ kế Đỗ đối xử không tốt với nó là điều chắc chắn, he he, lại nói tiếp, các tiểu muội khác rất hâm mộ em, chẳng những mỗi ngày đều có cơ hội ngất, công việc nhàn nhã mà còn không bị áp bức tí nào, may mắn nhất của em chính là có một vị sếp tốt như chị Ôn.” Trước kia, tiểu muội của bộ phận Nghiệp vụ kể cho cô nghe đồng nghiệp nam sau lưng đều nói Ôn Noãn thanh cao, nói cô ngay cả trong lòng cũng toát ra lên vẻ lạnh lùng, cho nên cô có chút lo sợ, làm việc chung mới biết lời đồn đại quả nhiên không thể tin! “Chị, kỳ thật chị và Giám đốc Trì của bộ phận Nhân sự giống nhau, đều rất tốt, tuy em nhỏ tuổi hơn nhưng chưa bao giờ bắt nạt em.”

Ôn Noãn thét lên: “Trời ạ, chị mà dám bắt nạt em?! Chị không có cái mông dự phòng nào ở nhà để cho em luyện tập Thiết sa chưởng đâu.”

Đinh Tiểu Đại cười khanh khách, lùi lại vài bước, vẻ mặt tinh nghịch nhìn Ôn Noãn: “Chị, hê hê, hê hê, em vừa nghe được một chuyện, Giám đốc Quản bảo Chiếm Tổng thích chị!”

“Anh ta nói gì em cũng tin?”

“Ừ, em cũng cảm thấy Chiếm Tổng đối với chị có chút khác thường.” Đinh Tiểu Đại dường như đang tập trung suy nghĩ, vẻ mặt chợt bừng tỉnh. “Em đã nói rồi! Cứ cảm thấy từ sau khi chị lên đây thì có gì đó không bình thường, thì ra là cái này! Chị, chị không nhận ra sao? Chiếm Tổng chưa bao giờ bảo chị làm việc gì giúp Bạc tiểu thư!”

Ôn Noãn ngẩn ra: “Trước kia bọn em hay làm việc giúp Nhất Tâm?”

“Trước kia, lúc chị Dương Ảnh còn ở đây, Chiếm Tổng thường bảo bọn em đặt nhà hàng, đặt hoa, ngày lễ chị Dương còn giúp Chiếm Tổng đi mua quà, còn nữa, còn nữa, thật sự rất kỳ quái! Hồi trước, Bạc tiểu thư thỉnh thoảng có đến công ty tìm anh ấy, em còn giúp các chị em xin chữ ký của cô ấy, nhưng dường như sau khi chị đến, cô ấy cũng không xuất hiện nữa… Chẳng lẽ…” Đinh Tiểu Đại kinh hãi chỉ vào cô. “Chiếm Tổng sẽ không vì chị mà chia tay với cô ấy chứ??!”

Ôn Noãn liếc mắt nhìn cô nhóc: “Chị có thể nói rõ cho em biết, tình cảm của bọn họ thật sự rất tốt. Cái não bé tí kia đừng nghĩ lệch, đoán mò nữa. Đã hơn hai rưỡi rồi, còn không đi làm, chị sẽ cho em biết tay, không đúng, là bắt nạt.”

Đinh Tiểu Đại vẫn muốn nói tiếp nhưng thấy Ôn Noãn không muốn tán gẫu nữa, cũng không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn quay về chỗ của mình.

Sau khi đuổi cô nhóc đi, Ôn Noãn không có lòng dạ nào mà làm việc, cả buổi chiều ngồi ngẩn ngơ trước màn hình máy tính, dường như có tâm sự ngàn năm không thể hóa giải.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s