Huyền của Ôn Noãn 3.4

Nghe thấy tiếng cửa mở, anh cũng không quay đầu, chỉ nói: “Lại đây.”

Cô đến bên cạnh anh. Anh nghiêng đầu nhìn cô, không hề lên tiếng.

Anh bỏ tay ra khỏi túi quần, nâng tay cô lên nhéo nhéo, làm cô phải bật kêu đau. Vẻ mặt anh thoáng chút không vui. Đúng là Đỗ Tâm Đồng ra tay rất nặng, chỉ sợ trên làn da mịn màng kia đã lưu lại dấu vết.

“Chiếm Tổng tìm tôi có việc?” Cô lùi lại một chút.

“Cô và Đinh Tiểu Đại rất hợp nhau?”

Cô cười: “Tầng sáu mươi sáu chỉ có cô bé ấy và tôi, qua lại nhiều tự nhiên sẽ thân thôi.”

“Cô bé đó là tôi yêu cầu Bích Tạp đưa lên.”

Cô kinh ngạc nhìn về phía anh, phải biết rằng rất nhiều lần bổ nhiệm nhân viên cấp cao mà anh cũng không hỏi đến. Bình thường, bổ nhiệm một nhân viên mới phải tổng hợp từ ba điều kiện: phiếu bầu của mọi người, cấp trên đề cử và bộ phận Nhân sự sát hạch rồi mới quyết định, thế nhưng anh lại để ý đến một cô nhóc, chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nổi.

“Cô rất kinh ngạc?”

Cô gật đầu.

“Có lần tôi đi tìm Bích Tạp, tình cờ thấy cô nhóc đó hờn dỗi lay lay tay Bích Tạp, không biết đang cầu xin chuyện gì, cái vẻ mặt nghịch ngợm, xấu xa ấy…” Khóe môi hé cười, anh quay đầu nhìn cô. “Thật giống cô năm đó.”

Thái độ tự nhiên trên mặt anh không chút biến đổi, mí mắt chớp chớp rồi cụp xuống khoảng mười giây, sau đó cô cười cười: “Tôi cũng như vậy à?”

“Gì cơ?”

“Tôi cũng được anh cho đi lên như vậy?”

“Không phải. Thẳng thắn mà nói khi thấy Bích Tạp đề cử cô, tôi cũng rất ngạc nhiên.”

Vì anh chưa từng can thiệp vào quyền hạn của cấp dưới nên cô biết điều anh nói là thật, bởi cô đã làm việc ở Thiển Vũ hai năm, nếu anh thực sự vì Ôn Nhu hay nguyên nhân nào khác mà muốn điều cô lên tầng sáu mươi sáu thì không cần phải đợi đến tận hai năm.

“Vậy nếu không phải Giám đốc Trì đề bạt thì anh không biết đến sự tồn tại của tôi?” Cô nửa đùa nửa thật hỏi.

Phạm vi hoạt động và tầng lớp tiếp xúc là sự khác biệt lớn nhất giữa nhân viên cấp cao và cấp thấp, cho dù cùng làm việc trong một tòa nhà, rất nhiều người có thể chết già mà không gặp nhau. Hai năm nay, cô chỉ ngồi phía xa ở bữa tiệc liên hoan cuối năm nhìn anh oai phong ngồi ở vị trí bàn chủ tịch.

Anh khẽ cười: “Tôi biết cô làm ở Thiển Vũ.”

“Hả?” Con người cao cao tại thượng bận bịu sao lại biết việc nhỏ nhặt này?

“Nhất Tâm nói cho tôi biết, ngày đầu tiên cô đến Thiển Vũ, cô ấy đã biết rồi.”

Đáp án giống như không ai ngờ đến, lại giống như có thể đoán được. Có phải từ lúc cô trở về, Bạc Nhất Tâm đã chú ý đến hành tung của cô rồi không? Cô không hỏi, vấn đề này cô thực sự không muốn nói nữa, chỉ cười: “A, quên mất, tôi còn tư liệu phải chuyển cho Cao Phóng.”

Đối với cái cớ trốn chạy của cô, anh làm lơ, ánh mắt đang nhìn về phía không trung ẩn chứa một tia sâu thẳm khó lường: “Còn cô? Tại sao lại muốn vào Thiển Vũ?”

“Hồ sơ là Lâm Lộ giúp tôi gửi, khi Giám đốc Trì hẹn tôi tới phỏng vấn, tôi cũng rất ngạc nhiên.”

“Không phải là ý của cô?” Anh thờ ơ hỏi, giống như đang muốn xác định điều gì đó.

Ôn Noãn ngừng một chút rồi mới đáp: “Khi tốt nghiệp, anh ấy giúp tôi chuẩn bị tất cả mọi thứ.” Đối với cô, chỉ là một công việc mà thôi, làm ở công ty nào cũng được, cho nên hết thảy đều tùy Chu Lâm Lộ sắp xếp, không ngờ cuối cùng lại tới nơi này.

Anh gật đầu, không đáp, vẻ mặt lạnh lùng, xa cách.

“Tôi ra ngoài trước.”

Đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Chiếm Nam Huyền mới quay người lại, cặp môi mỏng không biết từ lúc nào đã mím chặt, trong mắt như có một làn khói lạnh buốt.

 

Hôm sau, Quản Dịch của bộ phận Kỹ thuật đến tìm Chiếm Nam Huyền.

“Thực sự phải đích thân đuổi một kẻ bình thường như Đỗ Tâm Đồng về lớp huấn luyện sao?”

Anh không đáp mà hỏi lại: “Nhanh như vậy đã có người nhờ cậu đến cầu xin à?”

Quản Dịch nhún vai: “Đàn em Quách dưới chúng ta hai khóa trước nay cuồng dại vì cô ta, điều cô ta đi, tôi chẳng sao cả, nhưng cậu đàn em kia là một nhân tài, có thể cho cậu ta một cái ơn.”

“Cô ta ba lần bảy lượt lấy cớ xuất hiện trước mặt tôi cho nên tôi mới muốn dạy cho cô ta một bài học.” Nếu dư thừa sức lực đến mức hoang phí vào mấy chuyện nhàm chán, chi bằng đến lớp huấn luyện bồi dưỡng còn tốt hơn. “Chuyện này cậu xử lý đi.”

“Cảm ơn.” Nói xong, Quản Dịch có dụng ý khác, nói: “Đỗ Tâm Đồng nói vì cô ta biết bí mật nào đó nên mới bị hãm hại sau lưng. Chiếm Tổng, có phải đúng lúc anh đang ôm Ôn Noãn trong lòng[1] thì bị cô ta không biết điều ngăn cản cho nên mới khiến anh cực kỳ khó chịu không?”

Chiếm Nam Huyền lạnh lùng liếc anh ta một cái: “Hình như cậu không đợi được lớp huấn luyện, bây giờ muốn đi luôn hả?”

“Gì? Phản ứng gay gắt thế, chẳng lẽ anh thật sự đứng núi này trông núi nọ? Vậy Bạc ngọc nữ phải làm sao bây giờ?”

Bỗng nhiên Chiếm Nam Huyền nở nụ cười: “Có gì khó, tôi một thê một thiếp cùng hưởng hạnh phúc không được à?”

Quản Dịch há hốc miệng, tên họ Chiếm đó… hoàn toàn không phủ nhận chuyện “ngoại tình”.

“Không thể nào, anh quen cô ta mới được mấy tháng? Không được, dù gì chúng ta và Nhất Tâm cũng có mười năm ân tình, vì hạnh phúc của cô ấy, tôi không đếm xỉa tới gì hết, ngày mai tôi phải theo đuổi Ôn Noãn.”

Chiếm Nam Huyền cong môi: “Nếu cậu muốn nửa đời còn lại đều phải ở căn cứ huấn luyện, cứ việc theo đuổi.”

“Ọc, mẹ kiếp! Anh thật lòng đấy hả?!” Quản Dịch kêu gào không thôi.

Chiếm Nam Huyền mỉm cười: “Xem ra cậu lại thua rồi, lần này ai thắng?”

“Cao Phóng.” Quản Dịch hoàn toàn suy sụp. “Anh ta nói giữa anh và cô thư ký mới có gì đó, bọn tôi không tin, kết quả là cả nhà cái chết.”

“Ha ha ha, đúng là thảm kịch chốn nhân gian.”

“Huynh đệ tốt, cho tôi một tin tức độc đi… Ôn tiểu muội kia có ý với anh không?”

“Sao cậu không hỏi cô ấy?”

“A ha, có phải anh cũng muốn biết không?” Quản Dịch lập tức đứng dậy. “Bây giờ tôi đi móc tim cô ấy, xem xem trên đó viết “Yes” hay “No”.”

Thấy anh ta chạy nhanh như bay, trên mặt Chiếm Nam Huyền từ từ nở một nụ cười nham hiểm.

Một gương mặt đẹp trai có phần trẻ con đột nhiên xuất hiện trước mắt, cho dù là ai cũng sẽ bị dọa cho đến chết. Ôn Noãn đang vùi đầu làm việc, bị cái đầu to của Quản Dịch đột nhiên đáp xuống trước mắt khiến cô kinh hãi.

Chưa kịp hoàn hồn, cô vỗ vỗ ngực, ngả người làm chiếc ghế nghiêng đến suýt đổ, đưa mắt mình ra xa cặp mắt của Quản Dịch, đề phòng hỏi: “Giám đốc Quản… có việc gì vậy?”

Cúi người, chống hai khuỷu tay lên mặt bàn, nâng cằm mình, Quản Dịch chăm chú nhìn cô: “Làn da nõn nà, miễn cưỡng qua cửa, ngũ quan tinh tế, miễn cưỡng qua cửa, khí chất lịch sự tao nhã, miễn cưỡng qua cửa, quả thật là một mỹ nhân xấu xa, nhưng mà loại cao cấp giống cô tìm trong công ty cũng được cả đống, đừng nói là so sánh với Bạc Nhất Tâm, thật không hiểu Chiếm mỹ nam nhìn trúng cô điểm nào?”

Ôn Noãn trợn mắt, giống như quá kinh hãi. Thấy thế, anh ta nói không thành lời.

Bên cạnh, cái tai thính của Đinh Tiểu Đại dựng đứng. Trời ạ! Chiếm… Tổng… thực sự nhìn trúng chị… chị… chị Ôn?! Tin tức này thật kinh người, lực nổ mạnh đến nỗi chắc chắn có thể oanh tạc hai tòa nhà của Thiển Vũ!


[1] Nguyên văn là “ôn hương nhuyễn ngọc”, có nghĩa là dịu dàng ôn hòa, yểu điệu thục nữ; nhưng vì bắt đầu bằng chữ “ôn” trùng với họ của Ôn Noãn nên cụm từ này ám chỉ Ôn Noãn.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s