Huyền của Ôn Noãn 3.2

Trong hoa viên, anh liên tục hôn lên mặt cô.

“Đi theo anh”, anh nói.

Cô không nhịn được cười: “Trước bỏ trốn đến chân trời góc bể, dù có chết tình cũng không thay đổi.”

Anh thất vọng bóp cổ cô: “Nói! Em có yêu anh không?”

Cô tròn mắt kinh ngạc, cái này còn cần hỏi sao? Cô giơ tay trái lên lần thứ một nghìn không trăm linh một, đáp: “Em thề, đến khi sông cạn đá mòn.”

Trong mắt anh bốc lên mấy ngọn lửa nhỏ, suýt nữa giật tay cô xuống, hận đến nghiến răng: “Giữa anh và Chiếm Nam Huyền, nếu nhất định phải chọn một người, em sẽ chọn ai?”

“Điều kiện tiên quyết là gì?”

“Điều kiện tiên quyết là anh thực – sự – không – thích – không – muốn em ở bên cạnh hắn.”

“Em cũng không thích ngày nào anh cũng thay bạn gái, em muốn anh ở bên cạnh em, anh muốn không?”

“Nằm mơ!” Anh lập tức cự tuyệt, vênh mặt nhìn cô bằng nửa con mắt. “Có ngu mới vì một cái cây mà bỏ cả rừng.”

Nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp đứng nép sau cánh cửa, cô mỉm cười: “Này, rừng rậm của anh đang đợi anh kìa.”

Thở dài một tiếng, môi anh dừng lại thật lâu trên trán cô, sau đó xoay người rời đi. Khi đi tới cửa, anh bỗng quay đầu lại, chỉ thẳng vào cô, trong mắt dường như hiện lên một lời cảnh báo lạnh lùng: “Về sau đừng tùy tiện hỏi vấn đề ngu xuẩn này, kẻo có một ngày anh gật đầu, đến lúc đó em hối hận cũng không kịp đâu.”

Cô không nói, mỉm cười nhìn anh đi vào, thân mật ôm cô gái kia, cho đến khi bọn họ biến mất khỏi tầm mắt cô.

Hoa viên dưới bầu trời đêm mùa hè im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng côn trùng chuyện trò, một giọng nam thầm rơi xuống chỗ cô đang đứng: “Cô chọn ai?”

Cô ngẩng đầu. Chiếm Nam Huyền đứng trên ban công tầng hai, hai tay nắm chặt, cúi người xuống thành lan can chạm khắc tinh xảo nhìn cô.

“Điều kiện tiên quyết là gì?”

Tia sáng trong đôi mắt đen thẳm vô tận của anh như chợt lóe lên: “Không có điều kiện tiên quyết.”

“Không có điều kiện tiên quyết thì chọn thế nào?”

“Nhất định phải có điều kiện tiên quyết?”

“Đương nhiên, ví dụ như nói chọn anh em, hiển nhiên sẽ là Chu Lâm Lộ, chọn bạn bè thì anh lại hơn, nếu chọn người yêu thì cả hai người đều tuyệt hảo, nếu chọn chồng…” Cô khẽ cười, ánh mắt trong veo. “Hai người đều không thích hợp.”

Cần hay không, buông hay không… bất cứ sự lựa chọn nào đều có điều kiện tiên quyết.

“Người cô muốn lấy…” Bàn tay bỗng chống lên lan can, nhảy vụt xuống dưới. Khi lời nói còn đang phấp phới giữa không trung, dáng vẻ như ma quỷ của anh đã chắn đường cô đi: “Là ai cũng có thể, hay là chỉ Chu Lâm Lộ?”

Động tác lỗ mãng của một đứa bé hơn mười tuổi cũng chẳng giống hành động của một người đàn ông chín chắn như anh, nhưng anh vẫn làm. Trong chớp mắt nhảy xuống, không hề lo lắng, hành vi không tương xứng với thân phận này của anh khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ, muốn nhẹ nhàng thoái lui nhưng lại bị anh nắm chặt đằng chuôi.

Cô đành chống chế: “Lâm Lộ là bạn trai của tôi.”

Câu này nói lên một điều, anh và cô thân mật là chuyện đương nhiên.

“Tôi là ông chủ của cô… cho nên thế này trở thành… quấy rối?” Anh giễu cợt, ngón tay khi nói chuyện luôn quấn quanh lọn tóc đen của cô đột nhiên giật lại.

Đầu chợt đau dữ dội khiến cô không thể không dựa vào anh, cụp mắt xuống, chỉ nhìn cổ áo anh. Thật ra, cô không nên biết, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, sự tức giận của anh là vì chính sự lựa chọn của cô. Chu Lâm Lộ là bạn trai của cô, mà anh, đến tận lúc này cô vẫn cung kính coi như thần thánh.

Rất lâu anh không lên tiếng, lâu đến mức cô đành ngẩng lên.

Hai đồng tử lọt vào tầm mắt cô như mặt hồ đang gợn sóng, chứa đựng sự mông lung mê hoặc lòng người, tựa như nhiều năm biệt ly cách trở sông dài biển rộng chưa từng tồn tại, cuối cùng, cô vẫn đứng trước mặt anh. Thời gian vẫn kéo hai người lại gần, nhưng cũng chính thời gian đã kéo hai người đến hai bờ đại dương, ngoảnh đầu lại trong hai nghìn năm trăm đêm tối, cho tới bây giờ anh cũng chưa nhìn rõ diện mạo của cô, ngay cả hình bóng để hoài niệm cũng không có.

Cô cúi đầu xem giờ: “Năm phút nữa anh nên đi gặp Phan Tổng của Ích Chúng.”

Anh chậm rãi buông tóc cô, cảm xúc đã trở lại bình thường: “Cô quả là một thư ký tận tâm.” Ngữ khí lạnh nhạt làm người khác không đoán được anh đang khen ngợi hay châm chọc.

Cô cười, đi lướt qua anh, đẩy cửa đi vào, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi giữa những ánh đèn rực rỡ, lần đầu tiên cô có ý nghĩ muốn bỏ về giữa chừng.

Một bóng người lẻ loi vẫn đứng trong hoa viên, đầu ngón tay lơ đãng sờ chóp mũi, mùi thơm như có như không, giống như thái độ ôn hòa của cô đối với anh, giống như mơ hồ có chút gì đó, nhưng anh lại không thể nắm bắt bởi vì tốc độ lẩn trốn của cô còn nhanh hơn cả dự đoán của anh.

Chẳng qua đây là lần cuối cùng.

Ngẩng đầu nhìn vòm trời xa trong màn đêm tối, thật lâu sau, đôi môi anh mới nhếch lên thành một nụ cười nhạt, lạnh đến ghê người.

Hai năm, mất hai năm anh mới chuẩn bị xong cho cô một bình đựng di cốt, lớn đến mức… đủ để kiếp này cô vĩnh viễn không thể siêu sinh.

 

Liên tục mấy ngày, Phan Duy Ninh của Ích Chúng đều gửi hoa tới tầng sáu mươi sáu của Thiển Vũ.

Buổi sáng là một bó hoa bách hợp lớn, trưa là hoa thiên điểu cao đến nửa người, chiều là hoa tulip màu xanh, nhờ cái miệng nhỏ của mấy cô lễ tân tận tình phát thanh, chẳng mấy chốc mọi người trong cả tòa nhà lớn đều biết, ngay cả bác lao công trên tầng sáu mươi sáu cũng cười mờ ám nhìn Ôn Noãn, ánh mắt dường như có thâm ý khác.

Có ngày, Chiếm Nam Huyền nhìn thấy nhân viên tới chuyển hoa nhưng chỉ nhếch mép vẻ mỉa mai, dường như tình huống này đã sớm nằm trong dự tính của anh. Anh không nói gì, đi vào phòng làm việc của mình.

Phan Duy Ninh tặng hoa vẻ vô cùng kiêu ngạo, ngoại trừ việc bỏ thiệp vào trong bóa hoa thì người chưa từng xuất hiện, ngay cả điện thoại cũng không gọi một cú, làm cho Đinh Tiểu Đại suốt ngày gặng hỏi Ôn Noãn cũng không tìm ra nguyên cớ nên cô ấy vô cùng ngạc nhiên.

Chỉ có Ôn Noãn thầm than trong lòng, vị Phan Phó tổng kia chắc không hiểu, kẻ chết vì màn tấn công lãng mạn bằng hoa chỉ có những nữ sinh ngây thơ mới bước vào đời, lòng khao khát tình yêu thôi, còn trong mắt bà cô già như cô đây chỉ là một trò đùa nực cười, không hơn.

Lúc nghỉ trưa, thừa dịp Chiếm Nam Huyền không ở văn phòng, Đinh Tiểu Đại lại ôm mỳ tôm tiếp tục cậy miệng Ôn Noãn.

“Ngất bình thường như em đây này, cho dù tận đáy lòng tràn đầy sự ngưỡng mộ nhưng tự biết lượng sức mình, chỉ nhìn từ xa, không dám lại gần. Còn ngất tương đối chính là Trương Đoan Nghiên của bộ phận Kế hoạch. Nữ sinh khắp thiên hạ có ai không hâm mộ Vương Tử[1]? Biết rõ là mộng nhưng vẫn không thể khống chế được mà cuồng dại, cũng không có chút dũng khí nào, cho nên chỉ có thể thầm thương trộm nhớ.”

“Nói không những hay mà còn sâu sắc. Thế ngất nặng là thế nào?”

Đinh Tiểu Đại bĩu môi: “Ngất nặng là loại em không thích nhất, ỷ mình có một chút nhan sắc mà đầy dã tâm, mơ tưởng có một ngày trèo cao hoặc được làm mỹ nhân sống trong nhà lầu, đúng là không biết tự lượng sức mình, chỉ biết si tâm vọng tưởng, Đỗ Tâm Đồng thuộc bộ phận Kỹ thuật chính là điển hình.”

Ôn Noãn cười: “Chỉ cần Chiếm Tổng chưa lập gia đình, cô ta muốn cạnh tranh cũng không có gì đáng để chỉ trích.”

Đinh Tiểu Đại nhanh như chớp liếc nhìn tứ phía, chắc chắn tầng sáu mươi sáu không còn ai rồi mới thấp giọng nói: “Chị Ôn, chị đừng nói giúp con mụ ấy. Em nói cho chị biết, mụ ta từng nói xấu chị ở bộ phận Kỹ thuật đấy.”


[1] Ca sĩ trẻ nổi tiếng của Đài Loan.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s