Huyền của Ôn Noãn 3.1

Chọn ai, manh mối

C

hiếc đèn chùm pha lê lớn rủ xuống từ trần tầng hai. Tầng trên, tầng dưới nối liền với nhau bởi cầu thang hình xoắn ốc. Cả phòng tiệc bố trí theo phong cách sân vườn màu trắng, phía ngoài còn có hoa viên nhỏ. Đồ trang trí trong phòng xa hoa, dụng cụ dùng bữa làm bằng bạc, dưới ánh đèn lung linh càng tôn thêm vẻ sang trọng.

Ôn Noãn mỉm cười bước sau Chiếm Nam Huyền, thấy anh ra hiệu bằng ánh mắt, cô mới bước đến, khẽ nhắc những người bắt tay với anh là ai, ở công ty nào. Thỉnh thoảng Chiếm Nam Huyền cũng giới thiệu một số thành viên hội đồng quản trị hay tổng giám đốc mà anh quen với cô.

Chào hỏi một lượt đến giữa căn phòng, hai người đàn ông có tướng mạo giống nhau đi về phía bọn họ. Đi được ba bước đã nghe thấy tiếng vị hơn bốn mươi tuổi cười ha hả: “Chiếm Tổng, cửa hàng mới của chúng tôi sắp khai trương, đến lúc đó không biết có thể mời phu nhân của cậu đến cắt băng khánh thành được không?”

Chiếm Nam Huyền khẽ cười: “Được Phan Tổng để mắt như vậy, tôi xin thay mặt Nhất Tâm cảm ơn trước. Lại đây, tôi giới thiệu với mọi người, đây là thư ký mới của tôi, Ôn Noãn.” Rồi anh quay sang nói với Ôn Noãn: “Hai vị này là Tổng giám đốc Phan Duy An và Phó tổng giám đốc Phan Duy Ninh của Ích Chúng. Ích Chúng phát triển rất mạnh, sắp tới dự tính trình làng hệ thống quản lý kinh doanh và tiêu dùng mới nhất, vụ làm ăn này có thể giúp đỡ chúng ta.”

Ôn Noãn cười quyến rũ: “Sau này mong hai vị chỉ bảo nhiều.”

Phan Duy Ninh khá trẻ, xấp xỉ ba mươi, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Ôn Noãn. Anh ta nắm tay cô, nửa đùa nửa thật nói: “Tên của Ôn tiểu thư thật đặc biệt, Chiếm Tổng quả nhiên kiếp trước luyện được phúc khí, chẳng những bạn gái dung mạo tựa thần tiên, ngay cả thư ký cũng đẹp như Điêu Thuyền.”

Ôn Noãn mỉm cười, rụt tay lại: “Phan Phó tổng thật biết nói đùa. Ai chẳng biết vẻ đẹp của phu nhân tương lai của tổng giám đốc chúng tôi là thiên hạ vô song, kẻ dong chi tục phấn[1] như tôi sao có thể sánh được.”

Ánh mắt đang cười của Chiếm Nam Huyền lướt qua mặt Ôn Noãn rồi nhìn về phía hai người kia: “Xin lỗi hai vị vì không thể tiếp chuyện, tôi phải ra chào hỏi Dương Tổng một tiếng.”

Phan Duy An nói: “Đi đi, cậu cũng vội mà, lát nữa chúng ta bớt chút thời gian nói chuyện về dự án kia, được chứ?”

“Không thành vấn đề, một giờ sau tôi tới tìm Phan Tổng.”

Sau khi gật đầu với hai người kia, anh đưa Ôn Noãn rời đi, cách một khoảng xa rồi mới hờ hững nói: “Cách tên tiểu nhân đó xa một chút.”

Ôn Noãn cười, không nói lời nào.

Vất vả mãi mới đi hết một vòng làm quen xã giao với hơn trăm vị nhân sĩ đứng đầu giới thượng lưu. Thừa dịp Chiếm Nam Huyền bị vị thiên kim tiểu thư nào đó cuốn lấy, cô lui về phía cửa sổ không người, chậm rãi uống nước trái cây, sau đó nhìn thấy Chu Lâm Lộ dẫn theo bạn gái từ cửa tiến vào.

Cùng lúc anh cũng nhìn thấy cô, nhếch miệng cười.

Cô nhấc ly nước trái cây trên tay, hướng về phía anh.

Sau khi nói nhỏ với cô bạn gái vài câu, Chu Lâm Lộ đi tới chỗ cô. Đến khi anh đứng trước mặt, cô vẫn dựa bên cửa sổ không nhúc nhích, chỉ mỉm cười: “Hi!”

Chu Lâm Lộ làm động tác quen thuộc gẩy gẩy tóc mai của cô.

“Anh thích dáng vẻ của chúng khi buông xuống.”

Cô ung dung làm bộ lơ đãng nhìn qua bạn gái của tất cả những người trong phòng, nói: “Sao anh may mắn thế? Đẹp không kém Bạc Nhất Tâm.”

Chu Lâm Lộ cười hì hì: “Có đẹp cũng không bằng em. Nếu anh biết em tới, dù có là tiên nữ cũng không dẫn theo.”

“Nói còn hay hơn hát, bảo sao em không thể nào tìm thấy anh.”

“Anh đi Florida đàm phán một hạng mục đầu tư, mới về lúc trưa.” Anh liếc mắt nhìn Chiếm Nam Huyền đằng xa. “Chuyện Lãnh Thị lần trước hắn không gây phiền toái gì cho em chứ?”

Ôn Noãn thở dài: “Quả nhiên là anh cố ý. Sao lại vội vã đẩy em vào nơi nước sôi lửa bỏng thế hả?”

Anh nhướn mày: “Đương nhiên! Trước kia, mấy vụ thế này anh nói thế nào em cũng không chịu tới, thế mà bây giờ lại đi dự cùng hắn.”

Ôn Noãn cười, cũng không để ý đến lời anh, hỏi: “Vụ làm ăn với Lãnh Thị bị mất có ảnh hưởng lớn tới Đại Trung không?”

“Đương nhiên là lớn.”

Cô nhíu mày: “Vậy tại sao rõ ràng anh biết anh ấy thận trọng như thần mà lại đổi bìa hồ sơ dự thầu?”

Trong đôi mắt đen tinh xảo của Chu Lâm Lộ hiện lên sự đắc ý: “Anh cố ý vứt con mồi này ra để dụ hắn, cái anh thả là mồi lâu dài, chỉ chờ hắn mắc câu.”

Cô ngẩn ra: “Anh bẫy anh ấy?”

“Đương nhiên! Nếu không, sao anh phải lao tâm khổ tứ theo Lãnh Như Phong diễn trò?”

Anh cầm tay cô, khẽ vuốt ve chiếc nhẫn mà một năm trước anh đeo cho cô. “Lâu rồi không khiêu vũ với em.” Vừa nói anh vừa đưa tay tháo chiếc trâm cài tóc trên đầu cô xuống.

Không ngờ anh lại có hành động này. Ôn Noãn khẽ nói “này” một tiếng, những sợi tóc đen mềm mại như nước rủ xuống, thu hút những ánh mắt chăm chú xung quanh.

Chu Lâm Lộ nhìn bộ âu phục chỉnh tề của cô, ngao ngán lắc đầu: “Sớm biết thế này anh đã bảo người mang một bộ lễ phục đến.”

Trong đại sảnh không có tiếng nhạc khiêu vũ, chỉ có vài nhóm người tụm năm tụm ba nói chuyện. Đột nhiên anh phất tay về hướng nào đó, sau đó điệu waltz vang lên trong không gian thanh tĩnh. Anh khom người, chìa tay về phía cô mời vẻ lịch sự.

Những người bên cạnh lập tức tránh sang, mỉm cười cổ vũ hai người.

Anh bị mất một vụ làm ăn nhưng trước mặt mọi người anh lại biến thư ký của Chiếm Nam Huyền thành của mình, cũng coi như có thể thu hút ánh mắt của người khác. Trong cái vòng luẩn quẩn này, ai thắng ai thua, còn quá sớm để luận bàn.

Đây là tình cảnh Ôn Noãn thích sao? Không phải.

Đây là tình cảnh cô ghét sao? Cũng chưa chắc.

Đối với cô, không có gì là quan trọng. Giàu có và hoa lệ thế này cô cũng không muốn, cho dù là Ôn Nhu hay Chu Lâm Lộ, chỉ cần bọn họ thích thì thế nào cũng được.

Cô phối hợp với Chu Lâm Lộ tạo ra vô vàn bước nhảy tuyệt đẹp, ngón chân dịch chuyển như nước chảy mây trôi cuốn hút người xem đứng xung quanh, những tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Điệu nhảy vừa kết thúc, Chu Lâm Lộ kéo cô ra phía sau trong dư âm của tiếng nhạc.


[1] Có nghĩa là khuôn mặt bôi son trát phấn, ý muốn nói vẻ đẹp tầm thường, không sánh được vẻ đẹp thanh tao, thần tiên kia.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s