Tắt đèn kể chuyện ma – Phần mở đầu

Mặc dù rận là một loài côn trùng chẳng lấy gì làm tốt đẹp, nhưng cái việc “bắt rận” mà được viết trên mặt giấy thì lại được coi là một thứ nghệ thuật hết sức tao nhã. Điều này cũng rất đỗi tự nhiên như chuyện Vương Cảnh Lược nói đến bắt rận mà cứ thản nhiên như không. Thành thử dùng ẩn ý này để đưa vào tên sách lại khiến người ta có cái cảm giác thú vị như Lý Bạch say sưa uống rượu họa thơ vậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại ở đời loài rận cũng chẳng phải hoàn toàn “vô duyên” như thế. Một ngày mùa đông của hơn bốn mươi năm trước, khi tôi cùng với một đoàn quân kéo về từ phương Bắc, trên người chẳng có gì chỉ còn sót lại những con rận từ ba tỉnh Giang Tô, Chiết Giang và An Huy theo về, nếu cộng thêm một loạt học sinh, sinh viên từ các tỉnh khác, ngoại trừ đảo Đài Loan, thì các dân tộc rận từ hai mươi chín tỉnh thành và các khu tự trị có thể đã tề tựu đông đủ một nhà. Nhưng không hiểu sao lúc ấy chúng tôi lại không hề cảm thấy có cái gì đó ngứa ngáy, khó chịu, có lẽ do lũ rận đông đúc lúc này còn bận bịu tranh vương tranh tước với nhau, chẳng còn để ý tới những việc khác, hoặc cũng có thể do “tư tưởng đấu tranh giai cấp” trong chúng tôi lúc đó đã đạt đến độ nghiêm chỉnh, lại đúng vào thời khắc tâm hồn nhạy cảm đang “xúc động” khiến cho da thịt tê dại đến cực độ, chẳng còn biết đến cảm giác gì khác nữa. Nhưng khi vừa bước tới cổng nhà, mẹ tôi ngay lập tức bắt lột hết quần áo đang mặc trên người xuống, sau đó đun mấy nồi nước sôi lớn, nhúng đi nhúng lại quần áo vào nồi nước sôi sùng sục trên bếp tới mấy lần, lúc này chỉ thấy hàng ngàn, hàng vạn con rận trôi nổi trên mặt nước bỏng rẫy, thuận theo dòng nước mà chìm xuống, họ hàng nhà rận từ hai mươi chín tỉnh thành và các khu tự trị đã cùng sinh cùng tử với nhau như thế. Giờ ngẫm lại những kỷ niệm hồi đó vẫn thấy có nhiều điều tiếc nuối: Mặc dù sống chung với rận suốt một thời gian dài, vậy mà tôi lại bỏ lỡ cái duyên “bắt rận làm vui”, quả thực là đáng tiếc!

Cho nên, hai chữ “bắt rận” ở đây chỉ là mượn cái ý vị trong câu “bắt rận nói hổ khách” của Vương tiên sinh từ hàng ngàn năm về trước để trang điểm cho vẻ bề ngoài của câu chữ, thực chất hoàn toàn chỉ là nói chuyện phiếm mà thôi.

Ý nghĩa thực ở đây là “nói chuyện ma”. Nhưng “nói chuyện ma” lại là việc “nói thì dễ mà làm thì khó”! Tô Đông Pha khi bị lưu đày ở Hoàng Châu[1] thích nhất là nói chuyện ma, chính những câu chuyện ma quỷ ấy lại chất chứa trong đó bao nhân tình thế thái, bao sự đời được phản ánh một cách gián tiếp mà sâu sắc. Trong một tác phẩm của mình, Tô Đông Pha viết: Bắc khách nhược lai hưu vấn sự, tây hồ tuy hảo mạc ngâm thi. Trong bài thơ tặng Quách công phụ có đoạn: Mạc hướng giang biên lộng minh nguyệt, dạ thâm vô số thải châu nhân. Thơ viết ra không phải để ngâm, trăng trên cao không phải để thưởng, không gian tĩnh mịch như vậy không phải để nói chuyện ma thì nói chuyện gì? Nhưng vào thời đó vẫn chưa thịnh hành lối nói chuyện ma quỷ, chưa có chuyện xây lên những “ô đài quỷ ám”. Nói chuyện ma quỷ cũng chỉ là những ẩn ý sâu xa, chỉ là những gợi nhắc thoáng qua mà thôi. Nhưng từ những gợi nhắc sơ sài, qua quýt trong gần một ngàn năm trước ấy, đến thế kỷ XX lại trở thành một đề tài hấp dẫn được viết thành truyện.

Những trò cấm ma bài quỷ trong những năm 50 của thế kỷ trước, chỉ là những mê tín dị đoan thuần túy, chứ tuyệt đối không có chút dụng ý sâu xa nào khác, những suy nghĩ hồi đó cũng chỉ là những tình cảm tốt đẹp theo hình thức “yêu ghét kiểu trẻ con”. Tôi còn nhớ như in một kỷ niệm hồi nhỏ khi xem kịch Cửu canh thiên, vở kịch dọa cho tôi sợ đến nỗi cả đêm không ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại là hình ảnh con ma không đầu lại hiện lên, chạy đến kêu oan. Vì vậy, để đưa ra quyết định cấm đoán những hình thức mê tín mù quáng kiểu như thế này, người ta cũng phải suy đi tính lại đến đau đầu bạc tóc cả rồi, mục đích là để hạn chế những nỗi sợ hãi đến mất hết lý trí như vậy. Nhưng đến năm 1957, thời kỳ “hữu khuynh”, trên sân khấu lại xuất hiện Họa bì, một câu chuyện ma đầy tính xác giới theo kiểu Liêu trai chí dị, biết bao bộ phim như thế xuất hiện cùng một thời điểm, trong các rạp chiếu phim toàn là những phim câu khách kiểu như vậy (số còn lại thuộc kiểu phim hài không được ăn khách cho lắm). Sau khi xem xong, đêm về hễ cứ nhắm mắt lại là những con yêu quái “mặt xanh nanh dài” lại hiện lên, so với con quỷ không đầu lần trước còn đáng sợ hơn nhiều. Nhưng hình ảnh ác quỷ giả dạng mỹ nhân là ám chỉ những “phần tử hữu khuynh”, rất có thể từ sự ám ảnh, sợ hãi mà chúng ta lại càng hiểu hơn về sự tàn nhẫn trong tư tưởng của phần tử phái hữu này. Việc mượn chuyện ma quỷ để gửi gắm những ẩn ý sâu xa từ đây lại trở thành một “bút pháp độc đáo” trong nghệ thuật, đó chính là một sự dụng tâm sâu sắc: Đừng nghĩ rằng tôi nói chuyện ma quỷ là chỉ để nói tới ma quỷ, mà qua chuyện ma quỷ tôi muốn nói tới chuyện con người, lấy ma quỷ để răn đe con người. Nhưng làm thế nào để biết người ta đang mượn chuyện ma để nói chuyện người? Đến năm 1959, để công kích lại phái phản động trong và ngoài nước, một loạt những câu chuyện cổ vũ cho tinh thần “bài trừ ma quỷ” đã đồng loạt xuất hiện trên các diễn đàn. Cùng lúc đó, tư tưởng “mỗi người một dạ” của các phần tử trí thức có cơ hội được bộc lộ rõ ràng, vì thế những vở kịch như Lý Tuệ Nương, Tạ Dao Hoàn lại có cơ hội được trình diễn. Trong vở kịch, Lý Tuệ Nương đã nguyền rủa Giả Tự Đạo, qua đó chỉ trích quốc vương Hải Thụy. Nhưng có vở kịch lại cổ xúy cho tư tưởng ca ngợi “loài ma quỷ vô hại”. Điều này chẳng phải là công nhiên đề xướng tư tưởng dùng ma quỷ để “chống đối Đảng” sao? Thì ra khi nói tới chuyện ma quỷ, người nói đều có mục đích sâu xa cả. Và người cầm cờ khởi xướng là tác giả của một tác phẩm ký tên Lương Bích Huy được đăng trên Báo văn hối của Thượng  Hải, chủ đề ma quỷ vốn cấm kỵ, đến nay chính thức bắt đầu được thừa nhận, lúc đó là vào năm 1963. Có người cho rằng đây là một cuộc “đại cách mạng trong văn hóa nghệ thuật” mà trước nay chưa từng có, góp một tiếng nói “tước ngôi Hải Thụy” trong vở kịch trước đây. Điều đó cho thấy chủ đề “ma quỷ” đã chiếm giữ vị trí quan trọng như thế nào trong cuộc đấu tranh tư tưởng, có lẽ đó cũng là điều hi hữu từ xưa tới nay.

Cho đến khi “kết thúc thời kỳ thái bình thịnh trị”, nhà vua vô cùng phẫn nộ, lệnh cấm ma quỷ bỗng trở nên nghiêm ngặt hơn. Nhưng có lẽ lệnh cấm đó đã không còn hữu hiệu, vì ngay cả người có quyền lực cách mạng tối cao, trên thực tế đối với những nhu cầu cơ bản về vật chất và tinh thần của người dân cũng không sao đảm bảo được, vì vậy quyền lực bị mất đi hoặc xoay chuyển cũng là điều dễ thấy. Sau năm 68, tôi về sống ở nông thôn. Ban ngày tôi chuyên tâm làm công việc phê bình, buổi tối lại chuyên tâm viết truyện ma quỷ, hai công việc chẳng có liên quan gì đến nhau nhưng lại cùng chung một bối cảnh của công cuộc Đại cách mạng văn hóa. Những người dân sống quanh tôi, họ hoàn toàn chẳng hiểu gì về chuyện hồn ma và “cách mạng văn hóa” (Ngược lại, họ chẳng sợ cái gì cả, thậm chí họ còn tỏ rõ thái độ khinh miệt, một tinh thần mới, nói một cách khác, họ cho những việc tôi làm chẳng khác nào là “chuyện rỗi hơi”). Nhưng những đề xuất nông cạn của tôi lại gặp gỡ họ ở cái “nhu cầu tâm linh” huyền bí. Đương nhiên tôi không thể có cái tài làm cho ma quỷ sống lại, càng không có năng khiếu dùng chuyện ma mà lấp đầy cái bụng trống rỗng của họ, chỉ là tích góp mỗi ngày một chút ít kinh nghiệm từ trời đất, làm một trận đại phê bình và với người cũng thích đấu tranh, nhưng ngược lại không đạt được cảm giác thích thú như mong đợi. Thế thì nói chuyện ma quỷ để tìm cảm giác gì ở trong đó, không chỉ là thú vị, kích thích, mà còn có cảm giác không thể có trong thực tế, cảm giác khiến người ta vừa sợ hãi lại vừa thích thú đến mê hoặc. Nhưng cũng không thể không đề cập tới tác động không nhỏ của Cách mạng văn hóa, trong đó cũng khó tránh khỏi một bộ phận không thích thú, thậm chí là sợ hãi, như những oan hồn phục thù hoặc một số loại tương tự.

Mở lối cho những lệnh cấm nói chuyện ma quỷ, tất nhiên phải đến sau thời kỳ Cách mạng văn hóa, thậm chí nếu công khai nói chuyện ma quỷ thì còn phải đợi đến một thời gian sau nữa. Trong ký ức của tôi, có lẽ phải đợi tới gần mười năm sau, Phùng Ký Tài tiên sinh mới viết một cuốn tùy bút đưa ra một đề xuất mang tính thăm dò: Có nên đi sâu nghiên cứu về vấn đề “văn hóa nói chuyện ma quỷ”? Sau này, nhà xuất bản ở Thượng Hải đã xuất bản một cuốn tiểu thuyết dịch có tên là Văn hóa ma quỷ. Mặc dù “văn hóa u minh” của Trung Quốc và “văn hóa ma quỷ” của phương Tây là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt, nhưng đã tạo điều kiện cho những phong bế cấm kỵ nghiêm ngặt trước đây được dịp mở cửa hoàn toàn. Từ đó đến nay, những lệnh cấm đoán nói chuyện ma quỷ đương nhiên không còn tồn tại, chỉ cần lên mạng và tra cứu dòng chữ “liên bồng quỷ thoại” là có thể thấy ngay tư tưởng đã được khai mở đến mức nào.

Từ nhỏ tôi đã thích nghe kể chuyện ma, vừa nghe vừa sợ, nhưng càng sợ lại càng muốn nghe, đến khi tôi biết đọc, biết viết, tôi liền tự tìm đến những cuốn sách ma để xem. Bây giờ có thể tự tin đọc được văn ngôn cũng chính là kết quả của thời niên thiếu ham thích những cuốn sách kiểu Liêu trai chí dị. Đọc nhiều truyện ma quỷ cũng giúp ta có thêm nhiều hiểu biết về thế giới u minh của người Trung Quốc, những câu chuyện xét về một khía cạnh nào đó còn là biểu hiện cho quan niệm về một thế giới cô hồn, thế giới của người chết theo phong tục lâu đời trong dân gian. Vì những điều đó, mỗi tác phẩm như vậy ra đời không chỉ là sản phẩm của cá nhân mà bao hàm trong đó là sự phản ánh nhiều kiểu quan niệm, suy nghĩ phức tạp về con người và thế giới, qua đó cũng có thể định hướng một cách thống nhất giữa những quan điểm rối ren, phức tạp và đầy mâu thuẫn. Cái chung nhất có thể cảm nhận được chính là cảm giác trải qua nỗi sợ hãi sau mỗi câu chuyện ma thú vị, nỗi sợ hãi ám ảnh khác hẳn với cái sợ sệt vẫn thấy trong cuộc sống hằng ngày. Nói một cách hình ảnh hơn thì chính những câu chuyện ma quỷ ấy lại có thể giúp người ta có được sự thú vị sâu sắc tận trong tâm hồn. Do đã đến cái tuổi nhàn rỗi đến nhàm chán, cho nên đã nảy sinh cái thú nói chuyện ma quỷ làm vui.

Mặc dù vậy nhưng để có được một cuốn truyện ma được đăng trên tập san quả thực cũng không phải chuyện dễ dàng, đó còn chưa kể đến lệnh cấm nghiêm ngặt kể trên. Nhưng điều thôi thúc tôi đến với những câu chuyên ma nhất chính là cảm giác kỳ ảo, ma quái, không thể nói thành lời toát lên từ mỗi trang truyện. Quả thực có những thứ thực sự khó lý giải mà người ta chỉ có thể tìm thấy tính hợp lý của nó ở trong những câu chuyện hấp dẫn này. Vì thế, khi tôi thử đặt bút viết cuốn sách này, trong lòng cũng có nhiều điều e sợ, sợ sẽ mang rắc rối đến cho người biên tập, càng sợ sẽ gây thêm phiền phức cho gia đình. Cho nên khi gửi bản thảo đi rồi mà nghe tin bị gửi trả lại hay một thông tin gì đó tương tự, tôi không hề cảm thấy bất ngờ chút nào. Nhưng điều nằm ngoài sự mong đợi của tôi là tạp chí Vạn tượng không những mạnh dạn chấp nhận mà còn hào phóng đề nghị mở một chuyên mục kể chuyện ma trên báo. Nhờ có sự khích lệ đó mà chỉ trong vòng hai, ba năm tôi đã nỗ lực không ngừng để có được một số lượng lớn các câu chuyện ma. Trong thời gian kể trên, bên cạnh sự hỗ trợ đắc lực của tạp chí Vạn tượng, tôi còn nhận được sự quan tâm, động viên không nhỏ của các độc giả, những người trẻ tuổi luôn yêu mến và cổ vũ tôi để tôi có được nỗ lực và quyết tâm hoàn thành cuốn sách như ngày hôm nay. Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn chân thành và sâu sắc nhất!

Hiện nay, nhà xuất bản Văn học và Nghệ thuật Thượng Hải đang có ý định tập hợp những câu chuyện kể về ma này với những sáng tác có cùng chủ đề nói chuyện ma của những người bạn của tôi để xuất bản thành một bộ sách. Đây thực sự là một niềm vinh dự lớn đối với tôi. Như vậy, những câu chuyện tản mạn về ma của tôi trong suốt hai, ba năm bao gồm cả những sáng tác chưa một lần đăng tải trên tạp chí Vạn tượng, cũng được tập hợp và sắp xếp ấn định theo thời gian sáng tác, trong mỗi trang truyện có những câu từ còn chưa thực sự hoàn hảo, khi xem lại tôi đã có sự điều chỉnh đôi chút ở bên dưới, sau này có thể cắt gọt bớt đi cho hàm súc. Đồng thời, trong quá trình viết truyện, khi viết xong mỗi chương đoạn tôi đều tạm thời dừng lại, sau khi lắng nghe mọi ý kiến đóng góp của bạn đọc rồi mới quyết định nên hay không nên viết tiếp, và nên lựa chọn viết như thế nào.

 

LOAN BẢO QUẦN – Một ngày mùa thu năm 2009

 


[1] Hoàng Châu: một địa danh ở tỉnh Hồ Bắc.

 

Vợ ơi 8.2

Tâm trí hoảng loạn, tôi tiện tay mở ti vi, tiêu khiển một chút.

Trong tiết mục nghệ thuật luôn không thể thiếu trai xinh gái đẹp, là hội viên trụ cột của hiệp hội thích vẻ ngoài, thứ như thế này thật sự rất hợp khẩu vị của tôi. Bị những khuôn mặt đẹp trai trong các tiết mục đặc sắc kia hấp dẫn, tôi nhanh chóng quên đi chuyện Vu Tử Phi.

Xem ti vi một lát, Giang Ly tắm rửa xong đi đến. Tôi vô tình nhìn anh ta một cái, trong thoáng chốc ngẩn ra.

Thiện tai, tên tiểu công này vẫn có một vẻ mê hoặc như thế này sao, thiên lý ở đâu!!!

Giang Ly đã thay quần áo rồi, khắp người toát ra khí chất lười nhác mà thong thả. Tóc anh ta vẫn còn ướt, dính trên trán, ngũ quan vốn dĩ đã hoàn mỹ, lúc này vì vẻ mệt mỏi mà dịu dàng hơn rất nhiều. Quần áo anh ta mặc là loại không có khuy, chỉ có một dải đai thắt ở eo. Chiếc cổ dài của anh ta, xương đòn gợi cảm và vòm ngực săn chắc, cứ như vậy diễu võ dương oai trước mặt tôi. Áo ngủ của anh ta rất mỏng, toàn bộ cơ thể thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo ngủ mỏng manh, càng làm nổi rõ chiếc eo nhỏ và cặp chân dài, vô cùng rắn chắc và mạnh mẽ.

Thân hình này, tỷ lệ này, he he, tuyệt đối không phải là hàng thường…

Một câu nói của Giang Ly cắt ngang tinh thần phiêu du của tôi. Anh ta nói: “Muốn xem à?”

Tôi lấy lại tinh thần, phát hiện ra anh ta đang cười híp mắt nhìn mình, hai tay đặt lên chiếc đai chỗ thắt lưng, dường như lập tức muốn cởi ra vậy. Sau đó, anh ta lặp lại một câu: “Muốn xem à?”

Mặt tôi đỏ rực, quay đầu tiếp tục xem ti vi. Thiện tai, biểu hiện của tôi có háo sắc như vậy không? Xem ti vi, xem ti vi, tôi đây tư tưởng rất thuần khiết! Nhưng mà… nhưng mà… nhưng mà… tôi thật sự rất muốn, á! So sánh những minh tinh nam trong ti vi kia với Giang Ly, tôi chỉ thấy quá kém! Hơn nữa, lại không mặc áo ngủ… Tôi không có bản lĩnh nuốt nước bọt, nhìn lên ti vi, tiếp tục để tâm hồn lang thang.

Tôi đang nhìn ti vi không chớp mắt, Giang Ly đột nhiên ngồi xuống sofa, nói: “Muốn xem cũng không cho xem.”

Khốn nạn, ức hiếp người quá đáng!

Tôi nỗ lực thể hiện vẻ khinh thường trên mặt, nhìn anh ta một cái, mờ ám nói: “Anh cho rằng ai muốn xem? Háo sắc gì chứ!”

Giang Ly không vội vàng nói: “Lau sạch nước miếng trên miệng cô đi rồi hãy nói những lời này, hiệu quả sẽ tốt hơn một chút đấy.”

Tôi vội vàng đưa tay lau miệng, làm gì có nước miếng?

Bên cạnh truyền đến tiếng cười nhỏ của Giang Ly, vì đắc ý mà càng thêm khinh bỉ tôi.

Tôi vứt điều khiển từ xa lên sofa, tẩy trang, tắm rửa rồi đi ngủ! Tôi chẳng có sức mà nói chuyện cùng đồ cặn bã, quan trọng đây không phải là nói chuyện, mà là đang ngược đãi và bị ngược đãi tinh thần!

 

Tôi và Giang Ly sớm đã quyết định xong việc chia phòng ngủ, vợ chồng từ đêm động phòng hoa chúc đã bắt đầu chia chỗ ở như chúng tôi thật sự là hiếm gặp, quan trọng là chúng tôi rất bình tĩnh, rất vui vẻ chia chỗ ở, thật là điều đáng vui mừng.

Thực ra băn khoăn liên quan đến chuyện chia chỗ ở chẳng liên quan gì đến Giang Ly, chủ yếu vấn đề là ở tôi. Ở trên chẳng phải tôi đã nói rồi sao, tôi không dám ngủ một mình, thói quen xấu này bắt đầu từ bốn năm trước, khi tôi không cẩn thận thất tình mà ra. Lúc đó lễ kết hôn bị Vu Tử Phi bỏ bom, kết quả sau này một thời gian rất dài tôi gần như ngày ngày nằm mơ thấy đủ loại ác mộng, đa số là mơ thấy mình ở trên hoang đảo, hoặc là trong chiến loạn, hoặc là trong thiên tai hoạn nạn, khi mọi người chạy loạn thì không cẩn thận bỏ rơi tôi. Dù gì trong mơ, cuối cùng đều là tôi một mình lưu lại trong một chỗ tối đen hoặc là nơi lửa lớn đầy trời, quang cảnh xung quanh hung ác vô cùng, tôi chỉ biết co rúm lại ở đó run rẩy… Sau này, việc tôi nửa đêm tỉnh giấc sau cơn ác mộng đã được nuôi dưỡng thành thói quen. Sau khi tỉnh lại, không thể nào ngủ tiếp được nữa, tôi liền xem phim kinh dị. Con người tôi đặc biệt sợ phim ma, nhưng tôi cũng không biết vì sao, khi đó đầu óc mình bị ngấm thứ gì, đột nhiên thích một mình nửa đêm xem phim ma, có lẽ là cái gì đến cực điểm của nó thì sẽ thay đổi chăng. Sau khi xem xong phim ma, thường tôi sẽ càng run rẩy dữ dội hơn, trái tim như có thể nhảy ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào vậy. Khi đó tôi luôn cảm thấy trong phòng mình có đầy các loại ma quỷ, trong chăn có, gầm giường có, trên gối cũng có… thật kinh dị. Sau này, tôi xem xong phim ma liền bò sang giường của mẹ tôi ngủ, bất ngờ là tôi có thể ngủ rất ngon…

Sau này, mỗi tối tôi đều đến quấy nhiễu mẹ tôi, kết quả giống như kỳ tích, tôi trị khỏi chứng ác mộng và tinh thần sợ ma. Chỉ có điều, sau này chỉ cần tôi ngủ một mình, tất cả cảm giác khủng bố kia sẽ quay lại tìm tôi.

Chính vì vậy, bởi vì thất tình, tôi nuôi dưỡng sở thích xem phim ma và thói quen không dám ngủ một mình. Tôi đã hai mươi bảy tuổi rồi, nói ra thật mất mặt!

Sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của tôi sắp đến rồi, tôi có lý tưởng muốn thay đổi thành một Quan Tiểu Yến hoàn toàn mới, được rồi, bắt đầu từ việc ngủ một mình.

 

[15/10/2012] Thông báo bản quyền quý 4/2012

Amun xin gửi đến các bạn độc giả danh sách bản quyền quý 4/2012

1. Trở về năm 1981 – Tú Cẩm

 

2. Đông cung – Phỉ Ngã Tư Tồn

 3. Thiên sơn mộ tuyết – Phỉ Ngã Tư Tồn

 

4. Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh – Thư Nghi

5. Những cô gái văn phòng – Thư Nghi

 

6. Kí ức độc quyền – Mộc Phù Sinh

7. Thất tịch không mưa – Lâu Vũ Tình

 

8. Từ thứ nữ đến hoàng hậu: Phỉ tử bất thiện – Phôi Phi Vãn Vãn

 

9 .Tìm ở đâu người tốt như anh – Tuyết Ảnh Sương Hồn

 10. Mùa đông ấm hoa sẽ nở – Tuyết Ảnh Sương Hồn

 11. Gặp anh giữa hàng vạn người – Tuyết Ảnh Sương Hồn

Các bạn thân mến!

Amun hi vọng danh sách bản quyền trên sẽ làm hài lòng các bạn độc giả của Amun, mong các bạn sẽ luôn ủng hộ và đồng hành cùng  Amun trong quá trình xuất bản sách. Bên cạnh đó, Amun cũng rất hy vọng các bạn hãy tôn trọng quyền lợi của tác giả, dịch giả cũng như đơn vị nắm giữ bản quyền và không tiếp tục edit hoặc dịch online các tác phẩm đã được Amun mua bản quyền trên trang cá nhân của mình, các bạn hãy cùng Amun xây dựng một cộng đồng đọc sách ngày càng vững mạnh.
Cảm ơn sự ủng hộ và hợp tác của các bạn.

Amun yêu tất cả các bạn!

Vợ ơi 8.1

Chương 8

A

nh em bạn bè của Giang Ly, đa số là những người đàn ông tương đối nam tính, rất ít vẻ nữ tính, điều này khiến tôi nảy sinh sự hoài nghi. Tuy tôi không phải là hủ nữ, nhưng đối với vấn đề công thụ giữa gay tôi cũng hiểu một chút. Trước đây tôi vẫn luôn cho rằng Giang Ly chắc làm một tiểu công, và mỹ nam đệ đệ mà hai tuần trước tôi nhìn thấy kia kết hợp với nhau mới coi là hoàn mỹ. Nhưng nhìn thấy những người đàn ông nam tính hôm nay chạy đến góp vui trong tiệc cưới, tôi lại băn khoăn. Lẽ nào, Giang Ly, anh ta… ừm?

Tôi quan sát Giang Ly một lượt từ trên xuống dưới, trên người anh ta vẫn khó để tìm được hình ảnh của tiểu thụ.

Có lẽ là giữa những người đàn ông rất khó nảy sinh mỹ cảm nhỉ, tôi vừa nghĩ đến giữa Giang Ly và đại lão gia tình cảm dạt dào, liền… nhộn nhạo trong gió.

Cho nên bây giờ tôi đặc biệt rầu rĩ khó chịu, liền lén hỏi Giang Ly: “Hôm nay mỹ nam đệ đệ của anh sao lại không đến?” Vì sao lại là một đám đàn ông cường tráng!

Giang Ly ngẩng đầu vẻ ngờ vực nhìn tôi: “Mỹ nam đệ đệ nào?”

“Chính là lần trước khi Hạp Tử say, anh để cậu ta một mình về nhà, lúc đó cậu ta ở phía sau nhìn chúng ta rất lâu, giống như một cô con dâu nhỏ vậy.”

Giang Ly vừa nghe thấy tôi giải thích xong, khinh bỉ nhìn tôi trong chốc lát: “Cô vẫn nhớ cậu ấy cơ à?”

“Khụ khụ, không phải, tôi…” Tôi cũng không biết giải thích thế nào, tóm lại không thể nói thẳng với anh ta tôi cảm thấy anh ta và những người ở đây không phân rõ công thụ, cần một số người đến cân bằng lại lực lượng tiểu thụ chứ? Tôi chỉ đành từ từ nhìn đi chỗ khác, ánh mắt chuyển qua lại giữa Giang Ly và những người bạn của anh ta, như thế này, đủ rõ ràng rồi chứ?

Giang Ly không ngốc, nhanh chóng hiểu ra ý của tôi, thế là mặt anh ta không chút biểu cảm, trả lời: “Bọn họ không hề biết chuyện của tôi.”

Hiểu rõ rồi, vẫn chưa lộ diện. Vậy tiểu mỹ nam kia là người tình bí mật, không thể đến chốn công khai như thế này, sao tôi lại quên sự việc như thế này nhỉ, xem ra hôm nay thật sự mệt mỏi quá rồi.

Cũng khó trách Giang Ly sẽ chọn nhóm người như thế này làm bạn, anh ta để một tiểu mỹ nam duyên dáng ở bên cạnh, nếu như một ngày nào đó không nhịn được, thú tính đại phát, vậy chẳng phải là lộ nguyên hình sao?

Nghĩ đến đây, tôi đã xác định chắc chắn Giang Ly là một tiểu công rồi. Thế là vui vui mừng mừng, tôi liền lùi lại một bên, mặc cho anh ta và bạn bè, anh em của mình có thể thoải mái.

Trong tình huống bình thường, khi tôi bị trêu đùa, Giang Ly luôn luôn chọn một tư thế vô cùng thoải mái khoanh tay bàng quan, trên đầu viết mấy chữ rất rõ ràng: Cười trên sự đau khổ của người khác. Điều này khiến tôi không thoải mái, nhưng cân nhắc đến khuynh hướng giới tính của anh ta, xem ra anh ta nhìn thấy con gái bị ngược đãi thì trong lòng đặc biệt thoải mái. Thế là tôi đành rộng lượng tha thứ cho anh ta, dù gì qua ngày hôm nay, mọi người sẽ ai đi đường nấy, không liên quan gì đến nhau, đến lúc đó ngoại trừ sống cùng dưới một mái nhà ra, những thứ khác xem như không có quan hệ gì.

Cuối cùng, tiệc cưới tan, mọi người tản đi. Tôi gọi Hạp Tử lại, người khác đi được, nhưng cô ấy không thể đi, trong lòng tôi còn đang nén một bụng lửa.

Hạp Tử quả nhiên nhụt chí… nhưng may mà hôm nay cô ấy không uống say, nếu không thì cũng chưa biết được bây giờ ai ngược đãi ai.

Tôi nói: “Hạp Tử, cậu cũng thật tình sâu nghĩa nặng đó, mời đến toàn những người mình không thích gặp nhất trong thiên hạ này!”

Hạp Tử giơ tay lên thề, tố cáo mẹ tôi: “Bố cậu không phải là do mình mời đến, đó là quyết định cuối cùng của dì Tiếu!”

Còn chưa dùng cực hình, cô ấy liền khai ra đồng đảng rồi, tôi vô cùng khinh bỉ tinh thần hợp tác cao độ này của Hạp Tử, tiếp tục truy hỏi: “Vậy Vu Tử Phi và Tuyết Hồng thì sao? Cũng là mẹ mình mời đến à?”

Hạp Tử lập tức cười trừ, nói: “Lúc đó còn thừa hai tờ thiệp mời không biết viết sao, mình cảm thấy rất lãng phí, cho nên liền…”

Đây là cái lý do vớ vẩn gì vậy! Tôi vỗ lên đầu cô ấy, tức giận nói: “Cậu tùy tiện mời hai con lợn đến mà không nói với mình, làm gì buộc phải mời họ đến? Hôm nay cái thân mình suýt chút nữa thì tán tận!”

Hạp Tử cúi đầu, lẩm bẩm: “Cậu đã có niềm vui mới rồi, vẫn sợ gặp tình cũ sao?”

Tôi nghe thấy câu này, nhất thời không biết phải phản bác cô ấy thế nào. Lúc này, Giang Ly đến hòa giải. Anh ta vỗ vỗ vào vai tôi, dịu dàng cười với Hạp Tử: “Em đừng để ý, hôm nay cô ấy vui quá, không biết phải biểu đạt thế nào.”

Có Giang Ly chống lưng, khí thế của Hạp Tử trong chốc lát tăng thêm ba phần, nói mát mẻ: “Nhưng mà có một số người, luôn coi lòng tốt của người khác là gan phổi con lừa.”

Giang Ly giữ chặt lấy tôi, không để tôi tấn công, anh ta ở bên cạnh tiếp tục nói: “Em cũng hiểu cô ấy, ân oán mấy năm nay rồi, cuối cùng bộc phát, tinh thần cô ấy không bình thường là điều dễ hiểu.”

Nói cái gì chứ, tinh thần của tôi không bình thường là điều dễ hiểu ư?

Hạp Tử nhanh chóng tin lời nói quỷ quái của Giang Ly, làm mặt quỷ với tôi, rồi rời đi. Tôi đá vào cửa trút giận, nhưng lại đau suýt phát khóc.

Giang Ly thản nhiên nói: “Cô quá khích rồi.”

Tôi… tôi… tôi sao mà lại quá khích rồi?

Anh ta dường như cũng không có ý định giải thích, chỉ cười vẻ châm chọc: “Có niềm vui mới, nhưng không quên được tình cũ sao?”

Tôi phẫn nộ nhìn anh ta: “Ai không quên được anh ta, tôi đã quên anh ta sạch sành sanh rồi!”

“Tùy cô!” Anh ta chán nản xua tay một cái. “Chẳng liên quan gì đến tôi.” Nói rồi, anh ta thay quần áo, chuẩn bị tắm rửa.

Tôi ngồi trên nền nhà, bắt đầu nhìn thẳng vào vấn đề Vu Tử Phi này.

Tôi thực sự kém như vậy sao, đến bây giờ còn nhớ nhung, không quên được anh ta?

Tôi nghĩ cẩn thận một chút, loại trừ giả thiết đó. Tuy con người tôi thỉnh thoảng cũng có lúc ngốc, nhưng mình rốt cuộc thích một người hay không, tôi vẫn có thể phân biệt được. Bây giờ tôi gặp Vu Tử Phi, không phải là cảm giác như lúc đầu, không có hạnh phúc cũng không có kích động, thậm chí không có khát vọng, chỉ là có chút gì đó… mất tự nhiên! Vì sao lại mất tự nhiên chứ, tôi không có lỗi với anh ta, là anh ta phản bội tôi trước mà! Tôi cảm thấy bản thân mình rất kỳ quái. Tôi thừa nhận, khi chuẩn bị cho hôn lễ, trong đầu tôi luôn chập chờn hình bóng của Vu Tử Phi, đôi khi tôi cũng hoài nghi tôi còn ôm hoang tưởng. Nhưng hôm nay, sau khi nhìn thấy anh ta, tôi phát hiện, tôi không thích anh ta nữa, thật sự không thích nữa. Tuy nhiên hôm nay khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ta, cơ não mềm nhũn, căng thẳng vô cùng.

Nhưng mà vì sao tôi lại vừa bất an, căng thẳng, lại vừa không biết làm gì? Tôi chẳng làm chuyện gì xấu hổ, là vì sao, vì sao!!!

Vợ ơi 7.2

Kính rượu những người thân thiết xong, phải mời rượu bạn bè. Khi mắt tôi vô ý lướt qua chỗ ngồi của những người bạn học, bất ngờ nhìn thấy bóng người cả đời này tôi cũng không muốn gặp. Chân tôi mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã ngay tại trận, may mà Giang Ly kịp thời đỡ tôi.

Vu Tử Phi?

Lúc này Vu Tử Phi đang nhìn sang tôi, biểu cảm khó hiểu.

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta, không rõ vì sao anh ta lại ở đây, tôi không mời anh ta cơ mà. Hôn lễ này thật khiến người ta không nói được gì, làm sao lại có nhiều khách không mời thế này?

Giang Ly một tay đỡ lấy eo của tôi, một tay kéo cánh tay tôi, kề sát bên tai tôi, trong ngữ khí mang chút châm biếm và chế nhạo, mát mẻ nói: “Chồng thứ nhất đấy à?”

Tôi nghiêng đầu, nhìn Giang Ly vì cự ly quá gần, gắng toàn lực trưng ra với anh ta một nụ cười thật tươi, nói: “Cảm phiền anh giúp đỡ, chúng ta biểu hiện hạnh phúc một chút được không?”

Giang Ly “tình sâu dạt dào” trả lời: “Tôi biểu hiện đủ hạnh phúc rồi, chỉ là cô vẫn luôn thất thần, trống rỗng.”

Tôi kéo tay anh ta, ngẩng đầu nhìn về phía trước, đi về phía bàn của bọn Vu Tử Phi. Tôi thích làm những chuyện đau khổ trước, như vậy mới có thể hưởng thụ thời gian vui vẻ phía sau, nếu không, tôi luôn nghĩ tới những đau khổ sắp đến, niềm vui vẻ đang có sẽ biến thành đau khổ.

Giang Ly lật tay lại nắm lấy tay tôi, đi đến trước mặt Vu Tử Phi. Anh thu nụ cười, bưng một cốc rượu đầy, nói với Vu Tử Phi: “Cảm ơn.” Sau đó, ngẩng đầu uống cạn một hơi.

Tôi cảm thấy câu “cảm ơn” của anh ta có thể có rất nhiều cách giải thích, ví dụ như cảm ơn anh đã giúp tôi có được cô ấy, hoặc là cảm ơn anh đã để cô ấy lại cho tôi… đại thể đều mang thành phần khoa trương và đắc ý, còn có chút giả tạo khiến trong lòng đối phương sinh hận, bởi vậy tôi rất hài lòng. Tôi thừa nhận con người tôi có chút xấu xa, tôi chỉ không muốn nhìn thấy Vu Tử Phi sống tốt thôi.

Tôi không dám nhìn Vu Tử Phi, nghiêng đầu nhìn Giang Ly, ánh mắt dịu dàng hết mức, chuyên tâm và mang chút thâm tình.

Sau này Giang Ly bảo tôi, thực ra khi đó anh ấy đặc biệt muốn nói với Vu Tử Phi một câu chúc mừng, chúc mừng anh ta không có được cô gái này của tôi… Haizz.

Có mấy người ngồi gần đó biết quá khứ của tôi và Vu Tử Phi, mọi người cũng không tiện nói gì, lần lượt nâng cốc tranh thủ chuyển chủ đề. Trên mặt tôi vẫn luôn treo nụ cười mỉm có chút cứng ngắc, quay người chạy đến bàn khác, xem ra là chạy trốn.

Giang Ly kéo tay tôi, đi thong thả, nhỏ tiếng nói: “Cô đúng thật là vô vị.”

Có lẽ anh ta cho rằng tôi cố ý mời Vu Tử Phi, sau đó diễn trò trước mặt anh ta, có trời mới biết tôi không muốn gặp anh ta như thế nào! Tôi quay đầu hung dữ nhìn Hạp Tử một cái, nhất định là nha đầu này làm trò quỷ. Hạp Tử lơ đãng nhìn, vừa nhìn là chột dạ… Thiện tai, đợi đó, mình sẽ xử lý cậu!

Bởi vì giữa chừng xuất hiện Vu Tử Phi, vì vậy khi tôi nhìn thấy Tuyết Hồng ở bàn tiếp theo, tâm trạng rất bình tĩnh.

Tuyết Hồng, trong bốn năm học đại học gần như là dính lấy tôi, tôi móc hết lòng dạ ruột gan ra cho cô ta, sau này vào đêm trước hôn lễ của tôi một ngày, cô ta đã thành công đánh hạ vị hôn phu của tôi, Vu Tử Phi.

Tôi lại trừng mắt nhìn Hạp Tử, Tuyết Hồng tuyệt đối cũng là do cô ấy mời đến.

Hạp Tử quay đầu nhìn tôi, sao nào, chính là mình mời đó, thì sao chứ?

Tôi không nói, bưng cốc rượu lên chạm cốc với Tuyết Hồng, sau đó chuyển cốc rượu cho Hạp Tử bên cạnh, cậu uống đi cho mình!

Hạp Tử cũng không chịu thua, tuy tửu lượng chẳng ra sao nhưng vẫn có chút gan uống rượu, thời khắc quan trọng cũng có thể giữ thể diện, thế là ngẩng cổ uống cạn.

Không thể không nói tâm tư của Giang Ly vẫn thật sắc bén, lúc này anh ta đã nhìn ra sự không bình thường giữa tôi và Tuyết Hồng, đợi sau khi Hạp Tử uống rượu xong, anh ta nâng một cốc rượu, ánh mắt vô tình mà hữu ý lướt qua Vu Tử Phi một cái, lúc này mới mời rượu Tuyết Hồng.

Mặt Tuyết Hồng thoáng đỏ lên… Giang Ly, anh xấu quá rồi!

Tuyết Hồng và Vu Tử Phi ngồi ở hai bàn khác nhau, chứng tỏ bọn họ đã chia tay. Giang Ly nhìn Vu Tử Phi một cái, rõ ràng là đang hướng đến Tuyết Hồng nói: Nhìn thấy rồi chứ, cướp qua cướp lại cuối cùng chẳng ai là của anh, bây giờ anh mất đi tình bạn cũng mất đi cả tình yêu, đáng đời nhỉ?

Tôi buộc phải thừa nhận, tuy hành vi của Giang Ly chẳng quân tử gì cả, nhưng tôi thật sự thấy sảng khoái…

Mời rượu xong bàn của Tuyết Hồng, Giang Ly móc lấy ngón tay của tôi, sán lại gần một chút, nhỏ giọng nói: “Cô hài lòng rồi chứ?”

Tôi trịnh trọng cười cười với anh ta, trả lời: “Cảm ơn anh.”

Giang Ly không để ý đến tình cảm cảm kích của tôi, nói có vẻ chán nản: “Hài lòng rồi thì chuyên tâm một chút cho tôi, trong lễ kết hôn thất thần là một việc rất mất mặt.”

Tôi phối hợp, gật gật đầu. Tuy thái độ của Giang Ly đối với tôi rất bất mãn, nhưng hôm nay anh ta thực sự đã giữ cho tôi đủ thể diện rồi, nếu là một mình tôi đối mặt với Vu Tử Phi, xem ra nói cũng rất dài dòng. May mà hôm nay chúng tôi ở đây trước mắt hai người đó cũng không nói lời độc mồm gì, nhưng khí thế của chúng tôi hoàn toàn chiến thắng bọn họ. Đương nhiên, cái thứ khí thế này, chẳng có nửa hào nào liên quan tới tôi, chính xác đó là khí thế của một mình Giang Ly, trực tiếp bao trùm lên cả hai người bọn họ.