Huyền của Ôn Noãn 1.4

Cao Phóng cười nói: “Ôn Noãn quả nhiên vẫn chăm chỉ như thế.”

Bỗng tiếng bước chân có phần kinh ngạc, lưỡng lự vang lên rất khẽ, càng lúc càng gần rồi dừng trước cửa phòng họp.

Chiếm Nam Huyền quay đầu lại, ánh mắt tao nhã, lãnh đạm đón nhận đôi mắt không chớp.

Hai người nhìn nhau ba giây.

Ôn Noãn lập tức mở miệng: “Chiếm Tổng, Giám đốc Cao.”

“Khuya như vậy mà cô còn chưa về?” Cao Phóng trêu ghẹo. “Nhân viên cấp cao không có lương làm việc ngoài giờ đâu.”

Cô cười: “Tôi về bây giờ đây.”

Vì là lãnh đạo, Chiếm Nam Huyền chỉ gật đầu với cô, không nói gì, bỏ tay ra khỏi túi quần, đẩy hai cánh cửa tối màu được chạm khắc tinh xảo, đi vào phòng làm việc.

Sau khi đi thẳng đến bàn làm việc, anh không ngồi xuống, mà tiến lên hai bước, đứng trước lớp tường kính trong suốt. Thành phố này nhiều năm trước đã không còn ánh sao rồi, trong màn đêm vô tận chỉ có những ánh đèn neon nhấp nháy. Từng chiếc xe nhỏ như những chiếc hộp lưu thông dưới những ngọn đèn đường cách đều nhau, phát ra những tia sáng như vòng cung lửa.

Từ trên cao, người như chìm đắm trong đám mây của bầu trời đêm, chăm chú nhìn xuống nhân gian.

“Cao Phóng.” Khoanh hai tay trước ngực, anh cất tiếng gọi.

“Gì thế?” Cao Phóng đi tới bên cạnh anh.

“Nếu có người muốn đẩy cậu từ trên cao xuống, cậu sẽ làm thế nào?”

Cao Phóng ngẩn người.

“Cậu sẽ chọn liều chết không chịu hay buông người nhảy xuống?”

Cao Phóng nghe mà không hiểu: “Cậu muốn nói gì?” Lời của anh như ẩn chứa điều gì đó.

Chiếm Nam Huyền rời mắt khỏi bầu trời đêm xa xôi, quay đầu nhìn về phía anh ta: “Không có gì, vừa nãy cậu nhắc đến Nhất Tâm, ngẫm lại tôi và cô ấy đã ở bên nhau mười năm, quả thật cũng đến lúc nên kết hôn rồi.”

Cao Phóng ngạc nhiên: “Cậu nói thật hả?”

Anh gật đầu, ngồi xuống: “Vụ của Lãnh Thị chuẩn bị đến đâu rồi?”

“Hiện tại vẫn đang thuận lợi.” Cao Phóng dừng một lát. “Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của chúng ta trong dự án này là Đại Trung.”

“Chuyện này tôi biết. Có chuyện gì vậy?”

“Thẳng thắn mà nói, tôi không biết Trì Bích Tạp vì cái gì mà lại đề cử Ôn Noãn.”

Chiếm Nam Huyền thản nhiên cười: “Chuyện này Bích Tạp đã hỏi qua tôi.”

Cao Phóng lại càng ngạc nhiên: “Là cậu phê chuẩn?”

“Trong ba người, Trì Bích Tạp lại chọn một người có ít kinh nghiệm nhất và cũng có hoàn cảnh đặc biệt nhất, tất có lý do.”

“Cuộc họp đầu tiên để cô ấy dự thính thôi chứ?”

“Không có lý do gì để không cho cô ấy tham gia. Trước khi cô ấy làm sai chuyện gì, không cần coi là kẻ trộm phải đề phòng. Nếu không, sẽ chỉ gây trở ngại cho công việc của chúng ta.”

“Hiểu rồi, đối sự không đối nhân, tôi sẽ nói với Quản Dịch.”

Chiếm Nam Huyền không nói gì nữa, đôi mắt u ám nhìn ra phía ngoài cánh cửa văn phòng hé mở. Bên ngoài đã tối om, không còn một bóng người.

 

Thứ Bảy, Ôn Noãn dậy từ sáng sớm, tỉ mỉ chuẩn bị vài món ăn sáng thật ngon.

Cứ trưa thứ Bảy, trừ phi phải ra ngoài, nếu không chị cô, Ôn Nhu, nhất định sẽ đến.

Bởi vì ông nội đặt tên cho cha hai người là Ôn Hòa, vì vậy cha cô kéo dài truyền thống có chút tùy hứng này – con gái cả tên Ôn Nhu, con gái thứ hai tên Ôn Noãn.

Tuy rằng cái tên có hơi khác thường, nhưng đối với Ôn Noãn cũng không ảnh hưởng nhiều lắm.

Còn với Ôn Nhu thì trái ngược một cách thảm hại, bao năm nay đều bị các cậu nam sinh rồi đám đàn ông quấy nhiễu. Mỗi khi bọn họ cố ý kéo dài cái giọng the thé, ngân nga gọi tên cô: “Ôn… Nhu”, người có tính cách không hề ôn nhu chút nào lại cáu tiết đến muốn giết người.

“Tao chịu chuyện này đủ rồi!” Ôn Nhu nằm trên sofa thét lên. “Nếu tương lai tao sinh con trai, nhất định phải gọi nó là Ôn Độ Kế[1]!”

Ôn Noãn bật cười, Ôn đại mỹ nhân chịu đủ chuyện tàn phá này, thấy không cam lòng, vô hình trung giống bố muốn giá họa cho hậu thế: “Nếu là con gái thì sao?”

“Vậy gọi nó là Ôn Tuyền[2]”, Ôn Nhu hùng hồn nói.

“May quá, không phải là Ôn Tồn.” Cô đưa quả táo đã gọt sạch vỏ cho chị gái.

Ôn Nhu hếch đối mắt xinh đẹp lên: “Xa như vậy tao lấy kiểu gì?” Rõ ràng chỉ cần vươn người là tay có thể chạm tới, đúng là lười đến mức không có thuốc chữa.

Ôn Noãn đứng dậy, đến bên cạnh, nhét quả táo vào thẳng miệng chị gái: “Tại sao hồi trước bố không gọi chị là hoa trong nhà kính nhỉ?”

“Tao thèm vào! Mày còn gọi là chậm chạp[3] đấy.”

Ôn Noãn cười, về phòng thay quần áo.

Tuy là thứ Bảy nhưng cô vẫn muốn đến công ty một lát. Dương Ảnh đi rồi, Chiếm Nam Huyền cũng đã về, tuần sau cô sẽ phải ra trận một mình, vẫn nên chuẩn bị chu toàn một chút thì tốt hơn, kẻo đến cuộc họp thường lệ vào thứ Hai, cấp trên hỏi cô lại không biết gì.

Ôn Nhu nhìn thấy cô mặc áo khoác màu tím nhạt và váy công sở thì trợn mắt hỏi: “Một tháng lương của mày còn không đủ để mua vài bộ quần áo, đi làm gì nữa?”

Ôn Noãn đặt chân vào chiếc giày cao năm phân màu ngọc trai, búi mái tóc dài lên, dùng cây trâm cố định lại. “Em không đi thì ở nhà làm gì?”

“Ôn Noãn!” Ánh mắt Ôn Nhu rất đáng thương, giống như con cún nhỏ bị chủ quên cho ăn tối.

“Bà chị yêu dấu à, chiêu này chỉ hợp với người yêu chị thôi.”

Ôn Nhu nhướn mày: “Một ngày nào đó tao sẽ lôi Chiếm Nam Huyền từ trong tà váy của Bạc Nhất Tâm ra rồi đấm cho hắn chết.”

“Wow!” Ôn Noãn nhiệt tình than lên vẻ sợ hãi. “Em mỏi mắt mong chờ, nhớ là không được làm em thất vọng đâu đấy.” Nói xong, cô mở cửa, bước ra ngoài.

Mẹ qua đời từ khi hai người còn rất nhỏ, mười năm trước cha cũng mất, Ôn Nhu bán ngôi nhà cũ, mua hai căn hộ, hai chị em mỗi người một căn, hơn nữa, tài sản cha để lại dù ít dù nhiều cũng đủ cho hai người cơm no áo ấm cả đời. Trên đời này chỉ còn hai chị em nên họ vô cùng thân thiết.


[1] Nhiệt kế.

 

[2] Suối nước nóng.

 

[3] Tác giả chơi chữ, “hoa trong nhà kính” và “chậm chạp” âm gốc tiếng Trung đều bắt đầu từ chữ Ôn – họ của hai chị em.

 

Advertisements

Huyền của Ôn Noãn 1.2

Dựa vào cách thức làm việc từ trước đến nay, Trì Bích Tạp đã sớm gõ xong bản quyết định. Chiếm Nam Huyền chưa bao giờ để ý những chuyện vụn vặt như vậy, anh chỉ cần cô đề cử người làm việc tốt, mặc kệ người đó là ai. Nhưng lần này cô lại cố ý viết email cho Chiếm Nam Huyền đang đi thị sát ở nước ngoài, nói bộ phận Thư ký đề cử ba người, cô cảm thấy Ôn Noãn thích hợp nhất nhưng thân phận của cô ấy rất đặc biệt, cho nên phải xin chỉ thị của anh.

Về chuyện Ôn Noãn là thích hợp nhất, thực sự Trì Bích Tạp không nói quá. Không bàn về lý lịch hay hoàn cảnh, bình tĩnh mà xem xét cô vẫn sẽ chọn Ôn Noãn, bởi mưu đồ của Đỗ Tâm Đồng và Trương Đoan Nghiên không thể lọt khỏi cặp mắt tinh tường của cô. Người chưa được chọn vẫn chỉ là ứng viên mà thôi, nghe cô nói dăm ba câu bọn họ đã không thể che giấu nổi tham vọng. Có thể thấy họ vẫn chưa đủ sự thành thục và kinh nghiệm. Trái lại, Ôn Noãn lại bình tâm đối mặt với chuyện này, thậm chí còn có chút lưỡng lự. Hơn nữa, điều kiện của bạn trai cô ta cũng không thua kém Chiếm Nam Huyền là bao, cô ta không phải là kẻ đối địch với các chị em ôm mộng trong công ty, sau này chuyện đối nhân xử thế cũng có thể tránh được rất nhiều rắc rối, như vậy càng có thể trợ giúp Chiếm Nam Huyền trong công việc.

Trước khi tan làm, câu trả lời được gửi đến, bảo Trì Bích Tạp mấy chuyện này về sau không cần báo cáo, có thể tự quyết định. Cô liền phát thông báo lên mạng nội bộ của công ty, một giây sau cả Thiển Vũ từ cao xuống thấp đều biết, cô mỹ nhân ngư, nhân viên bộ phận Nghiệp vụ tên Ôn Noãn giành chiến thắng, nhảy vọt một bước tới long môn.

 

Mấy ngày liên tiếp, Ôn Noãn bận rộn trên tầng sáu mươi sáu để bàn giao công việc với Dương Ảnh. Mặc dù Dương Ảnh đã bàn giao cẩn thận những phần việc đang trong quá trình triển khai cho Ôn Noãn, nhưng số lượng email trong một đêm ùn ùn kéo đến, cô trả lời không xuể.

Người sáng lập Thiển Vũ, Chiếm Nam Huyền, đi công tác vẫn chưa về, nhưng là thư ký chính làm việc với anh nhiều nhất nên tất cả email anh trao đổi với nhân viên cấp cao đều phải gửi một bản sao cho cô để cô thuận tiện trong việc tìm hiểu, theo dõi và giải quyết các chỉ thị của anh.

Lúc mới bàn giao, trước mỗi email cô đều lúng túng, phải thỉnh giáo Dương Ảnh hoặc gọi điện cho người phụ trách của bộ phận liên quan, hỏi rõ ngọn nguồn, sau đó cẩn thận tìm hiểu rồi sắp xếp, bố trí.

Quản lý tài sản, dịch vụ tài chính và công nghệ thông tin là ba ngành chủ chốt của Thiển Vũ. Từ nửa năm trước, Chiếm Nam Huyền đã chuyển trọng tâm quản lý tài sản và dịch vụ tài chính sang Mỹ, sau đó cắt cử người bạn dốc sức làm việc cùng anh trước khi sáng lập Thiển Vũ làm tổng giám đốc, quyền lực từng bước được chuyển giao xuống dưới. Lần này điều Dương Ảnh đi cũng là bởi cô ấy hiểu rõ hai lĩnh vực này nhất.

Lĩnh vực Chiếm Nam Huyền tự mình nắm giữ ở trong nước là công nghệ thông tin. Trước đây, một số công việc không nhất thiết phải báo cáo với anh, nhân viên cũng viết email, có lúc ngay cả Dương Ảnh cũng không biết là chuyện gì. Vì vậy, để điều chỉnh công việc nặng nề một cách rõ ràng nhất, mỗi ngày Ôn Noãn đều ở tầng sáu mươi sáu, một mình làm việc đến tận khuya mới về.

Lúc mệt thì bưng một chén nước nóng vào phòng họp, lặng lẽ nhìn về quảng trường phía xa xa.

Tòa nhà Thiển Vũ được xây từ ba năm trước, tọa lạc trên con đường buôn bán phồn hoa bậc nhất, hai tòa cao ốc, một chính một phụ, mỗi tòa sáu mươi sáu tầng. Tòa chính dùng cho mục đích kinh doanh, đại sảnh tiếp khách được nối thông hai tầng cực kỳ rộng rãi, tầng ba, bốn là nơi trưng bày sản phẩm và lịch sử phát triển của công ty, tầng năm trở lên là khu vực văn phòng. Ở tầng bốn có hành lang giống như hoa viên xanh biếc nối hai tòa nhà. Tòa phụ bao gồm nhà ăn cho nhân viên, quán cà phê, phòng tập thể hình, bể bơi và sân bóng trong nhà,… ăn uống, nghỉ ngơi, vận động trong một. Tầng mười lăm đến tầng sáu mươi được xây dựng theo kiểu khách sạn, dành cho nhân viên cấp cao độc thân, hoặc để giải quyết chỗ ở cho nhân viên hay đi công tác. Từ tầng sáu mươi mốt trở lên không mở cửa cho người ngoài, mọi người đều đoán đó là không gian riêng của tổng giám đốc.

Chuyện làm giàu của Chiếm Nam Huyền mới thực sự là một kỳ tích.

Mười tám tuổi, anh thi đỗ đại học, mạng internet ở châu Á chỉ mới phát triển. Chàng trai đó đã dùng hai triệu để sáng lập công ty Thông tin tốc độ cao Thiển Vũ, nửa năm sau thu được một món tiền đầu tư mạo hiểm năm triệu. Sau đó vài năm, internet phát triển mạnh mẽ, Thông tin tốc độ cao Thiển Vũ phát triển tới mức nhà nhà đều biết. Nhưng không ai ngờ, trước khi tốt nghiệp đại học anh lại bán công ty với giá ba trăm triệu.

Nhưng chuyện ly kỳ nhất là, không lâu sau khi anh bán công ty, mạng internet như quả bóng bị chọc thủng, tám mươi phần trăm công ty mạng phải đóng cửa, những người trong thời kỳ đảo điên từ bỏ mà không chút bận lòng ngoài anh ra, chắc chẳng có ai. Bắt đầu từ đó, cái tên Chiếm Nam Huyền trở thành huyền thoại trong giới.

Khi người cùng ngành đang vì sinh tồn mà bị sứt đầu mẻ trán, anh vừa tốt nghiệp đại học, với số vốn dày dặn dễ dàng tiến vào lĩnh vực quản lý tài sản và dịch vụ tài chính. Các hoạt động kinh doanh không chỉ bao gồm quỹ vốn của chủ sở hữu doanh nghiệp tư nhân, vốn của các quỹ đầu tư tổ hợp, quỹ đầu tư bất động sản, quỹ đầu tư dạng kín và các luồng đầu tư khác, còn cung cấp dịch vụ tư vấn cho các xí nghiệp, tư vấn tái cơ cấu và tái thiết.

Nửa năm sau, khi Thông tin tốc độ cao Thiển Vũ không duy trì được nữa, có nguy cơ phải đóng cửa, anh bỏ ra ba mươi triệu mua lại, đổi tên thành Công nghệ ánh sáng Thiển Vũ, sau khi tái niêm yết trên NASDAQ ở Mỹ. Ngày bắt đầu lên sàn, giá mua vào tăng mười lần so với mức niêm yết. Trong hai giờ bắt đầu phiên giao dịch, giá cổ phiếu từ ba mươi đô la tăng lên chín mươi đô la, lợi nhuận đạt hai trăm phần trăm. Cứ như thế, Thiển Vũ đã vượt xa dự đoán ban đầu của đoàn cố vấn.

Vài năm sau, Thiển Vũ thâm nhập vào đủ các ngành các nghề, trở thành một trong những tập đoàn lớn hàng đầu, chi nhánh trải khắp toàn cầu, doanh thu hằng năm lên tới mấy trăm triệu đô. Về sau, cả tạp chí Forbes cũng không biết tài sản riêng của Chiếm Nam Huyền là bao nhiêu. Hai năm gần đây, Thiển Vũ mua hai vệ tinh thương mại của công ty vệ tinh Mỹ và phóng thành công.

Một người có thiên phú dị bẩm trong buôn bán lại có tiền như Chiếm Nam Huyền đã hiếm, nhưng ngoài tiền ra, anh còn rất đẹp trai.

Người đứng đầu danh sách “Mười ông hoàng độc thân” năm nay hai mươi tám tuổi, cao 1m85, eo thon, chân dài rất gợi cảm, ngũ quan đẹp như trong bức tranh cổ đại. Hơn nữa, trên gương mặt đẹp trai lại có vẻ lạnh lùng, lãnh đạm khiến người ta không thể kháng cự được sự quyến rũ, bí ẩn như xa như gần của anh.

Nữ nhân viên trong công ty thường miêu tả anh như thế này: “Tổng giám đốc đẹp tới mức tôi muốn ngất luôn.” Câu đó khuếch trương đến nỗi sau này cả cao ốc Thiển Vũ đều biết. Nếu cô nào nói với mọi người: “Xong rồi, hôm nay tôi lại ngất rồi”, có nghĩa là cô ta vừa gặp Chiếm Nam Huyền.

Mặc dù ai cũng hiểu, chỉ có thể âm thầm ngưỡng mộ anh, không bao giờ có thể với tới được, nhưng mỗi ngày đều có không ít nhân viên nữ lén lút chờ ở những chỗ anh phải đi qua, kẻ gan lớn thì làm bộ lơ đãng tình cờ gặp, kẻ nhút nhát thì đứng trông mong với vẻ bi thương từ đằng xa, chỉ cần có thể nhìn thấy anh một lần đã cảm thấy mãn nguyện. Chuyện này dường như đã trở thành khóa học bắt buộc của những phụ nữ chưa kết hôn trong Thiển Vũ. Vì thế, trong cao ốc ngày ngày đều có kẻ ngất đến chết đi sống lại.

Có tiền đã khó, có sắc lại càng khó hơn. Tuy nhiên, đối tượng khiến hàng nghìn hàng vạn thiếu nữ say mê đến chảy nước miếng Chiếm Nam Huyền, ngoài tài mạo song toàn, còn rất có tình nghĩa. Anh là người đàn ông có điều kiện ăn chơi nhất nhưng lại không ăn chơi, điểm đó quả là muốn giết người.

Anh với mối tình đầu – ngọc nữ, minh tinh nổi tiếng toàn thành phố – Bạc Nhất Tâm chung tình mười năm. Quen biết cô ấy từ năm mười tám tuổi đến bây giờ, tuy trong làm ăn thỉnh thoảng gặp dịp thì chơi, nhưng tình yêu vẫn bền vững, không hề thay đổi. Bao năm nay, đôi kim đồng ngọc nữ này luôn là hình mẫu của mọi người, điều đó cũng xuất hiện trên tất cả các mặt báo.

Trong thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, người phụ trách bộ phận Nghiệp vụ Cao Phóng đầy hứng thú lật tờ tạp chí trong tay: “Dường như cả những phân tử không khí trong thành phố này cũng đang chờ đợi hôn lễ của cậu với Nhất Tâm.”

Chiếm Nam Huyền đút hai tay vào túi quần, nhìn màn hình hiển thị, thấy thang máy di chuyển nhanh qua từng tầng. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ, anh không đáp.

Tới tầng sáu mươi sáu, đúng lúc cửa mở ra, cả hai đều sững người.

Lọt vào mắt họ là chiếc bàn làm việc của thư ký bên cạnh cửa phòng tổng giám đốc. Trên trần, hai bóng đèn dài vẫn sáng, nhưng ngoài đồ trang trí và những bồn cây xanh trên dãy hành lang, không gian rộng rãi không một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng máy điều hòa trung tâm hoạt động, màn hình máy tính trên bàn thư ký vẫn sáng, văn kiện vẫn mở ra, chưa thu dọn.

Hiển nhiên có người vẫn chưa về, chẳng qua là tạm thời rời khỏi chỗ.

Lịch phát hành tháng 10/2012

1. Thời gian hoa nở – Tô Lạc (phát hành ngày 03-10-2012 tại HN và ngày 06-10-2012 tạiHCM)

Sách được in trên chất liệu giấy xốp Phần Lan, giá bìa 89.000 đồng

Vẫn còn nhớ như in về một thời thơ ấu, anh hay nói chuyện, em thích cười. Thời gian như nước chảy, mang tuổi thanh xuân về một nơi xa mãi. Câu nói “Anh yêu em” đã bao lần muốn thốt lên mà chẳng dám mở lời, đến hôm nay mới được nói cùng em… Nếu anh biết rằng có một ngày mình sẽ yêu em đến vậy, anh nhất định không để cho thanh mai là em rời xa trúc mã là anh.

 

2. Vợ ơi theo anh về nhà – Tửu Tiểu Thất

(Bìa chỉ mang tính minh họa)

Tôi và Giang Ly quen biết nhau lần đầu tiên là đi đăng ký kết hôn rồi, chúng tôi muốn kết hôn thì kết hôn, không có mục đích xấu nào khác. Hạp Tử cổ hủ trách tôi tại sao lại coi chuyện hôn nhân tầm thường như vậy… Thực ra, đối với tôi mà nói, hôn nhân luôn là chuyện tầm thường.

Sau này, có một ngày, tôi phát hiện ra tình cảm của tôi dành cho Giang Ly không còn đơn giản như thế nữa. Thế là có một đoạn hội thoại thế này:

Chúng ta ly hôn đi.
Tại sao?
Bởi vì tôi không muốn chìm đắm nữa.
Không được, cô phải chìm đắm.
Tại sao?
Bởi vì tôi đã chìm đắm mất rồi!

3. Bóng anh hùng – Tập truyện Doãn Dũng

(Chưa có thông tin)

4. Không lạ – Tạp văn Doãn Dũng

 

Nhà văn Doãn Dũng được biết đến không chỉ là một ông chủ thành đạt của thương hiệu thời trang Ivy Moda mà còn là một bloger nổi tiếng với những truyện ngắn và tạp bút hài hước qua góc nhìn độc đáo. Tiếp nối thành công của tập “Me tây”, anh quyết định cho ra đời cuốn tạp văn tiếp theo “Không lạ” hứa hẹn sẽ đem lại nhiều điều thú vị cho những độc giả của mình.

“Tôi là doanh nhân, tôi thích viết tạp văn. Nó phù hợp với tôi, người không có nhiều thời gian để viết. Nó phù hợp với một nhóm người đọc – giải trí rồi cười khà khà buôn chuyện trong bữa trưa nơi công sở. “Không lạ” là tên cuốn tạp văn, cũng là câu trả lời cho ai đó đỡ mất công tìm kiếm cái lạ trong cuốn sách này. Cũng như cuốn “Me tây” trước đó, “Không lạ” là tập hợp những bài viết về những con người xung quanh tôi dưới dạng tự sự, kí, truyện ngắn mini, được gạn lọc qua góc nhìn, bằng giọng kể của tôi và chắc chắn hấp dẫn với một nhóm người đọc mà tôi hướng tới. Những nhân vật hoặc câu chuyện trong cuốn tạp văn này, có thể là thật cũng có thể là do tôi hư cấu nhưng sống động và thực đến mức bạn đọc sẽ cảm thấy họ xuất hiện đâu đây, như vừa gặp hôm qua, hôm kia, tháng trước, năm nay… Tôi tin rằng bạn đọc sẽ có những giây phút giải trí, những tiếng cười sảng khoái trong cuộc sống đầy ắp những lo toan cơm áo gạo tiền như thế này.”

5. Thương nhau để đó- Hamlet Trương & Iris Cao (Tặng kèm đĩa audio của tác giả Hamlet Trương và Iris Cao)

Tôi có hai người bạn, họ căn bản rất yêu thương nhau, thứ tình cảm không ồn ào chỉ hai người hiểu. Tuy sống cách nhau sáu tiếng đồng hồ bay và một trong hai người mang bệnh nhưng điều đó cũng chẳng là gì với họ. Họ sẽ vẫn viết về câu chuyện cuộc đời mình, về thứ tình yêu vơi đầy này đến khi có một người ra đi mãi mãi. Họ chẳng muộn phiền, chẳng sầu thương mà với họ gặp và yêu thương nhau đã là một niềm hạnh phúc vô tận.

67. Bộ 3 bí mật tháng 10

P/S: Không hiểu sao tháng 10 này có nhiều quà tặng ghê!

Oan gia 2.2

Nửa giờ trước đó…

“Rầm… rầm… rầm…”

Phương Thanh Quỳ nhìn chiếc bàn trà mình vừa mua về bị người ta dùng đầu đập rầm rầm xuống như thế, cũng không biết là nên xót thương chiếc bàn xui xẻo hay nên xót thương Giả Thược đã đập đầu cả buổi sáng.

“Cậu bị nhìn thấy hết rồi sao?” Từ trong những lời rủa xả của Giả Thược, cô đã loáng thoáng đoán được căn nguyên của sự tình.

Cái đầu đang không ngừng đập xuống bàn trà kia lập tức ngẩng lên, trong ánh mắt lộ rõ vẻ hung dữ: “Không!”

Thì ra hắn ta nói trong phòng tắm có hai chiếc quần lót chỉ là để phân tán sự chú ý của cô rồi thừa cơ bỏ trốn mà thôi. Cô đã mặc rồi, mặc rồi, mặc rồi!

“Vậy cậu còn buồn bực cái gì? Chẳng lẽ buồn bực vì không bị nhìn hết hay sao?” Phương Thanh Quỳ bóc một gói khoai tây chiên, nhón lấy một miếng bỏ vào miệng, nhai rôm rốp.

“Cậu…” Giả Thược căm phẫn giật lấy gói khoai tây chiên, bốc một nắm, bỏ cả vào miệng. “Tớ không ngờ lại bị hắn lừa, hắn chỉ nói một câu mà đã lừa được tớ, vì thế tớ mới buồn bực. Hôm qua coi như hắn chạy nhanh, nếu không tớ nhất định sẽ lột da, lóc xương hắn để nấu canh.”

“Phì!” Phương Thanh Quỳ rất không nể mặt cô, bật cười. “Cậu mà biết nấu canh sao?”

“Đừng có mà bắt bẻ tớ, nếu không…” Giả Thược nắm chặt tay thành nắm đấm, ánh mắt đầy uy hiếp nhìn về phía chiếc bàn trà mà Phương Thanh Quỳ vừa mới mua về, lớp giấy nylon bọc ngoài ở phần góc chiếc bàn vẫn chưa được gỡ ra.

Phương Thanh Quỳ bĩu môi, trợn mắt, không tranh cãi với Giả Thược về vấn đề này nữa, miệng nhai khoai tây chiên, ánh mắt buồn chán liếc nhìn lung tung.

Đột nhiên, cô đưa tay kéo áo Giả Thược, hất hàm ra bên ngoài cửa: “Kia có phải là Chân Lãng không nhỉ? Cô gái đi bên cạnh trông xinh ghê. Chẳng lẽ là bạn gái anh ta?”

Giả Thược ngoảnh đầu lại, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm mục tiêu, cuối cùng dừng lại, và bám theo.

Một nụ cười dần hiện lên, trông đầy vẻ kỳ quái khiến người ta phải nảy lòng nghi ngờ.

“Vụt…”

Bóng người trước mặt Phương Thanh Quỳ thoáng cái đã mất hút, chẳng còn dấu vết, chỉ để lại một cánh cửa đang đung đưa, dần dần khép lại trước mặt cô.

* * *

“Đúng vậy, em yêu!” Chân Lãng thu ánh mắt, cánh tay nhẹ nhàng vòng qua eo Giả Thược, hơi kéo lại một chút. Cô nàng lập tức ngồi ngay lên đùi anh. Anh ghé sát miệng đến sát bên tai cô, nói với giọng vô cùng âu yếm: “Em muốn ăn gì nào, em… yêu…”

Giả Thược thoáng rùng mình, chỉ cảm thấy dạ dày nhộn nhạo từng cơn, một cơ số những thứ gì đó chạy ngược lên theo thực quản, cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng. Người cô nổi hết cả da gà.

Giả Thược đang định vung tay đánh bay cái bản mặt đáng ghét đang kề sát bên mặt mình, chợt ngẩng lên, nhìn thấy khuôn mặt đầy vẻ khó tin của Vương Thiếu Hoàn đang ngồi đối diện.

Cái người ở phòng làm việc của Chân Lãng hôm qua hình như cũng là cô ta thì phải?

Cánh tay đã đưa ra được một nửa của Giả Thược dừng lại giữa không trung, chậm rãi cầm cuốn thực đơn, ỏn ẻn nói: “Lãng, hôm nay anh mời em phải không?” Cánh tay còn lại thì đã lần mò xuống dưới bàn, véo mạnh một cái lên đùi Chân Lãng.

“Đúng vậy.” Chân Lãng vừa ôm eo Giả Thược một cách thân mật vừa bình tĩnh giúp cô mở cuốn thực đơn: “Tối qua em đã cho anh ăn no rồi, hôm nay anh cũng nên để em ăn no mới phải.”

Khi Giả Thược bắt đầu dùng sức véo mạnh, cánh tay đang ôm eo Giả Thược cũng lẳng lặng thắt chặt, hai ngón tay lựa lấy chỗ thịt mềm kín đáo trên eo cô mà véo. Khuôn mặt hai người cùng méo xệch, ngay sau đó cùng cười tươi như hoa.

Cô nghiến chặt răng, chẳng buồn nhìn cuốn thực đơn, cố gắng véo mạnh hơn: “Món này thì sao?”

Chân Lãng cũng gia tăng lực véo: “Em thích là được, gọi thêm món khác nữa đi!”

Lại tiếp tục cố gắng, hai ngón tay cô đã xoay hai vòng bảy trăm hai mươi độ: “Được, thế món này thì sao?”

Chân Lãng véo ngược rồi lại véo xuôi, véo xuôi rồi lại véo ngược, thản nhiên nói: “Món này mùi vị cũng không tồi, em gọi thêm món khác để nếm thử nhé?”

Giả Thược chỉ bấu lấy một ít da, móng tay cắm phập: “Món này mùi vị thế nào anh?”

Chân Lãng buông tay, rồi lại đột ngột véo mạnh vào một chỗ khác trên eo cô: “Cũng ổn lắm, em thấy sao?”

Mặt mũi anh chàng bồi bàn lúc này đã đầm đìa mồ hôi, bàn tay phải viết lia lịa trên tờ giấy, sau nháy mắt đã thành một cột dài ngoằng, mà hai người “đàn ông” tình cảm đậm sâu trước mặt dường như còn chưa có ý dừng lại, vẫn gọi tiếp.

Vương Thiếu Hoàn lúc này đã hoàn toàn bị xếp qua một bên, cảm thấy mất tự nhiên, khó khăn lắm mới lấy lại được một chút bình tĩnh, bèn lên tiếng: “E hèm, chuyện về bữa tiệc rượu…”

“Rượu?” Cặp mắt Giả Thược đột nhiên sáng bừng, nhìn Vương Thiếu Hoàn không chớp mắt. “Cô mời bọn tôi uống rượu sao?”

“Ặc…” Đối với sự nhiệt tình đột ngột của gã trai trước mắt, Vương Thiếu Hoàn cảm thấy không chống đỡ nổi, gật đầu chẳng được, lắc đầu cũng không xong.

Chân Lãng tỏ ra bình thản, cười hà hà: “Đúng vậy, nhà cô Vương có mở bữa tiệc rượu, có lẽ đều là những loại rượu ngon, ngày mai em có muốn tới tham dự một chút không?”

Nghe nói có rượu, Giả Thược hoàn toàn bỏ qua việc người nói là ai, trong đầu cô chỉ còn lại một câu duy nhất: Rượu ngon, ngày mai có rượu uống.

“Vậy được rồi, ngày mai…” Chân Lãng nhìn Giả Thược lúc này đang thẫn thờ, tâm tư chẳng biết đã bay về đâu, khẽ gật đầu, nở nụ cười với cô gái đang cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh trước mặt: “Chúng tôi nhất định sẽ đến đúng giờ.”

“Ngày mai? Chúng tôi?” Giả Thược lập tức tỉnh táo trở lại phần nào, hai hàng lông mi dựng đứng, nói giọng đề phòng: “Tại sao lại là…”

Còn chưa kịp chất vấn, một nhóm bồi bàn đã đi tới, cẩn thận đặt những thứ trong tay xuống trước mặt cô: “Xin mời, đây là các món mà hai bạn vừa gọi.”

Giả Thược nhìn cái đống xanh xanh đỏ đỏ được làm bằng bơ hoặc nước hoa quả trước mặt, khóe miệng co giật liên hồi: “Những thứ này… là gì vậy?”

Một anh bồi bàn cầm cuốn thực đơn, trả lời: “Đó là các món mà hai bạn vừa gọi, bao gồm: bánh kem Loire Valley, công chúa xứ Vienna, tháp trái cây, bánh ngọt hoàng gia Charlotte, bánh ga tô nhiều tầng, bánh ga tô củi Giáng sinh vị cà phê, trà sữa ướp đá, bánh ga tô Creole, bánh kem táo, bánh chanh Katka, bánh Soufflé, bánh hạt dẻ, bánh Brest kiểu Pháp.”

Đầu óc Giả Thược bỗng choáng váng, ngửi thấy mùi bơ sữa và hoa quả thơm nức quyện lẫn trong không khí, sắc mặt cô tái mét, cơ thể cứng đờ: “Đây là những thứ chết tiệt gì thế?”

Cánh tay Chân Lãng không biết từ lúc nào đã lại ôm lấy eo cô, tay còn lại cầm một chiếc thìa nhỏ xúc một miếng bánh ga tô: “Bánh ngọt mà em gọi đấy, anh nhớ là em thích món này đến muốn chết luôn.”

Thích muốn chết? Muốn cô chết thì đúng là thật, còn thích thì…

Cô vừa mới há miệng, chiếc thìa kem bơ được nhét ngay vào miệng cô. Cái thứ mềm mềm, nhão nhão ấy tan ra trong miệng cô, và cơ số thứ nghẹn lại trong cổ họng cô vừa nãy thiếu chút nữa đã phun ra ngoài. Lúc này trước mắt cô chính là khuôn mặt tươi cười đắc chí của Chân Lãng, hắn vẫn cầm chiếc thìa nhỏ dính đầy kem bơ.

Cái gã khốn này, từ sau sự kiện lần đó, cô đã kiên quyết không ăn tất cả những loại đồ ngọt, vậy mà hắn…

Cô dồn hết sức lực vạch bộ Âu phục của Chân Lãng ra, hai cái cúc trên cùng của chiếc áo sơ mi lập tức bắn tung ra ngoài, rồi cô ghé sát đầu vào trong áo.

“Ọe…”