Huyền của Ôn Noãn 1.1

Chương 1

Khởi đầu, gặp lại

C

âu chuyện xảy ra ở thành phố Y Lộ Thân[1].

Chốn phồn hoa đô hội này giống Hồng Kông, Đài Bắc, Thượng Hải, Tokyo, thậm chí cả New York, Zürich, Amsterdam, Vancouver. Khoa học kỹ thuật biến chuyển từng ngày, cuộc sống nâng cao từng giờ, nơi đây tập hợp nhiều thương nhân, vô số mỹ nữ cùng thanh niên xuất sắc, những nhà giàu thường sống ở những nơi kiểu như Beverly Hills ở Mỹ, Victoria Peak ở Hồng Kông, Dương Minh Sơn ở Đài Loan, thành phố giống như những câu chuyện cổ tích xa xưa, cho dù thay đổi như thế nào, cuối cùng vẫn bị con người phục chế theo một khuôn mẫu cố định.

Phồn hoa như Y Lộ Thân xinh đẹp, cũng không có ngoại lệ.

Sáng thứ Hai, Giám đốc bộ phận Nhân sự của Thiển Vũ, Trì Bích Tạp nhận được một cú điện thoại.

Vừa nghe thấy giọng nói của đối phương, cô lập tức tỏ thái độ kính cẩn.

Cô đáp lại vài câu rồi cúp máy, vẻ mặt kính cẩn biến mất, thay vào đó là sự do dự, khó xử.

Cô đang suy tư thì Lưu Đan Nhiên thuộc bộ phận Thư ký gọi đến qua mạng nội bộ.

“Bích Tạp, Dương Ảnh lúc nào nhậm chức?”

“Tôi đang muốn tìm cô nói chuyện này đây. Dương Ảnh cùng lắm chỉ có thể làm đến thứ Sáu tuần này, thứ Hai tuần sau phải đến chi nhánh công ty ở New York trình diện chỗ Âu Dương rồi.”

“Việc chọn người thay thế vị trí của cô ấy, tôi định đề cử Đỗ Tâm Đồng của bộ phận Kỹ thuật và Trương Đoan Nghiên của bộ phận Kế hoạch, ý cô thế nào?”

“Hai cô thư ký cấp cao này đều là lựa chọn hàng đầu.” Trì Bích Tạp trầm ngâm một lúc. “Ôn Noãn của bộ phận Nghiệp vụ thì sao? Cô ấy thế nào?”

“Ôn Noãn cũng được coi là xuất sắc, tính tình ôn hòa, làm việc nhạy bén, linh hoạt, hiệu quả. Tôi vốn cũng có ý đề bạt cô ấy nhưng công ty có quy định, vị trí này phải là người làm việc cho Thiển Vũ trên ba năm, cô ấy mới vào công ty được hai năm, tư cách và kinh nghiệm còn ít, nếu để cô ấy lên, chỉ sợ người khác sẽ nói ra nói vào.”

Trì Bích Tạp cười nói: “Đan Nhiên, cô và tôi đều biết ưu điểm lớn nhất của Thiển Vũ chính là trọng nhân tài, nhớ Dương Ảnh năm đó cũng được đặc cách thăng chức, sự thật cho thấy Chiếm Tổng rất hài lòng về cô ta, nếu không sẽ không có chuyện mới chỉ hai năm đã thăng chức cho cô ta rồi điều đến New York làm phó giám đốc.”

Đã có kinh nghiệm làm việc ở nơi này nhiều năm, Lưu Đan Nhiên đương nhiên cũng là người hiểu biết, nghe Trì Bích Tạp nói xong, liền đáp: “Cô nói cũng đúng, Chiếm Tổng vốn không câu nệ mấy chuyện nhỏ nhặt, phiền phức này. Cứ như vậy đi, tôi đề cử cả ba người đó cho cô, cô tự đánh giá, cân nhắc nhé!”

“Vậy được, tôi sẽ nói chuyện với họ, nói thẳng ra là chuyện lớn này tôi cũng không thể quyết định, chung quy vẫn phải báo cáo với Chiếm Tổng để anh ấy lựa chọn.” Cúp điện thoại, Trì Bích Tạp như trút được gánh nặng, thở dài một hơi.

Sau đó, mạng nội bộ của Thiển Vũ liền gửi thông báo đến hòm thư điện tử của các nhân viên, bộ phận Thư ký quyết định tiến cử Đỗ Tâm Đồng, Trương Đoan Nghiên và Ôn Noãn làm ứng viên cho vị trí thư ký tổng giám đốc. Ôn Noãn là người ít kinh nghiệm ít nhất trong ba ứng cử viên, chuyện này ít nhiều cũng dẫn đến những lời xôn xao bàn tán ở căng tin.

Trì Bích Tạp xem xét thành tích của ba người, sau đó hẹn gặp Đỗ Tâm Đồng và Trương Đoan Nghiên.

Cuối cùng mới đến lượt Ôn Noãn.

Đây là lần thứ hai Trì Bích Tạp xem lý lịch của cô, lần đầu tiên là trước khi nhận cô vào làm.

Bản ghi chép lý lịch đơn giản hơn hai người kia rất nhiều. Cô đi Anh từ năm mười lăm tuổi, ở đó bảy năm. Hai mươi hai tuổi, khi học năm thứ tư đại học mới tham gia khóa trao đổi sinh viên và về nước, sau khi tốt nghiệp, thi đỗ vào làm ở bộ phận Thư ký của Thiển Vũ, nhờ làm việc xuất sắc mà một năm trước được thăng chức trợ lý cấp cao của giám đốc bộ phận Nghiệp vụ.

Trì Bích Tạp bình tĩnh quan sát Ôn Noãn ngồi trước bàn làm việc của mình. Mái tóc dài đen mượt tôn lên gương mặt cô, lông mày thanh tú, ánh mắt trong trẻo, kiên định, trên vành tai là hai hạt trân châu lấp lánh, chiều cao ước chừng 1m65. Cô mặc chiếc áo khoác thời trang mùa xuân màu lam của Givenchy cùng chân váy đến đầu gối, rất hiện đại mà không mất đi vẻ đoan trang, thanh lịch. Cô đi tất màu xanh ngọc, đôi giày cao ba phân đẹp một cách tinh tế, lúc bước vào phòng, bước chân nhẹ nhàng, thân hình duyên dáng, nhanh nhẹn khiến ai nhìn thấy cũng ấn tượng.

So với lần gặp đầu tiên hai năm trước, cô không còn vẻ trẻ trung ngày nào mà trầm tĩnh, ôn hòa hơn. Cô không xinh đẹp như Bạc Nhất Tâm, bạn gái của Chiếm Nam Huyền, nhưng luôn mang lại cảm giác rất đặc biệt, thái độ luôn bình thản trước những cơn sóng lớn.

Dù vậy, những người dựa vào quan hệ ô dù luôn khiến Trì Bích Tạp ghét. Nếu không phải là cô không thể không nể mặt người kia, hôm nay nhất định không gặp lại cô gái này. Vì vậy cô lạnh nhạt nói: “Người thư ký trước của Chiếm Tổng được điều sang Mỹ công tác, công ty cần đề cử một số người tiếp nhận vị trí của cô ấy, Giám đốc Lưu bộ phận Thư ký tiến cử Đỗ Tâm Đồng, Trương Đoan Nghiên và cô. Có thể nói cho tôi biết cô có thích công việc này không. Cô có suy nghĩ gì về vị trí thư ký của tổng giám đốc?”

Ôn Noãn không trả lời ngay mà im lặng một lát.

Sự im lặng ngắn ngủi này lại làm Trì Bích Tạp có cái nhìn khác về cô. Đỗ Tâm Đồng hay Trương Đoan Nghiên đều đã sớm dự tính để có biểu hiện tốt nhất. Thư ký của tổng giám đốc là vị trí mơ ước của tất cả chị em trong công ty, cho dù Ôn Noãn không có hứng thú với tổng giám đốc, nhưng chức thư ký của tổng giám đốc đối với cô đâu chỉ là tăng ba cấp so với hiện tại, quyền hành và tiền lương còn theo chức vụ giám đốc cấp cao. Nhưng biểu hiện của cô lại không giống mọi người, không hề có biểu hiện gì là vui vẻ. Trì Bích Tạp chậm rãi nói: “Có chuyện gì, cô cứ nói thẳng.”

Ôn Noãn khẽ cười: “Tôi tin mình có thể làm tốt công việc này, nhưng không biết… tôi có phù hợp với cương vị này không.”

“Tại sao cô lại băn khoăn như vậy?”

“Bởi vì bạn trai tôi đang làm việc ở Đại Trung, Giám đốc Trì cũng biết Đại Trung cạnh tranh với công ty chúng ta. Nếu tôi làm việc bên cạnh tổng giám đốc, sẽ khó tránh khỏi tiếp xúc với những việc quan trọng và cơ mật. Nếu sau này có chuyện gì xảy ra, tôi sợ sẽ không nói rõ ràng được.”

Trì Bích Tạp sửng sốt, tình huống phát sinh ngoài dự kiến của cô: “Bạn trai cô làm việc bên công ty Đại Trung có chức vị rất cao?” Đại Trung có hơn chục nghìn nhân viên, một đôi yêu nhau, nếu là viên chức bình thường thì cho dù có làm việc ở hai công ty đối địch cũng không sao, trừ phi chức vụ của hai người có tầm ảnh hưởng lớn.

Ôn Noãn bình tĩnh nói: “Anh ấy là tổng giám đốc của Đại Trung.”

Trì Bích Tạp bị một phen bất ngờ. Là thái tử gia của Đại Trung, Chu Lâm Lộ?!

“Tôi hiểu rồi, cô cứ về phòng làm việc đi, kết quả sẽ được công bố trước khi tan sở.”

Sau khi Ôn Noãn rời đi, Trì Bích Táp cuống quýt gọi điện thoại, kêu khổ một hồi: “Cô giáo tốt của em à, người cô đề cử, đừng nói đến việc được sắp xếp ở vị trí bên cạnh Chiếm Tổng, cô ta thậm chí còn không thích hợp ở lại công ty. Cô có biết không ạ…?” Không biết đối phương nói gì, cô ngây ngốc đứng im, dường như quá khiếp sợ, miệng há hốc, cuối cùng thở dài: “Được rồi, cứ làm theo ý cô đi.”


[1] Thành phố này không có thực mà là thành phố do An Ninh tưởng tượng ra. Bà cho rằng: Thế gian này có hai thứ dối gạt nhất: một là ảnh, hai là văn. Câu chuyện ở đây không hề có thật. Thế giới Y Lộ Thân – nơi thỏa sức ước mơ.

 

[Giới thiệu] Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương

Có ai đó đã từng nói rằng: Trong tình yêu, ai bắt đầu trước đó là người thua cuộc. Nhưng câu nói này có lẽ không còn đúng trong tình huống của Tô Cẩn. Gặp và thích Nhan Bác từ cái nhìn đầu tiên nhưng cô gái thông minh ấy khiến người khác phải khen ngợi vì kế hoạch tác chiến của mình. Cô có một sự tự tin hiếm có, dẫu là “cọc đi tìm trâu” nhưng chưa từng thể hiện như một kẻ yếu thế.

Người khác đều cho rằng Tô Cẩn thật ghê gớm, có cả mục đích và kế hoạch để theo đuổi một chàng trai. Nhưng thực tế, kế hoạch của cô chỉ là: tần suất xuất hiện cao, một số trường hợp là “gặp ngẫu nhiên”, sau đó là chờ đợi.

Sự tự tin của Tô Cẩn không phải xuất phát từ thói ngạo mạn của một cô tiểu thư muốn gì được nấy mà có lẽ từ bản chất kiên cường, cô tin mình gieo hạt cuối cùng cũng có ngày nở hoa. Cô kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi chính bản thân đối phương cũng cảm thấy tò mò. Có lẽ chính sự tự tin và bạo dạn của Tô Cẩn đã khiến Nhan Bác không đao gươm mà đành chịu trói. Cái cách cô đứng giữa lớp học tỏ tình với anh, vừa lịch sự vừa nhã nhặn, thật khó để một người con trai có thể chối từ.

“Nhan Bác, nửa học kỳ vừa qua nếu đã làm phiền anh thì cho em xin lỗi… nhưng, em thật sự rất thích anh! Nếu anh đồng ý làm bạn với em, thì hãy gọi cho em theo số điện thoại…”

Một cuộc chiến dễ dàng dành phần thắng sẽ không còn là một cuộc chiến thú vị. Nhan Bác dẫu có chút rung động nhưng cũng đã nhãn nhặn từ chối Tô Cẩn bằng một lý do muôn thưở: Anh đã có bạn gái. Lý do của Nhan Bác là có thật, chỉ có điều chính anh cũng không biết mối quan hệ của mình là vì yêu mà nên hay vì gần gũi, đồng cảm mà thành. Lần đầu tiên đối mặt với thất bại quả là một trải nghiệm không dễ dàng chút nào với Tô Cẩn. Dù trong trái tim cô vẫn kiên quyết theo đuổi anh nhưng ngoài mặt lại mất hết dũng khí để đối mặt với anh lần nữa. Chỉ đến khi một người con trai khác xuất hiện và tỏ tình với Tô Cẩn, tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy cô ngượng ngùng nói rằng mình chưa có bạn trai, lúc này Nhan Bác mới cảm nhận được một nỗi bực tức, khó chịu đang len lỏi trong suy nghĩ mình. Nếu tình yêu cần một vài chất xúc tác thì ghen tuông quả là một gia vị tuyệt vời, nó khiến cho con người gạt bỏ những sự cầu kì bề ngoài để bộc lộ ra bản ngã nguyên thủy nhất: ước muốn. Nhan Bác đã nhận ra mình không thể xóa bỏ hình ảnh cô vẫn quẩn quanh tâm trí, và anh sẽ không chậm chạp để cô phải chờ hơn nữa.

“Sau này nếu có ai hỏi em đã có bạn trai chưa, thì không được nói là chưa.”

“Em còn muốn có mấy bạn trai nữa, một mình anh vẫn chưa đủ sao?”

Và tình yêu của họ đã bắt đầu như thế! Được ở bên cạnh người mình yêu, những điều giản đơn cũng trở thành những kí ức tuyệt đẹp. Nhưng cuộc đời có biết bao ngã rẽ, đôi chân bước lạc thì trái tim có còn tìm thấy nhau?

Thời sinh viên là quãng thời gian đẹp đẽ không vướng lo toan. Nhưng đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời, trên vai mỗi người họ cần gánh vác không chỉ là tình yêu. Tô Cẩn yêu Nhan Bác, không phải cô không tin anh mà là cô không tự tin về vị trí của mình. Nhan Bác cũng yêu Tô Cẩn, không phải yêu không đủ sâu mà là anh không dám đảm bảo cho tương lai của họ.

Có một thứ tình yêu là vì đối phương mà lựa chọn. Im lặng không phải là từ bỏ mà là nhường quyền quyết định cho người còn lại. Nhan Bác trao cho Tô Cẩn một tình yêu như thế. Nhưng đối với Tô Cẩn, người lúc nào cũng vì anh mà tiến lên, thì quyền được lựa chọn chẳng khác nào khuyên cô từ bỏ. Mỗi người họ đều để ý đến đối phương quá nhiều, càng dè dặt bao bọc lại càng không thể nhìn thấy điều giản đơn bị vùi lấp bên trong. Rồi họ đã xa nhau như thế!

Ngày trùng phùng, khi từng lớp phòng thủ bị phá bỏ, tuy vẫn chưa thể nhìn thấu suy nghĩ của đối phương nhưng họ lại nhìn rõ tâm trạng của mình. Dù không thể ở bên cô nhưng có thể ở cùng thành phố với cô, có thể nhìn thấy cô sống, thành đạt là Nhan Bác đã thỏa mãn. Nhưng khi biết cô muốn đi Mỹ, muốn đến một phương trời xa xôi nơi không có anh, Nhan Bác bỗng thấy sợ hãi. Lần đầu tiên, người đàn ông chưa từng giải thích bất cứ điều gì, chưa từng cầu xin bất cứ điều gì, nay lại cầu xin Tô Cẩn hãy ở lại. Còn Tô Cẩn, cô phát hiện cô có thể nhẫn tâm với chính bản thân mình, chứ mãi mãi không có cách nào nhẫn tâm với anh cho được.

Cô của ngày hôm qua yêu anh của ngày hôm qua. Nhưng sáu năm xa cách, cô của ngày hôm nay còn có thể yêu anh của ngày hôm nay? Cô không dám chắc. Nhưng càng không chắc chắn lại càng không thể từ bỏ. Ít nhất với thời thanh xuân này, ta chưa từng buông tay.

Từ bỏ rồi quay lại. Phải can đảm cỡ nào để đi qua nỗi đau? Tiến lên một bước, thì ra, tình yêu chưa từng rời bỏ chúng ta, có chăng là do ta sợ hãi mà chủ động từ bỏ. Bất giác quay đầu, vẫn luôn có ai đó ở nơi khởi đầu tình yêu, đợi ta quay lại.

Vì thế, hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương!

Oan gia 2.1

Chương 2

“Ai cũng nói con trai và con gái ban đầu vốn là một cơ thể, dựa lưng vào nhau, sau khi bị chia tách ra liền cố gắng tìm lại nửa bên kia trong biển người vô tận. Nếu người tôi tìm được nhất định phải là anh, vậy thà rằng chúng ta chưa bao giờ bị chia tách, bởi như thế cả đời này tôi có thể quay mông lại với anh, chẳng cần phải nhìn thấy cái bản mặt của anh.”

[Trích lời Giả Thược]

Hôm nay tâm trạng bác sĩ Chân rất tốt.

Đây là kết luận được các y tá đưa ra sau khi đã lén quan sát hồi lâu, bởi vì sáng sớm đã có người nhìn thấy bác sĩ Chân vừa ngâm nga hát vừa bước vào cổng lớn của bệnh viện, thỉnh thoảng cười một cách vô cùng kỳ lạ. Tuy trong công việc anh vẫn lạnh lùng và tỉnh táo, nhưng mọi người luôn cảm thấy có điểm nào đó khác thường.

“Mọi người thử nói xem, liệu chuyện này có liên quan gì đến anh chàng điển trai hôm qua không nhỉ?” Một cô y tá hấp háy cặp mắt long lanh, tò mò đưa ra ý kiến.

“Có thể như vậy lắm, không nghe thấy hôm qua bọn họ đã hẹn nhau những gì sao? Chắc chắn là bác sĩ Chân đã được thỏa mãn cả về tinh thần và thể xác, do đó mới vui vẻ như vậy.” Cô y tá khác buồn bực cất tiếng phụ họa.

Lại một cô y tá nữa mặt mày ủ ê nói: “Chẳng trách thường ngày bác sĩ Chân không mấy khi gần gũi với bọn mình, thì ra anh ấy thích cái món này.”

“Thế giới này đúng là đã thay đổi rồi, phụ nữ không những phải tranh đàn ông với phụ nữ, còn phải tranh đàn ông với đàn ông nữa…” Một giọng nói đau buồn vô hạn vang lên, mấy cô y tá cùng cúi đầu than thở.

“Nhưng bọn họ ở cạnh nhau cũng xứng đôi thật đấy!” Không biết là ai nhỏ giọng lầm bầm, mấy cái mặt đang ủ ê cúi gằm nhanh chóng ngẩng lên, gật đầu thật mạnh.

Còn người nào đó đang được các cô y tá có lớn có nhỏ kia nhắc tới lúc này đang cúi đầu viết lách, hoàn toàn không hề hay biết mình đã trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người, tất cả đều đang thầm phán đoán xem anh là người ở bên trên hay bên dưới.

Cây bút trong tay không ngừng phát ra những tiếng sột soạt, anh nhớ lại tình hình hồi sáng. Khi anh ngủ dậy thì người đó đã mất dạng rồi, hiển nhiên là cố ý né tránh anh, xem ra cơn giận của cô nàng quả không nhỏ.

Hồi tối, anh còn nghe thấy một tiếng gầm giận dữ, kèm theo là cơn động đất cấp năm, cho nên sáng nay anh không hề bất ngờ khi nhìn thấy một vết nứt lớn trên chiếc bàn trà. Ôi, chiếc bàn ấy được làm bằng kính, mặt bàn cũng phải dày tới hơn một centimét, vậy mà…

Không biết từ lúc nào anh đã dừng bút, bỏ kính xuống, đưa tay lên day day mắt. Những ngón tay dài mảnh khảnh kết hợp với khuôn mặt điển trai và nụ cười trên khóe môi, trông anh lúc này đúng là cuốn hút vô cùng.

Đã lâu lắm rồi không chơi đùa với cô nàng đó, cảm giác không tệ.

Vương Thiếu Hoàn đứng trước cửa, nhìn thấy bộ dạng của Chân Lãng trong khoảnh khắc ấy, cười mà như không, ẩn hiện nét xấu xa, kết hợp với vẻ bình tĩnh, điềm đạm toát ra từ người anh, quả thực là rất kỳ lạ. Cô ngẩn ra hồi lâu mới tỉnh táo trở lại, cánh tay đang đưa lên gõ cửa có chút căng thẳng.

“Cốc, cốc…”

Tiếng gõ cửa khiến Chân Lãng ngẩng lên, nụ cười ẩn trong ánh mắt biến mất, chỉ còn lại vẻ nhã nhặn đầy khách sáo.

Hôm nay, Vương Thiếu Hoàn mặc một bộ đồ văn phòng màu đen bó sát người, tôn lên những đường cong vô cùng quyến rũ, mái tóc được búi gọn lại, mấy sợi tóc rủ xuống bên tai, cái cổ thon thả mà xinh đẹp: “Bác sĩ Chân, có thể nói chuyện với anh vài câu không?”

“Mời vào!” Chân Lãng đưa tay ra hiệu.

Vương Thiếu Hoàn khẽ gật đầu, nhưng không bước vào, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ đeo tay: “Hôm qua còn chưa nói chuyện xong với anh, tôi đành phải đến lần nữa, kết quả là y tá nói anh đang bận, hy vọng sẽ không quấy rầy thời gian dùng bữa trưa của anh.”

Chân Lãng đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, rồi đứng dậy vẻ hiểu ý: “Thật ngại quá, cho phép tôi mời cô Vương dùng bữa trưa được không?”

Vương Thiếu Hoàn nở một nụ cười nền nã, gật đầu bước ra ngoài.

Cởi bỏ bộ đồ bác sĩ, thay bằng bộ Âu phục, trông Chân Lãng càng thêm cao lớn, tuấn tú, khi đi trên đường, rất nhiều người phải ngoảnh lại liếc nhìn. Vương Thiếu Hoàn đi bên cạnh anh cũng cảm nhận được những ánh mắt ấy, bất giác cảm thấy tự hào.

Chân Lãng chọn một quán cà phê yên tĩnh, giữa các bàn được ngăn cách bởi một hàng rào gỗ có hoa văn hết sức tinh xảo, tiếng nhạc du dương, rất hợp với cuộc nói chuyện nhẹ nhàng, cũng hợp cho… một cặp trai gái đang yêu.

Vương Thiếu Hoàn đưa mắt nhìn những thứ đồ uống và bánh ngọt có hàm lượng calo cao trong cuốn thực đơn, nhẹ nhàng gấp lại: “Cho tôi một cốc nước lạnh!”

Chân Lãng trả cuốn thực đơn lại cho người phục vụ, nhìn Vương Thiếu Hoàn hỏi: “Hôm qua cô có nhắc đến chuyện bữa tiệc rượu phải không?”

Vương Thiếu Hoàn khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Tuy nói là tiệc rượu, nhưng thực ra chỉ là một cuộc gặp gỡ nhỏ của những người trong gia đình thôi. Ngày mai là Chủ nhật, không biết bác sĩ Chân có rảnh không?”

Chân Lãng còn chưa trả lời, Vương Thiếu Hoàn đã cười, nói tiếp: “Ông nội tôi rất mong anh có thể tới tham dự nên mới lựa chọn thời gian đó để tổ chức bữa tiệc. Nể mặt tôi hai lần đến tận nơi mời, bác sĩ Chân nhất định phải tới đấy nhé!”

Chân Lãng trầm ngâm hồi lâu rồi mới trả lời: “Rượu là đồ cấm kỵ đối với bác sĩ, cho dù là trong ngày nghỉ bác sĩ khoa Ngoại cũng không được uống rượu, bởi vì không biết lúc nào có chuyện khẩn cấp xảy ra, do đó…”

Lời từ chối còn chưa kịp nói xong, một bóng đen không biết từ đâu chạy tới đã che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu hai người rồi, giọng nói khàn khàn đầy gợi cảm vang lên kèm theo một cánh tay khoác qua vai Chân Lãng vẻ hết sức thân mật: “Lãng, anh ở đây à? Sao không gọi em tới ăn trưa cùng thế?”

Giả Thược nghiêng mặt nhìn Chân Lãng, nụ cười trên đôi môi rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng cặp mắt thì lại vô cùng sắc bén, ẩn chứa những sự hung dữ chỉ mình anh hiểu được.

“Không ngờ em lại biết anh ở đây, đúng là trùng hợp quá!” Chân Lãng không hề e ngại, ánh mắt hai người lặng lẽ chạm nhau giữa không trung. Vương Thiếu Hoàn ở phía đối diện dường như có thể nghe thấy tiếng đao kiếm va nhau chan chát, nhưng khi định thần nhìn kỹ, rõ ràng là một cảnh tượng tương thân tương ái, hòa hợp vô cùng.

Giả Thược nghiến chặt răng, nhưng vẻ mặt lại ngọt ngào đến độ có thể thu hút ong mật tới: “Em sao có thể không biết người yêu của mình ở đâu chứ? Như thế này gọi là tâm đầu ý hợp, thần giao cách cảm đấy.”

Cô đương nhiên phải biết rồi, bởi vì suốt cả buổi sáng nay cô đều ngồi trong tiệm chụp hình… rủa xả Chân Lãng.

 

Oan gia 1.7

Giả Thược đang vừa lắc mái tóc ướt sũng vừa dùng khăn bông lau người, chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên ở phòng khách. Cô với cái áo, khoác lên người rồi chạy ra ngoài, nằm bò trên sofa, đưa tay với chiếc điện thoại.

Chân Lãng vừa bước vào nhà, trước mặt liền xuất hiện hai cái chân thon dài khỏe khoắn và cặp mông cong vút nhô cao, dưới chiếc áo rộng thùng thình, mọi phong cảnh bên trong đều hiển hiện rõ ràng trước mắt anh.

Giả Thược đang hoàn toàn tập trung nghe điện thoại, giọng nói to đến mức hơi chói tai ở đầu máy bên kia khiến cô mấy lần phải ngó xuống, mở loa ngoài xem có phải nó hỏng rồi không, không chú ý tới việc có người vừa bước vào nhà, đang đứng phía sau và nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái.

“Này, con gái à, cha con bị đau tay, chắc phải hai ngày nữa mẹ mới đi được.” Phong cách của mẹ Giả Thược luôn là như vậy, thoáng cái đã thông báo xong xuôi mọi vấn đề, chuẩn bị gác máy.

Giả Thược hơi ngẩn người, trước khi mẹ mình kịp gác máy, cô vội lên tiếng hỏi ngay: “Cha con bị đau tay thế nào vậy? Có nặng lắm không? Có cần phải đưa đến bệnh viện kiểm tra không?”

“Không có gì đâu.” Giọng của mẹ Giả Thược chẳng có vẻ gì là căng thẳng. “Hôm qua ông ấy đánh mạt chược với người ta liền mười sáu ván, đánh lâu quá nên thành ra bị chuột rút.”

Đánh mạt chược đến nỗi tay bị chuột rút ư?

Giả Thược đang ăn một quả đào tiện tay vớ được trên chiếc bàn bên cạnh, nghe thấy thế liền không kìm được, hít sâu một hơi khiến cho hột đào bị kẹt lại trong cổ họng, phải loay hoay một lúc lâu mới nhổ ra được.

Sau khi hít thở mấy hơi không khí trong lành, cô cố kìm nén để mình không giận dữ, gào lên: “Cha con đánh mạt chược đến nỗi tay bị chuột rút thì liên quan gì đến việc mẹ đến muộn hai ngày chứ?”

“Bởi vì ngày mai ông ấy còn hẹn người ta đánh nữa, bây giờ mẹ đang đánh, còn ông ấy ngồi nhìn, khó khăn lắm mới có cơ hội như vậy, sao mẹ có thể bỏ lỡ được chứ?” Đầu máy bên kia vang lên tiếng giục ra bài, Giả Thược tay cầm điện thoại, chỉ kịp nghe thấy mấy câu nói lộn xộn: “Ngũ vạn[1], gọi điện thoại đường dài đắt lắm, mẹ gác máy nhé! Ái chà, tôi ăn rồi…”

Tút… Tút… Tút…

Ngẩn ngơ nhìn chiếc điện thoại, Giả Thược muốn khóc mà không ra nước mắt.

Cô sớm đã qua cái tuổi suốt ngày làm nũng mẹ, hết lòng mong ngóng mẹ đến thăm nom rồi, có điều, cái lý do này thật đúng là… Chắc cô được nhặt về từ thùng rác thật rồi, làm gì có người mẹ nào lại thích bài mạt chược hơn cả con gái đã nửa năm không gặp cơ chứ?

Cô nhắm chuẩn chiếc thùng rác, dùng một tư thế thật đẹp vứt hột đào đi. Trúng phóc!

Cái gã Chân Lãng này thật biết hưởng thụ cuộc sống, ngay đến đào nhà hắn cũng ngon hơn đào mình mua. Trong lòng Giả Thược thầm rủa xả Chân Lãng, còn tay thì không hề khách sáo, chuẩn bị nhón một quả đào nữa.

Đột nhiên, khóe mắt cô liếc thấy một bóng đen cao lớn. Cô không kịp suy nghĩ, chân đã lập tức đá ra theo phản xạ: “Là ai đó?”

Đối phương dường như đã quen với cái kiểu phản ứng này của cô, ngay trong khoảnh khắc cô xoay người lại đã kịp né sang ngang hai bước, vừa khéo tránh được cú đá đó.

Khi mũi bàn chân lướt qua chóp mũi người ta sát sạt, Giả Thược cũng nhận ra khuôn mặt kia là của ai, cái chân liền dừng lại ngay giữa không trung, cặp giò trắng muốt hợp thành một góc một trăm hai mươi độ: “Anh về sao không gõ cửa?”

Chân Lãng nói, giọng thản nhiên: “Tôi về nhà tôi, tại sao lại phải gõ cửa?”

“Ặc…” Giả Thược ngớ người, lúc này mới nhớ ra là mình đang ở trong nhà người ta. Cô làm điệu bộ chun mũi, hậm hực “hừ” một tiếng: “Vậy anh đứng sau lưng tôi làm gì? Muốn ăn đòn sao?”

Chân Lãng hoàn toàn chẳng để tâm tới cái chân đầy vẻ uy hiếp đang ở ngay trước mặt, uể oải bỏ chiếc túi trong tay xuống, liếc qua chỗ mũi bàn chân cô, khóe miệng bất giác để lộ một nụ cười quái dị: “Cô dám để tôi gặp cô Giả trong bộ dạng mặt mũi bầm dập sao?”

Giả Thược cố gắng hít thở vài hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó hậm hực thu chân về. Rồi cô ngồi đánh phịch một cái xuống chiếc sofa, đưa tay vớ lấy một quả đào trên bàn, ánh mắt lộ rõ vẻ hung dữ, dường như thứ sắp bỏ vào miệng chính là thịt của Chân Lãng vậy.

Cô cảm thấy nụ cười mỉm của Chân Lãng quả thực vô cùng gai mắt, liền dứt khoát ngoảnh đầu sang hướng khác, chăm chú xem ti vi, nhưng toàn thân thì vẫn cứng nhắc, giữ cảnh giác cao độ, đây hoàn toàn là một loại phản ứng bản năng.

Tiếng nước chảy rào rào vang lên trong phòng tắm, tới lúc này cô mới dần thả lỏng người, ngồi dựa lưng vào sofa, nhớ lại lời của mẹ vừa rồi.

Việc mẹ đến muộn hai ngày quả thực khiến cô cảm thấy rất khó xử. Khi ra ngoài, cô đã thông báo cho chủ phòng đến sửa đường nước, bây giờ thì việc phải vác một đống đồ to đồ nhỏ trở về đã không còn là vấn đề mấu chốt nữa rồi, mà khó khăn lớn nhất là nếu cô trở về, rất có thể sẽ không cách nào tắm rửa hay đi vệ sinh được. Do đó, bất kể thế nào cô cũng chỉ có thể nín nhịn, dù sao ban ngày cô và hắn cũng không gặp nhau, buổi tối thì ai làm việc của người nấy, hai ngày chắc sẽ trôi qua rất nhanh thôi.

Không biết tại sao, vừa nghĩ đến việc phải ở chung với gã khốn đó hai ngày, Giả Thược liền cảm thấy mình giống hệt con khỉ, trên người đầy chấy rận, cứ đứng ngồi không yên, liên tục phải vò đầu bứt tai.

Cho dù là mấy hôm trước, khi bị trả thù vì ngăn cản bọn trộm ăn trộm ví của một cô gái, phải đối mặt với ba kẻ lăm lăm con dao sắc trong tay, cô cũng chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn cảm thấy có chút hưng phấn. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười đáng ghét đó của Chân Lãng, cô lập tức đặt bản thân vào trạng thái cảnh giác cao độ, cơ thể hệt như mũi tên đã lên dây cung, bất cứ lúc nào cũng có thể bay vụt đi.

Cô có thể khẳng định, đó là một loại cảm giác nguy hiểm đến cực độ. Đặc biệt là ánh mắt của gã đó. Khi hắn nheo mắt, nhìn cô đăm đăm, cô cảm thấy dường như hắn đang tìm kiếm nhược điểm của mình rồi chuẩn bị tung một đòn trí mạng, khiến cô lần nào cũng chỉ muốn vung nắm đấm lên tẩn cho hắn một trận nhừ đòn.

Nếu không có thói quen chạy trốn, vậy thì hãy dũng cảm đánh gục đối thủ. Đây chính là phương châm sống của cô.

Nhưng huấn luyện viên đã nói rồi, một người từng được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp như cô thì không thể tùy tiện ra tay với người khác, bởi vì mỗi cú ra đòn của cô đều có thể gây cho đối thủ sự tổn thương nặng nề.

Xưa nay, cô luôn hết sức kìm nén, duy chỉ có gã đó là có thể dễ dàng khiến cô nổi điên lên, thậm chí còn quên mất hắn chỉ là một người bình thường, một người thuộc loại mà cô tuyệt đối không được tùy tiện ra tay.

Không thể giải tỏa cơn bực dọc bằng tay chân, vậy thì chỉ có thể dùng miệng thôi.

Cô nhổ hạt đào trong miệng, đưa tay về phía trước, khi chạm vào chiếc đĩa lạnh lẽo đó cô mới phát hiện trong đó chỉ còn lại quả đào cuối cùng, những quả khác đã chui vào bụng cô cả rồi.

Màn hình ti vi bị che đi mất một nửa nhỏ, Giả Thược cảm thấy trước mắt tối sầm. Một bóng người cao lớn đang đứng trước mặt cô, hắn cúi xuống và đưa tay tới, mục tiêu cũng là quả đào duy nhất trong chiếc đĩa.

Ánh sáng lập lòe từ chiếc ti vi chiếu lên một bên khuôn mặt hắn, những đường nét tuấn tú thoáng ẩn thoáng hiện, những giọt nước vương trên mái tóc trở nên long lanh dưới ánh sáng, lẳng lặng chảy, rơi xuống mu bàn tay cô.

Trên người hắn thoang thoảng mùi sữa tắm, giống hệt thứ mùi trên người cô, điều này khiến cô cảm thấy không quen.

Lại còn phải nói, có thể khác nhau được sao? Đều tắm một loại sữa tắm mà!

Chiếc áo tắm rộng thùng thình bọc lấy cơ thể hắn, dường như vẫn còn hơi nước vờn quanh. Bên dưới chiếc cổ đầy gợi cảm là bộ ngực rắn chắc đầy nam tính, ẩn hiện đằng sau chiếc áo tắm kia, toát ra vẻ cám dỗ đến cùng cực.

Suy nghĩ này chỉ thoáng qua một chút trong đầu Giả Thược, cô nhanh nhẹn rụt tay về, trong tay là quả đào cuối cùng kia, hướng về phía Chân Lãng, nở nụ cười đắc thắng.

Những thứ trên người Chân Lãng có cái gì mà cô chưa từng được thấy đâu, chẳng qua chỉ là to hơn hồi nhỏ một chút thôi chứ gì? Muốn khiến cô phân tâm ư? Đừng hòng nhé!

Chân Lãng thì chẳng hề có ý kiến gì, ngồi xuống chỗ cách cô xa nhất, hỏi với giọng nhã nhặn, điềm tĩnh như thường: “Cô thích hoa quả lần này sao?”

Nhìn chiếc đĩa hoa quả đã bị mình tiêu diệt sạch sẽ, lại thấy thái độ không có gì để chê trách đó của đối phương, Giả Thược quả thực không cách nào nổi giận cho được, đành lầm bầm trả lời vẻ khó khăn: “Cũng không tồi.”

Chân Lãng đã bỏ chiếc kính không độ xuống, đuôi mắt hơi xếch hiện rõ giữa không gian mờ mờ tỏ tỏ, trông anh bớt điềm tĩnh so với ban ngày, có vẻ uể oải của ban đêm: “Cô thích thì tốt.”

Người ta đã tỏ thái độ thiện chí như thế, cô cũng nên khoan dung, độ lượng một chút mới phải.

“Anh mua ở đâu thế? Ngày mai tôi cũng đi mua.” Cô lau lau quả đào, chuẩn bị bỏ vào miệng.

“Mang về thôi.” Anh ngồi dựa lưng vào chiếc sofa.

“Ấy chà!” Cô vứt quả đào lên cao rồi đón lấy. “Làm bác sĩ tốt thật đấy, ngày nào cũng có người tặng quà, phong bì tuy không thể nhận, nhưng mang ít hoa quả về thì cũng hay lắm!”

“Không phải được tặng.” Chân Lãng mở cuốn sách trong tay, chẳng buồn ngẩng đầu. “Mấy hôm trước trong bệnh viện có người mắc bệnh ung thư, người đến thăm biếu ông ta rất nhiều giỏ hoa quả, cuối cùng ông ta không qua khỏi, đồ nhiều quá nên người nhà cũng không lấy, tôi tiện tay mang về một ít.”

Bàn tay đang cầm quả đào chuẩn bị đưa lên miệng kia đột nhiên dừng lại, khuôn mặt Giả Thược cứng đờ, rồi cô ném thẳng quả đào về phía Chân Lãng: “Sao anh lại tham chút lợi vặt vãnh như thế chứ? Ngay đến… ngay đến đồ của người chết anh cũng dám mang về nhà mà không e ngại gì như vậy sao?”

Chân Lãng đưa tay ra, dễ dàng đón lấy quả đào, thản nhiên đưa lên miệng cắn rộp một miếng: “À, tôi nhớ nhầm, hình như tôi mua ở siêu thị hôm qua.”

“Anh!” Giả Thược tung người, bật dậy khỏi sofa, vung chân đá thẳng tới mặt Chân Lãng. “Rõ ràng là anh cố ý!”

“Đừng đá vào mặt, mẹ cô sẽ nhìn thấy đấy.” Đối diện với cái chân đã đá tới ngay trước mặt, Chân Lãng vẫn tỏ ra bình tĩnh, dửng dưng cất tiếng cảnh báo.

Mũi bàn chân Giả Thược lại một lần nữa dừng lại cách chóp mũi của Chân Lãng chỉ vài centimét.

“Vừa rồi rõ ràng là anh cố ý!” Cô nghiến răng ken két, nhìn Chân Lãng vừa ăn đào vừa đọc sách một cách vui vẻ, khuôn mặt cô trở nên méo mó. “Có quỷ mới tin lời anh!”

Chân Lãng bỏ hột đào đã được gặm sạch sẽ xuống, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, bờ môi còn dính ít nước đào trông càng hấp dẫn: “Đừng tự hạ thấp mình như thế. Cô còn đáng sợ hơn quỷ nhiều, quỷ ít ra cũng có thể phân biệt được là quỷ đực hay quỷ cái, nhìn cô thì có biết là giống đực hay giống cái không?”

Chân Lãng nhìn cô từ đầu xuống chân, lướt qua cặp cẳng chân thẳng tắp, nõn nà, cuối cùng mới tặc lưỡi: “Nhìn xa đồi núi trập trùng, tới gần mới tỏ một vùng phẳng phiu.”

Giả Thược: “…”

Bàn tay cô nắm chặt, chặt hơn nữa, những đốt ngón tay phát ra tiếng lách cách như rang lạc.

Dù sao mẹ cũng chưa đến, cùng lắm thì tẩn cho hắn một trận rồi chuồn.

Đúng lúc cô nổi giận đùng đùng, chuẩn bị bất chấp tất cả xông tới, Chân Lãng đột nhiên đứng dậy: “Đúng rồi, hai cái quần lót trong phòng tắm là của cô phải không? Dọn đi!”

Cái đầu nóng máu của Giả Thược còn chưa kịp khôi phục lại tư duy bình thường, cô ngẩn ngơ trả lời: “Tôi vừa ra nghe điện thoại, quên không cất đi…”

Không đúng, hắn ta vừa nói cái gì ấy nhỉ?

Hái cái quần lót?

Một cái bẩn, một cái sạch, đúng là hai cái không sai.

Không đúng!

Thời tiết đang độ cuối xuân, đầu hạ, làn gió đêm mát mẻ len qua cửa sổ thổi vào, khiến chiếc áo cô đang mặc tung bay phất phới, lại còn mơn trớn đôi chân đang tách ra tạo thành một góc vuông chín mươi độ.

Lạnh ngắt…

Cô vội vã hạ chân, cúi đầu, vén áo lên xem. Còn Chân Lãng ở phía đối diện thì đã thản nhiên rời khỏi tầm mắt của cô, đi thẳng về phía phòng mình.

Khi cửa phòng Chân Lãng được đóng lại, từ phía phòng khách vang lên tiếng gào thét điên cuồng: “Chân Lãng, bà đây phải giết ngươi!”


[1]. Tên một quân bài trong bộ bài mạt chược.

 

Huyền của Ôn Noãn – Mở đầu

Mở đầu

Khúc hành ca vô mộng

 

Từ nay về sau, màn đêm tĩnh vắng

Có còn văng vẳng tiếng hát của thi nhân?

Đã từng bồi hồi nơi đầu ngón tay vuốt làn mày cong

Những làn hơi thở ấm áp quẩn quanh đó

Là ai dùng trái tim đánh từng tơ từng cung.

Từ nay về sau chiếc cánh mơ hồ

Có còn ám hoa hư vô khắc cốt mở ra?

Đã từng tựa thiên thần mù rời bỏ nơi biển sâu

Bước vào lời ca của lâu đài cổ thê lương

Là ai dùng trái tim đan cài từng phiến lá.

Từ nay về sau gốc bồ đề giá buốt

Có còn hương khói thoắt ẩn thoắt hiện lướt nhẹ tẩy trần?

Lụa mỏng che mặt đã từng ngóng đợi nơi cửa lộ

Dưới ánh hoàng hôn vô tận ráng khói lạc gốc thụ

Là ai dùng trái tim kiếm tìm từng tấc đất nhành cây

Từ nay về sau ánh mắt dịu dàng

Có còn cười duyên mày mi đẹp tựa núi xanh?

Cánh buồm lác đác đã từng vượt qua tam giang khói lửa

Chìm xuống mây trôi cuốn nước nơi cuối chân trời

Là ai dùng trái tim vẽ nên từng nét

Sau đó lại xóa đi từng nét bút nét mực ký ức

Là ai lặng im bẻ nhành tử hòe bên bờ

Mặc cho gió sớm thổi tan ánh tịch dương

Một người lẻ bóng chỉ nghe thấy tiếng thở dài khẽ khàng

Bóng đêm sâu thẳm, sâu tới ưu tư quẩn quanh giáp ranh mơ màng.

 

Rõ ràng rất buồn ngủ, nhưng đêm khuya vắng lặng không thể chợp mắt lại là thói quen không thể thay đổi. Để tiếng lòng cô đơn yên lặng chảy trôi không mục đích, không biết là ai đang khẽ ngâm Khúc hành ca vô mộng không được lưu truyền.

Rất nhiều năm trước, tự hỏi: “Mình muốn gì?”

Đáp rằng: “Muốn được yêu thương, che chở, muốn tự do bay lượn, muốn đối phương thẳng thắn và chân thành nói: anh yêu em. Bất luận là không thể gạt bỏ thể diện hay những do dự sang một bên, đều khiến ta thất vọng.”

Rất nhiều năm sau, tự hỏi: “Mình muốn gì?”

Không nhớ đã từng thấy câu này ở đâu: “Đàn ông nói muốn lấy bạn là lời khen tuyệt vời nhất dành cho phái nữ.” Ấn tượng nhạt phai nhưng không quên năm nào đã tháo chiếc nhẫn đầu tiên xuống, bây giờ không biết để ở chỗ nào.

Vẫn tưởng đã hiểu rất rõ mình cần gì, nhưng đến bây giờ mới biết, thật ra mọi thứ đều chưa rõ ràng.

Cảm giác mịt mù ấy cũng có thể là vì bao năm qua, rốt cuộc vẫn hai bàn tay trắng.

Sớm nhận ra, một cô gái họ An đã nói: “Yêu một người, nhất định phải yêu anh ta ở hiện tại, tuyệt đối đừng yêu ở tương lai.”

Thực sự trải nghiệm đạo lý này là sau khi tuổi trẻ nông nổi tạo nên sai lầm lớn không thể quên.

Cuộc chia ly bất ngờ, không lối thoát, không đường lui, chuyện trôi qua nhiều năm mới giật mình khi biết rằng lúc đó mình quá kích động và kiên quyết, cuối cùng hối hận, nhưng cơ hội nói lời xin lỗi không còn nữa.

Bài học sâu sắc đi theo nửa đời người, dù trong mộng hay ngoài đời thực vẫn quẩn quanh không chịu đi.

Muốn gì ư? Ý thức bị Chu Công kéo gần tới biên giới giấc ngủ không chịu thỏa hiệp lựa chọn quay về, không biết bản thân muốn gì, nếu cố gắng đưa ra một đáp án thì có lẽ có một số thứ đi lòng vòng rồi lại trở về điểm xuất phát. Có lẽ là muốn được yêu thương, muốn được che chở, muốn tự do bay lượn trong vòm ngực nào đó, còn có khao khát đối phương lại một lần yêu chiều, nói: “Anh không thể không có em, em là điều duy nhất trong cuộc đời anh.”

Bao nhiêu năm có lẽ đã sống uổng phí, thứ ban đầu lại trở về nguyên trạng.

Điều bản thân muốn chẳng qua vẫn giản đơn như trước.

Bóng tối bao trùm, song cửa sổ không vương ánh trăng.

Đêm, thực sự rất khuya, đã rất khuya rồi.