Oan gia 1.6

Giả Thược tra chiếc chìa khóa đã lâu không dùng vào ổ khóa, khẽ vặn một cái, rồi lại nhìn đống đồ trên tay, cuối cùng không do dự đạp mạnh. Trên cánh cửa bóng loáng lập tức in một dấu giày thật to.

Sau khi vào nhà, Giả Thược đá ngược cửa lại một cách nhẹ nhàng, đưa mắt nhìn sàn nhà sạch sẽ, hất đôi giày qua một bên, đi chân trần vào bếp. Quả nhiên, đúng như dự đoán của cô, trong tủ lạnh thứ gì cũng có, chỉ thiếu mỗi loại bia mà cô thích nhất. Sống với nhau nhiều năm như vậy, ít nhiều gì cô cũng hiểu một chút về cái gã đáng ghét kia.

Nghiêm túc, cẩn trọng, nề nếp, không động vào bất cứ loại đồ ăn nhanh nào, cũng không uống rượu bia hay hút thuốc, lại ngủ sớm, dậy sớm, không có sở thích hay thói quen xấu. Trong suy nghĩ của cô, cuộc sống của một con người như thế thật là quá vô vị.

Bước vào căn phòng dành cho mình, Giả Thược đưa tay miết thử lên mặt bàn, không có một hạt bụi, nhếch mép vẻ hài lòng.

Mình quyết trả cho hắn một nửa tiền phí quản lý tài sản để hắn dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, chờ mình thỉnh thoảng quay lại ở tạm cũng là đúng lẽ rồi, cô nghĩ.

Giả Thược lấy hết quần áo trong bọc ra, nhét vào tủ quần áo. Sau khi trông đã có vẻ như ngày ngày mình đều ở đây, cô mới cười hài lòng, vừa ngâm nga hát vừa cầm theo bộ quần áo sạch, đi vào phòng tắm.

Cô ngâm mình trong bồn tắm, cơn mệt mỏi trong ngày dần tan đi, tâm trạng vui vẻ. Còn lúc này Chân Lãng đang ngồi trong một quán cà phê vắng vẻ, nói chuyện với người bạn thân.

Đồng hồ đã chỉ tám giờ ba mươi phút, cái thùng thuốc súng ấy chắc đến nhà mình rồi nhỉ? Chỉ hy vọng mấy căn phòng gọn gàng, ngăn nắp của mình không bị cô nàng hủy hoại quá nghiêm trọng, Chân Lãng thầm nghĩ. Trong đầu anh bất giác hiện lên hình ảnh Giả Thược đạp cửa, vứt giày lung tung và nghịch ngợm trong bồn tắm làm nước bắn tung tóe khắp nơi, rồi lại nghĩ xem không biết ngày mai có nên gọi người đến dọn dẹp một chút hay không.

Lâm Tử Thần thấy Chân Lãng cứ cầm cốc cả phê mỉm cười, một hồi lâu không hề động đậy gì cả, bèn tặc lưỡi, lắc đầu: “Cậu đang nghĩ gì vậy? Vẻ mặt quái dị này đã xuất hiện được gần mười phút rồi, cứ thế này thì dễ bị hiểu lầm lắm đấy.”

Chân Lãng đặt cốc cà phê xuống, khẽ búng ngón tay, điềm nhiên nói: “Chúng ta bị hiểu lầm cũng đâu phải là chuyện ngày một ngày hai, cho đến giờ vẫn còn đứng đầu bảng xếp hạng cặp đôi đồng tính nam đẹp nhất trong trường, cậu có muốn ôn lại sự vẻ vang ngày đó một chút không?”

Lâm Tử Thần hơi rụt cổ lại, trong ánh mắt lộ rõ vẻ “xin tha cho kẻ hèn đây”: “Cô nàng yêu quái đó rốt cuộc có phải là con gái hay không vậy? Uống nhiều rượu như thế mà vẫn có thể lột sạch bọn mình rồi vứt lên giường chụp ảnh, sau đó tôi muốn báo thù mà lực bất tòng tâm, căn bản không phải là đối thủ…”

Chân Lãng nở một nụ cười đầy ý vị, nhìn cậu bạn chí cốt: “Còn nhớ hồi đó có người tuyên bố là phải theo đuổi bằng được cô ta, nói là đã nhìn trúng cái tính cách ngang bướng của cô ta, cảm thấy so với những đứa con gái õng ẹo chẳng biết làm gì khác thì tốt hơn nhiều, bộ dạng lại không giống con gái lắm nên để ở nhà cũng yên tâm, không sợ bị kẻ khác nhòm ngó là lựa chọn tốt nhất để làm bà xã kiêm tri kỷ.”

Lâm Tử Thần ngượng ngùng ho khan một tiếng, đưa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán: “Tôi chỉ muốn kiếm một cô gái có khả năng tự lập thôi, đâu muốn cái loại bà xã chỉ cần vung tay một cái là có thể ném tôi ra xa hai mét, như thế thì sau này làm gì còn có chút tự tôn của đàn ông, lỡ sau này cô ấy không vui lại dùng việc đánh chồng để giải sầu thì đời tôi chẳng phải là chấm dứt luôn sao?”

Nói đến đây, Lâm Tử Thần không kìm được, lắc đầu, thở ngắn than dài.

Hồi đó, anh cảm thấy Giả Thược rất đặc biệt, hoàn toàn khác với những cô gái chỉ biết bàn tán về chuyện trang điểm hay mua quần áo bên cạnh mình, do đó cũng có chút rung động. Tiếc là, ngay trong lần gặp mặt đầu tiên, hành trình theo đuổi của anh đã bị đặt một dấu chấm hết.

Lần đó, anh đã lên một kế hoạch kỹ càng, còn kéo cả người bạn chí cốt Chân Lãng tới giúp đỡ. Anh định tặng bánh ga tô sinh nhật cho Giả Thược, sau đó bày tỏ lòng ái mộ, cho là như thế nhất định sẽ thành công.

Chỉ tiếc rằng… Tối hôm đó, Giả Thược nhiệt tình kéo anh đi uống rượu, ban đầu là cạn từng chén một, cuối cùng thì tu cả chai. Để không bị mất mặt trước người trong lòng mình, anh quyết định liều một phen, kết quả là…

Hôm sau khi tỉnh dậy, anh phát hiện mình và Chân Lãng đều bị lột sạch và vứt lên giường, còn ôm nhau một cách thân mật. Không chỉ thế, những bức hình “ân ái” của hai người còn bị phát tán lên trang web của trường, chỉ trong một ngày mà có hơn mười ngàn lượt đọc, hơn một ngàn lời bình luận.

Trong những bức hình, anh ôm cổ, liếm vết bơ trên người Chân Lãng, còn hôn lên nụ hồng đỏ tươi trước ngực Chân Lãng nữa. Không sai, đúng là một nụ hồng đỏ tươi, mà nụ hồng đỏ tươi ấy còn rất quen thuộc với Lâm Tử Thần, đó chính là nụ hoa trên chiếc bánh ga tô được anh tự tay lựa chọn kỹ càng.

Thế là cái tin hai chàng đẹp trai có tiếng trong khoa là một cặp đồng tính lan khắp trường, anh thiếu chút nữa đã tháo dây lưng, treo cổ tự tử. Nhưng Chân Lãng thì khác, anh chỉ hờ hững ngó qua một chút, không có phản ứng nào khác.

Lâm Tử Thần tức điên lên, liền đi tìm Giả Thược để hỏi cho rõ nguyên nhân, nào ngờ còn chưa kịp mở miệng thì đã bị một cú ném qua vai của đối phương hạ gục. Sau đó, Giả Thược chỉ bỏ lại một câu rồi nghênh ngang bỏ đi, khiến anh đến bây giờ vẫn không sao quên được: “Ai bảo anh quen Chân Lãng.”

Chỉ bởi vì quen Chân Lãng, lần rung động đầu đời của anh đã đi vào ngõ cụt; chỉ bởi vì quen Chân Lãng, danh tiếng của anh đã bị hủy hoại; chỉ bởi vì quen Chân Lãng, đến giờ anh vẫn là trò cười cho bao người. Mà đó mới chỉ là quen biết thôi, rốt cuộc mối thù không đội trời chung nào đã khiến cô nàng yêu quái đó căm hận Chân Lãng đến mức ấy cơ chứ?

“Còn nhắc đến chuyện hồi đó nữa sao?” Lâm Tử Thần cảm thấy lạnh sống lưng, hậm hực nói. “Cậu còn bị mất cả cô bạn gái hoa khôi nữa kìa, không thấy tiếc sao?”

“Tiếc gì nào?” Chân Lãng không trả lời mà hỏi ngược lại.

Là bạn bè với nhau đã tám năm, Lâm Tử Thần tất nhiên biết rõ Chân Lãng không muốn dây dưa đến vấn đề này nữa, nhưng cơn ấm ức đã chất chứa trong lòng bao năm, nếu không nói ra thì khó mà chịu được.

“Cậu có thể cảm thấy không có bạn gái cũng không có gì là đáng tiếc, cậu có thể cảm thấy mất hết tiếng tăm cũng không có gì là đáng tiếc. Còn tôi thì sao? Bị gán ghép thành một đôi với cậu như vậy, tôi thấy oan ức quá đi!” Giọng của anh bất giác lớn hơn, thu hút sự chú ý của rất nhiều người bên cạnh, tất cả đều nhìn hai người bằng ánh mắt kỳ quái.

Lâm Tử Thần tức tối, trừng mắt nhìn Chân Lãng, nói nhỏ hơn: “Khi đó cậu có thể giải thích rằng đó chỉ là hiểu lầm, thậm chí có thể không giải thích, nhưng cậu đã có phản ứng gì nào? Không ngờ cậu lại nói là “ừ”, là “ừ”!”

“Ừ.” Vẫn là câu trả lời đầy vẻ hờ hững ấy, Chân Lãng hơi cau mày. “Hôm nay cậu đến tìm tôi chỉ để nhắc lại nỗi uất ức tám năm trước đó sao?”

Đột nhiên tỉnh táo trở lại, anh chàng đẹp trai vốn sắp nổi điên sau nháy mắt đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày: “Giáo sư có mở một bệnh viện thẩm mỹ, hy vọng khi rảnh rỗi chúng ta có thể tới đó giúp đỡ, tôi đến để hỏi ý kiến của cậu.”

“Bệnh viện thẩm mỹ?” Chân Lãng cau mày lại, trầm ngâm nói. “Tôi là bác sĩ khoa Phẫu thuật lồng ngực.”

“Nhưng cậu đã lấy được chứng chỉ rồi…” Lâm Tử Thần vạch trần ngay cái cớ của Chân Lãng, không chút nể nang. “Giáo sư là thầy hướng dẫn của chúng ta, về tình về lý đều không tiện từ chối.”

Chân Lãng khẽ mỉm cười: “Không phải cậu đã quyết định rồi sao? Vậy thì còn hỏi tôi làm gì nữa. Việc này cứ gọi điện thông báo là được, sao còn phải hẹn gặp ở đây chứ?”

Lâm Tử Thần bực mình, trợn mắt nói: “Đã hai tháng nay không gặp cậu rồi, cứ coi như là tôi nhớ cậu đi.”

Vô số ánh mắt kỳ quái lại một lần nữa đổ dồn về phía họ. Lâm Tử Thần đột nhiên ngớ ra, đứng bật dậy, cúp đuôi chạy mất, dáng vẻ vô cùng thảm hại.

 

Advertisements

Oan gia 1.5

Một gã đàn ông mồ hôi đầm đìa ngồi trên xe lăn được y tá đẩy đi như bay, nắm đấm vẫn giơ cao không dám buông xuống. Khi chiếc xe lăn lao vùn vụt vào trong thang máy, một chú nhóc đang mút ngón tay gần đó liền kéo áo mẹ, nói với giọng hết sức dễ thương: “Mẹ ơi, nhìn kìa, siêu nhân…”

“Y tá…” Sau khi những cuộc kiểm tra, chụp chiếu kết thúc, xác nhận tính mạng của mình không có vấn đề gì, gã đàn ông đó mới dám buông cánh tay đã cứng đờ, mất hết cảm giác xuống, giũ nhẹ chiếc áo đã ướt đầm, hỏi: “Cho tôi hỏi một chút nhé, ở đây có phải có một bác sĩ tên là Chân Lãng không?”

“Bác sĩ Chân ư?” Cô y tá chớp chớp hai hàng mi chân ruồi. “Anh muốn nói tới bác sĩ Chân đã kiểm tra cho anh lúc đầu phải không?”

“Là người đó á?” Gã đàn ông mở tập giấy dày cộp trong tay, cuối cùng đã tìm thấy hai chữ rồng bay phượng múa ở khung đề nghị các hạng mục kiểm tra, lặng lẽ móc chiếc ví gần như chỉ còn lại cái vỏ ngoài, nhẹ nhàng hít vào một hơi, thở dài than vãn: “Nếu hai người bọn họ mà bắt tay hợp tác với nhau, một kẻ đánh người, một kẻ cứu người, thế thì thật đúng là còn hiểm độc hơn cả Hoàng Thế Nhân[1], rõ là một tuồng cướp bóc…”

Mà lúc này cái kẻ còn hiểm độc hơn cả Hoàng Thế Nhân đó đang đứng bên cạnh cửa sổ phòng làm việc, trong ánh mắt ẩn hiện nét cười vui vẻ.

Phía bên kia con đường, một người bước thoăn thoắt ra ngoài cửa tiệm chụp hình, chỉ bước chân đã đi qua được dòng xe đông đúc, một tay bám vào hàng rào phân cách, nhẹ nhàng nhảy qua, bước vài bước tới cổng bệnh viện, sau đó biến mất.

“Bác sĩ Chân!” Tiếng gõ cửa vọng vào.

Khuôn mặt được trang điểm tinh tế, nụ cười nhã nhặn, mái tóc dài buông xõa qua vai, trên người không chỗ nào không phải là hàng hiệu, lúc này trông Vương Thiếu Hoàn trưởng thành và quyến rũ hơn: “Hai ngày nữa ông nội tôi sẽ mở tiệc tại nhà để chúc mừng việc sức khỏe hồi phục, hy vọng bác sĩ Chân có thể nể mặt tới tham dự!”

Cô nói chuyện một cách lễ độ, cố che giấu vẻ thích thú trong mắt mình, chờ đợi phản ứng của Chân Lãng. Cô nhìn thấy trên bờ môi đầy sức hấp dẫn kia xuất hiện một nụ cười nhạt, rồi rạng rỡ hơn. Cô biết mà, không có ai là không muốn kết giao với một gia đình quyền thế như nhà cô, cũng không có ai lại từ chối lời mời của cô.

Chân Lãng còn chưa kịp lên tiếng thì từ phía sau cô đột nhiên truyền tới một lực đẩy lớn, khiến cơ thể cô bị ép sát vào cánh cửa vừa mở ra, hai khối tròn tròn đẫy đà trước ngực lập tức từ đồi núi nhấp nhô biến thành ti vi màn hình phẳng.

“Này!” Một bàn tay đập mạnh xuống chiếc bàn trước mặt Chân Lãng khiến mọi thứ trên bàn đều nảy lên, kế đó là một giọng nói khàn khàn không hề có vẻ khách sáo chút nào: “Tối nay anh đến chỗ tôi hay là tôi đến chỗ anh?”

Cặp mắt kính được đẩy lên một chút, Chân Lãng điềm nhiên trả lời: “Nhà tôi lớn hơn một chút, đến nhà tôi đi!”

“Được!” Giả Thược nắm chặt tay, đôi mắt to tròn lấp lánh. Ngoảnh đầu lại, nhìn thấy các cô y tá đứng chen chúc ngoài cửa, còn có cô gái đáng thương mặt dính chặt vào cánh cửa, bây giờ vẫn chưa thể gỡ ra, cô đột nhiên hé môi, nở một nụ cười vô cùng mờ ám, đặt ngón tay lên môi, ném về phía Chân Lãng một nụ hôn gió: “Tối nay anh nhớ rửa chỗ ấy cho sạch sẽ rồi chờ tôi đấy nhé!”

Những tiếng hít hà đầy vẻ kinh ngạc đồng loạt vang lên, nhưng nụ cười bên khóe môi Chân Lãng thì chưa bao giờ tắt: “Đúng rồi, hôm nay nghe giọng cô rất gợi cảm, kêu lên ắt hẳn không tệ đâu.”

 

Những tiếng hít hà lại vang lên. Giả Thược ném về phía các cô y tá một nụ hôn gió, rồi liếc mắt đưa tình vẻ cợt nhả, nỗi phiền muộn, bực dọc trong ngày cuối cùng đã hoàn toàn tan biến.

 

* * *

 

Tay phải xách chiếc túi đựng một lốc bia và rất nhiều loại đồ ăn vặt, sau lưng vác một cái bọc lớn, móc chìa khóa vào ngón trỏ bên tay trái, quay vòng vòng, ngâm nga một khúc hát vu vơ, Giả Thược nhởn nha bước đi vẻ vô cùng đắc chí.

Khu nhà ở cao cấp đúng là tốt thật, gấp bao nhiêu lần chỗ ở tồi tàn, rách nát của cô. Ở đây, nửa đêm không có tiếng kêu gào, rên rít, cũng không có tiếng hò hét, chửi mắng ồn ào, trong không khí phảng phất mùi cây cỏ, ánh đèn đủ sáng, không chói mắt, soi rọi con đường lát đá cuội.

Trước khi đến đây cô đã mất công chạy qua bãi đỗ xe xem xét kỹ càng một lượt. Tại vị trí đỗ xe cố định, không nhìn thấy xe của gã đó đâu. Do đó, tâm trạng cô mới vui vẻ như vậy.

Chẳng ai ngờ được ông bố năm xưa chỉ làm ăn nhỏ lẻ của Chân Lãng lại phát đạt nhanh đến thế, tốc độ giàu lên thậm chí không thua gì mức độ tăng giá của nhà đất. Vì thế mới xuất hiện tình trạng đối lập rõ nét hiện giờ, hai người bọn họ một người thì ở trong khu nhà cao cấp, một người thì ở tại khu ổ chuột dành cho người nghèo.

Có điều, bất kể thế nào cô cũng không chịu thừa nhận điều này. Từ nhỏ đến lớn bọn họ đều học chung một lớp, so kè với nhau từ thời tiểu học, trung học cơ sở rồi trung học phổ thông, sau đó chẳng hiểu sao lại học cùng một trường đại học. Bất hạnh thay, cả hai đều không muốn về quê, quyết phấn đấu ở lại thành phố xa xôi này. Năm đó, để tiện cho cuộc sống của họ, cha của Chân Lãng đã mua căn hộ này, nói là để họ ở cùng nhau, chăm sóc cho nhau, như thế người lớn cũng yên tâm hơn một chút.

Chiếc thang máy không ngừng lên cao. Giả Thược thở dài một hơi, buồn bực ngẩng đầu, trợn mắt.

Quen biết gã đó lâu như vậy, hai người chưa từng nói được một câu tốt đẹp về nhau, tại sao cha mẹ hai nhà lại bắt bọn họ phải chăm lo cho nhau chứ? Chẳng lẽ không sợ bọn họ ở cùng nhau chưa đến ba ngày thì một người đã tức đến nổ phổi, người còn lại thì bị đánh cho bẹp gí hay sao?

Đã hơn hai mươi năm rồi, tại sao cha mẹ hai nhà còn chưa chịu hiểu mọi chuyện cơ chứ? Hơn nữa, bọn họ đều đã trưởng thành. Những người trưởng thành hơn hai mươi tuổi, cho dù thật sự không ghét bỏ gì nhau, nhưng chẳng lẽ mấy ông bố bà mẹ đó lại không có suy nghĩ gì về chuyện nam nữ ở chung hay sao?

Từ lúc cô còn là một đứa trẻ ngây thơ, cho tới lúc là một thiếu nữ e ấp, sau đó tới tuổi trường thành, trong ký ức đều có bóng dáng của một kẻ phá đám bay qua, đeo bám lấy cô chẳng khác gì ma quỷ. Cô chẳng qua chỉ thơm hắn một cái, bóp hắn một chút, có cần phải đeo bám cô như thế hay không?

Cô căm ghét hắn, coi khinh hắn, thù hận hắn. Mỗi lần tâm trạng không được tốt, chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt hắn, cô lại muốn chạy ngay đến tòa nhà phía đối diện tẩn cho hắn một trận. Chỉ có những lúc ở trước mặt cha mẹ mình và cha mẹ Chân Lãng, cô không mới dám nổi điên.

Nghĩ đến mẹ, người có thể cầm theo cây xẻng nấu ăn đuổi theo, chạy vòng quanh khu nhà tập thể hơn mười vòng mà vẫn không chịu bỏ cuộc, Giả Thược không kìm được, khẽ rùng mình, cảm thấy gáy lạnh buốt từng cơn.

Nhưng nếu xét về khả năng đánh bại kẻ địch mà không cần dùng đến vũ lực, mẹ của Chân Lãng vẫn là giỏi nhất. Nghe nói cô Chân bị bệnh tim bẩm sinh, khi sinh Chân Lãng thiếu chút nữa đã không qua khỏi, được cả nhà họ Chân nâng niu như vật báu quốc gia. Ngay đến việc Chân Lãng cố gắng đạt được thành tựu như hiện giờ trong ngành y cũng là do sự chỉ đạo của cha, mục đích chính là để chăm sóc cho cơ thể của vật báu quốc gia trong nhà.

Với một cơ thể yếu ớt như vậy, cô Chân không thể chịu được những cơn xúc động hay sợ hãi quá mạnh. Giả Thược thà bị mẹ đánh đến toét mông chứ cũng không muốn làm cô Chân giận dữ hay đau lòng chút nào.

Đã thế, cô Chân lại như được tạo ra từ nước vậy, hai mắt chẳng khác gì hai miếng bọt biển, chỉ cần tác động nhẹ một chút thôi là nước mắt sẽ chảy thành hàng. Từ nhỏ, Giả Thược đã hiểu được một chân lý, nếu có ai làm cô Chân đau lòng, nhất định sẽ bị ba người lớn lần lượt dạy dỗ bằng roi vọt, kế đó phải ở trong nhà, đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm một tháng, còn bị trừ tiền tiêu vặt, không được tham gia bất cứ hoạt động vui chơi nào.

Những quá khứ thảm thương hồi nhỏ khiến cô và Chân Lãng dù có ghét nhau thế nào cũng không dám biểu hiện ra mặt, cũng không dám bắt đối phương không được đến gần mình, bởi có ai lại muốn tự hại mình bao giờ. Nhưng cũng vì thế mà quan hệ giữa hai người mới trở nên kỳ lạ như bây giờ.


[1] . Một nhân vật hư cấu của điện ảnh Trung Quốc, được dùng để chỉ những kẻ lòng dạ xấu xa, chuyên lừa gạt, bóc lột người khác.