Oan gia 1.4

Chân Lãng đi vào phòng khám, khẽ gật đầu với ông lão đang được kiểm tra sức khỏe trong phòng, lên tiếng hỏi: “Ông Vương, ông đến khám lại ạ? Gần đây ông có chỗ nào không khỏe không?”

“Không, tất cả đều rất ổn.” Ông lão vẫy vẫy cánh tay, tươi cười nói: “Ai cũng công nhận cậu là bác sĩ mổ chính của khoa Phẫu thuật lồng ngực hàng đầu cả nước hiện nay, tôi mời cậu đúng là không nhầm chút nào. Tôi nghe nói trong quá trình phẫu thuật còn xảy ra sự cố bất ngờ, nếu không nhờ có cậu bình tĩnh xử lý thì e là cái mạng già này đã chẳng còn nữa rồi, tuổi còn trẻ mà đã có được bản lĩnh như vậy, thật giỏi quá…”

Chân Lãng mỉm cười đáp: “Đều là y tá nói quá lên thôi, không nguy hiểm đến vậy đâu.”

Ông lão nhìn Chân Lãng, ánh mắt thể hiện sự khen ngợi: “Tốt, không kiêu ngạo, không nóng nảy, rất có phong độ! Những người khác đều không dám làm phẫu thuật ghép phổi cho người có tuổi như tôi, trả bao nhiêu tiền cũng không được, chỉ có cậu là đủ can đảm thôi.”

Chân Lãng ngồi hàn huyên với ông lão, thái độ đúng mực, nhưng đây chỉ là vì chức trách của một bác sĩ mà thôi.

Ông Vương khẽ vỗ nhẹ vào tay cô gái đang đứng bên cạnh đỡ mình, nói: “Thiếu Hoàn, đây là bác sĩ Chân, nếu không có cậu ấy, ông của cháu đã chẳng còn sống mà đợi cháu về nữa rồi.”

Vương Thiếu Hoàn giậm chân một cái, làm bộ giận dỗi, trách móc: “Ông… ông đừng nói như vậy! Ông nhất định sống đến một trăm hai mươi tuổi.”

Ông Vương cười hà hà nói: “Bác sĩ Chân đừng cười nhé, đứa cháu gái này của tôi vừa từ nước ngoài về, đã lâu rồi chưa được gặp tôi, nó hay vậy lắm.”

“Dạ vâng!” Chân Lãng đang ngồi lật xem các mục cần kiểm tra, khách sáo trả lời.

“Bác sĩ Chân!” Vương Thiếu Hoàn đi tới trước mặt anh, hỏi: “Sức khỏe của ông nội tôi hồi phục thế nào rồi?”

Chân Lãng ngẩng lên, thấy cô gái khoanh tay trước ngực, còn xách theo một chiếc túi nhỏ, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười hết sức đáng yêu. Cô tiến lại phía anh, mái tóc uốn rủ xuống, trông hệt như một cô búp bê xinh đẹp.

Anh chỉ liếc nhìn, rồi lại cúi đầu, chậm rãi trả lời: “Cũng khá hơn rồi, có điều không được để ông nội cô làm việc vất vả nữa, tốt nhất là tìm một nơi không khí trong lành để ông tĩnh dưỡng một thời gian.”

Ông Vương gật đầu, mỉm cười. Vương Thiếu Hoàn định nói gì đó, ngoài cửa chợt vang lên một tràng thô lỗ, xen lẫn tiếng rên rỉ: “Con đĩ hèn hạ kia, nhất định ông sẽ không tha cho mày đâu!” Sau tràng rủa xả, gã đàn ông đó lại gào lên: “Bác sĩ đâu, sao bác sĩ còn chưa tới? Tưởng ông không có tiền phải không?”

Chân Lãng tỏ vẻ áy náy, xin lỗi ông lão một tiếng, rồi bước ra ngoài.

Người đàn ông nằm trên chiếc cáng đang ôm ngực, chửi mắng liên hồi khiến cho mấy cô y tá sợ hãi tránh xa. Gã đó hít sâu một hơi, chuẩn bị kêu gào lớn hơn thì bên cạnh chợt có một bàn tay đưa tới, ấn thẳng xuống chỗ đau trên ngực gã.

“Ối!” Một nắm đấm dội tới, bị người ta nhẹ nhàng gạt qua một bên. Trên cặp mắt kính gọng vàng lóe lên một tia sáng kỳ dị, ánh mắt đằng sau cặp mắt kính nhìn gã đàn ông đó bằng vẻ hết sức lạnh lùng.

“Mày làm gì đấy?” Gã đàn ông đó nổi điên, đứng bật dậy. “Ông đây bị mày ấn gãy cả xương rồi, muốn ăn đòn phải không?”

Cho dù gã không đánh lại cái ả bạo lực kia, nhưng giải quyết cái tên ốm yếu trói gà không chặt này hẳn là không thành vấn đề.

“Nếu xương sườn của anh bị gãy, phần xương gãy rất có khả năng sẽ đâm vào phổi của anh, như thế anh sẽ không sống được quá nửa tiếng. Còn nếu phần xương gãy đâm vào động mạch của anh, anh sẽ không sống được quá mười lăm phút. Và nếu phần xương gãy đâm vào tim anh, anh sẽ không sống được quá một phút.” Chân Lãng đưa tay, nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ đeo tay. “Nếu muốn chết thì hãy cử động nhiều một chút, tôi sẽ tính thời gian cho anh.”

Nắm đấm dừng lại giữa không trung, gã đàn ông đơ ra hệt như bức tượng được tạc từ gỗ, sắc mặt từ đỏ chuyển sang xanh, từ xanh chuyển thành tím, cuối cùng trắng bệch: “Tôi… tôi…”

“Còn nữa…” Khóe miệng Chân Lãng hơi nhếch lên, thoáng mỉm cười. “Tôi là bác sĩ, anh đuổi tôi đi tức là từ chối điều trị, do đó bệnh viện không cần chịu trách nhiệm về vấn đề kéo dài thời gian, làm lỡ việc điều trị. Anh nhớ gọi điện nói với người nhà một tiếng, kẻo sau này kiện cáo ra tòa bị thua thì tốn kém lắm.”

Tay gã cũng cứng đờ, như không thể co lại được: “Tôi… tôi nên làm thế nào đây?”

Phía sau cặp mắt kính có một tia sáng lóe lên, Chân Lãng từ tốn nói: “Qua biểu hiện vừa rồi của anh khi hò hét, rất có thể anh thật sự đã gãy xương, có điều việc này cần phải kiểm tra kỹ càng hơn mới biết được.”

Khuôn mặt thô kệch ấy như sắp khóc đến nơi, gã đàn ông lắp bắp hỏi: “Kiểm… kiểm tra cái gì?”

“Việc này do anh quyết định thôi.” Chân Lãng liếc nhìn nắm đấm vẫn đang giơ cao đó, tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc. “Nếu xương sườn thứ nhất hoặc thứ hai của anh bị gãy, xương quai xanh và xương bả vai rất có thể cũng sẽ gãy theo, phần xương gãy có khả năng đâm còn vào các cơ quan nội tạng hay mạch máu lớn trong lồng ngực gây ra tổn thương, ví dụ như làm rách phế quản, tổn thương trái tim hoặc não. Nếu là phần xương sườn phía dưới bị gãy, vậy thì có khả năng gây tổn thương cho các cơ quan nội tạng vùng bụng, đặc biệt là gan, lá lách, thậm chí cả thận. Anh nên hết sức cẩn thận, kẻo lại làm gãy cả xương sống và xương chậu, tốt nhất là đừng cử động đậy, nếu không các mảnh xương vụn có thể sẽ đâm vào đâu đó.”

“Anh… anh đừng nói nữa…” Nắm đấm ở giữa không trung kia không ngừng run lẩy bẩy. “Tôi kiểm tra, tôi kiểm tra hết, anh viết phiếu kiểm tra cho tôi đi!”

“Vậy anh hãy đi chụp X-quang trước, sau đó chụp cắt lớp não bộ, rồi siêu âm, chụp cộng hưởng từ. Để đề phòng tình huống không hay, nên xét nghiệm máu nữa!”

Đang là tháng Tư, thời tiết không lạnh không nóng, nhưng chiếc áo mỏng duy nhất trên cơ thể người nào đó lại ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi chảy dọc xuống hai gò má, sắc mặt trắng bệch chẳng còn giọt máu nào: “Tại sao lại phải xét nghiệm máu chứ?”

“Tôi sợ anh đã xuất hiện hiện tượng chảy máu trong, nhỡ đến lúc làm phẫu thuật mà lại phải xét nghiệm máu thì không còn kịp nữa, chẳng bằng bây giờ đi xét nghiệm luôn, khi cứu mạng anh cũng nhanh hơn một chút.”

“Được, vậy tôi đi ngay…”

Oan gia 1.3

“Bác sĩ Chân!” Cô y tá xinh đẹp đứng cạnh cửa, chớp chớp đôi hàng lông mi trông hệt như những chiếc chân ruồi không biết đã được bôi mấy lớp mascara, nói: “Ông Vương tới khám lại, nói là nhất định phải gặp anh một lần.”

Người ngồi sau chiếc bàn làm việc khẽ cử động, rồi ngước đôi mắt đang tập trung vào cuốn bệnh án lên nhìn.

Trên khuôn mặt anh là cặp mắt kính gọng vàng được đỡ bởi sống mũi cao, thẳng tắp, nét mặt lạnh đầy vẻ nghiêm túc và cẩn trọng. Chiếc áo blouse trắng trên người hoàn toàn không có vẻ thùng thình và xộc xệch như người khác, ngược lại còn làm tôn lên vẻ nho nhã, hết sức vững vàng. Những ngón tay dài mảnh khảnh đang cầm cuốn bệnh án, ánh nắng chiếu xuống chiếc bàn, sắc vàng tỏa lên người anh.

“Được.” Anh khẽ gật đầu, ánh nắng thoáng lóe lên trên cặp mắt kính của anh. “Tôi sẽ qua đó ngay.”

Giọng anh thật ấm áp và trong trẻo, hệt như ánh mặt trời chiếu qua ô cửa chớp lúc này, nhàn nhạt mà dịu nhẹ. Cô y tá đang ôm một xấp bệnh án, ngẩn ngơ nhìn vị bác sĩ vừa đứng dậy, trong mắt tràn ngập vẻ say đắm.

Chân Lãng ngẩng lên, phát hiện cô y tá vẫn đứng bên cửa, hơi nhướng mày hỏi: “Còn chuyện gì nữa sao?”

“Dạ…” Khuôn mặt xinh đẹp của cô y tá lập tức ửng hồng. “Em… em… em muốn hỏi một chút, bác sĩ Chân có muốn ăn chút gì không? Ông Vương mang rất nhiều quà đến, em lấy cho anh một ít nhé?”

Khóe miệng thoáng qua một nụ cười nhã nhặn, anh khẽ gật đầu nói: “Được, làm phiền cô rồi.”

Cô y tá xoay người lại rồi chạy đi thật nhanh. Vị bác sĩ kia bỏ chiếc kính không độ xuống bàn, cặp mắt hơi xếch tuyệt đẹp lộ ra, trông không còn vẻ điềm tĩnh như trước nữa, thay vào đó là một nụ cười tươi rạng rỡ cùng cặp mắt đào hoa hấp dẫn vô cùng.

Ngón tay anh nhẹ nhàng ấn xuống, mở ô cửa chớp, nhìn về phía mặt đường đối diện. Một vị trí tốt ở tầng năm giúp anh có thể dễ dàng quan sát mọi phong cảnh ở phía bên đó. Tại đó có quán cà phê có không khí tốt nhất thành phố, có tiệm cơm Tây phục vụ tốt nhất thành phố, còn có… tiệm chụp hình dành cho phụ nữ nổi tiếng khắp thành phố.

Xe cứu thương dừng lại bên ngoài tiệm chụp hình, chẳng bao lâu sau đã phát ra tiếng còi hụ chói tai, chạy về phía cổng lớn của bệnh viện. Nụ cười bên khóe miệng anh trở nên đầy ý vị, cặp mắt cũng nheo lại như đang suy ngẫm điều gì.

Không biết gã xui xẻo nào vừa dính đòn oan nữa đây?

Đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tường, vẫn còn sớm, không biết người đó có thể nhịn được đến bao giờ nhỉ? Anh thầm nghĩ ngợi. Vừa hôm qua, anh nhận được điện thoại của mẹ, thông báo việc cô Giả chuẩn bị tới thăm hai người. Nếu không có gì bất ngờ, sớm muộn gì hôm nay cái thùng thuốc súng đó cũng sẽ xuất hiện trong phòng làm việc của anh.

Anh đưa tay cầm chiếc kính trên mặt bàn, đưa qua đưa lại giữa mấy ngón tay, khóe miệng ẩn hiện một nụ cười dịu dàng, dáng vẻ đó khiến cô y tá vừa bưng chiếc bánh ga tô trở lại liền ngây người.

“Bác… bác sĩ Chân…” Cô y tá thiếu chút nữa đã cắn phải lưỡi, hoàn toàn không dám tin vào đôi mắt mình lúc này nữa.

Chiếc kính được đeo trở lại, vị bác sĩ có phong cách điềm tĩnh, vững vàng kia cũng đã quay về. Anh đón lấy chiếc bánh ga tô từ trong tay cô y tá, mỉm cười một cách lễ độ: “Để lát nữa tôi ăn, giờ tôi đi gặp ông Vương một chút xem tình hình thế nào.”

Mùi nước hoa thoảng trong không khí, bóng người cao lớn kia sau nháy mắt đã đi ra khỏi phòng, chỉ còn lại cô y tá ngẩn ngơ đứng đó, không ngừng chớp chớp hai hàng chân ruồi, ánh mắt ngợp vẻ đắm say.

Nụ cười vừa nãy, nét mặt vừa nãy thật sự là của bác sĩ Chân ư? Đó đúng là bác sĩ Chân thường ngày luôn hết sức nghiêm túc, nói năng khách sáo, đúng mực ư? Chắc chắn là cô nhìn nhầm rồi, chắc chắn là như thế.

“Có điều, trước tiên anh phải trả cho tôi hai ngàn đồng tiền chiếc bàn, một trăm đồng tiền đền bù tổn thất tinh thần, hai trăm đồng tiền quét dọn, ngoài ra, còn có bốn hào tiền điện thoại nữa.” Nụ cười của cô càng rạng rỡ, ngón tay bấm máy tính nhoay nhoáy, sau đó đưa chiếc máy tính tới trước mặt gã đàn ông nọ: “Tổng cộng là hai ngàn ba trăm đồng bốn hào, coi như là hai ngàn ba trăm mười đồng.”

“Tại sao tôi lại phải trả tiền?” Gã đàn ông đó vẫn ôm bụng, hỏi với giọng yếu ớt: “Rõ ràng là nhân viên của cô đánh tôi, đồ cũng là do hắn làm vỡ.”

“Không trả phải không?” Phương Thanh Quỳ nhặt một chiếc ghế lên, nhẹ nhàng phủi lớp bụi, rồi đặt nó xuống, ngồi rung đùi đối diện với gã đàn ông: “Anh không trả cũng được thôi, cùng lắm thì tôi sẽ truyền tin tức này ra ngoài. Một gã đàn ông cao to như anh mà bị một cô gái đấm cho một cú đã gục luôn, đến mức phải gọi cả xe cứu thương. Trông bộ dạng anh thì chắc cũng là người lăn lộn ngoài xã hội, thử nghĩ xem, nếu tin tức này mà truyền ra ngoài…”

Cô không nói tiếp, nháy nháy mắt với gã.

Còn gã đàn ông đang nằm trên đất lúc này đã ngây người: “Cô… cô nói cái gì?… Giả… Giả…”

“Ngay đến việc Giả Thược là một cô gái mà anh cũng không biết, đã dám đến đây gây sự rồi?” Cô gí nhẹ ngón tay lên cái trán nhẵn bóng của gã đàn ông. “Những việc ẩu đả kiểu này chỗ tôi cứ một, hai tháng lại xảy ra một lần. Mà anh đến gây sự vào đúng lúc tâm trạng cô ấy tồi tệ nhất. Đáng đời!”

Khuôn mặt gã đàn ông càng tỏ ra đau khổ: “Không ngờ cô ta lại là con gái. Loại con gái dữ dằn như vậy sao không vào đội tuyển quốc gia đi chứ? Để ở ngoài gây hại cho xã hội thế này là không đúng đâu.”

Phương Thanh Quỳ chống cắm, nhìn ra ngoài cửa, sau khi chắc chắn không nhìn thấy bóng dáng người nào đó nữa, mới hạ thấp giọng nói: “Bởi vì khi đội tuyển quốc gia lựa chọn thành viên, cô ấy đã bị một gã đàn ông lừa gạt, do đó mới bỏ lỡ cơ hội.”

Trán gã đàn ông nọ lập tức lấm tấm mồ hôi, miệng mở to hết cỡ, không cách nào ngậm lại được, một lúc sau mới phun ra một câu: “Gã đàn ông đó vẫn còn sống chứ?”

Phương Thanh Quỳ gật đầu thật mạnh: “Vẫn sống, hơn nữa sống rất tốt, rất khỏe mạnh là đằng khác.”

Tiếng còi xe cứu thương từ đằng xa vọng tới, mấy vị bác sĩ mặt mày hờ hững mang theo chiếc cáng đi tới bên cạnh gã đàn ông, khiêng anh ta lên xe. Anh ta vẫn nắm chặt tay Phương Thanh Quỳ không nỡ buông: “Nói cho tôi biết đi, gã đó là ai vậy, tôi muốn bái hắn làm sư phụ.”

Phương Thanh Quỳ đưa mắt nhìn theo gã đàn ông được khiêng đi bằng cáng, nhẹ nhàng vẫy vẫy tay, rồi lại nhìn qua phía bệnh viện xa hoa ngay đối diện tiệm ảnh, nói chân thành: “Anh yên tâm, anh sắp được gặp người đó rồi, nhớ kỹ nhé, tên anh ta là Chân Lãng.”