Tổn thương – Trích đoạn 15

Leo núi thế này mới thấy rõ thời tiết đã chuyển nóng, leo chưa được nửa giờ mà Tô Cẩn đã không chịu được, cứ đòi nghỉ.

“Lại đứng nghỉ à. Mọi người quay lại rồi mà chúng ta vẫn chưa lên đến nơi.” Nhan Bác chau mày nói.

Rõ ràng, bọn họ đã bị rớt lại sau cùng rồi, đằng trước đằng sau đều không thấy ai quen cả.

Tô Cẩn kéo anh cười cười. “Hay là bọn mình không về nữa, ở lại đây, đồng hành cùng núi, bầu bạn cùng sông, thật nên thơ!”

Nhan Bác cầm áo hộ cô, tiếp tục hướng về phía trước. “Đợi em ở lại, em sẽ thấy cách nghĩ này không thực tế chút nào. Không có thực phẩm, không có phương tiện giao thông công cộng, bị bệnh cũng chẳng mua được thuốc…”

Tô Cẩn trề môi, giận dỗi nói với anh: “Anh thật chẳng có chút lãng mạn gì cả.”

Nói xong, cô liền bước nhanh về phía trước, giật lấy chiếc áo trên tay anh, rồi rảo bước.

Nhan Bác đứng ngây ra hồi lâu, thế giới của anh và cô rốt cuộc khác nhau một trời một vực. Cô tin tưởng, anh lại cứ không tin, nhưng tại sao anh ngày càng không đành lòng nhìn thấy cô thất vọng? Tại sao càng ngày càng dao động, càng ngày càng tin vào những gì cô tin tưởng?

Anh vội đuổi theo cô, cố gắng giải thích: “Anh chỉ nói đùa thôi, ở đây quả thực rất đẹp, hiếm khi mới đến được đây, em đừng giận nữa…”

Tô Cẩn bỗng dừng lại, quay người, sau đó trịnh trọng nói: “Em không giận, em chỉ hy vọng anh đừng lúc nào cũng tiến lên phía trước, em sợ em sẽ không đuổi kịp anh, càng sợ anh sẽ bỏ lỡ những phong cảnh đẹp trên đường. Trên thế gian này, những gì đẹp nhất, tốt nhất, em đều hy vọng có thể cùng anh tận hưởng. Nhưng không phải chỉ có thế, dù đau khổ em cũng muốn chia sẻ cùng anh, có thể cùng anh đi hết con đường núi càng lúc càng khó khăn này. Nếu bên cạnh anh không có một người bầu bạn thì cho dù anh có leo được lên đỉnh núi cũng có nghĩa lý gì? Anh chắc chắn sẽ cô đơn, sẽ buồn chán, em không nhẫn tâm để anh lại một mình. Em muốn ở bên anh, chúng ta cùng nhau leo tới đỉnh núi và ngắm nhìn thế giới. Nhưng em hy vọng thỉnh thoảng anh có thể dừng lại, nhìn ngắm cảnh đẹp bên đường. Có thể đó là điều anh không muốn, nhưng biết đâu, sẽ thấy nó đẹp hơn?”

Giọng của cô rất nghiêm túc và chân thành.

Trên thế gian này, có một người sẵn sàng không so đo thiệt hơn đi cùng anh trên con đường dài không biết đâu là điểm dừng, có một người sẽ rất đau lòng nếu thấy anh cô đơn, buồn chán, có một người cứ thế yêu anh, khiến anh không cách nào giải thích được…

Nhan Bác đã bị lay động và cũng cảm động vô cùng.

Thì ra đây chính là tình yêu, tình yêu giữa Tô Cẩn và Nhan Bác.

Nhan Bác đột nhiên thấy tâm hồn thoải mái, cởi mở. Anh từ từ giơ tay, cười rạng rỡ nói: “Vậy chúng ta cùng từ từ đi, tiếp tục đi, được không?”

Tô Cẩn cũng mỉm cười, đặt bàn tay phải vào lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng trả lời: “Vâng.”

Con đường phía trước thật dài, nhưng không đi đến cuối cùng, sao có thể biết được sẽ kiên trì đến đâu?

 

Tổn thương – Trích đoạn 14

Vì lịch trình dày đặc, nên buổi tối trở về nhà khách, ai nấy đều mệt lả, nhưng vẫn không muốn giải tán.

Tô Cẩn hào hứng lấy trong ba lô ra một bộ bài, nói: “Tối ngủ không được thì qua tìm mình chơi bài nhé!” Ăn cơm, tắm rửa xong, quả nhiên có mấy nam sinh qua tìm cô mượn bộ bài. Tô Cẩn giữ lại một bộ đưa cho Nhan Bác. “Đầu To chẳng có tiến triển gì cả, tối nay phải giúp cậu ấy và Hà Dao, anh chơi với hai người họ trước đi, em nghỉ một lát rồi qua.”

Nhan Bác thấy Tô Cẩn rõ chán, tự nhiên lại đi làm bà mối. Hơn nữa, một mình cô làm đã đành, lại còn kéo cả anh vào nữa, đây chẳng phải là chuyện nực cười sao?

Nhưng lại một lần nữa anh bị cô làm cho rối tung cả lên.

Ba người chơi đã lâu mà vẫn chưa thấy Tô Cẩn sang, Hà Dao không kiên nhẫn được nữa, nói: “Có chuyện gì thế nhỉ? Người hăng hái nhất là cô ấy, thế mà đến giờ vẫn không thấy đâu!”

Nhan Bác giơ quân bài trên tay lên, nói: “Có thể cô ấy đã ngủ rồi, hai người có muốn đi nghỉ không? Ngày mai còn phải leo núi nữa đấy.”

Hà Dao không nói gì, Đầu To đương nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội này, vội vàng nói: “Vẫn sớm mà, bài của em đang đẹp, chơi tiếp đi!”

Lúc này, không biết đã bao lâu rồi, lâu đến mức Nhan Bác muốn chạy đi mà túm lấy cổ Tô Cẩn, tra hỏi cô tại sao lại giao cho anh cái việc không đâu này?

Cuối cùng, đến khi Hà Dao ngáp ngắn ngáp dài, cuộc chơi mới dừng lại.

Nhan Bác do dự nói một câu: “Để mình đi xem Tô Cẩn thế nào.”

Trên ti vi đang chiếu bộ phim truyền hình ăn khách, còn Tô Cẩn cầm chiếc điều khiển, gục đầu ngủ gật.

Nhan Bác nhẹ nhàng đi tới, cẩn thận đỡ cô nằm xuống.

Ngón tay anh chạm vào mái tóc cô, phía bên trong tóc chưa khô hẳn, khiến đầu ngón tay anh thấy mát mát.

Đầu cô hơi cựa quậy trong vòng tay anh, rồi cô tiếp tục ngủ.

Anh ngả người, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

Nụ hôn này hoàn toàn là vô thức, anh chưa kịp nghĩ gì thì đã làm vậy rồi. Anh không kìm nén được tình cảm của mình.

Cuối cùng anh cũng không kiên nhẫn được…

Khi Nhan Bác ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hà Dao đang đứng dựa vào cửa, anh cười cười, cũng chẳng tỏ ra ngại ngùng, chỉ thấp giọng hỏi một câu: “Anh đi lấy cho cô ấy cái chăn, em có cần không?”

Hà Dao cũng chẳng biết mình đã gật đầu hay lắc đầu nữa, chỉ thấy anh đi ra cửa, không lâu sau đã mang chăn về, đưa cho cô một cái, đắp cho Tô Cẩn một cái.

Mọi người đều nói Nhan Bác là do Tô Cẩn càn quấy nên mới ở bên cô, đó có lẽ là do cảm động, cũng có thể do lầm lạc, chứ nhất định không phải là tình yêu.

Nhưng tối nay, Hà Dao nhận thấy rất rõ tình cảm của anh. Tình yêu của anh đối với Tô Cẩn có lẽ đã vượt xa tưởng tượng của mọi người.