Tổn thương – Trích đoạn 13

Nhan Bác cười cười nhìn Tô Cẩn. Tô Cẩn thấy anh đang hướng nhìn về phía mình, vô thức cúi đầu, sợ anh sẽ nhìn thấu tâm tư của cô.

Nhưng dường như cô vẫn cảm thấy nụ cười của anh chứa đầy ẩn ý sâu xa.

Tô Cẩn không dám đối mặt với ánh mắt đó, liền cầm chìa khóa cùng Hà Dao đi tìm phòng.

Tô Cẩn vừa đặt đồ xuống đã thấy Nhan Bác và Đầu To từ ngoài cửa đi qua.

“Đầu To, hai người ở phòng nào?” Tô Cẩn ngượng không dám nói chuyện với Nhan Bác, đành phải hỏi Đầu To.

“Phòng 209, cạnh phòng này.” Đầu To dừng lại trước cửa phòng bọn họ, pha trò nói: “Tiểu sinh có thể vào phòng quý cô nương xem được không?”

Hà Dao để đồ xuống, nói: “Cậu còn lảm nhảm cái gì nữa! Còn không mau vào đi, Tô Cẩn đang mong chờ được cùng Nhan Bác có thế giới riêng dành cho hai người kia kìa.”

Tô Cẩn bị người ta nhìn thấu tâm can thì cười ngượng ngùng, nói: “Đâu có, không phải đâu.”

Không biết bọn họ có nói gì thêm nữa không, cô liền tiến nhanh ra cửa, không quên nói thêm một câu: “Đồ của mình vẫn để chỗ Nhan Bác, mình đi một lát rồi về.”

Nhan Bác rửa tay đi ra, nhìn thấy Tô Cẩn đang ngồi trên giường, anh mỉm cười nói: “Ngồi ngây ra đấy làm gì thế? Ra rửa tay đi!”

Tô Cẩn giơ tay lên, xòe lòng bàn tay ra nhìn nhìn thì thầm: “Em không nỡ rửa, bởi vì trên tay còn mang hương vị của anh.”

Nhan Bác đến bên cô, mỉm cười. “Hương vị gì?”

“Em không biết, dù sao cũng là hương vị của anh.”

Tô Cẩn quay sang nhìn Nhan Bác, anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt chưa bao giờ dịu dàng đến thế.

Khuôn mặt anh gần trong gang tấc, hơi thở cũng càng lúc càng gần.

Cô ngây người, cũng biết anh muốn làm gì, lòng thấp thỏm hồi hộp, có chút bất an, nhưng lại thấy ngọt ngào vô cùng, trái tim đập rộn ràng.

Tô Cẩn bất giác từ từ nhắm mắt lại, nhưng đợi mãi không thấy nụ hôn kia đặt lên môi mình.

Chỉ nghe thấy Nhan Bác bỗng cười hỏi: “Là hương vị này phải không?”

Tô Cẩn đột nhiên mở mắt ra, khuôn mặt nóng bừng, cô vừa tức giận vừa xấu hổ. “Nhan Bác, anh bắt nạt em!”

“Là tại em nghĩ sai đấy chứ.”

Nhan Bác vội vàng đứng dậy, quay lưng về phía cô, giọng có vẻ không ổn lắm. Qua vài giây, anh vẫn sợ không biết mình sẽ làm gì nữa.

Tô Cẩn định thần lại, chạy qua, đứng trước mặt Nhan Bác, nhìn chằm chằm vào mắt anh, nhất định không chịu buông tha. “Nhan Bác, anh không phải là hảo hán Lương Sơn!”

Nhan Bác trốn tránh ánh mắt của cô. “Đừng làm ồn nữa, người ta nghe thấy bây giờ. Mau rửa tay đi, rồi sang gọi bọn họ đi ăn cơm.”

Tô Cẩn không muốn, nhưng cũng không còn cách nào, đành ỉu xìu dẩu môi đi ra.

Nhan Bác quay người đi vào phòng tắm, rửa mặt xong, mới cảm thấy tỉnh táo lại đôi chút.

Không phải anh không biết cô mong đợi điều gì, cũng không phải không muốn gần gũi cô. Anh chỉ sợ mình chìm đắm trong hương vị của cô, sợ mình không thể cho cô một cuộc sống hạnh phúc.

 

Tô Cẩn bước đến cửa bỗng nhiên mỉm cười, hai người suýt chút nữa thì hôn nhau rồi.

Lần này tuy không thành công, nhưng cũng được coi là có chuyển biến rõ rệt. Thành công luôn là một quá trình tiếp cận không ngừng.

 

 

Tổn thương – Trích đoạn 12

Tô Cẩn phải vào viện lần nữa, nhưng không nghiêm trọng lắm, chỉ tiêm hai mũi giảm sốt là đỡ.

Buổi tối, khi đưa Tô Cẩn về ký túc xá, Nhan Bác liên tục dặn dò: “Nhớ trước khi đi ngủ phải uống nước ấm, đắp chăn cẩn thận, đừng để ốm lại nữa nhé!”

Tô Cẩn, hai má ửng hồng, gật gật đầu. Đợi khi về đến ký túc, cô lập tức nhảy lên giường, gọi cho Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu vừa bắt máy đã cảm thấy không bình thường, chỉ nghe tiếng cô cười khúc khích mãi. “Nha đầu đáng ghét kia, cậu mà cười nữa, mình sẽ cúp máy đấy!”

“Ấy đừng đừng, mình nói…” Tô Cẩn trở mình, ngước nhìn trần nhà, cười tươi như hoa. “Mình mới từ bệnh viện về…”

“Nói vào chủ đề chính đi.” Lâm Tiêu nói ngắn gọn,
dứt khoát.

“Anh ấy nói rồi, anh ấy nói: “Sau này nếu có ai hỏi em đã có bạn trai chưa thì không được nói là chưa”.” Tô Cẩn cố bắt chước giọng điệu của anh, nhưng cứ nói thì lại buồn cười, bịt miệng rồi mà cũng không ngăn được.

Lâm Tiêu im lặng một hồi, sau đó bỗng hét lên: “Khao đi, hai người phải khao mình đấy nhé! Cậu nói với Nhan Bác, dám cướp mất cô bạn gái bé nhỏ của mình, phải cho anh ấy phá sản mới được!”

Đến giờ Tô Cẩn vẫn không thể tin cuộc đối thoại giữa mình và Nhan Bác trong bệnh viện là thật. Lúc đó cô đang bị sốt, nên cảm giác mơ mơ hồ hồ, sau khi anh nói câu đó xong, cô còn ngây ngô hỏi lại: “Tại sao?”

Nhưng vẻ mặt anh lúc đó rất nghiêm túc, thái độ cũng chân thành, khẩu khí tự nhiên và tự tin, anh nhìn vào mắt cô nói: “Em còn muốn có mấy bạn trai nữa? Một mình anh vẫn chưa đủ sao?”

Cho đến giờ phút này, cô vẫn thấy mình như còn đang chìm đắm trong cái cảm giác hạnh phúc tột cùng đó.

Giờ định thần lại, cuối cùng cô cũng là bạn gái của Nhan Bác, anh đã thừa nhận điều đó.

Tô Cẩn chưa từng trải chuyện yêu đương, hai từ “tình yêu” với cô là một khái niệm rất mơ hồ. Cô nghĩ, chẳng qua chỉ là cô thích anh và anh thừa nhận là được.

Chỉ cần anh thừa nhận, chứng tỏ tình cảm của anh và của cô là như nhau?

Chưa từng nói: “Anh yêu em” cũng không sao, không có quà tặng cũng chẳng hề gì, chỉ cần từng giây, từng phút được ở bên anh là cô thấy vui và mãn nguyện lắm rồi.

 

Vào học chưa đầy hai tuần, thông tin Tô Cẩn chinh phục được Nhan Bác đã nhanh chóng lan khắp trường. Có người chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng cô, thậm chí có thái độ khinh thị; nhưng cũng có người thật lòng bày tỏ sự ngưỡng mộ trước lòng dũng cảm của cô, chân thành chúc mừng cô.

Điều này đối với Tô Cẩn chẳng có gì quan trọng. Cô chỉ cần biết mình đang làm một việc hạnh phúc nhất đời.

Phần lớn thời gian, Nhan Bác không chủ động đến tìm cô, ngày nào cũng là cô đợi anh tan học, đợi anh ăn cơm, đợi anh học bài. Nhưng thực tế, anh cũng chẳng có cơ hội đi tìm cô, bởi chỉ cần anh ở đâu là cô ở đó.

Nhan Bác có lần hỏi: “Em chẳng lẽ không có việc gì khác để làm sao?”

Cô chẳng ngại ngần cười nói: “Việc gì cũng không quan trọng bằng anh.”

Lúc đầu anh cũng thấy ngượng ngượng, về sau quen dần thì chẳng để ý tới cái kiểu lập luận không có logic của cô nữa.