Tổn thương – Trích đoạn 7

Lâm Tiêu trong phòng bệnh bước ra, nhìn thấy Nhan Bác đang lúng túng đứng đó, không biết có nên vào hay không. Thấy vậy, Lâm Tiêu nghĩ bụng, không chừng nha đầu này lại mèo mù vớ phải cá rán ấy chứ, có chút hy vọng rồi!

Lâm Tiêu kìm nén sự vui mừng, ngẩng đầu nói với Nhan Bác: “Đến đúng lúc lắm! Em đi ăn một chút, anh giúp em để ý cô ấy, bình truyền hết thì gọi y tá nhé?”

Nhan Bác, mặt không chút biểu cảm, gật gật đầu. Lâm Tiêu vẫn không yên tâm, lại nói: “Để ý một chút, không được để cô ấy xảy ra chuyện gì đấy!”

Từ tối qua đến giờ, anh chưa thấy ai nhìn anh bằng ánh mắt thiện cảm. Thật không ngờ Nhan Bác anh lớn bằng từng này mà còn bị một cô gái nhỏ hơn hai tuổi chặn cho câm như hến.

Cô ấy và Tô Cẩn đúng là đôi bạn thân.

Nhan Bác bước vào phòng bệnh. Tô Cẩn đang ngủ ngon lành, anh nhẹ nhàng kéo chiếc ghế đến cạnh giường và ngồi xuống.

Đây là lần thứ hai cô ngủ thiếp đi trước mắt anh. Khuôn mặt vẫn còn xanh xao, nhợt nhạt, cô hơi chau mày, không giống như trước đây, không chút lo lắng, ưu phiền.

Nói thật, lúc nãy đứng ngoài cửa nghe cô nói, anh cảm thấy rất giận. Thì ra cô chỉ coi anh như một mục tiêu, một con mồi. Dù rất tức giận, nhưng tận đáy lòng anh lại có chút hân hoan, vui sướng không thể che giấu được.

Rốt cuộc cô vẫn không từ bỏ anh.

Tối qua anh mới nghe nói, có người lại bị dị ứng với sữa, sau đó còn nghe Lâm Tiêu nói với bác sĩ, cô không chỉ bị dị ứng với sữa mà ngay cả trứng cũng vậy.

Hai loại đồ ăn có nhiều chất dinh dưỡng nhất, cô đều không ăn được. Chẳng trách lại gầy yếu như thế!

Vậy cô ấy thích ăn gì nhỉ? Nhan Bác chợt nhận ra mình đã bắt đầu chú ý đến sở thích của cô.

Rốt cuộc cô ấy là người thế nào? Càng gần cô, anh càng hiểu cô, từ đó lại muốn gần thêm chút nữa, cái cảm giác kỳ lạ này anh chưa từng trải qua.

Kể từ khi cô xuất hiện trong cuộc đời anh, thế giới của anh trở nên hỗn loạn, anh không thể khống chế được. Anh thích cuộc sống tĩnh lặng, không ồn ào, nhưng cô lại luôn làm anh hoang mang, hỗn loạn, chẳng khác nào sống trong cảnh chiến tranh loạn lạc.

Anh còn nhớ khi ở ga tàu, Phương Lạc Dịch có nói: “Xem ra, cho dù em không nói chia tay thì anh cũng vì thế mà đến tìm em thôi.”

Thật không? Nếu đúng như thế, chẳng lẽ là vì cô sao?

Nhan Bác nghĩ mà thấy sợ, cảm giác hoang mang. Nhưng anh không có cách nào giữ Phương Lạc Dịch, cũng như không có cách nào giữ nổi mình.

Tô Cẩn lúc này đã tỉnh dậy, nhìn thấy Nhan Bác liền ngây ra một hồi, rồi nở một nụ cười.

Nhan Bác thất thần nhìn cô cười, lập tức lấy lại được dáng vẻ bình thường, nói: “Xin lỗi đã khiến em phải nằm viện.”

Lời xin lỗi của anh làm cô thấy dễ chịu, cô cười rạng rỡ hơn.

“Thực ra đó không phải là lỗi của anh, là do em đã say.” Nhan Bác có chút áy náy, nhưng cũng không biết phải nói sao.

Tô Cẩn đành phải nói sang chủ đề khác: “Bạn gái của anh đâu, về rồi à?”

Lời vừa thốt ra cô đã hối hận, như vậy có khác gì tự lấy đá đập vào chân mình? Đang yên đang lành lại kiếm chuyện! Trong lúc cô đang suy nghĩ tìm một chủ đề khác thì nghe anh nói: “Bọn anh chia tay rồi.”

“Hả?” Tô Cẩn há hốc miệng vẻ ngạc nhiên.

Không thể tin được, hôm qua bọn họ vẫn còn thân mật lắm mà. Không phải là vì cô đấy chứ? Mặc dù mục tiêu của cô là muốn phá vỡ mối quan hệ của hai người, nhưng sao có thể nhanh thế được! Hơn nữa… cảm giác này khiến cô không thoải mái cho lắm.

Cô cảm thấy có lỗi, liền lắp bắp nói: “Em thích anh… cũng hy vọng hai người chia tay… nhưng… em không nghĩ… sẽ phá hoại tình cảm của hai người… Anh có thể không tin, nhưng em thật sự nghĩ vậy… Thật đấy, không lừa anh đâu…”

Nhan Bác nhìn thấy vẻ bối rối của cô, cuối cùng cũng mỉm cười.

Sao cô vừa mâu thuẫn lại vừa đáng yêu như thế? Tại sao anh lại tin tưởng cô đến vậy?

Tô Cẩn thấy anh cười thì chẳng hiểu gì cả, buột miệng nói: “Cùng lắm thì em làm bạn gái của anh cũng được, coi như bồi thường cho anh!”

“Bạn thì được, còn bạn gái thì phải xem đã.” Nhan Bác không cười nữa, nhẹ nhàng nói.

“Hả?” Tô Cẩn lại há hốc miệng không nói được gì, một lúc sau mới hiểu ý anh, vui mừng nói: “Anh muốn làm bạn với em à?”

“Không muốn hả?” Nhan Bác hỏi lại.

“Muốn muốn, đương nhiên là muốn rồi.” Tô Cẩn mừng quýnh trả lời.

Bạn gái, bạn gái. Bạn trước, sau đó thêm một cô gái chẳng phải là bạn gái hay sao? Cô lẽ nào không phải là con gái?

Chính là làm bạn trước, nhưng dù sao cũng vẫn thiếu một từ, cố gắng thêm chẳng lẽ lại không thành công?

Tổn thương – Trích đoạn 6

Nhan Bác thật không ngờ Phương Lạc Dịch sẽ đến tìm anh, trịnh trọng nói lời chia tay như vậy.

Anh ra ga đón cô, nói: “Em hà tất phải đi một chuyến, nói qua điện thoại cũng được rồi.”

Phương Lạc Dịch vén những sợi tóc mai ra sau tai, ngẩng đầu nhìn anh mỉm cười: “Không có bắt đầu thì chí ít cũng nên có kết thúc như bây giờ.”

Nhan Bác đương nhiên hiểu rõ ẩn ý trong nụ cười và lời nói của cô. Như có thỏa thuận ngầm, anh nhận lấy chiếc túi từ tay cô, nói: “Vừa hay mấy hôm nay rỗi rãi, anh đưa em đi loanh quanh nhé?”

Nhan Bác rất yêu Phương Lạc Dịch. Cô thông minh, lãnh đạm. Trong ba năm cấp ba, chỉ có cô mới gây cho anh sự chú ý. Nhìn thấy cô, anh như thấy chính mình, lời nói và việc làm đều trở nên giản đơn, không cần cố sức. Cảm giác ấy khiến anh thật dễ chịu. Vì thế, ở bên cô dường như là một điều rất tự nhiên. Anh không nhớ ai đã nói lời “yêu” trước, hay không ai nói ra. Giống như mỗi khi giải những bài toán khó cuối đề thi, chỉ có hai người họ mới tìm ra lời giải, trong tình yêu, họ cũng như có thỏa thuận ngầm khi nghĩ mình thật thích hợp với người kia.

Tình cảm của họ luôn bền vững. Họ không bao giờ cãi cọ, bởi họ quá thông minh, quá tự tin và cũng quá cao ngạo. Những giận hờn khác trong tình yêu đôi lứa chỉ khiến họ cảm thấy ngớ ngẩn.

Nếu như họ không gặp một nửa thực sự trong vận mệnh của mình thì có lẽ họ sẽ cứ thế sống bên nhau đến trọn đời.

Khi gọi điện cho Nhan Bác, Phương Lạc Dịch nói: “Để em suy nghĩ đã”, anh mới thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Anh vẫn biết, cô không cam tâm, trói buộc nhau chỉ thêm phiền phức.

Tắt điện thoại, anh chợt nghĩ đến Tô Cẩn. Từ hôm đó, cô không còn tìm đến anh nữa.

Khi bạn quen một người, hình ảnh của người đó sẽ xuất hiện khắp mọi nơi. Có khi trong nhà ăn, có khi nơi cầu thang, có khi lại xuất hiện trên một con đường nhỏ, anh lúc nào cũng chỉ có một mình, còn cô luôn đi cùng một nhóm có ba, năm người, cười nói say mê.

Họ lướt qua nhau, cô sẽ không mặt dạn mày dày kéo áo anh, cũng không ngẩng lên, đỏ mặt nói với anh: “Em yêu anh”, mà một tiếng chào cũng không.

Cô đột nhiên dễ dàng từ bỏ anh như thế, cảm giác này giống như một món đồ rõ ràng bạn không cần nữa, nhưng nó lại rời xa bạn trước.

Vậy nên, Nhan Bác kết luận rằng, Tô Cẩn không có lòng kiên trì, cả thèm chóng chán, hoàn toàn dễ dàng từ bỏ.

 

Kỳ thi học kỳ sắp kết thúc, các môn thi của sinh viên năm ba ít, lại được sắp xếp thi sớm, đúng lúc này Phương Lạc Dịch đến chơi nên Nhan Bác định đưa cô đi chơi đâu đó hai ngày, rồi cùng nhau về quê.

Họ đã gắn bó với nhau hơn hai năm, vậy mà chưa lần nào đi chơi vui như thế. Buổi tối trước khi Phương Lạc Dịch về, Nhan Bác đưa cô đến một nhà hàng nhỏ nhưng nổi tiếng ở gần trường, sinh viên trong trường thường tụ tập ở đó ăn cơm.

Lời đề nghị này là của Phương Lạc Dịch, cô nói: “Hay chúng ta cùng đi ăn. Quen nhau lâu rồi mà chẳng có gì thay đổi, em thấy chẳng giống một đôi đang yêu nhau gì cả.”

Nhan Bác cười, anh và Phương Lạc Dịch mấy hôm nay thật không giống trước đây, cô thoải mái, có khi còn tỏ vẻ nũng nịu. Lẽ nào đây mới đúng là con người thật của cô? Xem ra, cô thực sự đã yêu rồi.

 

Nhan Bác vừa mở cửa nhà hàng thì trông thấy Tô Cẩn. Cô ngồi giữa nhóm bạn gái, cười lớn vẻ như không hề bị ảnh hưởng bởi những lời cự tuyệt của anh, trông cô vẫn tràn đầy sinh khí.

Cảnh tượng đó khiến anh thấy uất ức trong lòng, lập tức ôm vai Phương Lạc Dịch, cố ý đi qua chỗ bọn họ, nói: “Chúng mình vào trong ngồi đi.”

Phương Lạc Dịch nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh, không hiểu sao tự nhiên anh lại có cử chỉ thân mật như vậy. Cô nhìn ngó xung quanh, thấy vẻ mặt của một cô gái nhanh chóng trầm xuống, lập tức cũng mỉm cười.

Khuôn mặt Tô Cẩn lúc này như kết lại thành tầng sương giá. Xem ra anh có bạn gái thật, hơn nữa tình cảm còn rất mặn nồng. Vậy cô phải làm sao đây?

Lâm Tiêu ngồi cạnh Tô Cẩn cũng thấy được sự thay đổi này. Một cô bạn tức thì ghé sát tai Lâm Tiêu, nói: “Anh ấy là Nhan Bác đấy.” Lâm Tiêu, mắt sáng lên, không nghĩ lại trùng hợp như thế. Hôm đầu tiên đến, cô đã gặp Nhan Bác rồi.

Thật không phải hao tổn công sức. Khuôn mặt Lâm Tiêu lộ rõ vẻ vui mừng đầy ẩn ý, nhân lúc mọi người không để ý, cô liền đứng lên gọi lớn: “Anh Nhan Bác, qua đây cùng ngồi đi!”

Nhan Bác lúc này đã cùng Phương Lạc Dịch đi đến bàn trong cùng, nghe thấy giọng nói lạ gọi mình, anh liền quay đầu lại.

Những người ngồi ở bàn đó đa phần đều là bạn cùng phòng của Tô Cẩn. Vì quen cô nên anh cũng biết mặt bọn họ. Duy chỉ có người ngồi bên cạnh Tô Cẩn, cũng cái kiểu có gì nói nấy như cô thì anh chưa từng gặp, mà cũng không hiểu sao tự nhiên cô ấy lại gọi anh.

Tô Cẩn gượng gạo khẽ kéo tay Lâm Tiêu, cô không kịp chuẩn bị gì. Hôm nay biết Lâm Tiêu ghé qua, cô mừng quá, đến quần áo cũng không kịp thay, bộ dạng thế này sao có thể gặp anh được chứ? Lại có cả bạn gái của anh ở đó nữa.

Lâm Tiêu mặc kệ Tô Cẩn, tỏ vẻ tươi cười nói với bọn họ: “Dù sao thì cũng quen biết, qua đây cùng ngồi đi!”

Nhan Bác vẫn còn do dự thì Phương Lạc Dịch đã đứng lên trước, qua đó ngồi vào chỗ ghế trống, rồi quay lại nhìn anh cười vẻ chờ đợi.

“Vậy thì không khách khí nữa.” Nhan Bác đành phải đi đến chỗ họ.

Lâm Tiêu nhanh chân nhường chỗ của mình cho Nhan Bác và chuyển sang chỗ khác, nói: “Anh ngồi đây đi!”

Nhan Bác chau mày, cả bàn chỉ còn mỗi chỗ này trống, mà mọi người dường như không có ý đứng lên nhường chỗ. Tô Cẩn ngẩng đầu, nhìn anh cười vô tội.

Cô ấy còn cười được sao? Nhan Bác thấy cô cười mà muốn nổi khùng, lại nghĩ, anh sợ gì cô chứ, liền ngồi xuống.

Lâm Tiêu lấy làm vui mừng, gọi phục vụ mang thêm hai bộ đồ ăn và một vài món nữa.

Phương Lạc Dịch ngồi đối diện với Tô Cẩn, cô nhận thấy Nhan Bác lúc này không giống với mọi khi, có vẻ hơi tức giận, lại có phần lo lắng.

Nhan Bác, là vì cô ấy sao? Phương Lạc Dịch cười thầm trong lòng.