Tổn thương – Trích đoạn 5

Nhan Bác nghiêng đầu nhìn sang, thấy hai má Tô Cẩn ửng hồng rất đáng yêu, cô ở gần trong gang tấc, cả người như tỏa ra ánh sáng lung linh, huyền diệu, vầng trán thuần khiết khiến người khác không thể không nhìn.

Anh không hiểu, tại sao một cô gái trông yếu đuối đến vậy lại có thể làm những việc khiến anh không thể ngờ được. Không biết cô dũng cảm hay liều lĩnh nữa. Cô dám công khai bày tỏ suy nghĩ của mình, dám đứng trước mặt giáo sư và sinh viên bày tỏ tình cảm với anh, còn để lại số điện thoại nữa. Bây giờ, cô lại khiêu khích anh!

Nếu ban nãy không phải đúng lúc anh đi ngang qua thì cô sẽ ra sao? Bị người ta đánh hay là đánh người ta?

Nhan Bác mỉm cười.

Anh nhìn cô rất lâu, vậy mà cô không có phản ứng gì. Anh lại cúi xuống, nhưng trong lòng không khỏi nghĩ về cô.

Trong khoảnh khắc, cô mới nghi hoặc ngẩng lên, vừa nhìn thấy anh liền lập tức đỏ mặt.

Nhan Bác lật lật trang sách, nói đùa: “Em có chắc hôm nay sẽ học xong không? Em ngồi lâu vậy rồi mà hình như chỉ đọc được một trang.”

Tô Cẩn mặt càng đỏ hơn. Cô không thể thú nhận với anh là từ nãy đến giờ cô không hề đọc sách mà chỉ nghĩ về anh. Rõ ràng anh ngồi ngay bên cạnh, nhưng hình như cô vẫn thấy rất nhớ.

Nhan Bác thở dài: “Không hiểu nổi trong đầu em nghĩ gì nữa!”

“Dù sao cũng đều liên quan đến anh.” Tô Cẩn đang suy nghĩ mông lung, nhất thời không kịp phản ứng, buột miệng nói.

Nhan Bác ngớ người một lúc rồi mới khẽ ho, nói: “Anh không quan tâm em đang nghĩ gì, chỉ biết là nếu em không học, ngày mai thi em chỉ có thể ngồi mà bịa thôi.”

 

Sau khi được Nhan Bác thức tỉnh, cuối cùng Tô Cẩn cũng ngồi yên chú tâm học hành.

Biết được anh đang ngồi cạnh mình, cảm nhận được hơi thở của anh, trái tim cô sau một hồi loạn nhịp, giờ đã dần trở lại bình thường. Không còn cảm giác nôn nóng, bất an, ngay cả hiệu suất học tập cũng cao trở lại.

Được một lúc, Nhan Bác lại thấy Tô Cẩn ngồi không yên, khiến anh không thể tập trung được. Anh quay đầu sang, vẻ mặt khó chịu hỏi: “Lại sao nữa đây?”

Tô Cẩn ôm bụng, cười đau khổ nói: “Em muốn đi vệ sinh.” Nói xong, cô liền đẩy anh, lao thẳng ra khỏi lớp.

Nhan Bác nhìn chằm chằm theo bóng cô, vài giây sau không nhịn được liền cười phá lên.

Thế rồi, hai người cũng yên ổn ngồi học, không có chuyện gì nữa.

Đến khi gần hết giờ tự học, cô lao công đi qua nhắc mọi người, Nhan Bác mới hạ bút, quay đầu sang thì thấy Tô Cẩn không biết từ lúc nào đã gục xuống bàn ngủ
ngon lành.

Hàng mi dài cong vút, miệng hơi hé mở, hơi thở đều đều, chắc cô mệt lắm nên mới có thể ngủ ngon lành như vậy.

Anh lay nhẹ vai cô, cô quay đầu rồi ngủ tiếp. Nhan Bác không biết làm thế nào, lay thêm lần nữa, lần này cô tỉnh ngay.

“Gì thế, gì thế, sắp thi rồi à?”

Anh thu dọn sách vở giúp cô, nói: “Ừ, sắp thi rồi, đi nhanh lên!”

 

Làn gió mát rượi bên ngoài khiến Tô Cẩn dần dần tỉnh ngủ.

Hai người đi bên nhau mà không nói câu gì. Trước khi bước vào ký túc, Tô Cẩn dường như muốn khẳng định điều gì đó, cuối cùng không nhẫn nại được nữa, liền gọi Nhan Bác đứng lại: “Việc em thích anh, anh đã nghĩ kỹ chưa?”

Nhan Bác đứng trước Tô Cẩn, có thể nhìn rất rõ ánh mắt mong đợi, quyết tâm và can đảm của cô. Anh chợt hy vọng, ánh trăng trên cao không làm hiện rõ ánh mắt thoáng chút bối rối của mình.

Nhan Bác im lặng một lát, nhưng đối với Tô Cẩn, khoảnh khắc đó như dài hàng thế kỷ.

Tiếng nói của anh chậm rãi, có chút phức tạp.

“Anh không biết là em thích anh ở điểm nào… Thực tế, chúng ta vẫn chưa hiểu gì về nhau, thậm chí còn là hai kẻ xa lạ…”

“Em có thể giúp anh hiểu em, chỉ cần anh cho em thời gian.” Tô Cẩn vội nói, giọng run run.

Nhan Bác lùi một bước, dừng lại vài giây rồi nói: “Nhưng anh có bạn gái rồi.”

Câu nói của anh khiến Tô Cẩn như bừng tỉnh. Cô thích anh lâu như vậy rồi mà không hề biết anh có bạn gái, cũng không ai nói với cô. Chỉ có cô thầm yêu anh lâu như vậy trong thế giới riêng của mình..

Giống như giận dỗi, Tô Cẩn bướng bỉnh ngẩng cao đầu, nói: “Anh nói dối.”

Những giọt nước mắt nơi khóe mi lấp lánh dưới ánh trăng, nhưng cô tuyệt đối không để chúng rơi xuống.

Nhan Bác cúi đầu chậm rãi nói: “Anh không cần phải lừa dối em. Anh và cô ấy yêu nhau từ thời trung học, tình cảm rất bền vững…”

“Được rồi, em biết rồi.” Câu sau cùng cô nói rất nhẹ, rồi quay người, bước đi, nói: “Tạm biệt!”

Cuối cùng thì những giọt nước mắt cũng rơi. Ngày xưa, bị bố đánh, cô đã khồng hề khóc. Nhận được kết quả thi đại học, cô cũng không khóc… Cô không nhớ lần cuối cùng mình khóc là lúc nào.

Nhưng giờ cô đang khóc.

Hóa ra yêu một người không chỉ có hạnh phúc, mà còn cả đau buồn, đau đến mức cô muốn òa khóc.