Tổn thương – Trích đoạn 4

Người khác đều cho rằng Tô Cẩn thật ghê gớm, có cả mục đích và kế hoạch để theo đuổi một chàng trai. Nhưng thực tế, kế hoạch của cô chỉ là: tần suất xuất hiện nhiều, một số trường hợp là “gặp ngẫu nhiên”, sau đó là chờ đợi.

Sự tự tin của cô xuất phát từ ý chí kiên cường và lòng dũng cảm. Bởi chưa từng trải qua thất bại, nên cô cho rằng mọi thứ trên đời đều có được, dễ như trở bàn tay.

Nhưng có lẽ cứ mỗi lần gặp anh, vận may của cô lại mất linh. Trọn một tuần, Tô Cẩn ngày nào cũng lang thang ở mấy xó xỉnh của khoa Luật, nhưng chỉ gặp anh duy nhất một lần, mà chỉ là thấy bóng thôi. Chớp mắt, ngày mai đã chính thức bắt đầu bước vào tuần thi cử. Tô Cẩn đột nhiên có cảm giác mệt mỏi, buồn phiền, cô vứt sách vở sang một bên và đi dạo.

Tô Cẩn cảm thấy tủi thân. Những lúc không phải thi, cảm giác yêu đơn phương thật tế nhị, dù có đau khổ đến đâu cô cũng chịu được. Nhưng với tình hình hiện tại, chắc cô phát điên mất, hễ mở sách ra là thấy khuôn mặt anh hiện lên, cứ học bài là bên tai lại vang lên tiếng anh. Đã lâu lắm rồi cô không được gặp anh.

 

Ngồi trên bậc thềm cầu thang, Tô Cẩn cầm chiếc điện thoại trong tay. Cô đợi rất lâu nhưng sao vẫn không thấy anh gọi điện? Đang mải suy nghĩ thì tay đột nhiên thấy rung rung, cô hồi hộp đưa máy lên nghe, không cần nhìn xem ai gọi.

Đầu dây bên kia vẫn im lặng. Cô “a lô” mấy tiếng cũng không thấy trả lời.

Đây không phải là lần đầu tiên. Gần đây cô hay nhận được những cú điện thoại lạ. Bình thường thì cô cũng cho qua, nhưng hôm nay tâm trạng cô không được tốt, ai đụng đến cô coi như xui xẻo rồi!

Tô Cẩn như hét lên. Không thấy khó chịu nữa, cô ngồi thêm một lúc rồi lấy lại tinh thần quay về lớp học.

Nhưng có lẽ trời đã định cô hôm nay không được yên thân, đã có người trắng trợn cướp chỗ ngồi của cô!

Tô Cẩn lập tức phừng phừng khí thế, tiến đến gõ gõ tay xuống bàn, nói với cái tên có vẻ linh tinh, càn quấy đã chiếm chỗ của cô: “Cảm phiền hãy đi chỗ khác, đây là chỗ của tôi!”

“Ai quy định đây là chỗ của cậu?” Cậu ta trơ mặt đáp lời.

Hic, hôm nay mình đã gặp đối thủ chăng? Tô Cẩn cười nhạt, hôm nay cậu gặp hạn với tôi rồi.

Cô cầm cuốn sách trên bàn lên, nói: “Nhìn thấy không, đây là sách của tôi.”

“Cứ cho là sách của cậu đi, nhưng giờ tôi ngồi đây thì là chỗ của tôi.” Cậu ta nói mà không thèm ngước mắt nhìn lấy một cái.

Tô Cẩn vô cùng tức giận nhưng không cách nào phản bác lại cậu ta, mặt đỏ phừng phừng nói: “Cậu… cậu… cậu đứng dậy cho tôi!”

“Sao hả, muốn đánh nhau à?” Cậu ta buông bút, đẩy ghế dịch ra, đứng lên, liếc nhìn cô.

Trận chiến này quả đã khiến cô hoảng sợ. Cậu ta nhìn cao to, cũng phải một mét chín chứ không ít. Đánh nhau? Trong đầu Tô Cẩn lùng tìm cái từ này, hình như khi còn nhỏ cũng đã từng đánh nhau, nhưng sau khi bị bố lấy thắt lưng đánh cho một trận vào mông, cô không còn dám đánh nhau nữa. Không biết khi đánh nhau phải đứng như thế nào?

Nhưng trong từ điển của Tô Cẩn trước nay không hề có bốn từ gọi là “lâm trận quay đầu”. Rất nhanh, cô liền trấn tĩnh lại nói: “Cậu ở trên rừng xuống à? Thời đại văn minh, ai thèm đánh nhau nữa?”

Câu nói này làm dấy lên sự phẫn nộ của đối phương. Thấy cậu ta giơ nắm đấm, Tô Cẩn nhanh chóng nhắm mắt lại, nghĩ bụng: Thôi xong, cái mặt của mình, ngộ nhỡ lúc về gặp Nhan Bác, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao?

Cô đợi một lúc mà vẫn không thấy quả đấm đó giáng xuống.

Không chờ thêm được nữa, Tô Cẩn từ từ mở mắt, thấy nắm đấm đó bị một bàn tay to khỏe khác bắt lấy, gân xanh trên hai cánh tay nổi lên thấy rõ.

Cô hơi nghiêng đầu, trước mắt cô là khuôn mặt mà cô đã nhớ nhung suốt mấy tuần qua.

Tình cảnh hiện giờ là sao, cô vừa thấy bối rối vừa vui mừng. Mặc dù ánh mắt của anh nhìn cô đầy vẻ tức giận, nhưng chỉ cần được nhìn thấy anh, lòng cô đã nhẹ đi rất nhiều.

Không biết ai đã buông tay xuống trước, nhưng cô sợ hãi chạy đến, đứng sau lưng Nhan Bác.

“Còn không cầm cặp đi đi, vẫn muốn đánh nhau chắc?” Nhan Bác lạnh lùng nói, rồi quay người bước ra khỏi phòng học.

 

Tô Cẩn ngẩn người nhìn Nhan Bác bước đi, mấy giây sau mới kịp phản ứng, cô vội vàng cho sách vở vào cặp rồi đuổi theo anh. Anh bước từng bước dài, lại vội vàng, hại cô phải đi gần như chạy mới đuổi kịp.

Thời khắc này, cô đi bên cạnh ngắm anh mà lòng tràn đầy vui sướng.

Đây lẽ nào là anh hùng cứu mĩ nhân như trong truyền thuyết?

 

 

Tổn thương – Trích đoạn 3

Trong tiết học Luật hành chính cuối cùng của học kỳ, Nhan Bác vừa ngồi xuống, bỗng thấy lớp học tự nhiên yên lặng. Anh ngẩng lên nhìn, nghĩ giáo sư vào lớp, không ngờ lại là một cô gái đang ôm sách tươi cười bước vào. Cô mặc chiếc áo khoác lông vũ dày, mái tóc tự nhiên vắt qua vai, vóc người nhỏ nhắn, nhìn như học sinh trung học cơ sở.

Nhan Bác hơi nghi nghi, rồi ngay lập tức hiểu ra vấn đề, bởi anh nhận thấy mọi người đều nhìn anh và cô bằng ánh mắt dò xét.

Cô ấy chính là Tô Cẩn. Nhan Bác bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn.

Anh đã rất tò mò cô Tô Cẩn mà mọi người nói rốt cuộc trông như thế nào. Giờ nhìn thấy mới biết, trí tưởng tượng của con người quả thực chẳng đáng tin. Anh không thể nghĩ cô nữ sinh mỏng manh, yếu đuối trước mặt mình và người mà trong thâm tâm anh đã ngàn vạn lần nguyền rủa lại là một.

Anh thậm chí không biết, khi đối mặt với Tô Cẩn, liệu anh có thể thốt ra được những lời cự tuyệt như anh đã nghĩ không.

Những người ngồi gần đó cố ý để ghế trống xung quanh Nhan Bác, có người còn huýt sáo. Tô Cẩn hơi mỉm cười, vẻ mặt không hề tỏ ra ngại ngùng, tự nhiên bước về phía chỗ ngồi đằng sau Nhan Bác, trước khi ngồi xuống còn lịch sự nói: “Cảm ơn mọi người!”

Tiết học này, Nhan Bác đôi lúc bị lơ đễnh. Anh cảm giác như có ánh mắt đang thiêu đốt anh từ phía sau. Nụ cười ấm áp trên khuôn mặt cô gái đó thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt anh, anh đã vài lần huơ huơ tay nhưng hình ảnh đó không sao tan biến được.

Đến gần cuối tiết học, theo thông lệ sinh viên sẽ tự do nêu câu hỏi. Không ngờ lần này giáo sư lại tiện tay chỉ về phía Tô Cẩn: “Hãy nói xem, em đã gặt hái được những gì ở môn này trong suốt học kỳ vừa qua?”

Sau những tiếng cười khúc khích, không ít người đã vì Tô Cẩn mà toát mồ hôi lạnh, Nhan Bác cũng không phải ngoại lệ. Anh không hiểu vì sao, cô gái này rõ ràng đã gây cho anh bao phiền toái, vì cô ấy mà anh phải gặp bao rắc rối, nhưng lúc này, anh thật không đành lòng nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của cô trước mặt mọi người.

Sau một phút ngỡ ngàng, Tô Cẩn đi lên bục giảng, bình tĩnh hắng giọng. Cô phát biểu, trích dẫn sinh động, nói năng đĩnh đạc, khiến vị giáo sư già đứng bên cạnh gật đầu lia lịa, những sinh viên ngồi dưới nhất loạt trố mắt nhìn.

Sau khi chia sẻ với mọi người “những gì mình đã thu hoạch được”, Tô Cẩn dừng lại một lát, hướng ánh mắt về phía Nhan Bác, một cái nhìn tinh nghịch lóe lên không dễ gì có thể phát hiện ra.

Cô nói: “Điều cuối cùng em muốn nói, thật ra cái lớn nhất em có được ở đây chính là gặp được Nhan Bác. Nhan Bác, nửa học kỳ vừa qua nếu đã làm phiền anh thì cho em xin lỗi… Nhưng em thật sự rất thích anh! Nếu anh đồng ý làm bạn với em, hãy gọi cho em theo số điện thoại…” Cô vừa nói vừa quay người viết một dãy số lên bảng đen.

Mọi người bên dưới trố mắt ngạc nhiên, chỉ đợi xem giáo sư sẽ tức giận ra sao. Không ngờ, sau khi suy nghĩ một hồi, giáo sư nghiêm túc nói: “Nhan Bác à, thầy thấy cô bé này được đấy. Hãy suy nghĩ xem sao. Thôi, chúng ta hết giờ rồi!”

Nhan Bác, mặt vẫn bình tĩnh, cầm sách vở, bước ra khỏi lớp, bỏ qua tiếng la ó, vỗ tay, tiếng cười nói bên cạnh. Khi ra đến cửa lớp, giọng nói mềm mại của cô vang lên ngay bên cạnh tai anh: “Nhan Bác, nhớ gọi điện cho em nhé…”

Trong anh xuất hiện một cảm giác hoảng loạn chưa từng có. Anh không ngờ cảnh tượng mà anh chờ đợi lại thành ra thế này. Cô khiến anh trở tay không kịp, thảm hại vô cùng. Anh không biết đường nào mà ứng phó, bởi hành động của cô hoàn toàn không như lẽ thông thường.

Nếu đây là một cuộc chiến thì ngay từ đầu cô đã ở trong tình thế quân vây bốn mặt, còn anh thì đã thảm bại rồi.