Tổn thương – Trích đoạn 2

Suy nghĩ một hồi, Tô Cẩn cảm thấy tình hình đã nghiêm trọng đến mức một mình cô không thể giải quyết được. Cô cần có sự hỗ trợ từ bên ngoài. Cho nên, vào một đêm trăng mờ gió rít, Tô Cẩn ấp a ấp úng nói với mấy người bạn cùng phòng: “Các cậu… có ai… biết Nhan Bác không?”

Cả phòng lập tức nhao nhao.

“Cậu gặp anh ta rồi à?”

“Lúc nào thế?”

“Tiến triển đến đâu rồi?”

Tô Cẩn rụt rè kể lại tâm trạng của mình suốt mấy ngày qua. Trong phòng im lặng một phút, sau đó, không biết ai đột nhiên bật ra một câu: “Nói như vậy có nghĩa là cậu mới chỉ yêu đơn phương thôi, đúng không?”

Tô Cẩn hiếu thắng một mực tranh cãi, trong lòng như có ngọn lửa đang bùng cháy: “Cái gì mà yêu đơn phương?!” Cô phẫn nộ nói tiếp: “Mình sẽ làm rõ chuyện này! Tô Cẩn tôi xin thề, không đi truy hỏi Nhan Bác cho ra nhẽ thì quyết không thôi!”

Đúng là tuổi trẻ không dễ dàng lùi bước.

 

Những người thân quen với Tô Cẩn đều biết cô thuộc trường phái nghĩ là làm, lời đã nói ra, trong vòng ba ngày nhất định sẽ hành động. Nhưng lần này, thông tin “Tô Cẩn muốn công khai theo đuổi sinh viên năm ba Nhan Bác” đã loan khắp khoa, ngay cả sinh viên khoa khác cũng tò mò chạy đến hỏi: “Tô Cẩn là ai thế?”, người trong cuộc lại không tỏ thái độ gì, cứ như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô, ngày ngày vẫn sống nhởn nhơ, an nhàn. Khi bạn bè tìm đến chứng thực, cô nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Đúng thế, mình muốn theo đuổi anh ấy.”

“Thế sao không hành động đi? Chẳng giống cậu chút nào!”

Tô Cẩn mỉm cười, nói: “Trong bí quyết võ lâm, lợi hại nhất là không đánh mà thắng. Mình trước giờ chưa làm việc gì mà không nắm chắc phần thắng. Các cậu cứ đợi mà xem!”

Nhan Bác bắt đầu cảm thấy bị làm phiền. Ngoài việc lên lớp, ngay cả cửa ký túc anh cũng không dám bước ra, chỉ sợ cái cô Tô Cẩn đó bắt đứng lại, tỏ tình giữa đường.

Lúc đầu nghe đồn, anh nghĩ đó chỉ là những lời đùa dai của vài kẻ rỗi hơi. Có người trêu chọc anh, anh cũng chỉ cười cho xong chuyện. Ai biết được sự việc lại kéo dài đến hơn một tháng. Những tin đồn không những không giảm đi mà ngày càng ầm ĩ, người đến hỏi dò cũng ngày một nhiều. Giờ bất luận anh đi tới đâu, cũng có người lén nhìn anh cười khúc khích, thậm chí có người đến hỏi thẳng: “Tô Cẩn gần đây có hẹn hò với cậu không?”

Tô Cẩn, Tô Cẩn. Cuộc sống của anh dường như bị choáng ngợp bởi cái tên này, nhưng có trời mới biết anh vô tội, ngoài cái tên, anh không biết gì về cô ấy.

Từ bé đến giờ, cuộc sống của anh luôn gặp trắc trở. Những kinh nghiệm mà anh có được, cuộc sống mà anh đã từng phải trải qua, những người đồng trang lứa chẳng thể nào sánh kịp. Anh trưởng thành bằng cách thận trọng đi trên con đường mà mình đã chọn, không muốn những rắc rối bên ngoài cản trở.

Hai năm nay, những lời đồn anh cao ngạo, lãnh đạm, gia cảnh phức tạp không ít, nhưng anh chẳng bao giờ để tâm, không gì có thể ảnh hưởng đến anh được. Lần này thì khác, cô nữ sinh đó đã mang đến cho anh nhiều phiền toái. Dù chưa từng gặp mặt nhưng những người xung quanh không giây phút nào quên nhắc nhở anh: còn có một cô gái, tên là Tô Cẩn.

Giống như có ai đó đột nhiên ném một viên sỏi xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, lan cả mặt hồ.

Mặt hồ đó chính là anh, nhưng anh không sao bắt được người đã ném đá.

Nhan Bác có phần thiếu kiên nhẫn. Anh thật sự hy vọng sẽ sớm gặp được cô. Như vậy anh có thể cao giọng mà tuyên bố với mọi người rằng: “Đủ rồi đấy, tôi và cô ấy không liên quan gì đến nhau cả.”

Nhưng anh chờ đợi suốt nửa học kỳ, tin đồn vẫn chỉ là tin đồn.

 

 

Tổn thương – Trích đoạn 1

Năm ấy, Tô Cẩn nhận được giấy báo trúng tuyển vào khoa Công nghệ Môi trường của trường Đại học B. Cô quả thực đã thất vọng vô cùng. Thí sinh đăng ký vào khoa này rất đông, phải đấu chọi rất quyết liệt, nhưng đây lại không phải là mục tiêu chính của Tô Cẩn. Những người quen cô đều biết, mục tiêu chính của cô là khoa Luật trường Đại học B, nơi được mệnh danh là “khoa đứng đầu trong ngành luật quốc gia”.

Phải nói gia đình Tô Cẩn có quan hệ rất mật thiết với ngành luật. Ông ngoại cô trước khi nghỉ hưu là chánh án Tòa án, mẹ cô là luật sư hành chính, còn bố cô là cục trưởng Cục Công an thành phố D. Bản thân Tô Cẩn ngay từ nhỏ đã được coi là mầm non ngành luật có triển vọng nhất của nhà họ Tô.

Cuộc sống của Tô Cẩn luôn thuận buồm xuôi gió cho đến năm cô mười tám tuổi – cha mẹ yêu thương, gia đình hòa thuận, học hành tiến tới, không có bất kỳ rắc rối nào. Trong thế giới của cô, mọi việc trên đời này chỉ có hai loại, đó là cô muốn hay không mà thôi.

Ông ngoại cô, người cả đời làm thẩm phán cấp cao đã từng nhận xét: “Khí phách hơn người, dũng cảm không hề lùi bước!” Vậy nên, cô cứ như nghé con chẳng sợ hổ dữ, cứ vô tư mà thẳng tiến.

Nhưng trên đời này còn có từ “không ngờ”. Trước giờ thi đại học, đột nhiên Tô Cẩn thấy trong người khó chịu, trong suốt thời gian thi mồ hôi cô cứ vã ra như tắm. Kết quả là cô bị thiếu điểm vào khoa Luật trường Đại học B. Thế nên đương nhiên cô bị xếp vào khoa khác của trường. So với thành tích học tập trước đây của Tô Cẩn thì lần thi này quả là đáng tiếc.

Trước khi vào đại học, Tô Cẩn không có khái niệm gì về khoa Công nghệ Môi trường. Cả nhà ai cũng vỗ về, an ủi cô: “Nghề này rất có tương lai, tiền đồ rồi sẽ rộng mở thôi!”

Tô Cẩn vui như mở cờ trong bụng, nghĩ nghề này sẽ đầy hứa hẹn. Nhưng sự thực thì…

Sau này, Tô Cẩn đã biết thế nào là ngành Công nghệ Môi trường. Cô thấy mình lên nhầm thuyền mất rồi.

Ba lớp tổng cộng có sáu mươi ba sinh viên nhưng chỉ có bốn nữ sinh. Ngoài cô ra, còn lại đều thi vào khoa này vì cái mác của trường danh tiếng. Ngành học thì không thích, bạn bè lại không có tiếng nói chung, Tô Cẩn đành tự tô điểm cho cuộc sống sinh viên của mình thêm phần phong phú.

Trước khi vào học trường Đại học B, Tô Cẩn đã rất thân thuộc với khoa Luật. Nhà họ Tô là gia đình có vai vế trong ngành, đại đa số họ hàng thân thích đều tốt nghiệp khoa này. Tô Cẩn ngay từ nhỏ đã mắt thấy tai nghe được nhiều điều, ngay cả việc vị giáo sư nào có câu cửa miệng gì, những việc dù nhỏ nhất cô cũng biết rất rõ.

Thế nên, Tô Cẩn đã chép lại thời khóa biểu của khoa Luật. Khi không có tiết học, cô liền chạy sang bên đó dự thính.

Hôm đó, Tô Cẩn thật ra muốn nghe môn Luật dân sự, nhưng khi giáo sư bước vào lớp cô mới phát hiện ra mình nhớ nhầm lịch học. Đây là lớp học Luật hành chính của sinh viên năm ba. Cô không có hứng thú nhưng cũng không tiện đứng lên, đành ngồi lại nghe.

Vị giáo sư già mơ mơ màng màng buồn ngủ giảng trên bục, cô ở bên dưới cũng mơ màng buồn ngủ nghe, chỉ đợi hết giờ để đi ra.

Năm phút trước khi hết giờ, vị giáo sư đột nhiên hỏi: “Nhan Bác, theo em vụ án này sẽ phân tích ra sao?”

Thế là từ phía sau lưng cô, một giọng nói đầy nam tính cất lên, trả lời lưu loát: “Quyết định xử phạt của công an huyện đối với anh em nhà họ Tôn không qua kháng án mà đã khởi tố. Căn cứ theo Điều lệ xử phạt Quản lý trị an, việc xử phạt của cơ quan công an đối với người bị xử phạt là không hợp lý. Trong vòng năm ngày kể từ khi nhận được thông báo xử phạt, nếu có khiếu nại mà cơ quan công an cấp dưới không xử phạt hợp lý, có thể khởi tố lên tòa án nhân dân…”

Tô Cẩn ngoái đầu nhìn lại. Người con trai vừa nói có dáng vẻ cao gầy, chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, đầu nghiêng nghiêng, tay đang quay quay chiếc bút, giọng nói toát lên vẻ điềm tĩnh đầy hứng khởi.

Thật hiếm có chàng trai nào mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị mà lại đẹp đến thế. Chỉ trong một giây, Nhan Bác như ánh trời chiều chiếu rọi về phía Tô Cẩn, khiến cô nhất thời không cách nào mở mắt ra được.

Đêm đó, lần đầu tiên Tô Cẩn bị mất ngủ.

Từ bé đến lớn, ngoài việc chuyên tâm học Luật ra, cô không hề để ý đến những khác biệt tế nhị trong mối quan hệ nam nữ. Cô có nhiều bạn bè, trong đó bạn nam cũng không ít. Cô đối xử rất tốt với họ bởi cô cảm thấy cô và họ như anh em tâm đầu ý hợp, có thể cùng ngồi bàn luận về luật pháp. Cô không hề cảm thấy e thẹn hay có chút rung động… cho đến khi cô gặp Nhan Bác. Lần đầu tiên Tô Cẩn cảm thấy bất an, không biết phải làm sao. Sao thế này? Cô cũng không biết nữa, gắng lấy lại tinh thần nhưng không được, cứ như người mộng du suốt một tuần.

Đến tuần thứ hai, Tô Cẩn gần như vô thức đi nghe môn Luật hành chính. Gặp lại anh, cô mới thấy trái tim mình bình yên trở lại. Trong đầu cô vang lên câu nói: Thì ra mình đã yêu anh ấy mất rồi!

Trong từ điển của Tô Cẩn từ trước đến nay không hề có khái niệm muốn mà không được.

Cho nên, sau khi đã xác định được mình muốn gì, cô liền quyết tâm chiến đấu vì mục tiêu đó. Không phải anh chàng Nhan Bác này khó hơn đề thi Luật kinh tế đấy chứ? Cô không tin Tô Cẩn cô lại không làm được.

Khi lên lớp, cô ngồi ở hàng ghế phía sau, bên trái anh, quang minh chính đại nghiêng mặt quan sát nhất cử nhất động của anh.

Một tiết học trôi qua, cô cứ nghĩ mãi làm thế nào để gọi một câu “Nhan Bác” cho thật tự nhiên. Nhưng đến khi chuông báo hết giờ, anh đã ôm sách ra khỏi phòng, mà cô vẫn ngẩn người, một lời cũng không thốt lên được.

Thì ra trên đời này vẫn có điều mà Tô Cẩn cô không thể làm được.