Quan hệ nguy hiểm 5.2

Thông qua đồng nghiệp ở bệnh viện, Sơ Vũ mới biết tin đồn ở bên ngoài về cô. Họ nói cô bị bắt làm con tin trong cuộc xung đột, chính phủ cử quân đội đi giải cứu cô sau năm ngày bị bắt giữ. Giúp Sơ Vũ ổn định tinh thần và thông cảm với việc cô vừa thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm, bệnh viện phá lệ cho cô nghỉ phép ba ngày, ở nhà tĩnh dưỡng.

Năm ngày? Có nghĩa là Sơ Vũ bị nhốt trong mê cung tròn hai ngày.

Sơ Vũ ở nhà nghỉ ngơi, xem ti vi, toàn là tin tức về cuộc xung đột gần đây. Bản tin buổi tối đề cập đến việc Sơ Vũ bị bắt cóc và được giải cứu, người phát ngôn kết luận đây là hành vi của một nhóm vũ trang phản chính phủ.

Tin tức trên truyền hình và những tin đồn ở bệnh viện khác xa sự thật. Đám Kim Gia làm nghề gì? Lục Tử Mặc rốt cuộc đã gặp chuyện gì trong mê cung hôm đó? Sơ Vũ cảm thấy sự việc không hề đơn giản, nhưng cô cũng không biết tìm đáp án từ đâu. Sơ Vũ rất muốn biết Lục Tử Mặc đã gặp phải chuyện gì. Lúc được giải cứu, cô đã dò hỏi người sĩ quan nhưng anh ta im lặng. Sau khi về đến bệnh viện, Sơ Vũ thông qua nhiều nguồn để tìm hiểu tin tức về người đàn ông này. Tuy nhiên, Lục Tử Mặc đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô. Hồi ức cuối cùng anh để lại cho cô là ánh mắt của anh trước khi quay người đi xuống mộ địa. Thậm chí Sơ Vũ còn không thể chứng minh người đàn ông tên Lục Tử Mặc từng xuất hiện trong cuộc đời cô.

 

Cuộc sống của Sơ Vũ dần trở lại với những ngày tháng yên bình như trước kia. Ngày nào cô cũng túi bụi với cuộc chiến giành sự sống ở phòng cấp cứu, có lúc làm việc liên tục hơn bảy mươi tiếng đồng hồ, cơ thể mệt mỏi khiến tinh thần tê liệt, nhưng Sơ Vũ còn mong mình bận rộn hơn. Chỉ như vậy, cô mới không nghĩ đến người đàn ông bí ẩn đó.

Thấm thoát đã hai tháng trôi qua. Lễ hội té nước vào ngày Mười ba tháng Tư đã tới. Sơ Vũ được nghỉ làm trong ngày lễ vui vẻ này. Từ sáng sớm, mấy đồng nghiệp có quan hệ tốt với Sơ Vũ tìm đến nhà cô và giúp cô trang điểm. Hôm nay là một ngày đặc biệt nên các cô gái mặc đồ tắm bên trong, bên ngoài mặc áo ngực và váy dài. Dưới sự giúp đỡ của các đồng nghiệp, mái tóc dài của Sơ Vũ được búi cao, cài trâm hình hoa. Cô trang điểm nhẹ nhàng làm tôn lên vẻ đẹp đặc biệt của người nước ngoài.

Mặt trời vừa mọc nhưng đường phố đã hết sức náo nhiệt. Đàn ông mặc quần đùi, áo ba lỗ, cưỡi voi. Trẻ con tay cầm súng nước và xô, hắt nước mọi nơi.

Không biết là ai bắt đầu, cả thành phố bỗng biến thành một đại dương vui vẻ. Sơ Vũ bị nước “tấn công” từ bốn phương tám hướng, chỉ vài phút sau, người cô ướt mèm.

Nhà ở hai bên đường đều mở cửa, người địa phương và người nước ngoài đến tham dự lễ hội té nước hòa vào nhau. Trong tình thế hỗn loạn đó, Sơ Vũ và các đồng nghiệp mỗi người đi một ngả. Để tránh sự “tấn công” mỗi lúc một mạnh, Sơ Vũ chạy đến dưới một mái hiên, thở hắt ra, đưa mắt tìm các đồng nghiệp trong đám đông hỗn loạn.

Sau đó, Sơ Vũ xuôi dòng người đến lối rẽ vào phố buôn bán. Cô đứng lên cao, ngó nhìn xung quanh. Bỗng ánh mắt cô chạm phải một bóng dáng khiến tim cô thắt lại. Tuy người đàn ông đó nhanh chóng biến mất ở lối cửa của quán bar đối diện, nhưng Sơ Vũ chắc chắn một trăm phần trăm người đàn ông đó chính là Lục Tử Mặc.

Trước khi lý trí mách bảo Sơ Vũ nên làm gì, cô đã vượt qua dòng người, chạy sang bên kia đường. Trong hoàn cảnh hỗn loạn, qua đường không phải là chuyện dễ dàng. Sang đến bên kia đường, Sơ Vũ trông càng thảm thương, bộ váy áo ướt sũng, bó sát người, để lộ đường cong tuyệt đẹp. Đứng trước cửa quán bar, Sơ Vũ chỉ do dự một giây rồi bước thẳng vào bên trong.

Quán bar vẫn hoạt động bình thường. Từ ngoài trời sáng đi vào nơi ánh đèn tù mù, Sơ Vũ bị quáng mắt trong giây lát. Bên trong, tiếng nhạc ầm ĩ đến điếc tai, nhiều thanh niên ở đây vui chơi chứ không ra ngoài té nước. Khi nhìn thấy cô, họ bất giác huýt sáo gọi mời.

Sơ Vũ bỗng thấy hối hận. Vừa rồi, chưa chắc cô đã nhìn đúng người, bây giờ ở đây lại hỗn loạn như vậy, dù người đó là Lục Tử Mặc đi chăng nữa, cô làm sao có thể tìm thấy anh ta?

Sơ Vũ quay người định đi ra ngoài thì đám thanh niên ở sàn nhảy bao vây cô, vừa nhảy vừa chạm vào người cô. Sơ Vũ thu người né tránh thì càng bị họ đẩy sâu vào bên trong. Khó khăn lắm cô mới thoát khỏi đám người vô duyên đó thì phát hiện mình đã bị đẩy đến tận nhà vệ sinh ở đằng sau sàn nhảy. Cô bước vào trong nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa mặt nhìn bộ dạng mình qua gương treo tường.

Tại sao cô lại đuổi theo anh ta vào đây? Sơ Vũ không thể trả lời câu hỏi này. Người đàn ông đó nguy hiểm như vậy, dù cô tìm được anh ta thì có thể nói chuyện gì? Nói câu cám ơn?

Sơ Vũ cảm thấy hành động của cô rất hoang đường. Cô vã nước lên mặt cho tỉnh táo, khi ngẩng đầu nhìn, trái tim cô như ngừng đập. Trong gương, Sơ Vũ thấy Lục Tử Mặc đang đứng ở cửa nhà vệ sinh cô, yên lặng nhìn cô.

Sơ Vũ vừa quay người, Lục Tử Mặc đã bước đến, ôm chặt lấy cô. Sau đó, anh đẩy cô vào trong và khóa trái cửa. Lục Tử Mặc cúi đầu nhìn Sơ Vũ, khóe miệng bỗng nhếch lên thành nụ cười.

Bên ngoài có tiếng đẩy cửa và tiếng bước chân. Lục Tử Mặc áp sát vào người Sơ Vũ, một tay đỡ gáy cô, tay kia ôm eo cô, nói khẽ khàng: “Hạt mưa nhỏ, không ngờ lại tình cờ gặp em ở đây.” Lục Tử Mặc vừa nói vừa nở nụ cười khinh bạc, nhưng đáy mắt vẫn đầy sự cảnh giác: “Tôi cần sự giúp đỡ của em.”

Sơ Vũ còn chưa kịp hiểu Lục Tử Mặc nói gì thì anh ta đã dùng sức bế cô lên, lưng cô dựa vào bức tường đá lạnh toát, hai chân kẹp chặt vào hai bên hông rắn chắc của anh ta. Anh ta cúi xuống, hôn và cắn Sơ Vũ, để lại những vết mờ hồng hồng trên da thịt cô. Động tác của anh ta rất cuồng bạo, bàn tay không ngừng du ngoạn trên cơ thể Sơ Vũ, khiến người cô bỗng nóng rực không thể khống chế nổi.

Sơ Vũ nghe thấy tiếng thở hổn hển phát ra từ cuống họng mình. Người đàn ông này bá đạo đến mức khiến cô không thể tỉnh táo suy nghĩ. Bên ngoài dường như có người bước tới và dừng lại trước cửa. Sơ Vũ đưa tay lên miệng cắn chặt để không phát ra âm thanh kỳ cục. Lục Tử Mặc kéo tay Sơ Vũ rồi nắm lấy, cúi đầu trước nơi mềm mại trên ngực cô. Khi anh ta chạm vào nơi đó, Sơ Vũ bất giác rên khẽ. Lục Tử Mặc cố ý chà xát nơi nhạy cảm từ bên ngoài lớp áo khiến Sơ Vũ dần mất đi lý trí.

Có lẽ nghe thấy tiếng động mờ ám ở bên trong, người bên ngoài dừng lại một lát rồi bỏ đi. Khi chắc chắn người ở ngoài đã đi khỏi, Lục Tử Mặc thả lỏng tinh thần, hai cánh tay ôm Sơ Vũ cũng không còn thít chặt, đôi môi đang hôn cô trở nên lạnh giá. Bàn tay Sơ Vũ đang ở trên vai Lục Tử Mặc theo quán tính rơi xuống, bỗng cô sờ phải một thứ gì dính nhớp. Do váy áo bị ướt nên ban đầu cô không phát hiện ra. Cảm giác dính nhớp quen thuộc này đánh thức lý trí của Sơ Vũ trong giây lát.

Sơ Vũ đẩy Lục Tử Mặc ra. Gương mặt anh trắng bệch, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn không rời cô: “Cô bé ngốc này, em theo tôi vào đây làm gì?”

Sơ Vũ không trả lời, cúi đầu nhìn xuống tay mình. Cô thở dốc, kinh hoàng khi thấy bàn tay đã nhuốm đỏ.

 

 

 

 

 

Advertisements

One comment on “Quan hệ nguy hiểm 5.2

  1. Pingback: Quan hệ nguy hiểm – Khiêu Dược Hỏa Diệm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s