Quan hệ nguy hiểm 5.1

Chương 5

Lễ hội té nước

“H

ạt mưa nhỏ đừng sợ!”

Lục Tử Mặc vỗ nhẹ lên bàn tay Sơ Vũ đang nắm chặt lấy vạt áo anh: “Vừa rồi là tiếng thét của ma, là ma nữ. Nó cô đơn trong mê cung bao năm nay, dù có tìm người kéo xuống nước làm bạn cũng tìm đàn ông đẹp trai, em cùng giới nên sẽ an toàn, đừng nghĩ ngợi nhiều.”

Đang rất hoảng sợ, nghe câu nói của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Sơ Vũ khóc dở mếu dở nhìn anh ta, bắt đầu nghi ngờ không biết thần kinh của người đàn ông này làm bằng gì. Đối diện với tình huống kỳ bí, sắc mặt anh ta không hề thay đổi.

Đáng tiếc là thần kinh của Sơ Vũ thả lỏng chưa được bao lâu, tiếng khóc lại vang lên, càng lúc nghe càng rõ, như ở ngay trước mặt.

Sơ Vũ sợ đến nỗi toàn thân mềm nhũn. Lúc còn học ở trường y, để rèn luyện thần kinh của sinh viên, thầy giáo từng bắt cô ở nhà xác qua đêm. Mặc dù Thái Lan là đất nước Phật giáo, có rất nhiều câu chuyện về ma quỷ thần bí, nhưng là người học ngành y, Sơ Vũ luôn kiên định cô là người theo chủ nghĩa duy vật. Cô luôn thấy mình khá dũng cảm, cho đến bây giờ…

Tiếng khóc mỗi lúc một gần. Đột nhiên một bóng đen rất lớn lao đến, bay vút qua đầu họ với tốc độ cực nhanh. Lục Tử Mặc phản ứng nhanh, né sang một bên, kéo Sơ Vũ vào lòng. Mặc dù sự việc chỉ xảy ra trong giây lát nhưng Sơ Vũ cũng kịp nhìn thấy đó là một con chim màu xám rất lớn.

Mê cung yên tĩnh trở lại. Lục Tử Mặc buông Sơ Vũ ra: “Đi thôi.”

Sơ Vũ bước nhanh theo anh ta. Lục Tử Mặc cúi đầu liếc nhìn cô, rồi mở miệng: “Trong mê cung này có một loài chim ký sinh, tên là Tago. Nghe nói nó cùng họ với cú mèo, thân hình cực lớn, tiếng kêu giống tiếng khóc của phụ nữ, nhưng không tấn công con người. Từ lâu đã tồn tại tin đồn mê cung có ma, nhưng thật ra nguyên nhân đều từ loài chim này.”

Hóa ra, anh ta đã biết từ trước. Sơ Vũ vừa miệt thị bản thân không kiên định chủ nghĩa duy vật vừa miệt thị hành vi lừa đảo của Lục Tử Mặc. Đến khi cô sợ chết khiếp, anh ta mới lên tiếng giải thích, không phải lừa đảo thì là gì?

“Anh chưa đến đây bao giờ, tại sao lại biết rõ về nó như vậy?”

Sơ Vũ vừa nắn bóp bên vai bị đau trong lúc né tránh vừa ngẩng đầu hỏi Lục Tử Mặc. Anh liếc nhìn cô: “Hạt mưa nhỏ, em không biết trên thế giới này có một thứ gọi là internet, nơi chia sẻ thông tin hay sao?”

Sơ Vũ nhíu mày, Lục Tử Mặc thoải mái đi trước dẫn đường: “Trên thế giới có một nhóm người thích mê cung, họ đi hết các mê cung kỳ quái, sau đó vẽ bản đồ và đăng trên mạng. Họ còn đăng kèm bản giới thiệu về từng mê cung. Tuy chưa từng vào đây bao giờ, nhưng bản đồ mê cung này tôi đã thuộc lòng.” Lục Tử Mặc quay đầu nhìn Sơ Vũ. “Em thấy yên tâm rồi chứ?”

Sơ Vũ không nói gì, lặng lẽ bước theo Lục Tử Mặc, quả nhiên anh ta rất thông thuộc nơi này. Hai người rẽ vài lần là đến cuối con đường, lối đi trước mặt bỗng xuất hiện một cổng sắt lớn.

Cánh cổng sắt không đóng, cầu thang đá bên trong âm u như dài bất tận. Nơi này chắc là mộ địa trung tâm mê cung, dòng chữ khắc tên tuổi và thân phận của chủ nhân trên cổng sắt đã bị bào mòn. Lục Tử Mặc dừng lại trước cổng sắt, cúi đầu hút thuốc, trầm ngâm một lúc, không nói lời nào.

Bên trong mộ địa tỏa ra luồng khí lạnh, hoàn toàn khác với thời tiết nóng bức bên ngoài. Nhiệt độ ở đây rất thấp, Sơ Vũ cảm thấy cánh tay mình đông cứng. Lục Tử Mặc hút hết điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn Sơ Vũ rồi giơ tay kéo cô vào lòng.

Sơ Vũ cứng người, nhưng Lục Tử Mặc không có hành động gì khác, chỉ ôm cô để sưởi ấm. Anh cất giọng trầm ấm bên tai Sơ Vũ: “Em hãy ở lại đây, đừng đi xuống dưới. Nếu nghe thấy bên trong có tiếng súng nổ, hãy lập tức chạy ra ngoài. Gặp ngã rẽ, em nhớ rẽ trái, đừng sợ lạc đường. Dù em có bị nhốt ở đây, cũng sẽ có người đến cứu em. Tuy nhiên, hãy nhớ kỹ, phải luôn luôn rẽ trái.”

Lục Tử Mặc ôm chặt cô một lát rồi xách va li bước xuống cầu thang. Sơ Vũ đứng ở lối vào mộ địa, định mở miệng nhưng không biết nói gì. Lục Tử Mặc quay đầu nhìn cô rồi nhanh chóng mất hút trong bóng tối.

Mê cung chỉ còn lại một mình Sơ Vũ, ngoài tiếng trái tim và hơi thở của cô, không còn tiếng động nào khác. Sơ Vũ đứng ở lối vào mộ địa chờ đợi, không biết đã bao lâu. Sơ Vũ đi đi lại lại để tự trấn an và chống lại giá rét. Không biết Sơ Vũ đi được bao nhiêu vòng, bên trong đột nhiên vọng ra tiếng động lớn.

Sơ Vũ lặng người trong giây lát mới nhận ra đó là tiếng súng. Nhớ lời dặn của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ lập tức quay đầu chạy như bay. Không giống như trong hoàn cảnh bình thường, mê cung giống hàm răng của quái vật khổng lồ, những hình bóng quái dị từ mọi ngõ ngách lao vào Sơ Vũ. Mỗi khi chạy đến ngã rẽ, Sơ Vũ đều quẹo sang trái như Lục Tử Mặc dặn dò. Cuối cùng, tới một ngõ cụt, cô dừng bước, thở hổn hển, cảm giác hơi thở cào cấu lá phổi đến đau đớn, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sơ Vũ chưa kịp điều hòa nhịp thở thì ánh đèn tù mù trong mê cung phụt tắt, bóng tối bao phủ hoàn toàn. Sơ Vũ toát mồ hôi lạnh, không có ánh đèn, cô không thể ra khỏi mê cung này. Còn Lục Tử Mặc nữa?

Anh ta nói, cô hãy chạy ngay khi nghe thấy tiếng súng, có nghĩa anh ta đã biết trước tình thế nguy hiểm? Anh ta nói sẽ có người đến cứu cô, như vậy anh ta cố ý để cô ở lại bên ngoài mộ địa? Đầu óc Sơ Vũ rối như tơ vò. Cô chỉ biết mò mẫm sờ vào tường đá rồi từ từ ngồi xuống, hai tay ôm gối thu mình lại.

Một lúc sau, Sơ Vũ dần tỉnh táo. Khi rơi vào hoàn cảnh này, kỵ nhất là thiếp đi. Nếu thực sự có người đến cứu cô, có thể cô sẽ không nghe thấy tiếng gọi của đối phương trong khi ngủ. Thời gian dường như trôi đi rất chậm, Sơ Vũ không biết mình có thể thoát được hay không, và cô cũng lo lắng cho Lục Tử Mặc. Rất lâu sau đó, trong bóng tối có tiếng động, tiếng bước chân, hình như ở bên ngoài bức tường. Vài phút sau, một luồng sáng chiếu đến, ánh đèn sáng rực làm Sơ Vũ chói mắt. Trước mắt cô là một đội quân trang bị súng ống, mấy người lính bước tới, nhìn Sơ Vũ dưới ánh đèn, rồi quay lại nhìn nhau và gật đầu. Một người nói vào bộ đàm: “Báo cáo chỉ huy, đã tìm thấy con tin!”

Sơ Vũ được mấy người lính kéo ra khỏi mê cung. Bên ngoài, ánh nắng chói chang, trực thăng của Lục Tử Mặc và của đối phương cùng mấy chiếc xe đỗ ở bãi đất trống trước mê cung đã biến mất. Trên khoảng đất trống lúc này có một chiếc trực thăng quân sự, một người nhảy xuống đỡ Sơ Vũ lên máy bay: “Bác sĩ Đặng, không sao rồi. Chúng tôi sẽ đưa cô về Chiang Rai ngay bây giờ.”

Sau khi máy bay hạ cánh xuống Chiang Rai, Sơ Vũ được đưa về bệnh viện nơi cô làm việc để kiểm tra tổng thể. Lúc này Sơ Vũ mới ý thức cô đã được cứu thoát, niềm vui vì được tự do ào tới.

Advertisements

One comment on “Quan hệ nguy hiểm 5.1

  1. Pingback: Quan hệ nguy hiểm – Khiêu Dược Hỏa Diệm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s