Nếu được yêu như thế 3.1

Chương 3

Có những kỷ niệm cứ trôi qua như thế

 

K

hông biết có phải do không hợp với phố xá hay không, không lâu sau khi khai giảng, Thuấn Nhân đã trở thành địch thủ của tất cả bọn con gái. Nói là “tất cả” thì cũng không được khách quan cho lắm, khái niệm “tất cả” ở đây là phải loại trừ mấy đứa chăm chỉ học hành, mấy đứa tồn tại mà cũng như không, còn lại, tất cả đều ghét Thuấn Nhân.

Nhưng lỗi một phần cũng do Thuấn Nhân, quần áo cô bé mặc không giống các bạn, không hòa nhập vào đám đông, đặc biệt là khi đi đường, nhìn thấy bạn cũng không thèm chào một tiếng. Ngoài bạn ngồi cùng bàn tên là Châu Văn biết Thuấn Nhân bị cận thị thì ấn tượng của tất cả các bạn trong trường về cô bé không hề thay đổi, dường như câu cửa miệng là “chỉ biết mình, kiêu ngạo, không lịch sự” của các bạn dành cho Thuấn Nhân đã được định sẵn rồi.

Cũng may là thái độ của các bạn nam đối với Thuấn Nhân còn tốt hơn. Tuy cũng có người hòa vào các bạn nữ nói xấu Thuấn Nhân, nhưng cũng có người giúp Thuấn Nhân chép bài trên lớp, xách cặp, thậm chí khi trời mưa còn nhường ô cho cô bé, còn mình thì ướt nhèm.

Thuấn Nhân không cảm thấy mang ơn bọn họ, bởi Châu Văn từng nói cho Thuấn Nhân nghe, sau lưng bọn họ không dành cho mình một lời tốt đẹp nào đâu, thậm chí còn thêu dệt những tin đồn thất thiệt, trong đó có chuyện chép bài hộ, xách cặp hay cho mượn ô dù…

Tối hôm sinh nhật, Thuấn Nhân dẫn Châu Văn về nhà cô Xuân Nam ăn cơm. Ăn cơm xong, hai đứa làm bài tập trong phòng của Thuấn Nhân, cô bé đem món quà mà cô tặng ra cho Châu Văn xem, là một chiếc máy nhắn tin màu đen dễ thương. Châu Văn dùng bút mực ghi lại số máy nhắn tin của Thuấn Nhân vào vở nháp của mình.

Thuấn Nhân nói: “Thực ra cái này đối với tớ cũng không có tác dụng gì lắm, ngày nào chúng mình cũng gặp nhau, trong nhà lại có điện thoại bàn.”

Châu Văn suy nghĩ, một lúc sau, đôi mắt bỗng sáng lên: “Cậu cho các bạn dưới quê số máy này đi, chẳng phải bạn từng nói, dưới quê còn mấy người bạn nữa sao?”

Thuấn Nhân được nhắc nhở, vội vàng cầm máy lên gọi về nhà cho Trăn Trăn. Trăn Trăn hỏi: “Tớ gọi cho cậu thì có được tính là điện thoại đường dài không?”

Thuấn Nhân không rõ lắm, nói: “Cậu cho Tử Chấn số của tớ nhé?”

Trăn Trăn nói: “Tuần trước Tử Chấn đánh nhau với anh họ tớ, cậu ấy lấy bình xăng ở bếp đốt củi ở sau nhà tớ, cháy hết cả bếp rồi. Bố tớ mới đưa cậu ấy đến trình công an, cậu ấy bị nhốt ở đó hai ngày, sau đó, bà ngoại của cậu ấy đến đón về Bắc Kinh rồi.”

Thuấn Nhân lặng đi một lúc lâu rồi mới nói được một câu: “Cậu có biết số điện thoại của nhà bà ngoại Tử Chấn không?”

Trăn Trăn nói: “Không biết, khi cậu ấy đi, tớ không có ở nhà.”

Châu Văn thấy Thuấn Nhân mãi không nói được lời nào, liền dùng bút gõ gõ vào tay Thuấn Nhân. Thuấn Nhân mới chợt tỉnh lại, cúp máy, đầu óc vẫn đang nghĩ tới cậu bạn Tử Chấn. Thuấn Nhân mở cửa, đi ra phòng khách. Lúc đó, cô Xuân Nam đang ngồi trên sofa xem ti vi. Thuấn Nhân đi đến trước mặt cô, để chiếc máy nhắn tin xuống bàn: “Cô ơi, cái này cháu không dùng đến, hay là cho các em dùng đi, chúng nó nhiều bạn hơn cháu mà.”

Cô Xuân Nam nói: “Cháu cứ cầm lấy đi, có cái này rồi mới có cái để mà kết bạn chứ.”

Thuấn Nhân lắc đầu.

Trên ti vi, cô gái có khuôn mặt tràn đầy sức sống như vườn đào giữa tiết trời tháng Hai ở miền quê, giọng ca ngọt ngào, cô gái hát: Em có thể chối từ bao tình yêu, em có thể quên đi bao giấc mộng, nhưng em không thể nào quên được gương mặt với nụ cười dịu dàng của anh.

 

Nhà văn Sarah người Mỹ viết rằng: “Cuộc sống là một con đường đẹp nhưng lại quanh co. Bên đường, những con bướm đang đậu trên những bông hoa sặc sỡ, có vô số hoa thơm trái ngọt, nhưng chúng ta rất ít khi dừng lại vãn cảnh, hoặc hái quả ngọt. Chúng ta chỉ cố gắng, khát khao đi tìm một con đường rộng lớn, tươi sáng hơn trong sự hoang tưởng của mình. Thế nhưng trong hành trình tiến về phía trước ấy, dần dần chúng ta lại rơi vào bóng tối ảm đạm, hoa thơm quả ngọt đâu chẳng thấy, cuối cùng lại phát hiện ra mình lạc vào sa mạc.”

Rất nhiều năm sau, Thuấn Nhân mới biết đại đa số con người đều như thế. Nhưng cô lại không nằm trong số này. Thực ra, nằm trong số nào cũng thế cả. Ai cũng muốn mình đạt được những thứ mà mình khao khát. Thế nhưng, cuối cùng của cuối cùng, chúng ta thật sự đã giành được cái gì?

Ông nội của Thuấn Nhân mất trước khi Thuấn Nhân thi đại học một năm, còn chưa kịp nhìn thấy tờ giấy báo đỗ đại học của cháu gái. Có lúc Thuấn Nhân nghĩ, ông nội chưa nhìn thấy cũng hay, cô chỉ thi đỗ vào một trường đại học tổng hợp của tỉnh, không phải trường loại một, tuy cũng là trường tốt, nhưng so với những trường lừng lẫy mà cha ông đã học thì thật thua kém vô cùng. Ngày thông báo kết quả, Thuấn Nhân và Châu Văn tay trong tay đến trường. Nguyện vọng của hai cô gái đều là khoa Ngôn ngữ. Châu Văn muốn sau khi tốt nghiệp sẽ về trường trung học, nơi mà bố mẹ cô đang công tác để làm giáo viên dạy văn, còn Thuấn Nhân, cô Xuân Nam đã thương lượng với trường, đầu ra sau khi tốt nghiệp sẽ không có vấn đề gì.

Thuấn Nhân nhận sách, đến lượt Châu Văn, quyển Tâm lý học văn nghệ đã phát hết, thầy giáo đến kho sách lấy thêm. Thuấn Nhân đứng đợi Châu Văn, các bạn nam đang xếp hàng chờ đợi, rảnh rỗi lại nhìn cô, Thuấn Nhân nói với Châu Văn: “Mình đợi bạn ở sân vận động nhé.”

Cô ngồi xuống ghế đá dưới bóng cây râm mát, giở quyển sách mới trên tay ra đọc, vừa nhìn bìa vừa đọc thầm tên sách, thỉnh thoảng lại ngẩng lên. Một sinh viên nam đang nhìn Thuấn Nhân. Cô vốn bị cận thị, nên cũng không dám chắc, nhưng dựa vào hướng khuôn mặt của cậu ta với lại chỗ mình ngồi thì chắc chắn là cậu ta đang nhìn mình.

Cảm thấy không được thoải mái lắm, cô định đứng lên đi về thì thấy Châu Văn ôm một chồng sách chạy tới, gọi lớn: “Nhan Thuấn Nhân!”

Châu Văn vừa dứt tiếng gọi, cậu sinh viên kia liền bật lên như lò xo: “Nhan Thuấn Nhân!”

Thuấn Nhân sợ hãi, lặng người ngồi đó. Cậu ta mặt mày tươi cười, nói: “Đúng là em rồi!”

Thuấn Nhân nghi ngờ nhìn cậu ta, bỗng sung sướng hét lên: “Lý Triệt!”

“Là anh đây! Anh cũng tới đăng ký.” Lý Triệt nhìn thấy quyển sách Thuấn Nhân đang cầm trên tay. “Em học khoa Văn à? Anh học khoa Công nghệ thông tin. Lâu lắm không gặp, em giờ sành điệu quá!”

“Thế trước đây em quê mùa lắm sao?” Thuấn Nhân cười rồi kéo tay Châu Văn: “Giới thiệu một chút nhé, đậy là bạn thân nhất của em thời trung học, tên là Châu Văn.”

Lý Triệt cũng tự giới thiệu về mình.

Châu Văn cười ha ha, nói: “Anh đẹp trai quá!”

Thuấn Nhân cũng cười theo: “Đương nhiên rồi, khi còn ở huyện Uyển, mỗi lần Lý Triệt chơi bóng rổ là có đến mấy chục bạn nữ đứng ngoài cổ vũ.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s