[Hết hôm nay] Đi mãi rồi cũng quay về.2

ĐẠI CA LÀM NGƯỜI TỐT

Huy bảo:

– Vợ có ghen không đấy?

Em cười nhếch mép:

– Chồng có đủ hấp dẫn không đấy?

Huy búng đót thuốc hút dở ra cống:

– Với ai chứ với em bé này thì chồng búng tay là đổ.

Em không đáp. Em biết Huy đủ khả năng ấy. Huy đẹp trai, khéo ăn nói (khi cần phải tà lưa một em nào đó), giàu có và biết lắm trò cưa cẩm. Em chỉ thấy miệng mình tê dại như ngậm hàn the vậy. Và em lại thở dài. (Có vẻ dạo gần đây em chúa là ưa chuộng sự thở dài).

Ba năm trước, em gặp Huy trong một quán bar. Đó cũng là lần đầu tiên em vào quán bar. Hồi đó, bố mẹ em đang căng thẳng và chuẩn bị lôi nhau ra toà. Em sốc lắm nên chui vào một cái bar để uống rượu. Huy chăn dắt em từ lần đó. Em theo Huy đi “ăn hàng”, cướp giật như một cách thoả thuê cho những bế tắc và đau đớn trong em. Rồi bố mẹ em cũng bỏ được nhau. Bố thì cứ nghĩ em về sống với mẹ và dượng, mẹ thì cứ nghĩ em đang sống với bố và dì. Thế nên, thỉnh thoảng em hết tiền là chạy sang bố vơ một nắm, về bên mẹ vơ thêm nắm nữa. Hàng tháng, hai cụ rót tiền vào tài khoản của em đều như vắt chanh. Em chẳng dùng mấy vì có Huy bao hết rồi. Huy cũng chẳng khác em là mấy, bố mẹ cũng bỏ nhau, Huy nay đây mai đó, tiền tiêu chẳng hết.

– Chồng đi nhé, vợ! Sau muộn nhất là một tuần, chồng sẽ cưa đổ em bé ấy rồi lại về với vợ!

Huy chào em mà chẳng cần chờ nghe em trả lời. Huy tót sang đường. Cô bé tên An kia đang đứng nói chuyện cùng mấy người bạn. Huy đến. Đưa cho An cái laptop. Huy đã bỏ ra mười lăm triệu đồng để mua lại chiếc laptop ấy dùng làm quà làm quen với cô bé tên An kia. Em ở tít bên này không nghe thấy Huy nói gì, nhưng em biết, bài của Huy là gì. Sẽ là trả lại laptop và xin số điện thoại cô bé tên An đó. Rồi, bước hai sẽ là rủ rê cô bé đó. Huy có quá nhiều lợi thế để khiến cô bé đó quên bẵng anh chàng sinh viên bạn trai của mình. Một khi đại ca đã làm người tốt thì cũng phải cỡ đại ca của người tốt. Em cũng thấy kỳ lạ cho chính bản thân mình. Tại sao em không ghen? Vì em là người phụ nữ mạnh mẽ hay vì em chẳng hề yêu Huy? Có lẽ, em với Huy cũng chỉ bèo bọt gặp nhau vậy. Em cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc sau này lấy Huy làm chồng cả. Mà cũng chẳng phải xa xôi đến vậy, chỉ cần nghĩ đến ngay ngày mai thôi, ngày mai, em muốn làm gì với Huy? Chịu thôi, em chịu đấy! Suốt ba năm sống cùng Huy, em chưa bao giờ đặt ra câu hỏi này bởi nó sẽ không bao giờ có câu trả lời cả. Với Huy, em sống không có ngày mai.

 

BUỔI SÁNG MỚI

Sau bao ngày trời mây xầm xì, xám xịt và trĩu nặng, hôm nay, trời bắt đầu hưng hửng nắng. Là nắng mới. Em dậy sớm hơn mọi ngày và không phải trên chiếc giường bừa bộn tàn thuốc, đồ ăn, rượu… Em thức giấc trên chiếc giường màu hồng tinh tươm cùng bộ ga trắng muốt. Thức sớm đến độ chị giúp việc luống cuống:

– Cô dậy sớm vậy, tôi chưa kịp làm xong đồ ăn sáng nữa…

Em mỉm cười nheo mắt nhìn những vạt nắng loà xoà tràn qua ô cửa sổ phủ đầy trên nền sàn gỗ. Không phải lần đầu tiên em ngủ tại nhà mình trong suốt ba năm qua. Những đợt Huy đi chơi cùng đám chiến hữu, những đợt hai đứa cãi nhau, em vẫn trở về nhà em để ngủ. Song lần nào cũng là say khướt và tỉnh giấc khi đã một, hai giờ chiều. Đêm qua, em đã không uống rượu lúc về nhà. Huy có lẽ đang bay nhảy với cô bé tên An kia ở Hạ Long rồi. Hôm qua, em cũng đã gặp lại anh chàng tên Tuấn kia.

Hôm qua, cô bé tên An chính thức nói lời chia tay với anh chàng Tuấn để đi theo chàng bạch mã hoàng tử mới. Em biết vậy nên đã cố tình đón lõng anh chàng thất tình này. Tự nhiên em thấy tồi tội cho anh chàng. Em muốn an ủi anh chàng ấy mặc dù đó chẳng phải là việc nên làm. Chỉ cần nhắc vài câu, anh chàng đã nhớ ra em. Và chỉ cần bịa tạc ra câu chuyện Huy bỏ rơi em để đến với cô bé tên An kia. Vậy là xong, đồng bệnh tương lân, em và anh chàng tên Tuấn ngồi với nhau cà phê cà pháo như thể đã thân thiết lắm vậy. Mới tám giờ tối, Tuấn đã đưa em về nhà. Tuấn bảo: “Nếu sáng mai em rảnh, anh mời em đi ăn sáng nhé!“ Em gật đầu. Chờ Tuấn đi rồi, em móc điện thoại định gọi cho lũ đàn em rủ lên bar nào đó chơi như mọi khi. Nhưng chưa kịp gọi thì đã thấy tin nhắn của Tuấn: “Cảm ơn em về một bữa cà phê khi lòng đang buồn nhất. Thật lòng, em xứng đáng được hạnh phúc nhiều hơn. Anh mong lắm, Tuệ ạ!”. Tự nhiên, em mềm nhũn người đi. Em quyết định vào nhà, ăn tối cùng bố dì. Bữa cơm tối ấy, bố thì vẫn vậy, chỉ hơi ngạc nhiên một tẹo. Còn dì thì cuống cà kê lên, tíu tít vui mừng lắm. Có lẽ em đang buổi mềm lòng. Có thế thôi mà em cũng cảm động.

“Em dậy rồi!”- Em nhắn một tin cho Tuấn. Tin vừa báo gửi thành công thì điện thoại đã reo. Tuấn gọi. Em bắt máy:

– Dạ! Em đây anh! (Em mà thỏ non thì cứ gọi là chẳng cần kính lão)

– Anh… Anh… đang đứng chờ dưới cổng nhà em…

– Ối, anh đến nhanh thế?

– Ờ… ờ… tại vì… tại vì…

– Thôi được rồi, chờ em đánh răng rửa mặt cái đã, nhé, anh!

– Ờ… ờ…

Lâu lắc rồi em mới gặp lại cái cảm giác nguyên sơ đến vậy. Lâu lắc rồi mới có người đáp lại em một cách lúng túng và ấp úng đến vậy. Em soi gương và nhận ra đôi má mình cũng đang ửng đỏ cả lên. Có lẽ, Tuấn đã đứng dưới nhà em chờ lâu lắm rồi.

 

Advertisements

[Hết hôm nay] Đi mãi rồi cũng quay về.1

MỘT CHUYẾN “ĂN HÀNG”

Mồi được xác định là đôi trai gái đang đèo nhau trên chiếc xe Attila màu trắng. Huy bảo em: “Chuyến này để thằng Quân ghi điểm, vợ chồng mình chỉ đi đằng sau xem thôi.” Em gật đầu. Đã lâu rồi, em chẳng còn ham hố gì chuyện tham gia cả. Tự nhiên thấy chán thôi. Tự nhiên em cảm thấy vô nghĩa đến kinh khủng. Chẳng giống em hồi trước đây chút nào cả. Hồi trước, em mê mẩn cái cảm giác ngồi sau xe Huy mỗi chuyến “ăn hàng”. Cái cảm giác hồi hộp, háo hức đầy nguy hiểm song cũng vô cùng phấn khích mỗi khi giật được một cái túi xách và rạp người ôm Huy mặc cho gió vù vù hai bên tai, mặc cho chiếc xe lắc điên đảo, có khi rạp cả xuống sát đường. Sự phấn khích ấy mỗi ngày một teo tóp và gần đây thì nó đã thành sự chán chường. Phải, em đã hết phấn khích rồi. Huy cũng ít trực tiếp tham gia. Hầu như là để đám đàn em thực hiện. Huy và em chủ yếu là đi theo và nếu cần sẽ vờ như là những người tốt bụng, giữ xe nạn nhân lại, vờ hỏi han, tạo điều kiện cho đám đàn em bỏ chạy.

Quân nhận tín hiệu từ Huy, về số, rồ ga và lao vụt tới áp sát chiếc xe Attila. Mục tiêu là túi đựng laptop để dưới chân chàng trai đang đèo. Quân áp sát và rất nhanh, giật phăng chiếc túi. Chiếc xe Attila chòng chành. Cô gái ngã xuống. Chàng trai cũng chới với. Mọi thứ diễn ra rất nhanh. Quân đã lướt nhanh hơn cả. Huy và em theo đúng kịch bản sẽ áp sát và vờ làm người tốt, xuống đỡ xe cho đôi trai gái ấy.

– Anh chị có sao không? Có bị mất cái gì không? – Huy vồn vã ra vẻ vô cùng lo lắng.

– Tôi… Cái laptop…. – Người con trai vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Em cũng xuống đỡ cô gái. Chàng trai kia sau khi hoàn hồn cũng đã quay sang cô gái:

– Em có bị sao không? May quá, mất laptop có thể mua lại được chứ em không sao là may rồi!

Em bỗng cảm thấy ấm áp kỳ lạ trước cảnh chàng trai lo lắng cho cô gái. Em bất giác nhìn sang Huy. Yêu Huy gần ba năm rồi, chưa khi nào em nhận được sự quan tâm như cô gái này. Huy không để ý. Huy còn mải nhìn xem Quân đã chạy thoát chưa? Cô gái xoa xoa phủi phủi lại áo quần rồi lắc đầu:

– Em không sao…

Chàng trai quay qua em:

– Cảm ơn cô và anh đây! Chúng tôi không sao rồi!

Em cũng chẳng nói gì. Đôi mắt chàng trai ấy ấm áp biết bao. Nó khiến em nao nao một cảm giác như thể say rượu vậy. Huy thở dài:

– Dạo này trộm cắp cướp giật như ranh vậy! Trong laptop của anh chị bị mất, có nhiều tài liệu quan trọng lắm không?

Chàng trai cười buồn lắc đầu:

– Cũng không sao anh ạ! Của đi thay người vậy! Cảm ơn anh chị rất nhiều!

Huy không nói gì nữa, hất hàm cho em. Em cun cút leo lên xe Huy. Và đi.

 

BÍ MẬT TRONG CHIẾC LAPTOP

Huy đèo em về quán cà phê Unicorn’s – nơi tập kết của cả nhóm. Đến nơi, Quân đã về từ lâu rồi. Đám đàn em gần chục đứa đều ngồi quây quần và xem chiến lợi phẩm. Cái túi giật được có chiếc laptop và một đống sách, truyện. Em bảo em lấy đống sách truyện. Tụi Quân bật máy lên kiểm tra. Máy vẫn còn mới. Quân bảo:

– Con này bán cũng phải vài củ đấy anh Huy nhỉ?

Huy gật đầu:

– Bán đi! Cho chúng mày chia nhau hết. Thằng Quân được bốn phần, sáu phần còn lại chia đều cho cả bọn.

Tụi Quân rối rít cảm ơn đại ca. Em thừa biết, Huy cũng như em, cả hai chẳng ham hố tiền bạc. “Ăn hàng” chỉ là một thú vui của cả Huy và em.

– Oa, thằng này tên là Tuấn, sinh viên năm thứ hai trường Xây Dựng anh Huy ạ! Con bé bạn gái nó ngon quá thể! Đẹp lồng lộn ý!

Huy quay lại, thằng Tiến đang mở laptop và xem bộ ảnh trong máy. Huy cũng ghé mắt nhìn. Thằng Tùng bảo:

– Con bé này em biết! Nhà nó cũng gần nhà em. Nó tên là An…

Thằng Tiến gật gật đầu:

– Đúng rồi! Con bé này tên là An. Toàn bộ ảnh đều ghi An Yêu này.

Huy xem từng tấm ảnh và cười hô hố:

– Ngon vãi lượm! Em này mà tham gia thi các cuộc thi người đẹp nhất định cũng phải vào top 10.

Thằng Quân vẫn đang sướng vụ ghi điểm với đại ca nên nói vuốt đuôi:

– Hay đại ca đóng vai người tốt cưa nó đi!

Nói xong, nó bỗng nhớ ra là còn có mặt em – bạn gái chính thức của đại ca nó, nó len lén nhìn em. Em cũng mặc kệ. Em chẳng ghen. Huy vốn là vậy rồi. Em đã quá quen với việc Huy ăn nói chẳng coi em ra gì như vậy. Huy luôn tự cho rằng mình là đại ca nên tất cả đều phải chấp nhận Huy, trong đó có em. Huy vẫn mải mê xem ảnh:

– Đẹp thật! Ban nãy gặp trực diện, tao mải để ý xem thằng Quân đã chạy xa chưa mà quên nhìn kỹ.

Em cầm mấy cuốn sách và bỏ ra ngoài. Bên trong, giọng thằng Tiến the thé lên:

– Có clip này anh Huy! Biết đâu clip sex anh chàng Tuấn với con bé An này…