Saphire 4.6

“Nói đi, có chuyện gì thế?” Cao Cạnh vừa nói vừa cúi đầu xuống uống canh.

“Hôm qua tại sao Tiết Chấn lại đến nhà Phó Viễn vậy? Cậu ta đã nói với cảnh sát các anh như thế nào?” Chuyện này vẫn luôn khiến Mạc Lan cảm thấy canh cánh trong lòng. Hôm nay không nhìn thấy Tiết Chấn đi học, nhưng cô biết, hôm qua cậu ta rất nhanh đã được thả về từ rất sớm. Cô còn nghe thấy cậu ta khóc rống lên trong hành lang của cục cảnh sát. Khi đó, Mạc Lan thật sự muốn bước đến trước mặt cậu ta, hỏi xem sự kiêu ngạo của cậu ta trước đó đã đi đâu cả rồi? Tại sao vừa mới đến cục cảnh sát đã tỏ ra sợ hãi đến vậy? Thật là mất mặt!

“Cậu ta thừa nhận trước khi bọn em tới thì cậu ta đã ở trong căn phòng đó rồi, nghe thấy tiếng động khi bọn em trèo vào, cậu ta liền trốn xuống dưới gầm giường của Phó Viễn.”

“Cậu ta định giở trò gì ở đó vậy?” Mạc Lan cau mày hỏi.

“Cậu ta hoài nghi việc mẹ cậu ta mất tích một năm trước có liên quan đến Khưu Tiểu Mi,. hHôm qua, cậu ta muốn xemđến xem có tìm được manh mối gì từ chỗ đó không. Cậu ta đã nói như vậy đấy.”

“Mẹ của Tiết Chấn đã mất tích từ một năm trước sao?” Mạc Lan kinh ngạc vô cùng.

“Em chưa nghe nói gì về chuyện này sao?”

Mạc Lan khẽ lắc đầu. Cô hoàn toàn không hay biết gì về chuyện nhà của Tiết Chấn, dường như cũng chưa từng nghe người khác bàn luận về chuyện này.

“Cậu ta nói những cuốn sách giáo khoa mà bọn em tìm được kia đều là của cậu ta. Một năm trước, trong ngày mà mẹ cậu ta mất tích, cũng chính là hai ngày trước khi khai giảng, cậu ta đã cùng mẹ tới trường nhận sách mới,. sSau khi cậu ta viết tên mình lên sách xong liền cùng bạn đi đá bóng, mẹ cậu ta thì mang những cuốn sách mới về nhà. Nhưng sau đó, mẹ cậu ta chưa từng xuất hiện thêm lần nào nữa.” Cao Cạnh nói xong liền uống một hơi cạn hết chỗ canh còn lại.

“Tại sao cậu ta lại cho rằng Khưu Tiểu Mi có liên quan tới chuyện này thếnhỉ?” Mạc Lan hỏi.

“Hai tuần trước, Khưu Tiểu Mi đã tiết lộ với cậu ta, bà ta đã từng gặp Chu Lệ Phần – mẹ của Tiết Chấn, thời gian vừa khéo là hôm Chu Lệ Phần mất tích. Khưu Tiểu Mi còn nói, Chu Lệ Phần không đi một mình.” Cao Cạnh liếc nhìn cô bằng ánh mắt đầy ý vịhàm ý: “Sau đó Tiết Chấn lại đi tìm Khưu Tiểu Mi để hỏi cho rõ ràng mọi chuyện, nhưng Khưu Tiểu Mi lại sửa lời, nói là cậu ta đã nghe nhầm rồi, bà ta trước giờ chưa từng nói ra những lời như thế. Bởi vVì cha Tiết Chấn đã có bạn gái mới, do đónên Tiết Chấncậu ta không nói những lời của Khưu Tiểu Mi cho cha ông ta biết.”

Thì ra còn có chuyện như vậy nữa! Trước mắt Mạc Lan thoáng qua khuôn mặt âm trầm ngạo mạn, cùng với thân thể thấp bé chắc nịch như một vận động viên cử tạ của Tiết Chấn. Tiết Chấn là một người có sức mạnh, không biết khả năng bộc phát của cậu ta có mạnh không? Có điều tính khí cậu ta không được tốt, thường hay tự cho mình là đúng, lại dễ tức giận, đây là một sự thực không phải nghi ngờ gìthể chối cãi. Nếu như trong ngày xảy ra vụ án, cậu ta đã từng tới nhà Khưu Tiểu Mi, lại hỏi Khưu Tiểu Mi về chuyện của mẹ cậu ta, rồi Khưu Tiểu Mi lại một lần nữa phủ nhận những lời bản thân đã nói, liệu giữa bọn họ liệu có xảy ra cuộc tranh chấp gì không đây? Tiết Chấn liệu có đột nhiên nổi giận không đây? Nếu như khi đó Khưu Tiểu Mi đang chuẩn bị sắp xếp những thứ thức ăn vừa mới mua về, vừa khéo lại có một con dao phay ở ngay trước mặt Tiết Chấn…

“Này, em đang nghĩ cái gì thế?” Cao Cạnh khẽ đẩy cô một cái.

“Em cảm thấy Tiết Chấn rất khả nghi. Cậu ta có thái độ thù địch với Khưu Tiểu Mi… Hơn nữa, con người cậu ta em rất hiểu, lòng dạ hẹp hòi, luôn cho rằng bản thân là người thông minh nhất thế giới, liệu cậu ta có…” Mạc Lan còn muốn nói tiếp nữa, nhưng lại bị Cao Cạnh ngắt lời.

“Nếu có thể tìm được hồ sơ về vụ án của mẹ Tiết Chấn thì đã tốt rồi, như vậy sẽ rất có lợi cho việc điều tra phá án của anh.”

Mạc Lan khẽ nở một nụ cười tươi với anh, dùng khuỷu tay thúc nhẹ anh một cái với vẻ đắc chí.

“Đi tìm chị họ của em ấy, chị ấy có một người bạn thân học trên mấy khóa hiện đang là nhân viên của phòng hồ sơ trong cục cảnh sát.”

“Kiều Nạp phải không, tuần này hình như cô ấy còn phải tham gia giải thi đấu bóng rổ, liệu có rảnh không?”

“Yên tâm đi, chị ấy sẽ giúp đỡ thôi.” Mạc Lan nói.

Cô đã ăĂn xong phần cơm của mình rồi, cô bèn đậy nắp hộp cơm lại, đưa chiếc túi ni lông vốn được dùng để đựng hộp cơm cho Cao Cạnh, nói: “Cái này cho anh này, em không cần nữa.”

Cao Cạnh nhìn cô vẻ khó hiểu.

“Còn chần chừ cái gì nữa, cho anh có cái mà đựng hộp cơm chứ sao.” Cô bực mình nói.

Hộp cơm đặc biệt chuẩn bị cho anh, vậy mà anh chẳng ăn được mấy miếng. Cô biết, không phải là anh không thích ăn, mà là không nỡ ăn, anh muốn mang về nhà chia sẻ với em gái. Vừa nghĩ đến những khó khăn mà Cao Cạnh đang phải đối mặt, Mạc Lan liền lại cảm thấy trái tim mình đau nhói. Nhưng cô biết mình không thể biểu hiện điều này ra ngoài, nếu không sẽ chỉ khiến anh cảm thấy mất mặt. Do đó, cô làm bộ giận dữ uy hiếp: “Cao Cạnh! Hộp cơm cha em chuẩn bị cho anh mà anh gần như không động đến, có phải là anh thấy món thịt kho tàu cha em nấu không được ngon, cho nên mới không muốn ăn, có đúng vậy không? Mặc kệ anh đấy, anh nhất định phải ăn hết cho em, nếu không em không sẽ để ý đến anh nữa đâu. Ngày mai đem trả lại em cái hộp là được rồi. Đã nghe thấy gì chưa hả?”

Cao Cạnh chăm chú nhìn cô hồi lâu, rồi lặng lẽ nhét cái hộp cơm vẫn còn nặng trịch kia vào trong túi ni lông, lại qua một lúc nữamột lúc sau mới thấp giọng nói: “Ai bảo là không ngon nào, đợi lát nữa anh ăn không được sao?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s