Saphire 4.5

“Em đã nhìn ra được điều gì chưa?” Thấy cô đã bỏ tờ giấy phô tô đó xuống, Cao Cạnh liền hỏi.

 

“Có ba điểm đáng chú ý: Thứ nhất, chính là điều em vừa mới nói, cô ấy chỉ ở lại bữa tiệc sinh nhật đó chừng 20 hai mươi phút, sao lại về nhà muộn như vậy được? Thứ hai, cô ấy đã không ăn gì trong bữa tiệc sinh nhật, em đã hỏi các bạn học khác rồi, cô ấy chẳng ăn gì cả. Thứ ba, khi bọn em phát hiện ra thi thể, cửa phòng được khóa lại từ phía trong, ở bên ngoài căn bản không thể khóa cửa được. Chẳng lẽ Phó Viễn đã lôi Khưu Tiểu Mi vào phòng rồi khóa cửa, sau đó lại nhảy cửa sổ ra ngoài và vào nhà bằng cửa trước? Trong đơn tự khai của bạn ấy không nói rõ chuyện này.” Mạc Lan suy nghĩ một chút, sau đó lại hỏi: “Hôm qua bọn anh có kiểm tra đồ đạc của Phó Viễn không?”

 

“Kiểm tra qua rồi, cũng mang đi một số đồ vật có liên quan, nhưng đều là của Khưu Tiểu Mi, chẳng hạn như sổ ghi địa chỉ, chăn màn, thẻ bảo hiểm, thư từ…” Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Chắc bọn họ cũng có nhìn thấy đồ của Phó Viễn, nhưng lại không mang thứ gì đi, cũng không tìm thấy cái chân bàn đã được dùng để đánh người. Em rốt cuộc muốn nói gì vậy?”

 

“Tối qua em đã tới chỗ đó, việc này anh biết chưa vậy?”

 

Cao Cạnh trừng mắt lên nhìn cô, dường như muốn nghiêm khắc dạy bảo, nhưng sau lại cố nín nhịn.

 

“Anh biết rồi, em thì tài lắm!” Cao Cạnh tỏ vẻ bực bội nói.

 

Mạc Lan giả bộ như không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhẹ nhàng nói: “Em tùy tiện mở một cuốn sách giáo khoa của Phó Viễn ra xem, thấy từ trong đó rơi ra một mảnh giấy, bên trên viết: Ngày cá tháng tư không gặp không về. Ngày cá tháng tư chính là ngày 1 tháng 4.”

 

“Có mảnh giấy như thế ư? Vậy em có…”

 

“Em sợ bị người ta lấy đi mất, do đó đã ra tay trước luôn rồi.” Mạc Lan cười nói.

 

“Vậy em có giao mảnh giấy đó cho đồng sự của anh không?” Cao Cạnh hỏi.

 

Mạc Lan lấy chiếc túi bảo quản kia ra, mảnh giấy hiện đang ở trong đó.

 

“Em muốn tự tay giao cho anh.” Cô nói.

 

Cao Cạnh đón lấy chiếc túi bảo quản, lập tức bật cười vui vẻ: “Em cũng rất có kiến thức đấy, còn biết kiếm lấy cái túi để đựng nó vào.”

 

“Bảo vệ chứng cứ mà, em cũng đâu phải kẻ ngốc.” Cô lại tiếp tục ăn cơm, vừa ăn vừa nói: “Em cảm thấy có hai khả năng. Một là có người đã hẹn gặp Phó Viễn vào ngày 1 tháng 4, Phó Viễn rất có thể đã đi gặp người đó sau khi rời khỏi bữa tiệc sinh nhật, do đónên mới về nhà muộn. Còn về khả năng thứ hai, người đó đã đợi bạn ấy trong bữa tiệc sinh nhật,. sSau khi bạn ấy đến, hai người bọn họ liền cùng nhau tới một nơi nào đó, chỉ cần điều tra một chút xem ngườiai đã rời đi ngay sát thời điểmsau Phó Viễn rời đi là ai là được rồi.” Trong lòng Mạc Lan đã có một kểế hoạch, cô biết bước tiếp theo mình nên đi tìm ai.

 

Nhưng sau khi Cao Cạnh xem xong mảnh giấy đó, vẻ mặt anh lại không tỏ ra phấn chấn cho lắm.

 

“Cho dù buổi tối ngày 1 tháng 4 Phó Viễn có hẹn với người nào khác nên mới về nhà muộn, vậy cũng không thể chứng minh là Phó Viễn không giết người.” Anh nhét mảnh giấy đó vào trong túi áo, sau đó nói tiếp: “Ngoài việc khóa cửa mà em vừa nói ra, anh cảm thấy còn có một điểm khác có thể đi điều tra được.”

 

“Có phải là chỗ rau và mấy quả trứng ở trong căn bếp không?” Mạc Lan hỏi.

 

“Em cũng chú ý tới điều này rồi sao?”

 

Mạc Lan khẽ gật đầu, nói ra suy đoán của mình: “Xem ý tứTheo lời của Phó Viễn, thì cô ấy trước giờ chưa từng mua đồ về nấu cơm, mỗi lần đều là ăn ở bên ngoài. Chỗ thức ăn trong căn bếp đó nhất định là do Khưu Tiểu Mi mua. Bà ta có lẽ đã chết sau khi mua thức ăn về không lâu, bởi vì người bình thường mua trứng gà về sẽ lập tức bỏ vào tủ lạnh ngay chứ không ai lại để ở ngoài. Khi đó, bà ta hẳn đã gặp phải chuyện gì gấp gáp, do đónên mới bỏ thức ăn lại một chỗ rồi rời đi luôn. Hoặc cũng có thể bà ta vừa mới về đến nhà, đang chỉnh lý lại những thứ đồ ăn đó thì đột nhiên bị người ta tấn công.”

 

Nghe cô nói xong, sắc mặt Cao Cạnh liền có chút quái lạbỗng có chút kỳ quái lạ thường.

 

“Cũng chưa hẳn đã là như vậy.” Anh nói.

 

“Cái gì mà chưa hẳn chứ?”

 

“Thức ăn chắc chắn là được mua về trong ngày bà ấy chết,. đĐiều này thì anh tin,. nNhưng bà ta chưa hẳn đã bị tấn công ngay sau khi vừa mua thức ăn về nhà. Hơn nữa, mua trứng gà về xong nhất định phải bỏ ngay vào tủ lạnh sao?”

 

Mạc Lan không hiểu anh đang muốn nói điều gì cho lắm. “Anh mua trứng gà về không bỏ ngay vào tủ lạnh sao?” Cô hỏi.

 

“Anh mua bốn quả trứng gà về, ăn sống hai quả, hai quả còn lại thì luộc lên cho Cao Khiết. Em xem, căn bản không cần bỏ vào tủ lạnh làm gì.” Cao Cạnh như đang nói đến một việc rất bình thường, Mạc Lan nhất thời cũng không biết nên nói gì mới phải.

 

“Không phải mỗi người đều giống như anh.” Cách một lúc sau cô mới lại nói tiếp: “Anh thật đúng là người rừng! Trong trứng gà sống có rất nhiều vi khuẩn, anh có biết không vậy?”

 

“Anh chỉ nghe người ta nói trong trứng gà sống có rất nhiều chất dinh dưỡng.” Cao Cạnh ra vẻ thông thạo.

 

Mạc Lan không kìm được, lườm anh một cái: “Anh là đồ người rừng!”

 

Cao Cạnh lập tức nhìn cô vẻ bất mãn: “Em là một học sinh trung học thì hiểu cái gì chứ, đàn ông ăn trứng gà sống là lẽ tất nhiên, việc này có nói với em cũng bằng thừa. Được rồi, anh sẽ đi điều tra chợ bán thức ăn ở khu vực gần đó, xem xem Khưu Tiểu Mi đã ra ngoài mua thức ăn vào lúc nào. Chỉ cần biết bà ta mua thức ăn vào lúc nào, vậy làchúng ta có thể biết được thời gian tử vong của bà tabà ta chết vào ngày nào.” Có lẽ là cảm thấy thái độ của mình không được tốt cho lắm, anh liền nhìn cô, bổ sung thêm một câu: “Đến lúc đó, nếu em muốn biết kết quả, anh sẽ nói với em.”

 

“Vâng.” Mạc Lan khẽ cười một tiếng, lại nói tiếp: “Vừa rồi em vẫn luôn muốn hỏi anh một chuyện.”

Saphire 4.4

Nghe có vẻ hợp lý lắm,. có lúc con người bị mắng dữ quáCon người ta đôi khi bị mắng chửi nhiều quá,  thì sẽ phát sinh việc chó cùng rứt giậucũng dễ dẫn đến chuyện tức nước vỡ bờ. Đừng nói là một người tâm lý không bình thường như Phó Viễn, ngay đến cô – Mạc Lan – có lúc cũng nảy sinh tâm lý muốn giết người. Chẳng hạn như khi đi đường nhìn thấy có người nào đó đánh đập chó mèo, cô sẽ bất giác nghĩ ngay đến những từ như rút gân, lột da… Có điều, tại sao khi nói ra những lời vừa rồi, giọng của Cao Cạnh lại có vẻ không được kiên định cho lắm nhỉ?

 

“Cao Cạnh, anh cảm thấy Phó Viễn có phải là hung thủ không?” Cô hỏi.

 

“Cô ấy nói cô ấy đã giết mẹ mình vào buổi tối ngày 1 tháng 4,. nNhưng tại nhà cô ấy, anh phát hiện một chiếc quần dài còn ẩm của Khưu Tiểu Mi. Nếu nó được giặt vào ngày 1 tháng 4, không thể nào vẫn còn ẩm như vậy. Anh có kinh nghiệm trong chuyện này… Anh cảm thấy chiếc quần đó chỉ có thể là được giặt vào ngày 2 tháng 4,. nNếu Khưu Tiểu Mi đã chết từ ngày 1 tháng 4 rồi, làm sao còn có thể giặt quần áo vào ngày hôm sau được chứ?” Hai mắt Cao Cạnh chăm chú nhìn về phía trước, chậm rãi nói.

 

Mạc Lan cảm thấy lời của Cao Cạnh có lý vô cùng.

 

“Vậy anh đã nói suy nghĩ của anh với các đồng nghiệp khác chưa?”

 

“Anh đương nhiên đã nói rồi, nhưng…” Cao Cạnh lại cúi đầu ăn một miếng cơm trắng, buồn bực nói tiếp: “Anh là người mới, nói ra cũng chẳng có ai nghe. Hơn nữa, Phó Viễn đã viết đơn tự khai rồi.”

 

“Đơn tự khai? Ở đâu vậy?” Mạc Lan vừa hỏi vừa tìm kiếm trên người Cao Cạnh.

 

“Em muốn xem à?”

 

“Không được sao?”

 

Anh nhìn cô, hơi cau mày lại.

 

“Đây là văn kiện cơ mật, sao có thể cho em xem được chứ?”

 

“Cho em xem cũng có sao đâu nào? Có lẽ em có thể nhìn ra được điều gì ấy chứ. Em là bạn học cùng lớp của Phó Viễn, ít nhiều gì cũng hiểu bạn ấy hơn anh, có đúng không nào? Chẳng hạn em có thể nói với anh, bạn ấy đúng là đã tham gia bữa tiệc sinh nhật của ai đó, có điều chỉ ở lại chừng 20 hai mươi phút mà thôi, tại sao lại về nhà rất muộn chứ? Về điều này, bạn ấy rõ ràng đã nói dối.” Mạc Lan tỏ ra hết sức nghiêm túc, nói.

 

“20 Hai mươi phút?” Đôi mắt Cao Cạnh lập tức như dừng hẳn lại trong hốc mắt.

 

“Không phải em nói bừa đâu, có bằng chứng rõ ràng cả đấy.” Hôm nay, Mạc Lan đã xác nhận được tính chân thực của chuyện này thông qua một số người khác từng tham gia bữa tiệc sinh nhật của Đỗ Vân Hạc. “Nhanh lên nào, anh Cao Cạnhtrai, em muốn xem tờ đơn tự khai đó.” Cô thúc giục.

 

“Không phải đã nói với em rồi sao, đừng gọi anh là anh Cao Cạnhtrai như thế, em có phải là Cao Khiết đâu!” Cao Cạnh bực mình nhìn chăm chăm vào Mạc Lan một lúc, cuối cùng mới rụt rè móc từ trong túi áo ra một tờ giấy phô tô nhàu nhĩ đưa cho cô, nói: “Vậy… em xem đi!”

 

Mạc Lan cười híp mắt lại, đón lấy tờ giấy đó, tâm trạng tốt vô cùnglòng cảm thấy rất vui. Anh sẽ không bao giờ biết được, cô rất thích khi mMỗi lần cô cố ý gọi anh là anh trai, rồilại được nghe anh dạy dỗ mình bằng câu nói đó, cảm giác đều rất vui vẻnhững lời phản bác gay gắt đó. Cao Cạnh vĩnh viễn không bao giờ biết được điều này.

 

“Đến giờ mà anh mới ăn được ba miếng cơm,. sSao,? kKhông thích món thịt kho tàu mà cha em nấu à?” Cô lại nhìn vào hộp cơm của anh, cố ý tỏ ra bực tức hỏi.

 

“Em xem đơn tự khai của em đi, đừng để ý đến anh!” Anh trả lời với vẻ hơi bực mình, rồi cúi đầu xuống dùng thìa xúc một miếng thịt kho tàu lên, cắn lấy một tiếng, bắt đầu nhai thật chậm, sau đórồi lại đậy nắp hộp cơm vào ngay.

 

Mạc Lan không để ý đến anh nữa, bắt đầu xem đơn tự khai của Phó Viễn.

 

 

Đơn tự khai

 

Tôi là Phó Viễn, là con gái của bà Khưu Tiểu Mi. Buổi tối ngày 1 tháng 4, tôi đã cãi nhau với mẹ tôi,. Bbà ấy mắng tôi là đồ rác rưởi, là đồ đần độn, là  và đồ ngu ngốc. Tôi rất tức giận, nhưng nói không lại bà ấy, giọng bà ấy quá lớn. Rồi bà ấy còn kéo tôi từ trên giường xuống, dùng dép đánh vào mặt tôi. Rồi kKhi đó tôi đã sắp ngủđã bắt đầu thiu thiu ngủ, nhưng giọng nói của bà ấy lạiđã làm tôi tỉnh dậy. Bà ấy lôi tôi đếnra phòng tắm, bắt tôi nhìn đống quần áo mà tôi vứt ở đó. Quần áoChỗ quần áo đó tôi định để đến ngày mai sẽ giặt,. hHồi tối tôi đi tham gia tiệc sinh nhật của bạn học cùng lớp, đi  về muộn, lại mệt, chỉ muốn ngủ, cho nên tôi không muốn tắm rửa hay giặt quần áo gì cả. Nhưng bà ấy không vui, lạibà ấy mắng chửi tôi tôithậm tệ, nước bọt bắn cả vào mặt tôi, còn dùng tay cào lên cánh tay và lưng tôi, đau chết đi được!rất đau. Tôi đã dùng một chiếc chân bàn đánh bà ấy, bà ấy kêu lớn tiếng la lên, tôi vẫn tiếp tục đánh bà ấy,. vVề sau, tôi đánh vàotrúng đầu bà ấy, và bà ấy ngất đi. Tôi lôi bà ấy về phòng, muốn ra ngoài đi dạo một chút, nhưng khi chuẩn bị ra khỏi cửa, tôi lại bị vướng bởi thân thể của bà ấy nên vấp ngã. Tôi giận lắm, lại đột nhiên nghĩ tới những lời mà bà ấy vừa mắng chửi tôi, còn cả rất nhiều chuyện trong quá khứ nữa. Bà ấy trước giờ chưa từng để ý đến chuyện sống chết của tôi, chỉ quan tâm đến bản thân mình,. mMỗi lần trả tiền học phí cho tôi, bà ấy đều càu nhàu rất lâu, tôi nghe mà bực bội lắmthấy bực. Bà ấy nấu cơm cũng chỉ nấu riêng cho bà ấymột mình bà ấy, tôi phải ăn cơm ở bên ngoài. Mỗi ngày bà ấy cho tôi 20hai mươi đồng, tôi mua quà sinh nhật xong thì không còn tiền nữa. Tối ngày 1 tháng 4, may mà tôi đã ăn bánh ga tô ở nhà bạn học, đỡ phải ăn cơm tối.

 

Tôi càng nghĩ lại càng tức giận, còncảm thấy căm hận bà ấy vô cùng,. kKhông biết thế nào, tôi lại đi vào bếp, cầm lấy một con dao phay, và đâm vào trong cổ bà ấy. Bà ấy chỉ kịp ú ớ kêu lên mấy tiếng, rất nhanh sau đó đã chếtrồi lăn ra chết. Tôi không thèm nhìn bà ấy nữa. Buổi tối hôm đó, vì phải tham gia tiệc sinh nhật, sau lại đánh nhau với bà ấy, tôi rất mệt, liền đi ngủ luôn. Nửa đêm, tôi không nghe thấy trong căn phòng kia có chút âm thanh nào. Buổi sáng, tôi tới phòng bà ấy xem thử, bà ấy không động đậy, tôi cho rằng bà ấy đã chết thật rồi, thế là tôi bèn đi họctôi cắp cặp đi đến lớp như thường. Tôi lật tung mọi thứ lên tìm tiền, sau đó tôi tìm được ví tiền của bà ấy, lấy đi 220 hai trăm hai mươi đồng, tiền lẻ thì không lấy. Sau khi bà ấy chết, tôi quyết định phải ăn thứ gì đó thật ngon.

 

Còn về cái chân bàn kia, ngày hôm sau, trên đường đi học, tôi đã vứt nó đi rồi.

 

Về sau, tôi cũng không biết nên làm thế nào nữa. Tôi chưa từng nghĩ đến việc liên lạc với cha tôi. Sau khi ông ấy ly hôn với mẹ tôi, chúng tôi cũng chẳng gặp mặt nhau được mấy lần. Ông ấy chưa từng quan tâm đến tôi, cũng không muốn gặp mặt tôi. Ông ấy cũng chẳng phải là thứ gì tốt đẹp cả, chỉ là một kẻ rác rưởi. Tôi biết tôi đã phạm tội. Trước đây tôi không ý thức được tội này lớn đến mức nào, bây giờ thì biết rồi, tôi bị bắt là đúng người đúng tội, điều tôi muốn nói chỉ có thế.

 

Phó Viễn

 

 

Tuy cách hành văn của Phó Viễn chẳng ra sao, chữ viết cũng xấu tệ hại, nhưng tình hình sơ lược thì cũng đã được kể ra một cách rõ ràng.