Saphire 4.3

“Con gái, học được cách suy xétluận so với việc đạt được thành tích tốt thì quan trọng hơn nhiều,. do đóVậy nên trước giờ cha đều không chủ trươngmuốn để con cố gắng lọt vào nhóm ba người xuất sắc nhất lớp. Rồi sau này con sẽ hiểu thôi, cuộc sống của con trong tương lai gần như không có một chút liên quan nào với thành tích toán học mà con đạt được thời con học trung học cả. Nếu cha là con, cha sẽ chỉ cần duy trì thành tích ở một mức tương đối nào đó, rồi sẽchứ hoàn toàn khôngquyết không để bản thân phải vất vả vì những bài khóa ở trường. Cha bỏ tiền ra cho con đi học, thực ra là hy vọng con càng ngày càng trở nên thông minh hơn.”

 

Thật không biết nếu mẹ cô nghe được những kiến giải độc đáo này của cha thì sẽ có suy nghĩ như thế nào.

 

“Phó Viễn là một cô nhóc rất thú vị, không biết tại sao nó lại biến thành như thế này, mà không biết chu kỳ kinh nguyệt của nó có bình thường không nữa?” Cha cô lại đứng đó tiếp tục lầm bầm.

 

“Cha!”

 

“Con thì hiểu cái gì! Kinh nguyệt là một yếu tố quan trọng phản ánh trạng tái tâm sinh lý của nữ giới đấy.”

 

“Cha, tại sao cha không tự mình đi phá án chứ?” Mạc Lan cảm thấy sự nhiệt tình của cha cô đối với vụ án này còn cao hơn cả cô.

 

Cha cô chán nản thở dài một hơi: “Không phải cha còn cầnphải đi làm sao!”

 

* * *

 

Buổi trưa ngày hôm sau, Mạc Lan và Cao Cạnh gặp nhau tại một công viên nhỏ ở gần trường Khánh Bắc. Tuy buổi tối hôm trước cha cô còn vì mấy cái bánh bao nhân thịt lợn trộn rau thì là mà dạy dỗ cô một phen, nhưng sáng sớm hôm nay rốt cuộc vẫn làm cho cô hai hộp cơm thơm nức. Một hộp là dành cho cô, trong chiếc hộp cơm nho nhỏ có món rau cải bắp xào cánh gà và một ít nộm ớt xanh trộn củ niễng,. hHộp còn lại là dành cho Cao Cạnh, lượng cơm trong hộp nhiều gấp đôi của cô, ngoài hai món vừa kể trên ra còn có thêm ba con tôm lớn bọc bột gạo nếp rán giòn và một suất thịt kho tàu với trứng tương đối lớn. Ngoài ra, cha côông còn chuẩn bị cho mỗi người một ít canh trứng nấu với cà chua.

 

“Cái này là cho anh sao?” Khi Cao Cạnh đón lấy hộp cơm, trong lòng quả thựcthực sự rất bất ngờ.

 

“Vâng.” Mạc Lan cười hì hì gật đầu, lại lấy từ trong cặp ra một chiếc thìa làm bằng thép không rgỉ đưa cho Cao Cạnh: “Anh ăn đi, đây là cha em chuẩn bị cho anh đấy. Em nói với cha em trưa nay chúng ta sẽ gặp mặtnhau, thế là ông liền dậy từ sáng sớm để làm món thịt kho tàu và tôm bọc gạo nếp rán giòn cho anh.”

 

Cao Cạnh nhận lấy chiếc thìa, khuôn mặt lộ vẻ vui mừng hớn hở.

 

“Cha em thật tốt! Anh đang lo khi về sẽ không còn cơm trưa để ăn nữa đây, căng tin của bọn anh một rưỡi đã đóng cửa rồi.” Cao Cạnh nhìn món thịt kho tàu trong hộp cơm mà nuốt nước miếng, nhưng lại không ăn ngay.

 

“Vậy nếu như anh về muộn, căng tin đóng cửa rồi thì phải làm thế nào?”

 

“Vậy tThì tùy tiện mua chút đồ ăn ở ngoài cửa cơ quan thôi,. có điều nếuNhiều khi công việc bận quá, có lúc anh cũng quên cả ăn luôn.”

 

Cao Cạnh dùng chiếc thìa xúc một miếng cơm đưa vào miệng, sau đó lập tức rồi nở nụ cười thật tươi.

 

“Anh thấy thế nào?” Mạc Lan vội hỏi.

 

“Ngon lắm!”

 

“Anh còn chưa ăn thịt đấy.”

 

“Nước tương trộn sẵn trong cơm cũng rất ngon mà.” Anh đậy nắp hộp cơm lại, múc một thìa canh lên, uống một hớp vẻ ngon lành, sau đórồi thở dài nói: “Đúng là ngon hơn so với anh tự nấu nhiều!”

 

Điều này còn phải nói sao? Mạc Lan thầm lẩm bẩm trong lòngthầm nghĩ, cha em là một người sành ăn có tiếng đấy,. nNgoài việc khám bệnh cho người ta, có lúcông còn từng so tài với đầu bếp của các nhà hàng lớn. Thỉnh thoảng phải nghỉ phép, các bác đầu bếp ấy nghỉ phép còn nhờ cha emông tới đó làm thay nữa kìa!

 

“Thay anh cảm ơn cha em nhé!” Cao Cạnh nói.

 

“Hì, không cần khách sáo! Anh mau ăn đi, 12mười hai giờ 40bốn mươi phút là em đã phải đi rồi, nếu không sẽ muộn học mất.” Bây giờ là 11mười một giờ 40bốn mươi phút, bọn họ còn có thể ở cạnh nhau thêm gần một tiếng đồng hồ nữa. Cô vừa cất tiếng thúc giục vừa bắt đầu ăn phần cơm của mình. Ăn được hai miếng, cô lại hỏi: “Phó Viễn thế nào rồi? Bạn ấy thật sự là hung thủ giết người sao?”

 

Sáng hôm nay cô vừa mới tới trường, cô giáo chủ nhiệm và cô giáo ngữ văn đã gọi ngay cô và Triệu Mật tới văn phòng, hỏi han kỹ càng một lượt. Tin tức mẹ của Phó Viễn bị giết đã khiến bọn họ hết sức chấn độngbất ngờ,. nNhưng khi nghe nói Phó Viễn là nghi can giết người thì, bọn họ lại tỏ ra rất bình tĩnh. Thực ra, khi nghe tin này, đa số các bạn trong lớp  khi nghe thấy tin này thì phần đông đều tỏ ra như vậy. Dường như mọi người đều cảm thấy Phó Viễn giết người là một chuyện có thể đoán trước được.

 

“Thần kinh của Phó Viễn vốn đã không bình thường rồi, nếu không thì tại sao lại ăn mặc như vậy chứ?” Đỗ Vân Hạc đã nói như vậy.

 

“Nhìn Phó Viễn cứ như một người bị mắc bệnh thần kinh ấy! Ôi, cũng may mà tớ chưa từng nói chuyện với bạn ấy bao giờ, đáng sợ quá!”

 

Các bạn trong lớp hầu như đều có suy nghĩ như vậy,. bBây giờ, ngay đến Mạc Lan cũng có chút hoài nghi Phó Viễn rồi. Dù sao thì biểu hiện của Phó Viễn khi đó cũng rất lạ, chẳng có mấy ai sau khi biết mẹ mình bị giết hại một cách tàn nhẫn mà vẫn có tâm tìnhtrạng để đến một tiệm mì và ăn món mì ăn ngon nhất ở đó. Phó Viễn căn bản chẳng có chút tình cảm nàogì với mẹ mình.

 

Cao Cạnh uống hai hớp canh rồi mới lên tiếng trả lời cô: “Sáng sớm hôm nay Phó Viễn đã chính miệng thừa nhận rồi.”

 

“Bạn ấy thừa nhận rồi? Thừa nhận cái gì chứ?”

 

“Sáng sớm hôm nay, Phó Viễn thừa nhận chính mình đã giết mẹ là Khưu Tiểu Mi.”

 

Câu trả lời của Cao Cạnh quá ngắn gọn. Mạc Lan vội hỏi tiếp: “Vậy lý do là gì? Tại sao bạn ấy lại giết người chứ?”

 

“Buổi tối ngày 1 tháng 4, cô ấy đã đi tham gia bữa tiệc sinh nhật của bạn học cùng lớp, về nhà rất muộn, quần áo không giặt, cũnglại chưa tắm rửa gì thìmà đã lên giường đi ngủ rồi. Khưu Tiểu Mi đã mắng chửi cô ấy rất nhiềuchắc là do bị mắng dữ  quá, trong cơn tức giận, cô ấy liền ra tay giết người mẹ.”

 

Saphire 4.2

“Cha! Sao con có thể…” Mạc Lan muốn đưa ra kháng nghị, nhưng lập tức bị cha cô ngắt lời ngay.

 

“Con còn nhớ vụ mấy cái bánh bao nhân thịt lợn trộn rau thì là chứ? Cha khó khăn lắm mới kiếm được ít rau thì là tươi từ vùng khác về, lại tự tay băm thịt, thái rau để làm nhân bánh bao, vất vả bận rộn suốt hai tiếng đồng đồ mới làm ra được tổng cộng 25hai mươi lăm cái,. Ccon thì chẳng buồn hỏi một câu đã đem ngay cho thằng nhóc đó 12mười hai cái rồi,. tThế này có phải là hơi quá rồi không hả? Khi đưa bánh bao cho thằng nhóc đó, sao con không nhớ tới cha mẹ chứ? Hôm nay con đưa cho nó 12mười hai cái bánh bao, hôm sau con còn đưa cho nó cái gì nữa đây? Sổ tiết kiệm ngân hàng chắc?” Cha cô dường như có chút tức giận.

 

Mạc Lan xấu hổ đến nỗi đỏ bừng hai má.

 

“Cha, anh ấy ăn uống kém lắm! Từ sau khi mẹ anh ấy qua đời, cuộc sống của anh ấy đặc biệt khó khăn. Anh ấy còn phải trả nợ,. Kkhi mẹ anh ấy mắc bệnh, nhà anh ấy đã nợ một khoản tiền lớn,. aAnh ấy còn phải…”

 

“Mạc Lan, con tặng chút đồ ăn cho cậu ta cha không phản đối, nhưng chuyện gì cũng phải có giới hạn, nhiều lúc tốt quá lại thành ra không hay, con có hiểu không? Tặng nhiều rồi, người ta chưa chắc đã cảm kích con.” Cha cô lại một lần nữa ngắt lời cô với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

 

“Cha…”

 

“Mạc Lan, con phải nhớ kỹ! Bất kể là bây giờhiện tại hay là tương lai, cho dù cậu ta có nghèo hơn nữa, con cũng tuyệt đối không được đưa tiền cho cậu ta! Đưa tiền cho cậu ta, cậu ta sẽ không cảm kích con, ngược lại còn cảm thấy không thể ngẩng đầu lên trước mặt con được. Đừng cho rằng cha nói bừa,. vVề phương diện này, cha đã từng tự mình trải nghiệm rồi.” Cha cô nhìn cô chăm chú, giọng nói tràn ngập sự uy nghiêm.

 

Mạc Lan quả thực đã từng có ý nghĩ viện trợ cho Cao Cạnh về mặt kinh tế,. cCô muốn rút hết tiền trong tài khoản tiền lì xì của mình ra để đưa cho anh, nhưng vì sợ bị cha mẹ phát hiện, nên cho đến bây giờ cô vẫn chưa dám động đến số tiền đó.

 

“Cha, anh ấy thực sự khó khăn lắm!” Mạc Lan khẽ thở dài một tiếng, lại buồn bã nói tiếp: “Ngoài việc giúp đỡ anh ấy về phương diện này ra, con còn có thể giúp gì cho anh ấy nữa chứ?”

 

“Giúp đàn ông thì phải giúp ở điểm mấu chốt mới được!” Bác sĩ Mạc nói.

 

“Thế nào là điểm mấu chốt?” Mạc Lan hỏi.

 

Cha cô chỉ tay vào chiếc hộp đựng nhẫn mà cô đang cầm, nhắc nhở: “Con cứ cất nó vào trước đã!”

 

“Vâng.” Mạc Lan lập tức vâng lời cất chiếc hộp đó đi, sau đó lại vội hỏi: “Cha, thế nào là điểm mấu chốt?”

 

“Hiện giờ thằng nhóc ấy đang phải đối mặt với khó khăn đầu tiên trên con đường sự nghiệp. Vừa nãy, cha ở cục cảnh sát, cha vô ý nghe thấy có mấy người bàn tán về Cao Cạnh,. Ccha cảm thấy thái độ của bọn họ đối với Cao Cạnh không được… thân thiện cho lắm.” Bác sĩ Mạc hơi nghiêng đầu nhìn Mạc Lan, nói tiếp: “Tính cách cậu ta không được khôn khéo, làm mất lòng người khác cũng là chuyện thường tình,. Ccó câu rằng thứ gì cứng quá thì dễ gãy, giống như Cao Cạnh vậy. Nếu con muốn giúp đỡ cậu ta, vậy thì phải giúp đỡ về mặt sự nghiệp!”

 

“Về mặt sự nghiệp?” Mạc Lan cảm thấy cái từ này cáchđối với một học sinh trung học phổ thông như cô thật quá xa xôi!

 

Cha cô khẽ cười, nói: “Vụ án này vừa khéo lại xảy ra trong nhà của bạn học cùng lớp với con, con có thể giúp đỡ cậu ta tìm hiểu thêm một số tình hình,. Nnếu cậu ta có thể nắm được các manh mối mấu chốt, rồi cuối cùng phá được vụ án, cậu ta sẽ có cơ hội biểuthể hiện bản thân. Chỉ cần cậu ta thể hiện được tài năng của mình, sau này sẽ có cơ hội một mình xử lý các vụ án, kế đó cũng có được chỗ đứng vững chắc trong đơn vị. Một khi có được chỗ đứng vững chắc rồi, sau này cũng không phải lo không có một chức vụ tốt… Nhưng vấn đề quan trọng là con phải giúp cậu ta nắm được những manh mối mấu chốt. Có biết thế nào là manh mối mấu chốt không?”

 

“Là thế nào ạ?”

 

“Chính là chiếc nhẫn ngọc xa-phia đó đấy. Tại sao Khưu Tiểu Mi lại muốn gạt lấy chiếc nhẫn đó của con? Cha không tin bà ta không nhìn ra chiếc nhẫn đó là giả, mà cho dù ban đầu bà ta cho rằng nó là thật, nhưngthì trong vòng một tuần chắc chắn sẽ làm rõ được sự thật giả ngay. Trên con đường gần nhà bà ta có một tiệm vàng bạc đá quý và một tiệm cầm đồ, chỉ cần mang đi giám định một chútlúc là xong. Vậy thì vấn đề xuất hiện rồi, Khưu Tiểu Mi đã biết chiếc nhẫn đó là giả, tại sao còn muốn gạt con chứ?” Ánh mắt cha cô trở nên lấp lánh phát sángsáng lên.

 

“Cha, nghe cha nói như vậy xong con cũng cảm thấy rất lạ. Khưu Tiểu Mi dường như không cần phải vì một chiếc nhẫn giả mà đi lừa gạt con như thế.” Mạc Lan suy nghĩ thêm một chút rồi lại hỏi: “Cha, vậy cha cảm thấy Phó Viễn có phải là hung thủ không?”

 

“Điều này thì cha không biết. Nhưng cha nghĩ, một khi làm rõ được việc tại sao cô bé đó lại tự ruồng bỏ bản thân, có lẽ sẽ có ích cho việc phá án.” Bác sĩ Mạc dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Vấn đề của cảnh sát là bọn họ không hiểu về học sinh trung học phổ thông bọn con. Tội phạm mà bọn họ tiếp xúc phần lớn đều là những người đã trưởng thành,. dDo đó, có lẽ họ không có nhiều thời gian để tìm hiểu về tâm lý của những đứa trẻ vị thành niên. Mà đây lại là sở trường của con, con hiểu rõ những điều mà cảnh sát không cách nào hiểu được. Cha biết, vừa rồi khi ở cục cảnh sát, con đã không nói ra hết những điều mà con biết ra, có đúng như vậy không nào?”

 

Mạc Lan đã không nói với cảnh sát về chuyện mảnh giấy, ký hiệu trên cuốn lịch, cùng với địa chỉ được phát hiện trong tờ hóa đơn điện thoại, cô chỉ nói ra việc về những cuốn sách giáo khoa của Tiết Chấn mà thôi.

 

“Không phải cha đã nói bất kể lúc nào cũng đều không nên bộc bạch toàn bộ sự thật ra sao?” Mạc Lan nói.

 

Cha cô dường như rất hài lòng về câu trả lời này của cô, bèn gật đầu lia lịa nói: “Tốt lắm, tốt lắm, hãy nhớ kỹ lấy điều này, sẽ có ích cho cả cuộc đời của con đấy. Cha còn muốn nói với con một việc khác, cô chị họ đã vào đại học kia của con có một ngườichị bạn rất thân học trước mấy khóa nay đã vàođang làm ở phòng hồ sơ trong cục cảnh sát,. con có điều gì cần kíp Cần gì con có thể tìm chị conấy để liên hệ thử xem.”

 

“Cha, cha quên rằng con là một học sinh hay sao vậy? Con còn phải đi học, lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy để phá án chứ?” Mạc Lan nhắc nhở. Tuy bản thân cô cũng cảm thấy rất hứng thú với vụ án này, nhưng cô lại sợ nó sẽ làm ảnh hưởng đến việc học tập của mình.

 

Cha cô thì lại không cho là thế.