Saphire 4.1

4. Nghi can số một

 

Mạc Lan rất buồn bực, bởi lẽ cô rốt cuộc không thể khôngcũng phải nói thật với cha và cảnh sát về mục đích của mình khi tới nhà của Khưu Tiểu Mi vào ban đêm. Khi côđang ấp a ấp úng nói ra việc chiếc nhẫn ngọc xa-phia của mình bị lừa mất, cô liếc mắt nhìn thấy cha mình đang ngồi bên cạnh cau mày.

 

Mạc Lan hổ thẹn nghĩ thầm: Cha nhất định không ngờ được đứa con gái vốn luôn thông minh ngoan ngoãn trong mắt ông lại làm ra một việc ngốc nghếch như vậy,. bBây giờ ông nhất định đang cảm thấy cô là một đứa bé vừa khù khờ vừa ngốc nghếch, cảm thấy sinh cô ra trên đời này là một điều sai lầm. – Chiếc nhẫn đó thì có gì là ghê gớm chứ? Cũng có phải làdo mìnhcon đòi bằng được đâu! Rõ ràng là mẹ nhất quyết tặng cho mìnhcon! Đợi sau khi mìnhđến khi con trưởng thành, kiếm được nhiều tiền, mìnhcon sẽ đền lại cho bọn họcha mẹ là được chứ gì!

 

Cô cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi, càng nghĩ lại càng tức giận. Đợi suốtSau hai tiếng đồng hồ, cô cuối cùng cô cũng đã được phép rời khỏi cục cảnh sát. Lúc này, cô đã thẹn quá hóa giận, giận dữ vô cùng, chỉ hận không thểmuốn đoạn tuyệt quan hệ cha con ngay tức khắc.

 

“Con gái, con đi nhanh như vậy làm gì?” Trên đường về nhà, cô bước đi nhanh thoăn thoắt,. cCha cô – vị bác sĩ Đông y họ Mạc – phải khó khăn lắm mới đuổi kịp, vừa thở dốc vừa nói.

 

“Không có gì ạ!” Mạc Lan hậm hực nói: “Sau này con kiếm được tiền sẽ đền lại cho cha mẹ chiếc nhẫn đó!”

 

Cha cô không kìmnhịn được cười “khà” một tiếng.

 

“Được rồi, vậy đưa cha 50 năm mươi đồng đi!” Cha cô nói.

 

“50 Năm mươi đồng? Cha, cha coi thường con quá rồi đấy!” Mạc Lan càng tức giận hơn, cô cảm thấy mình vừa bị làm nhục một cách ghê gớm, đồng thời cũng kiên định hơnnên lại càng quyết tâm phải kiếm thật nhiều tiền trả lại món nợ to lớn này. Cô lớn tiếng nói: “Cha yên tâm, chỉ cần cha nói ra một cái giá, con đảm bảo sau này trưởng thành sẽ kiếm đủ tiền rồi đền cho cha mẹ.”

 

Ai ngờ, cha cô lại càng cười vui hơn.

 

“Ồ, quyết tâm lớn thật đấy! Đáng tiếc đó chỉ là đồ giả, bắt con đền cũng chẳng để làm gì. Đợi sau này con lớn rồi, khi kiếm được ra tiền thì nhớ mua một cái nhẫn thật để tặng cho mẹ con đấy nhé!”

 

“Đồ giả?” Mạc Lan đột nhiên dừng bước chân lại.

 

Bác sĩ Mạc không để tâm đến cô, vẫn ung dung đi tiếp về phía trước. Mạc Lan lập tức đuổi theo.

 

“Cha, cha nói cái nhẫn đó là đồ giả sao?”

 

“Hà, tất nhiên. Khi mẹ con đưa chiếc nhẫn đó cho con, cha đã tráo đổi rồi. Khà khà, sao có thể đưa một món đồ quý giá như thế cho một cô nhóc như con chứ? Chiếc nhẫn đó là đồ cổ đấy!” Bác sĩ Mạc dương dương tự đắc nói.

 

Mạc Lan nhất thời còn chưa kịp phản ứng, nhưng sau khi nhìn vẻ mặt cha mình, cô đã lập tức tin ngay. Cha cô xưa nay luôn thích bày ra những trò đùa tai ác, cố ý đùa bỡn người khác có thể nói là một niềm lạc thú lớn của đời ông. Cô còn nhớ, mới vài năm trước, cha cô từng tặng một túi phân chó làm quà mừng sinh nhật cho một người mà ông rất ghét, bên trong còn kèm theo hai câu thơ: “Nhân sinh tự cổ thùy vô thỉ, Llưu thủ nhất bàn đương điểm tâm.”[1] (Hai câu thơ này là phỏng theo hai câu thơ nổi tiếng “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh” trong bài “Quá linh đinh dương” của Văn Thiên Tường. Dịch nghĩa: Từ xưa đến nay có ai chưa một lần đi đại tiện trong đời, giữ lại một đĩa để mà làm điểm tâm. – ND). Xem ra, lần này cha đã lừa cả cô lần mẹ cô rồihai mẹ con cô. Nhớ lại vẻ mặt trịnh trọng của mẹ khi đưa cho mình chiếc nhẫn, cô tin chắc rằng mẹ hoàn toàn không biết gì về việc làm của cha.

 

“Cha, cha đemđể chiếc nhẫn mà mẹ tặng cho con điở đâu rồi? Có phải là đã tặng cho vợ bé của cha rồi không?” Mạc Lan tức tối hỏi. Cha cô có vẻ ngoài khôi ngô anh tuấnphóng khoáng, lại có y thuật cao minh, miệng lưỡi thì rất ngọt, xưa nay luôn được các bà các cô yêu thích vô cùng. Trong số các bệnh nhân của cha cô,ông, phụ nữ chiếm tới quá nửa. Mẹ cô tuy cũng là một tiểu thư khuê các, nhưng vẫn còncũng chưa đến mức nghiêng nước nghiêng thành, ai biết cha cô có nảy ra tâm tư địa xấu xa gì không chứ?

 

Bác sĩ Mạc nNghe thấy những lời này của con gái, bác sĩ Mạc lại lại càng tỏ ra phấn khởi thêm vài phầncười nghiêng ngả.

 

“Ha ha, đúng là con gái của cha có khác, sức tưởng tượng phong phú lắm! Đáng tiếc cha con đã từng ngồi trên nhiều con thuyền rồi, cuối cùng vẫn cảm thấy con thuyền của mẹ con là an toàn và thoải mái nhất.” Nói đến đây, ông liền móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ và giao cho Mạc Lan: “Này, cho con, đừng có làm mất nữa đấy!”

 

“Cha…” Mạc Lan nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay mình với vẻ nghi hoặc.

 

“Mở ra xem đi!”

 

Mạc Lan mở chiếc hộp đó ra, một chiếc nhẫn ngọc xa-phia có vẻ hơi cũ kỹ thình lìnhbất ngờ xuất hiện ngay trước mắt.

 

“Cái này là thật sao?”

 

“Chính là nó đấy.”

 

Mạc Lan cầm lấy chiếc nhẫn đưa lên miệng cắn thử với vẻ rất nghiêm túc. Cô nghe cha nói: “Cha sớm đã nghe mẹ con nói muốn dùng chiếc nhẫn này làm quà mừng sinh nhật cho con, cho nên trước đó cha đã tìm người đánh một chiếc nhẫn giả. Khà khà, nếu không nhìn kỹ, căn bản không thể phân biệt được đâu. Thế nào? Bây giờ nên cảm ơn cha rồi chứ?”

 

“Cha, rốt cuộc là tại sao mà cha lại muốn tráo đổi chiếc nhẫn này vậy? Chẳng lẽ cha đoán trước được con sẽ làm mất nó sao?” Mạc Lan quả thực không hiểu, cha cô sao lại có tài tiên tri nhưhay thếvậy chứ?

 

“Hà hà, cha lén tráo đổi chiếc nhẫn này là vì sợ hôm nào đó con sẽ đem nó đi cầm đồ để tiếp tế cho thằng nhóc Cao Cạnh kia.”

 


[1] Dịch nghĩa: “Từ xưa đến nay có ai chưa một lần đi đại tiện, Giữ lại một đĩa để mà làm điểm tâm.” Hai câu thơ này là phỏng theo hai câu thơ nổi tiếng “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh” trong bài “Quá linh đinh dương” của Văn Thiên Tường.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s