Saphire 3.7

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhưng bất kể ra sao, đợi Triệu Mật giải quyết xong là phải đi ngay. Nơi này không thể ở lại lâu được.

 

Nhưng Triệu Mật vẫn còn chưa xong.

 

Vậy thì cứ xem tiếp thôi, còn có thứ gì thú vị nữa nhỉ? Ánh mắt Mạc Lan nhìn khắp khu vực nằm giữa căn phòng của Phó Viễn và Khưu Tiểu Mi, rồi đột nhiên, cuốn lịch treo tường ở cạnhtrên cửa phòng của Khưu Tiểu Mi lọt vào tầm mắt cô. Cô còn nhớ, sau khi phát hiện ra xác chết, khi côtrong lúc hoang mang sợ hãi chạy ra khỏi căn phòng này, cô đã nhìn thấy Phó Viễn đang đứng ở vị trí như cô hiện giờ, nhìn đăm đăm vào cuốn lịch đó. Lúc này hồi tưởng lại, vẻ mặt của Phó Viễn khi đó dường như vô cùng chăm chú, lại tựa như đang suy nghĩ điều gì. Phó Viễn đã nhìn cái gì vào lúc ấy chứ?

 

Mạc Lan bật đèn pin lên soi về phía cuốn lịch, cô phát hiện trang ngoài cùng vẫn là tháng 3Ba, màvà trên tại một số ngày đặc biệt, có người đã dùng bút bi để lạiđánh dấu những ký hiệu khác nhau, ngày 6, ngày 13, ngày 20, ngày 27 tháng 3 thì được khoanh lại bằng hình tam giác, ; ngày 5, ngày 15, ngày 23 tháng 3 thì được khoanh lại bằng hình tròn.

 

Khi đó Phó Viễn đang nhìn những ký hiệu này sao? Những hình tam giác và hình tròn ấy đại biểu chonói lên điều gì chứ?

 

Mạc Lan đang thầm suy nghĩ, một giọng nói chợt vang lên bên tai cô.

 

“Cậu đang nhìn cái gì thế?”

 

“Tớ đang nhìn…” Mạc Lan đang định trả lời, trái tim đột nhiên đập loạn, sao lại là giọng của con trai chứ? Cô kinh hãi ngoảnh đầu nhìn quaquay đầu lại, rồi phát hiện khuôn mặt cứng nhắc của Tiết Chấn đang ở ngay bên cạnh mình.

 

“Cậu, cậu, sao cậu lại ở đây…” Mạc Lan bị sự xuất hiện đột ngột của Tiết Chấn dọa cho sợ điếng người, giọng nói cũng trở nên lắp bắp. Trong đầu cô đột nhiên hiện ra một loạt những cảnh tượng đáng sợ – Tiết Chấn ép cô đến góc tường, rút con dao nhọn ra đâm thẳng vào ngực cô… Trời ạ, liệu cậu ta có phải là hung thủ không? Sách giáo khoa của cậu ta tại sao lại ở trong tay mụ phù thủy Khưu Tiểu Mi kia? Mạc Lan bất giác lùi về phía sau mấy bước.

 

“Câu này phải là tớ hỏi cậu mới đúng. Tại sao cậu lại ở đây? Tớ ởTừ trên tầng hai, nhà tớ nhìn thấy trong căn phòng này có ánh đèn, cảm thấy không bình thường liền chạy tới xem thử, không ngờ lại gặp được cậu!” Tiết Chấn nói ra một lý do đầy chính đáng, đồng thời lập tức bật đèn lên. Trong nháy mắt, Căn căn phòng sau nháy mắt đã sáng rõ dưới ánh đèn, . Mạc Lan nhìn thấy trong tay cậu ta không có con dao nhọn nào cả, chỉ có một chiếc đèn pin.

 

“Cậu làm thế nào mà vào được đây được?” Mạc Lan ngẩn ngơ nhìn cậu ta.

 

“Cũng giống như các cậu thôi.” Tiết Chấn chỉ tay về phía cửa sổ phòng ngủ của Khưu Tiểu Mi.

 

Nói như vậy, cậu ta cũng trèo vào từ cửa sổ. Vậy những lời bọn mình đã nói khi phát hiện ra những cuốn sách giáo khoa của cậu ta, liệu cậu ta có nghe thấy không nhỉ? Có khi nào cậu ta đã một mực nấp ngoài cửa sổ không nói gì , cho tới tận khi bọn mình đi tới phòng của Phó Viễn mới nhân cơ hội mà trèo qua cửa sổ vào trong? Thật quái lạ, khi cậu ta trèo vào đây, tại sao lại không có chút tiếng động nào như thế chứnhỉ?

 

“Chuyện này… Tớ phát hiện thấy mình bị mất một cuốn sách giáo khoa, do đó nên đến đây tìm thử, . hồi chiều không phải tớ đã đến đây rồi sao?Chiều nay tớ đã ở đây mà. Tớ nghĩ cuốn sách đó có khả năng đã bị rơi ở đây.” Mạc Lan tùy tiện bịa ra một lý do, rồi cô bỏ chiếc đèn pin vào trong túi áo, đưa tay ra sau lưng lén tháo găng tay ra, sau đó nhún vai nói tiếp: “Tớ vẫn chưa tìm thấy. Tớ nghĩ lúc nàyCó lẽ tớ cũng nên đi rồi, . Ccó điều, tớ đang đợi Triệu Mật, cậu ấy đến đây cùng với tớ.”

 

“Hừ!” Tiết Chấn cười lên một tiếng lạnh lùng, vẻ mặt và giọng nói giống hệt như một gã đóng vai phản diện trong phim, cậu ta nói: “Đừng có mà khoác lác! Tớ biết cậu chưa bao giờ là một người yêu thích học tậpham học, . đĐám con gái chỉ chuộng hư vinh, trí tuệ thấp kém các cậu, ngoài việc xem mấy bộ xem phim truyền hình rẻ tiền và si mê một gã đẹp trai nào đó thì còn biết làm cái gì khác chứ?”

 

Tiết Chấn luôn có cách khiến cho người ta phải tức giận, . sau Sau khi nghe xong những lời này của cậu ta, lửa giận của Mạc Lan lập tức bốc lên cao vngút.

 

“Cậu nói cái gì? Có giỏi thì nói lại nghe coi!”

 

“Không lằng nhằng với cậu nữa, tớ phải đi báo cảnh sát. Cậu đừng có trốn, trốn lại càng chứng tỏ cậu có tật giật mình.” Câu Cậu ta lại cười lạnh một tiếng: “Hơn nữa, cho dù cậu có trốn cũng vô ích, tớ biết cậu.” Nói xong, cậu ta liền bước ra ngoài hành lang, chuẩn bị mở cửa.

 

Mạc Lan nói với sau lưng cậu ta: “Này, Tiết Chấn, sạo sao không báo cảnh sát ở đây luôn? Điện thoại ở trong phòng ngủ này.”

 

“Đừng có lừa tớ, ở đây không có điện thoại.” Tiết Chấn chẳng buồn quay đầu hờ hững đáp.

 

“Cậu đã từng đến đây sao?” Mạc Lan dò thử hỏi dò.

 

“Nói bừaThật là vớ vẩn! Tớ chưa từng đến đây bao giờ!”

 

“Mới đến lần đầu mà đã biết trong nhà người ta không có điện thoại sao? Lúc cậu tìm công tắc bật đèn cũng nhanh lắm nhỉ, . tớ Tớ thấy, người cần giải thích với cảnh sát chắc phải là cậu mới đúng chứđấy?

 

Tiết Chấn dừng bước chân lại.

 

“Không phải cậu nhìn thấy chỗ này có ánh đèn nên mới tới sao? Cửa sổ tầng hai nhà cậu hoàn toàn bị hai cây trúc đào che hết tầm mắt rồi, từ nhà cậu căn bản không thể nhìn thấy gì cả, . hơn Hơn nữa, tớ cũng không nghe thấy tiếng cậu trèo qua cửa sổ. Thực ra, cậu đã đến đây sớm hơn bọn tớ, vừa nãy cậu vẫn một mực nấp ở đây. Cậu ở trong bếp, hay là…” Mạc Lan nhìn đăm đăm về phía chiếc giường đơn đã được dọn dẹp sơ qua ở phòng Phó Viễn, rồi đột nhiên toàn thân lạnh ngắt, nhưng cô vẫn kiên quyết nói tiếp: “Hay là, nấp ngay bên dưới chiếc giường kia? Tiết Chấn, tại sao cậu lại tới đây? Cậu đang tìm cái gì?”

 

Tiết Chấn dừng chân trong căn bếp, chậm rãi xoay người lại, khuôn mặt cậu ta thoắt ẩn thoắt hiện trong một mảng tối thui, Mạc Lan không kìm được khẽ rùng mình một cái.

 

Lúc này, cửa ngoài của căn hộ kêu đánh “rầm” một tiếng rồi bị đẩy bật ra, hai cảnh sát mặc đồng phục đột nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s