Cảm lạnh mùa hè 4.9

Lúc tôi đang định châm lửa điếu thuốc thứ hai liền bị anh ta tiện tay ngăn lại: “Hút một điếu là được rồi, hút nhiều hại sức khỏe lắm.” Anh ta nhìn tôi, chỉ thấy hai mắt anh ta như hai hồ nước trong suốt, ánh nhìn tản mát càng góp phần tô điểm cho đôi đồng tử, khiến chúng càng thêm sống động.

Tôi có chút miễn cưỡng, sau đó bỏ bao thuốc vào túi, coi như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

“Lăng Sở, anh biết không, kỳ thực tôi đã có người yêu rồi, anh ấy tên là Y Dương.” Không biết là dây thần kinh xấu hổ bị đứt ở đâu, tôi trả lời rất dứt khoát.

Anh ta chầm chậm quay đầu đi, không nhìn tôi mà nhìn ra ngoài cửa xe, buông một câu rất sến: “Trăng đêm nay đẹp quá nhỉ?”

Tôi tùy tiện đáp lại: “Đúng thế.” Nhưng có ai biết, lúc này tôi còn bụng dạ nào mà thưởng trăng nữa chứ.

Tôi thường nghe nói con trai tốt với con gái một cách khó hiểu chỉ khi anh ta có động cơ gì đó, còn khi con trai nghe con gái nói cô ấy có bạn trai rồi thái độ của anh ta sẽ quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Lăng Sở có lẽ là kiểu người như vậy.

“Y Thần, anh thích em là chuyện của anh, anh đối xử tốt với em đó cũng là chuyện của anh. Em có thể không thích anh, em cũng có thể không cần đối tốt với anh, nhưng xin em đừng cự tuyệt tâm ý của anh, có được không?” Lăng Sở nói rất nhẹ nhàng, khiến lòng tôi cũng thấy ấm áp. Tôi không biết đấy có phải là những lời nói khó nghe hay không, chỉ thấy những lời này phải để tôi nói với Y Dương mới đúng.

Khoảnh khắc đó tôi đột nhiên như bị câm, ngồi chết lặng ở đó mà không biết nói gì mới được.

“Em có thể coi anh là một người bạn, đối xử với anh như với một người bạn, được không?” Lăng Sở nhìn gương mặt tôi qua kính chiếu hậu, trong xe rất tối nên khó có thể nhìn thấy nét mặt tôi qua gương.

Tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu. Tôi cảm thấy Lăng Sở nói rất đúng, anh ta đối tốt với tôi đấy là chuyện của anh ta, có người tự nguyện đối tốt với mình, tôi hà cớ gì mà không chấp nhận. Tôi không ngốc, ngay từ lúc bảy tuổi tôi đã biết rằng có lợi thì phải biết tận hưởng.

Hồi ấy tôi có một con thỏ bông khá đẹp, kết quả là bị lọt vào mắt một người chị họ bên ngoại. Chị ấy lấy từ túi ra một tấm vé xem phim, đúng là bộ phim đang hot nhất, tôi đã không ngần ngại lấy con thỏ bông đổi lấy vé xem phim và háo hức đợi đến ngày đi xem. Cho đến khi đến rạp chiếu phim tôi mới biết tấm vé ấy đã hết hạn, là vé của ngày hai mươi lăm tháng trước rồi.

Tôi thật sự rất tức giận, nắm chặt tấm vé xem phim trong tay, vừa khóc vừa đá vào cánh cửa phòng chiếu hồi lâu, sau đó lấy chân giẫm nát tấm vé. Tôi thề, nếu tôi lại gặp lại chị ta, nhất định tôi sẽ cho chị ta biết tay. Có lẽ ông trời muốn tôi tích đức cho nên mười lăm năm sau tôi vẫn chưa gặp lại con người đó.

Sau khi xuống xe, tôi lẳng lặng đi vào nhà, điểm khác biệt lớn nhất giữa chúng tôi là anh ta không đẹp như tôi. Cho nên từ nay về sau tôi sẽ được hưởng một món hời đáng tin cậy.

Lăng Sở thò đầu qua cửa xe gọi hai tiếng: “Y Thần.”  Tôi quay lại, anh ta nói tiếp: “Ngủ ngon.” Nhìn theo chiếc xe dần dần rời đi, tôi cười sảng khoái.

“Lăng Sở, anh biết không? Tôi có người yêu rồi, người yêu tôi tên là Y Dương.”

Mấy hôm nay Lăng Sở tự nguyện làm tài xế cho tôi. Kỳ thực, bác sĩ đã  nói chân tôi không sao rồi, nhưng anh chàng này quả thực là cứng đầu, nhất định phải đưa đón tôi thì mới yên tâm. Số điện thoại của Lăng Sở đã được tôi cho ra khỏi danh sách đen, từ giờ anh ta gọi cho tôi sẽ không phải nghe điệp khúc “thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” nữa.

Giữa chúng tôi, có lẽ đã có một bước ngoặt.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s