Saphire 3.3

Mấy tuần trước, cô từng hỏi Tiết Chấn hai bài toán, vẻ mặt bực bội của Tiết Chấncậu ta khi đó đến bây giờ cô vẫn còn nhớ như in. “Sao bài toán đơn giản như vậy mà cậu cũng không biết làm chứ? Khi thầy giảng bài thì cậu đang nghe cái gì vậy? Tư duy logic của con gái các cậu thật là kém!” Tiết Chấn làm bộ làm tịch dạy dỗ cô với tư thế của kẻ bề trên.

 

“Bởi vì không biết nên tớ mới đến hỏi cậu chứ, nếu cậu không biết mà tớ còn đến hỏi, như thế mới gọi là không có tư duy logic.” Khi đó Mạc Lan khi đó đã phản bác lại một câu như thế. Bị Sau khi bị cô mỉa mai, Tiết Chấn hiển nhiên rất bực, nên về sau, khi giảng giải hai bài toán đó cho cô, cậu ta rõ ràng chỉ ứng phó lấy lệ mà thôi. Cuối cùng, Mạc Lan khôngchẳng đợi cậu ta nói xong, Mạc Lan đã cầm lấy vở bài tập của mình rồi đứng lên đi thẳngluôn, không ngoảnh đầu nhìn lại lấy một lần.C Khi đó cô đã thề rằng cả đời này mình sẽ không nói chuyện với con người này nữa. Thật không ngờ, nhà của cậu ta lại ở ngay cạnh nhà Phó Viễn.

 

Mạc Lan và Triệu Mật đi bộ mất chừng bảy, tám phút thì tới ngõ 38 trên đường Thải Bình. Lúc này, tiệm đồng hồ số 36 bên cạnh đã đóng cửa,. Mạc Lan ngẩng đầu nhìn lên tầng trên của cửa tiệm theo tiềm thứcmột cách bản năng, thấy trên đó quả nhiên vẫn sáng đèn. Liệu lúc này, Lão Phu TửLão phu tử đang làm gì nhỉ? Đang nghiên cứu mấy bài toán hóc búa kia, hay là cũng giống như một người bình thường, đang cảm thấy thấp thỏm bất an vì vụ án mạng vừa xảy ra ở nhà người bạn học cùng lớp ở ngay gần đó.

 

Mạc Lan rất muốn biết, Tiết Chấn rốt cuộc biết được bao nhiêu về Phó Viễn – người vừa là bạn học cùng lớp, vừa là hàng xóm của cậu ta.? Có điều, cô thầm đoán, một khi có người hỏi cậu ta, cậu ta nhất định sẽ trưng ra cái bản mặt đáng ghét kia, vừa lắc đầu vừa để mắt lên trán mà trả lời: “Ai cơ? Phó Viễn? Tớ sao có thể nói chuyện với con bé ấy chứ? Có cần thiết phải như vậy không? Tớ còn chẳng nhớ con bé ấy tròn méo thế nào nữa kìa!” Tiết Chấn nhất định cho rằng một nữ sinh giống như Phó Viễn thì căn bản chẳng đáng để sống trên thế giới này.

 

Nhưng Tiết Chấn không phải chỉ sống một mình, cậu ta còn có người nhà. Có người nhà thì chắc chắn sẽ có tin chợ trời, mà Phó Viễn và Khưu Tiểu Mi lại đặc biệt như vậy, chắc cậu ta cũng không đến mức chưa từng nghe thấy một tin đồn nào chứ? Do đó, cậu ta không thể không hay biết gì về quan hệ giữa hai mẹ con Phó Viễn và Khưu Tiểu Mi. Bọn họ lại là hàng xóm, nếu cậu ta đứng từ cửa sổ nhà mình nhìn xuống, ai biết trong lúc vô ý có phát hiện được điều gì không.? A! Mạc Lan đột nhiên nghĩ đến một việc, nếu như cô có thể chứng minh Tiết Chấn có cơ hội nhìn lén cuộc sống của Phó Viễn, liệu cảnh sát có thường xuyên tới tìm cậu ta không nhỉ? Cứ liên tục bị cảnh sát làm phiền, cậu ta nhất định sẽ lãng phí mất không ít thời gian vốn phải dành cho việc học tập, đến lúc đó cậu ta sẽ cảm thấy bực dọc đến mức nào cơ chứ?

 

Nhưng sau khi Mạc Lan bước vào trong con ngõ số 38, tới mặt sau của tiệm đồng hồ kia, cô đã phải thất vọng. Cô phát hiện, đứng trên tầng hai của tiệm đồng cồ kianhà Tiết Chấn căn bản không thể nhìn thấy căn nhà chung cư số 2 của Phó Viễn. Có hai nguyên nhân: Thứ nhất, phía sau tiệm đồng hồ có trồng hai cây trúc đào cành lá rậm rạp, bọn chúng đã che khuất hết tầm mắt khi nhìn ra từ cửa sổ tầng hai của tiệm đồng hồ; thứ hai, phía sau tiệm đồng hồ là dãy nhà chung cư thứ nhất trong ngõ 38, bọn chúngtất cả đều là nhà số lẻ, mà Phó Viễn lại ở trong ngôi nhà số 2, thuộc vào dãy nhà thứ hai. Do đó, khi Tiết Chấn ở trong nhà mình, dù có thểthế nào cũng không thể nhìn lén cuộc sống của gia đình Phó Viễn được. Xem ra, muốn gây chút phiền phức cho cậu ta cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

 

“Cậu đang nhìn cái gì thế?” Triệu Mật tò mò hỏi.

 

Mạc Lan mang theo đôi chút không cam tâm, dời ánh mắt khỏi hai cây trúc đào nọ.

 

“Không có gì, chúng ta đi thôi, nhà Phó Viễn nằm ở dãy thứ hai.” Mạc Lan kéo tay Triệu Mật, bước tiếp về phía trước.

 

Khoảng đất trống phía trước ngôi nhà chung cư số 2 chẳng có người nào. Dải cách ly đã bị tháo bỏ từ lúc nào không biết, . So với sự náo nhiệt cách đây vài giờ, từ lúc cha cô tới đưa cô đi, khung cảnh hiện giờ so với sự náo nhiệt của mấy giờ trước đó khi cha cô đưa cô rời đi thì quả thật là hoàn toàn đã hoàn toàn khác biệt. Khi Trước đó, gần như tất cả cư dân trong con ngõ đều vây quanh chỗ này, đứng ngay sát dải cách ly, người đi đường phía ngoài cũng không ngừng tràn vào, ngay đến mấy bác bày sạp bán hàng cũng lần lượt dọn đồ vào trong con ngõ chật hẹp này mà buôn bán. Khi đó, tTrong con ngõ nhỏ tồi tàn cũ kỹ này, có người thì thảo luận về vụ án giết người, có người thì mua thức ăn, còn có người ở đứng bên cạnh nghe ngóng tin tức, . khung Khung cảnh thật là ồn ã, hết sức náo nhiệt.

 

Nhưng sau khi khung cảnh tất cả đã khôi phục lại sự tĩnh lặng, nơi này dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Cánh cửa sắt của ngôi nhà số 2 vẫn mở, Mạc Lan rón ra rón rén bước vào trong, nhưng lại không dám đi tới gần căn hộ số 101, mà đứng lại cạnh cánh cửa sắt đưa mắt nhìn về phía đó. Tại tTầng một của ngôi nhà này có tổng cộng sáu hộ gia đình, nên cô lo rằng đến quá gần căn hộ số 101 sẽ khiến hàng xóm chú ý. Vào lúc này, cho dù những người hàng xóm có lạnh nhạt hơn nữatỏ ra thờ ơ thì cũng đều vẫn hết sức đề phòng, thần hồn nát thần tính.

“Chúng ta vào thế nào đây? Hình như cửa bị khóa rồi.” Triệu Mật nhỏ giọng hỏi cô.

 

“Chúng ta có thể trèo vào từ cửa sổ, hồi chiều Phó Viễn đã làm như thế đấy.” Mạc Lan đáp. Cô sớm đã biết bọn mìnhhọ chỉ có thể trèo vào từ chỗ ô cửa sổ ở cạnh bồn hoa công cộng kia, do đónên trước khi đi đã cố ý thay một chiếc quần bò để tiện cho hành động., Vhơn nữa vì trước đó nhìn thấy cảnh sát đều đeo túi bọc giày, do đó cô cũng mang hai đôi túi bọc giày theo.

 

“Còn phải trèo củửaa sổ nữa sao?” Triệu Mật dường như có chút sợ hãi.

 

“Tầng một mà cậu cũng sợ sao? Đi nào!” Không chờ Triệu Mật nói thêm điều gì, Mạc Lan kéo theo Triệu Mậtcô nàng đến đầu bên kia của ngôi nhà, không cho cô nàng phân bua gì cả. Dựa theo lộ tuyến lộ trình mà Mạc Lan đã ghi nhớ trong đầu từ trước, bọn họ đi tới bên ngoài ô cửa sổ phòng ngủ của Khưu Tiểu Mi. Sau đó, Mạc Lan đưa túi bọc giày cho Triệu Mật, nói: “Mau đeo vào đi!”

 

“Nhưng ở đây còn có khung chống trộm đấy.” Triệu Mật vừa đeo túi bọc giày vừa lo lắng nói.

 

“Đừng lo, Phó Viễn sớm đã cạy nó ra giúp chúng ta rồi.” Mạc Lan dùng đôi bàn tay đã đeo găng tay đẩy cái khung chống trộm lên phía trên., sau khiCái khung lắc lư một chút, bên dưới khung chống trộmđể lập tức lộ ra một khoảng trống lớn.

 

“A, thật sự có thể leo trèo vào rồiđược!” Triệu Mật nhỏ giọng nói.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s