Cảm lạnh mùa hè 4.8

Lăng Sở đường đường chính chính trở thành lái xe riêng của tôi. Tôi chỉ là muốn mượn gió bẻ măng, thuận tiện có một chuyến xe miễn phí mà thôi. Đến trước tòa nhà trụ sở công ty tôi gặp Mỹ Tuệ. Nha đầu này hình như cũng có một đêm không ngủ nên đôi mắt thâm quầng như mắt gấu trúc.

Thấy tôi và Lăng Sở cùng đi với nhau, trước tiên cô ấy lấy tay bịt miệng để khỏi hét lên vì ngạc nhiên, sau đó trợn mắt nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Cô ấy nghi ngờ nhìn chúng tôi như thể nhìn một đôi cẩu nam nữ. Tôi gạt đôi tay Lăng Sở đang nắm tay mình ra. Làm thế nào đây, bị Mỹ Tuệ hiểu lầm rồi, cô ấy chắc chắn là đã hiểu lầm rồi, làm sao bây giờ? Tôi vừa bước lên cầu thang vừa lẩm bẩm như vậy.

Mỹ Tuệ kéo tay tôi lại, mặt hiện đầy vẻ nghi ngờ, cuối cùng cô ấy bật cười, tiếng cười giòn như bỏng ngô nổ trong lò: “Hai vị thật là thần tốc quá.” Tiếng cười khoái trá của cô ấy tôi nghe chẳng lọt tai tí nào, ngược lại tôi chỉ thấy khó chịu.

Nha đầu này hôm nay đột nhiên bị làm sao vậy, cứ như là đã uống nhầm thuốc ấy. Phàm là người có đầu óc bình thường đều có thể nhận ra tôi và anh chàng trước mặt này không thể nào là một đôi được. Tôi đưa tay xoa đầu mình, đoán chắc não của Mỹ Tuệ nhất định là đã bị đổi bằng não lừa rồi.

Tôi không muốn giải thích bất cứ điều gì. Mỹ Tuệ và Lăng Sở vẫn đứng ngơ ngẩn trước cửa công ty. Tôi nghĩ, một lát nữa mọi chuyện trắng đen sẽ rõ ngay thôi.

Qua mấy phút, lại qua mấy phút nữa, tôi bỗng nhiên phát hiện ra điều gì đó lạ, hình như có mùi “dấm chua” bay đến mũi. Quả nhiên không lâu sau Mỹ Tuệ đi lên, trước tiên cô ấy hỏi chân tôi bị làm sao rồi sau đó vội vã đi thẳng vào phòng họp. Giờ ăn trưa tôi nhìn thấy bảng chấm công của Mỹ Tuệ sáng nay bị đánh dấu một chữ “x”, quả nhiên nha đầu này sáng nay đã đi làm muộn.

Trước giờ tan làm mấy phút, Lăng Sở gửi tin nhắn cho tôi, nói anh ta đang đợi tôi trước cổng công ty, tôi tức giận tắt nguồn điện thoại, không muốn tiếp tục dây dưa với anh ta cho thêm phiền toái. Số điện thoại của Lăng Sở đương nhiên vẫn nằm trong danh sách đen, anh ta không thể gọi điện đến cho tôi được, nhưng vậy thì sao tôi vẫn nhận được tin nhắn của anh ta nhỉ?

Mọi người trong công ty đã tan sở ra về cả rồi, tôi cho là Lăng Sở vẫn đợi mình ở dưới nên quyết định nằm bò ra bàn làm việc đánh một giấc. Lúc mở mắt ra đã là bảy rưỡi tối. Tôi vội vội vàng vàng đầu bù tóc rối đi xuống cầu thang, lại không ngờ là anh chàng đó si tình đến mức giờ này vẫn còn đợi. Tôi quay người định đi lên lầu, trốn anh ta, không may đúng lúc đó anh ta lại ngước mắt nhìn lên. Thấy tôi, anh ta bước đến đặt vào tay tôi ly trà sữa hiệu Ưu Lạc Mỹ, vẫn còn âm ấm, dường như mới mua vậy. Tôi đột nhiên nhớ đến lời thoại trong đoạn phim quảng cáo của Châu Kiệt Luân và Giang Ngữ Thần.

“Em là gì của anh?”

“Em là Ưu Lạc Mỹ của anh.”

“Hả? Sao em lại là Trà sữa?”

“Bởi vì như thế anh có thể đặt em trong lòng bàn tay anh.”

Nếu những lời này mà là Y Dương nói với tôi, tôi sẽ hạnh phúc đến chết mất.

“Y Thần, cô vất vả quá. Làm thêm gì mà đến tận lúc này.” Tôi cười thầm, cười tôi thông minh, cười Lăng Sở ngốc nghếch.

Chúng tôi tìm thấy một nhà hàng, tùy tiện ăn mấy món rồi anh ta đưa tôi về. Trên đường về không ai nói gì, tôi nhìn ra ngoài cửa kính xe ngắm ánh đèn đường và dòng người đi bộ. Tôi cảm thấy chúng tôi lúc này không giống một đôi bạn bình thường, cũng không giống một đôi mới yêu còn nhiều ngại ngùng, chúng tôi giống một cặp yêu nhau lâu rồi đến mức tình cảm đã trở thành bình lặng.

Tôi khẽ húc đầu vào cửa kính xe, hừ, hừ, hừ, Hứa Y Thần, làm sao mày lại có những ý nghĩ như thế. Tôi đột nhiên phát hiện, não tôi mới bị thay bằng não lừa rồi.

Xe đi tới cổng khu nhà nhưng tôi không vội lên lầu mà lấy tay rút một điếu thuốc từ trong bao thuốc, vừa nhìn Lăng Sở vừa quyết định sẽ phải nói mấy câu với anh ta.

Anh ta hạ cửa kính xe xuống một nửa, lặng lẽ chờ đợi tôi.

“Anh thích tôi đúng không?” Tôi không vòng vo, hỏi thẳng Lăng Sở như vậy, không có chút ngại ngùng nào của con gái. Bởi vì tôi không muốn bắt đầu một tình yêu mới, cũng không muốn mất thời gian cho một người con trai nào khác ngoài Y Dương.

Không khí đột nhiên trở nên yên lặng khác thường. Tôi gẩy tay một cái, đầu lọc điếu thuốc còn lại sau khi tôi hút xong bay ra ngoài cửa xe. Đúng thế, tôi tin vào trực giác của mình.

“Ừ.” Cuối cùng Lăng Sở cũng gật đầu thừa nhận.

Advertisements

One comment on “Cảm lạnh mùa hè 4.8

  1. Pingback: Cảm lạnh mùa hè – Vu Thiêm Hâm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s