Cảm lạnh mùa hè 4.7

Bác sĩ cẩn thận bôi thuốc sát trùng lên vết thương của tôi. Tôi kêu “á” một tiếng vì xót.

Tôi bấu chặt lấy cánh tay mạnh mẽ của Lăng Sở, trên làn da trắng của anh ta xuất hiện vết đỏ không nông không sâu. Tôi nghĩ anh ta sẽ hét lên, không ngờ tôi đã sai. Anh ta chỉ quay đầu lại nhìn vào mảng bám trên tường, sau đó chớp mắt vài cái. Tôi cũng không dám kêu nữa, bởi vì sợ sẽ bị bác sĩ mắng là nhiều chuyện, nếu thế sau này chắc chắn họ sẽ không muốn chữa cho tôi nữa.

Tự tìm tự hiểu, tôi chợt cảm thấy mình là một người học rộng biết nhiều, không gì không biết, tinh thông vạn nghề.

Sau khi bác sĩ rời đi, tôi cẩn thận xem xét vết thương. Một vết bánh xe in dài trên chân tôi, trên đó còn có một ít bùn đất, trông thật là khủng khiếp. Vết máu đã được lau đi, chỉ còn mờ mờ, nếu ánh đèn không sáng quá hoặc người bị cận thị thì có lẽ cũng không nhìn thấy.

Bác sĩ nói chân tôi không sao, không bị gãy, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Lông mày và trán của Lăng Sở chau lại rồi giãn ra theo từng lời bác sĩ nói. Tôi thì lại chú ý tới những vết đỏ hình móng tay in trên cánh tay anh ta. Không ngờ móng tay tôi ngắn thế mà cũng để lại dấu vết rõ như vậy.

Tôi vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, nguyên nhân thì nhiều, nói cũng không hết được.

Từ biểu hiện trên mặt Lăng Sở tôi đoán anh ta đang muốn nói gì đó, nhưng cho tới tận khi ra đến cổng bệnh viện anh ta mới ngập ngừng nói một câu: “Tôi xin lỗi.”

Tôi hỏi tại sao lúc đó anh ta lại có mặt ở đó, anh ta nói chỉ là ngẫu nhiên thôi. Tôi phì cười một tiếng “hi”, thật sự không biết sau chuyện này ấn tượng của Lăng Sở về tôi là tốt hay xấu nữa. Lúc này điện thoại trong tay anh ta kêu vang, hình như là có chuyện gấp. Tôi khập khiễng vẫy một chiếc taxi ven đường, leo lên đi thẳng không quay đầu lại.

Anh ta chạy đuổi theo một đoạn rất xa, kết quả vẫn là không đuổi kịp.

Tôi uể oải nằm dài trên sofa nghỉ ngơi, tôi cảm thấy chưa bao giờ cô đơn như lúc này, thật sự chỉ muốn chạy đến bên Y Dương kể cho anh ấy nghe ngày hôm nay tôi đã đen đủi như thế nào, nói cho anh ấy nghe chân tôi đau ra sao, khoe với anh ấy tôi đã kiên cường như vậy đấy…

Hóa ra tôi đã vô thức nhớ tới Y Dương.

Tôi đột nhiên hiểu ra, khi ở một mình không hẳn đã cô đơn, lúc vô vọng nhớ tới ai đó mới thật là cô đơn.

Tôi chịu đựng cái chân đau, tập tễnh đi tìm tủ thuốc, lấy mấy viên thuốc chống viêm, uống xong leo lên giường ngủ thiếp đi.

Đây là lần gần nhất sau khi tôi và Y Dương chia tay, tôi có một giấc ngủ khoan khoái như thế, giống như là uống thuốc an thần vậy. Không nhớ có nằm mơ không nữa, chỉ nhớ lúc hai giờ chân đau quá làm tôi tỉnh dậy, sau đó thì không ngủ lại được nữa, chỉ đành ngồi nhìn vết thương dưới ánh đèn. Dưới ánh đèn vật gì cũng lung linh tươi sáng hơn, tôi nhìn thấy hộp thuốc lá trên đầu giường đã lâu không động đến. Dường như gần đây bệnh nghiện thuốc của tôi cũng nhẹ đi nhiều rồi.

Làn khói cuộn bay trong phòng, dưới ánh đèn càng mơ hồ, lãng đãng, sau đó tan biến dần đi. Có lẽ hút thuốc cũng có thể xoa dịu nỗi đau, chẳng biết đây có phải là lý do trẻ con hay không nữa.

Tôi lại nhớ tới đôi tay thanh tú của Lăng Sở, cầm điện thoại lên gọi cho anh ta. Điện thoại đang kết nối, sau tiếng tút bị tôi tắt máy. Sau này hãy gọi, tắt máy đã. Mất ngủ thì phải tìm người thức cùng, nghĩ đến tiểu tử đó cũng đang mất giấc mộng đẹp, tôi đắc ý cười cười rồi tắt máy.

Sáng ngày hôm, sau điện thoại không ngừng đổ chuông, phiền toái vô cùng.

“Chân cô còn đau nhiều không?”

“Cô thế nào rồi?”

Tôi không hiểu sao mình lại thấy cảm động trước những câu hỏi bình thường như thế, những sự quan tâm nhỏ nhặt như thế, có lẽ phụ nữ mới ốm dậy, ai cũng yếu mềm như thế.

Sáng sớm hôm sau, lúc tôi đi làm, vừa xuống tới cổng khu nhà đã  nhìn thấy chiếc xe màu bạc đang tiến vào. Thấy tôi bước ra từ hành lang, Lăng Sở vội vã chạy lại đỡ tôi.

Tôi gạt bàn tay anh ta ra, nói với giọng bình thản: “Cứ để tôi tự đi, để hàng xóm nhìn thấy dễ nảy sinh hiểu lầm.”

Lúc này, ở sân khu nhà có rất nhiều các bác, các bà, các ông, những người này cả ngày chả có việc gì làm ngoài việc tám chuyện của người khác. Nếu để bọn họ nhìn thấy Lăng Sở dìu tôi đi ra thì có lẽ không đợi tôi bước được hai bước họ đã hỏi nhau hàng loạt những câu đại loại như: “Cô ấy yêu rồi à? Anh chàng này ở đâu? Làm gì thế nhỉ?” vân vân và vân vân…

One comment on “Cảm lạnh mùa hè 4.7

  1. Pingback: Cảm lạnh mùa hè – Vu Thiêm Hâm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s