Cảm lạnh mùa hè 4.8

Lăng Sở đường đường chính chính trở thành lái xe riêng của tôi. Tôi chỉ là muốn mượn gió bẻ măng, thuận tiện có một chuyến xe miễn phí mà thôi. Đến trước tòa nhà trụ sở công ty tôi gặp Mỹ Tuệ. Nha đầu này hình như cũng có một đêm không ngủ nên đôi mắt thâm quầng như mắt gấu trúc.

Thấy tôi và Lăng Sở cùng đi với nhau, trước tiên cô ấy lấy tay bịt miệng để khỏi hét lên vì ngạc nhiên, sau đó trợn mắt nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Cô ấy nghi ngờ nhìn chúng tôi như thể nhìn một đôi cẩu nam nữ. Tôi gạt đôi tay Lăng Sở đang nắm tay mình ra. Làm thế nào đây, bị Mỹ Tuệ hiểu lầm rồi, cô ấy chắc chắn là đã hiểu lầm rồi, làm sao bây giờ? Tôi vừa bước lên cầu thang vừa lẩm bẩm như vậy.

Mỹ Tuệ kéo tay tôi lại, mặt hiện đầy vẻ nghi ngờ, cuối cùng cô ấy bật cười, tiếng cười giòn như bỏng ngô nổ trong lò: “Hai vị thật là thần tốc quá.” Tiếng cười khoái trá của cô ấy tôi nghe chẳng lọt tai tí nào, ngược lại tôi chỉ thấy khó chịu.

Nha đầu này hôm nay đột nhiên bị làm sao vậy, cứ như là đã uống nhầm thuốc ấy. Phàm là người có đầu óc bình thường đều có thể nhận ra tôi và anh chàng trước mặt này không thể nào là một đôi được. Tôi đưa tay xoa đầu mình, đoán chắc não của Mỹ Tuệ nhất định là đã bị đổi bằng não lừa rồi.

Tôi không muốn giải thích bất cứ điều gì. Mỹ Tuệ và Lăng Sở vẫn đứng ngơ ngẩn trước cửa công ty. Tôi nghĩ, một lát nữa mọi chuyện trắng đen sẽ rõ ngay thôi.

Qua mấy phút, lại qua mấy phút nữa, tôi bỗng nhiên phát hiện ra điều gì đó lạ, hình như có mùi “dấm chua” bay đến mũi. Quả nhiên không lâu sau Mỹ Tuệ đi lên, trước tiên cô ấy hỏi chân tôi bị làm sao rồi sau đó vội vã đi thẳng vào phòng họp. Giờ ăn trưa tôi nhìn thấy bảng chấm công của Mỹ Tuệ sáng nay bị đánh dấu một chữ “x”, quả nhiên nha đầu này sáng nay đã đi làm muộn.

Trước giờ tan làm mấy phút, Lăng Sở gửi tin nhắn cho tôi, nói anh ta đang đợi tôi trước cổng công ty, tôi tức giận tắt nguồn điện thoại, không muốn tiếp tục dây dưa với anh ta cho thêm phiền toái. Số điện thoại của Lăng Sở đương nhiên vẫn nằm trong danh sách đen, anh ta không thể gọi điện đến cho tôi được, nhưng vậy thì sao tôi vẫn nhận được tin nhắn của anh ta nhỉ?

Mọi người trong công ty đã tan sở ra về cả rồi, tôi cho là Lăng Sở vẫn đợi mình ở dưới nên quyết định nằm bò ra bàn làm việc đánh một giấc. Lúc mở mắt ra đã là bảy rưỡi tối. Tôi vội vội vàng vàng đầu bù tóc rối đi xuống cầu thang, lại không ngờ là anh chàng đó si tình đến mức giờ này vẫn còn đợi. Tôi quay người định đi lên lầu, trốn anh ta, không may đúng lúc đó anh ta lại ngước mắt nhìn lên. Thấy tôi, anh ta bước đến đặt vào tay tôi ly trà sữa hiệu Ưu Lạc Mỹ, vẫn còn âm ấm, dường như mới mua vậy. Tôi đột nhiên nhớ đến lời thoại trong đoạn phim quảng cáo của Châu Kiệt Luân và Giang Ngữ Thần.

“Em là gì của anh?”

“Em là Ưu Lạc Mỹ của anh.”

“Hả? Sao em lại là Trà sữa?”

“Bởi vì như thế anh có thể đặt em trong lòng bàn tay anh.”

Nếu những lời này mà là Y Dương nói với tôi, tôi sẽ hạnh phúc đến chết mất.

“Y Thần, cô vất vả quá. Làm thêm gì mà đến tận lúc này.” Tôi cười thầm, cười tôi thông minh, cười Lăng Sở ngốc nghếch.

Chúng tôi tìm thấy một nhà hàng, tùy tiện ăn mấy món rồi anh ta đưa tôi về. Trên đường về không ai nói gì, tôi nhìn ra ngoài cửa kính xe ngắm ánh đèn đường và dòng người đi bộ. Tôi cảm thấy chúng tôi lúc này không giống một đôi bạn bình thường, cũng không giống một đôi mới yêu còn nhiều ngại ngùng, chúng tôi giống một cặp yêu nhau lâu rồi đến mức tình cảm đã trở thành bình lặng.

Tôi khẽ húc đầu vào cửa kính xe, hừ, hừ, hừ, Hứa Y Thần, làm sao mày lại có những ý nghĩ như thế. Tôi đột nhiên phát hiện, não tôi mới bị thay bằng não lừa rồi.

Xe đi tới cổng khu nhà nhưng tôi không vội lên lầu mà lấy tay rút một điếu thuốc từ trong bao thuốc, vừa nhìn Lăng Sở vừa quyết định sẽ phải nói mấy câu với anh ta.

Anh ta hạ cửa kính xe xuống một nửa, lặng lẽ chờ đợi tôi.

“Anh thích tôi đúng không?” Tôi không vòng vo, hỏi thẳng Lăng Sở như vậy, không có chút ngại ngùng nào của con gái. Bởi vì tôi không muốn bắt đầu một tình yêu mới, cũng không muốn mất thời gian cho một người con trai nào khác ngoài Y Dương.

Không khí đột nhiên trở nên yên lặng khác thường. Tôi gẩy tay một cái, đầu lọc điếu thuốc còn lại sau khi tôi hút xong bay ra ngoài cửa xe. Đúng thế, tôi tin vào trực giác của mình.

“Ừ.” Cuối cùng Lăng Sở cũng gật đầu thừa nhận.

Advertisements

Saphire 3.4

“Đã nhìn thấy chưa, cửa sổ tuy đã đóng rồi, nhưng vẫn còn khe hở, chỉ cần cạy một chút là được thôi.” Mạc Lan lấy từ trong cặp ra một chiếc tuốc nơ víttuốc-nơ-vít, đang định làm theo cách của Phó Viễn lúc ban ngày, cắm chiếc tuốc nơ víttuốc-nơ-vít đó vào trong khe hở của cửa sổ, nhưng lại phát hiện ra cửa sổ vốn chỉ khép hờ. Cô nghĩ, thế này lại càng hay, đỡ phải mất công. Rồi cô ngoảnh đầu lại thấp giọngkhẽ hỏi Triệu Mật: “Cậu chuẩn bị xong chưa?”

 

“Xong rồi, tất cả đều ổn.” Triệu Mật đáp.

 

“Vậy tớ trèo vào trước, cậu theo sau!”

 

“Được.”

 

Mạc Lan mở cánh cửa sổ thủy tinh ra., Ttrong phòng tối thui thò tay không nhìn thấy năm ngón., Mmay mà bên ngoài còn có đèn đường,. Mạc Lan dựa vào ánh đèn đường mờ tối đó nhìn vào bên trong., Tthứ đầu tiên đập vào mắt cô là chiếc đồng hồ treo tường, thời gian bên trên đó làđang chỉ 10 mười giờ 43 bốn mươi ba phút., aA, đã muộn như vậy rồi sao?! Mạc Lan bị mốc thời gian đó dọa cho toàn thân toát mồ hôi lạnh., cCô lập tức cúi đầu xuống nhìn xuống vào chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình., Tthì ra mới 9 chín giờ 30 ba mươi phút. Chiếc đồng hồ treo tường này chạy nhanh tới 1 một giờ 13 mười ba phút lận, thật là nhanh quá thể!

 

Có điều 9 chín giờ ba mươi30 phút cũng không còn sớm nữa rồi. Cha mẹ cho rằng cô chỉ tới nhà Triệu Mật ở cách đó một con đường để trả quyển sách giáo khoa,. Nnếu về nhà muộn quá ắt sẽ khiến bọn họ nảy lòng nghi ngờsinh nghi, do đó nhất định phải làm việchành động thật nhanh, cho dù không tìm được chiếc nhẫn thì cũng phải rời khỏi đây trong vòng 10 mười phút nữa. Mạc Lan đưa ra quyết định ấy xongNghĩ vậy, Mạc Lan liền tỳ hai tay liền ấn mạnh vàolên bệ cửa sổ, thân thểđu người nhảy lên phía trên, sau đókhi một cái chân cô đã vắt lên bệ cửa sổ rồi, cái chân còn lại cũng được đưa lên nhanh chóng. Cô ngồi xổm trên bệ cửa sổ nhìn xuống phía dưới., Nngay bên dưới cửa sổ có một túi đồ lớn, ngửi mùi thì cô đoán có tám phần mười là thảo dược Đông y. Cha cô cũng là một bác sĩ Đông y, trong nhà thường xuyên phải đun thuốc nên, cô đã quá quen với cái mùi này.

 

Cô cẩn thận tránh cái túi thuốc Đông y đó ra, nhảy xuống phía dưới, sau đó xoay người đỡ lấy Triệu Mật cũng vừa từ ngoài cửa sổ nhảy vào.

 

“Bây giờ chúng ta nên làm gì đây?” Triệu Mật hỏi.

 

“Tớ muốn tìm kiếm trong ngăn kéo của bà ấy, xem xem có cái túi trang điểm hay là hộp nữ trang nào không. Cậu giúp tớ tìm kiếm trong cái ngăn kéo dưới bàn trang điểm nhé!” Mạc Lan vừa nói vừa rón rén đóng cửa sổ lại, sau đó lấy ra chiếc đèn pin.

 

Trong gian phòng ngủ này có tổng cộng năm món đồ lớn, bao gồmphòng có một cái tủ đựng quần áo, một cái tủ nhỏ hơn có năm ngăn kéo, một cái bàn trang điểm, một chiếc giường đôi và một cái tủ đầu giường. Mạc Lan quyết định bắt đầu từ chiếc tủ nhỏ có năm ngăn kéo kia. Cô mở ngăn kéo đầu tiên ra, trong đó có đặt để một số giấy tờ. Mạc Lan tiện tay cầm một tấm bằng tốt nghiệp tiểu học lên, rồi cô lập tức giật nảy mình, đây là Phó Viễn sao? Hồi nhỏ, Phó Viễn đúng là một cô bé hết sức đáng yêu xinh đẹp.

 

“Này, Triệu Mật, mau tới xem này!” Tuy thời gian gấp rút, nhưng cô vẫn không kìm được muốn chia sẻ phát hiện này với người bạn thân.

 

Triệu Mật xem tấm ảnh đó xong cũng không kìm được há hốc miệng vì kinh ngạc.

 

“Đây là… Phó Viễn sao?”

 

“Chắc tại con gái lớn rồi thì có nhiều thay đổi.”

 

“Người ta thì càng thay đổi càng đẹplớn càng xinh, còn bạn ấy sao lại càng thay đổilớn càng xấu đi nhỉ? Có phải là bị thứ gì đó kích thích không?” shi bus hi shou le shen me ci ji

 

“Không biết nữa, thay đổi lớn thậtđúng là thay đổi rất nhiều, mà nhìn cũng không giống như đã từng phẫu thuật thẩm mỹ.” Mạc Lan đặt tấm bằng tốt nghiệp tiểu học đó xuống, trong tâm trạng rấtlòng cảm thấy khó hiểu. Rồi cô lại cầm một tấm bằng tốt nghiệp khác lên, đó là bằng tốt nghiệp đại học của cha Phó Viễn – Phó Tranh Vanh, tuy rằng đã rất cũ rồi, nhưng vẫn có thể nhìn ra Phó Viễn và cha cô quả thực rất giống nhau. Tiếp đó là đến bằng tốt nghiệp của Khưu Tiểu Mi. Có một điều khiến Mạc Lan cảm thấy vô cùng bất ngờ, đó là Khưu Tiểu Mi cũng từng học đại học. Tuy chỉ là đại học buổi tối[1] (Một hình thức học tập tương tự với đại học bổ túc, chủ yếu dành cho người đã đi làm, các buổi học thường chỉ diễn ra vào buổi tối và cuối tuần. – ND), nhưng cũng là bằng tốt nghiệp do Học viện Y học cổ truyền của thành phố S cấp. Ai mà ngờ nổi, một “mụ phù thủy” bán thuốc Bắc ngoài chợ lại từng là sinh viên của một trường đại học có tiếng chứ? Rốt cuộc đã xảy ra nhữnglà chuyện gì để rồi cuối cùngđã khiến cho bà ta lựa chọn con đường này? Hay là, đó căn bản không phải là lựa chọn của bà taKhưu Tiểu Mi, và bà ta cũng chẳng có cách nào khác cả? Còn nữa, cha của Phó Viễn rốt cuộc đã đi đâu rồi?

 

Nghi vấn cuối cùng của Mạc Lan rất nhanh đã có lời giải. Bên dưới mấy tấm bằng tốt nghiệp là giấy chứng nhận ly hôn của cha mẹ Phó Viễn. Thì ra, họ đã ly hôn từ ba năm trước bọn họ đã ly hôn rồi.

 

“Này, cậu có biết cha mẹ Phó Viễn vì sao lại ly hôn không?” Mạc Lan không kìm được cất tiếng hỏi Triệu Mật.

 

“Không biết nữa, tớ chưa nghe nói bao giờ. Hà, đừng có xem đống giấy tờ ấy mãi nữa, cậu phải nhớ cậu đến đây là để tìm chiếc nhẫn kia!” Triệu Mật nhắc nhở.

 

“ĐượcỪ, biết rồi biết rồitớ biết, tớ biết.” Mạc Lan lại kiểm tra lại cái ngăn kéo ấy thêm một lần nữa, sau khi xác định trong đó không giấu bất cứ món đồ trang sức nào mới mở tiếp cái ngăn kéo bên dưới. Ba cái ngăn kéo ở giữa của chiếc tủ này đều dùng để đặt các loại quần áo dùng trong các mùa của Khưu Tiểu Mi. Còn trong ngăn kéo dưới cùng thì chỉ có mấy tấm khăn phủ gối và một đống hóa đơn. Ấy, chẳng phải nhà Phó Viễn không phải là không có điện thoại sao? Hóa đơn điện thoại ở đâu ra thế này? Mạc Lan chú ý một chút đến địa chỉ trên những tấm hóa đơn, quả nhiên là không phải ở đây.


[1] Một hình thức học tập tương tự với đại học bổ túc, chủ yếu dành cho người đã đi làm, các buổi học thường chỉ diễn ra vào buổi tối và cuối tuần. 

Saphire 3.3

Mấy tuần trước, cô từng hỏi Tiết Chấn hai bài toán, vẻ mặt bực bội của Tiết Chấncậu ta khi đó đến bây giờ cô vẫn còn nhớ như in. “Sao bài toán đơn giản như vậy mà cậu cũng không biết làm chứ? Khi thầy giảng bài thì cậu đang nghe cái gì vậy? Tư duy logic của con gái các cậu thật là kém!” Tiết Chấn làm bộ làm tịch dạy dỗ cô với tư thế của kẻ bề trên.

 

“Bởi vì không biết nên tớ mới đến hỏi cậu chứ, nếu cậu không biết mà tớ còn đến hỏi, như thế mới gọi là không có tư duy logic.” Khi đó Mạc Lan khi đó đã phản bác lại một câu như thế. Bị Sau khi bị cô mỉa mai, Tiết Chấn hiển nhiên rất bực, nên về sau, khi giảng giải hai bài toán đó cho cô, cậu ta rõ ràng chỉ ứng phó lấy lệ mà thôi. Cuối cùng, Mạc Lan khôngchẳng đợi cậu ta nói xong, Mạc Lan đã cầm lấy vở bài tập của mình rồi đứng lên đi thẳngluôn, không ngoảnh đầu nhìn lại lấy một lần.C Khi đó cô đã thề rằng cả đời này mình sẽ không nói chuyện với con người này nữa. Thật không ngờ, nhà của cậu ta lại ở ngay cạnh nhà Phó Viễn.

 

Mạc Lan và Triệu Mật đi bộ mất chừng bảy, tám phút thì tới ngõ 38 trên đường Thải Bình. Lúc này, tiệm đồng hồ số 36 bên cạnh đã đóng cửa,. Mạc Lan ngẩng đầu nhìn lên tầng trên của cửa tiệm theo tiềm thứcmột cách bản năng, thấy trên đó quả nhiên vẫn sáng đèn. Liệu lúc này, Lão Phu TửLão phu tử đang làm gì nhỉ? Đang nghiên cứu mấy bài toán hóc búa kia, hay là cũng giống như một người bình thường, đang cảm thấy thấp thỏm bất an vì vụ án mạng vừa xảy ra ở nhà người bạn học cùng lớp ở ngay gần đó.

 

Mạc Lan rất muốn biết, Tiết Chấn rốt cuộc biết được bao nhiêu về Phó Viễn – người vừa là bạn học cùng lớp, vừa là hàng xóm của cậu ta.? Có điều, cô thầm đoán, một khi có người hỏi cậu ta, cậu ta nhất định sẽ trưng ra cái bản mặt đáng ghét kia, vừa lắc đầu vừa để mắt lên trán mà trả lời: “Ai cơ? Phó Viễn? Tớ sao có thể nói chuyện với con bé ấy chứ? Có cần thiết phải như vậy không? Tớ còn chẳng nhớ con bé ấy tròn méo thế nào nữa kìa!” Tiết Chấn nhất định cho rằng một nữ sinh giống như Phó Viễn thì căn bản chẳng đáng để sống trên thế giới này.

 

Nhưng Tiết Chấn không phải chỉ sống một mình, cậu ta còn có người nhà. Có người nhà thì chắc chắn sẽ có tin chợ trời, mà Phó Viễn và Khưu Tiểu Mi lại đặc biệt như vậy, chắc cậu ta cũng không đến mức chưa từng nghe thấy một tin đồn nào chứ? Do đó, cậu ta không thể không hay biết gì về quan hệ giữa hai mẹ con Phó Viễn và Khưu Tiểu Mi. Bọn họ lại là hàng xóm, nếu cậu ta đứng từ cửa sổ nhà mình nhìn xuống, ai biết trong lúc vô ý có phát hiện được điều gì không.? A! Mạc Lan đột nhiên nghĩ đến một việc, nếu như cô có thể chứng minh Tiết Chấn có cơ hội nhìn lén cuộc sống của Phó Viễn, liệu cảnh sát có thường xuyên tới tìm cậu ta không nhỉ? Cứ liên tục bị cảnh sát làm phiền, cậu ta nhất định sẽ lãng phí mất không ít thời gian vốn phải dành cho việc học tập, đến lúc đó cậu ta sẽ cảm thấy bực dọc đến mức nào cơ chứ?

 

Nhưng sau khi Mạc Lan bước vào trong con ngõ số 38, tới mặt sau của tiệm đồng hồ kia, cô đã phải thất vọng. Cô phát hiện, đứng trên tầng hai của tiệm đồng cồ kianhà Tiết Chấn căn bản không thể nhìn thấy căn nhà chung cư số 2 của Phó Viễn. Có hai nguyên nhân: Thứ nhất, phía sau tiệm đồng hồ có trồng hai cây trúc đào cành lá rậm rạp, bọn chúng đã che khuất hết tầm mắt khi nhìn ra từ cửa sổ tầng hai của tiệm đồng hồ; thứ hai, phía sau tiệm đồng hồ là dãy nhà chung cư thứ nhất trong ngõ 38, bọn chúngtất cả đều là nhà số lẻ, mà Phó Viễn lại ở trong ngôi nhà số 2, thuộc vào dãy nhà thứ hai. Do đó, khi Tiết Chấn ở trong nhà mình, dù có thểthế nào cũng không thể nhìn lén cuộc sống của gia đình Phó Viễn được. Xem ra, muốn gây chút phiền phức cho cậu ta cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

 

“Cậu đang nhìn cái gì thế?” Triệu Mật tò mò hỏi.

 

Mạc Lan mang theo đôi chút không cam tâm, dời ánh mắt khỏi hai cây trúc đào nọ.

 

“Không có gì, chúng ta đi thôi, nhà Phó Viễn nằm ở dãy thứ hai.” Mạc Lan kéo tay Triệu Mật, bước tiếp về phía trước.

 

Khoảng đất trống phía trước ngôi nhà chung cư số 2 chẳng có người nào. Dải cách ly đã bị tháo bỏ từ lúc nào không biết, . So với sự náo nhiệt cách đây vài giờ, từ lúc cha cô tới đưa cô đi, khung cảnh hiện giờ so với sự náo nhiệt của mấy giờ trước đó khi cha cô đưa cô rời đi thì quả thật là hoàn toàn đã hoàn toàn khác biệt. Khi Trước đó, gần như tất cả cư dân trong con ngõ đều vây quanh chỗ này, đứng ngay sát dải cách ly, người đi đường phía ngoài cũng không ngừng tràn vào, ngay đến mấy bác bày sạp bán hàng cũng lần lượt dọn đồ vào trong con ngõ chật hẹp này mà buôn bán. Khi đó, tTrong con ngõ nhỏ tồi tàn cũ kỹ này, có người thì thảo luận về vụ án giết người, có người thì mua thức ăn, còn có người ở đứng bên cạnh nghe ngóng tin tức, . khung Khung cảnh thật là ồn ã, hết sức náo nhiệt.

 

Nhưng sau khi khung cảnh tất cả đã khôi phục lại sự tĩnh lặng, nơi này dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Cánh cửa sắt của ngôi nhà số 2 vẫn mở, Mạc Lan rón ra rón rén bước vào trong, nhưng lại không dám đi tới gần căn hộ số 101, mà đứng lại cạnh cánh cửa sắt đưa mắt nhìn về phía đó. Tại tTầng một của ngôi nhà này có tổng cộng sáu hộ gia đình, nên cô lo rằng đến quá gần căn hộ số 101 sẽ khiến hàng xóm chú ý. Vào lúc này, cho dù những người hàng xóm có lạnh nhạt hơn nữatỏ ra thờ ơ thì cũng đều vẫn hết sức đề phòng, thần hồn nát thần tính.

“Chúng ta vào thế nào đây? Hình như cửa bị khóa rồi.” Triệu Mật nhỏ giọng hỏi cô.

 

“Chúng ta có thể trèo vào từ cửa sổ, hồi chiều Phó Viễn đã làm như thế đấy.” Mạc Lan đáp. Cô sớm đã biết bọn mìnhhọ chỉ có thể trèo vào từ chỗ ô cửa sổ ở cạnh bồn hoa công cộng kia, do đónên trước khi đi đã cố ý thay một chiếc quần bò để tiện cho hành động., Vhơn nữa vì trước đó nhìn thấy cảnh sát đều đeo túi bọc giày, do đó cô cũng mang hai đôi túi bọc giày theo.

 

“Còn phải trèo củửaa sổ nữa sao?” Triệu Mật dường như có chút sợ hãi.

 

“Tầng một mà cậu cũng sợ sao? Đi nào!” Không chờ Triệu Mật nói thêm điều gì, Mạc Lan kéo theo Triệu Mậtcô nàng đến đầu bên kia của ngôi nhà, không cho cô nàng phân bua gì cả. Dựa theo lộ tuyến lộ trình mà Mạc Lan đã ghi nhớ trong đầu từ trước, bọn họ đi tới bên ngoài ô cửa sổ phòng ngủ của Khưu Tiểu Mi. Sau đó, Mạc Lan đưa túi bọc giày cho Triệu Mật, nói: “Mau đeo vào đi!”

 

“Nhưng ở đây còn có khung chống trộm đấy.” Triệu Mật vừa đeo túi bọc giày vừa lo lắng nói.

 

“Đừng lo, Phó Viễn sớm đã cạy nó ra giúp chúng ta rồi.” Mạc Lan dùng đôi bàn tay đã đeo găng tay đẩy cái khung chống trộm lên phía trên., sau khiCái khung lắc lư một chút, bên dưới khung chống trộmđể lập tức lộ ra một khoảng trống lớn.

 

“A, thật sự có thể leo trèo vào rồiđược!” Triệu Mật nhỏ giọng nói.

Cảm lạnh mùa hè 4.7

Bác sĩ cẩn thận bôi thuốc sát trùng lên vết thương của tôi. Tôi kêu “á” một tiếng vì xót.

Tôi bấu chặt lấy cánh tay mạnh mẽ của Lăng Sở, trên làn da trắng của anh ta xuất hiện vết đỏ không nông không sâu. Tôi nghĩ anh ta sẽ hét lên, không ngờ tôi đã sai. Anh ta chỉ quay đầu lại nhìn vào mảng bám trên tường, sau đó chớp mắt vài cái. Tôi cũng không dám kêu nữa, bởi vì sợ sẽ bị bác sĩ mắng là nhiều chuyện, nếu thế sau này chắc chắn họ sẽ không muốn chữa cho tôi nữa.

Tự tìm tự hiểu, tôi chợt cảm thấy mình là một người học rộng biết nhiều, không gì không biết, tinh thông vạn nghề.

Sau khi bác sĩ rời đi, tôi cẩn thận xem xét vết thương. Một vết bánh xe in dài trên chân tôi, trên đó còn có một ít bùn đất, trông thật là khủng khiếp. Vết máu đã được lau đi, chỉ còn mờ mờ, nếu ánh đèn không sáng quá hoặc người bị cận thị thì có lẽ cũng không nhìn thấy.

Bác sĩ nói chân tôi không sao, không bị gãy, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Lông mày và trán của Lăng Sở chau lại rồi giãn ra theo từng lời bác sĩ nói. Tôi thì lại chú ý tới những vết đỏ hình móng tay in trên cánh tay anh ta. Không ngờ móng tay tôi ngắn thế mà cũng để lại dấu vết rõ như vậy.

Tôi vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, nguyên nhân thì nhiều, nói cũng không hết được.

Từ biểu hiện trên mặt Lăng Sở tôi đoán anh ta đang muốn nói gì đó, nhưng cho tới tận khi ra đến cổng bệnh viện anh ta mới ngập ngừng nói một câu: “Tôi xin lỗi.”

Tôi hỏi tại sao lúc đó anh ta lại có mặt ở đó, anh ta nói chỉ là ngẫu nhiên thôi. Tôi phì cười một tiếng “hi”, thật sự không biết sau chuyện này ấn tượng của Lăng Sở về tôi là tốt hay xấu nữa. Lúc này điện thoại trong tay anh ta kêu vang, hình như là có chuyện gấp. Tôi khập khiễng vẫy một chiếc taxi ven đường, leo lên đi thẳng không quay đầu lại.

Anh ta chạy đuổi theo một đoạn rất xa, kết quả vẫn là không đuổi kịp.

Tôi uể oải nằm dài trên sofa nghỉ ngơi, tôi cảm thấy chưa bao giờ cô đơn như lúc này, thật sự chỉ muốn chạy đến bên Y Dương kể cho anh ấy nghe ngày hôm nay tôi đã đen đủi như thế nào, nói cho anh ấy nghe chân tôi đau ra sao, khoe với anh ấy tôi đã kiên cường như vậy đấy…

Hóa ra tôi đã vô thức nhớ tới Y Dương.

Tôi đột nhiên hiểu ra, khi ở một mình không hẳn đã cô đơn, lúc vô vọng nhớ tới ai đó mới thật là cô đơn.

Tôi chịu đựng cái chân đau, tập tễnh đi tìm tủ thuốc, lấy mấy viên thuốc chống viêm, uống xong leo lên giường ngủ thiếp đi.

Đây là lần gần nhất sau khi tôi và Y Dương chia tay, tôi có một giấc ngủ khoan khoái như thế, giống như là uống thuốc an thần vậy. Không nhớ có nằm mơ không nữa, chỉ nhớ lúc hai giờ chân đau quá làm tôi tỉnh dậy, sau đó thì không ngủ lại được nữa, chỉ đành ngồi nhìn vết thương dưới ánh đèn. Dưới ánh đèn vật gì cũng lung linh tươi sáng hơn, tôi nhìn thấy hộp thuốc lá trên đầu giường đã lâu không động đến. Dường như gần đây bệnh nghiện thuốc của tôi cũng nhẹ đi nhiều rồi.

Làn khói cuộn bay trong phòng, dưới ánh đèn càng mơ hồ, lãng đãng, sau đó tan biến dần đi. Có lẽ hút thuốc cũng có thể xoa dịu nỗi đau, chẳng biết đây có phải là lý do trẻ con hay không nữa.

Tôi lại nhớ tới đôi tay thanh tú của Lăng Sở, cầm điện thoại lên gọi cho anh ta. Điện thoại đang kết nối, sau tiếng tút bị tôi tắt máy. Sau này hãy gọi, tắt máy đã. Mất ngủ thì phải tìm người thức cùng, nghĩ đến tiểu tử đó cũng đang mất giấc mộng đẹp, tôi đắc ý cười cười rồi tắt máy.

Sáng ngày hôm, sau điện thoại không ngừng đổ chuông, phiền toái vô cùng.

“Chân cô còn đau nhiều không?”

“Cô thế nào rồi?”

Tôi không hiểu sao mình lại thấy cảm động trước những câu hỏi bình thường như thế, những sự quan tâm nhỏ nhặt như thế, có lẽ phụ nữ mới ốm dậy, ai cũng yếu mềm như thế.

Sáng sớm hôm sau, lúc tôi đi làm, vừa xuống tới cổng khu nhà đã  nhìn thấy chiếc xe màu bạc đang tiến vào. Thấy tôi bước ra từ hành lang, Lăng Sở vội vã chạy lại đỡ tôi.

Tôi gạt bàn tay anh ta ra, nói với giọng bình thản: “Cứ để tôi tự đi, để hàng xóm nhìn thấy dễ nảy sinh hiểu lầm.”

Lúc này, ở sân khu nhà có rất nhiều các bác, các bà, các ông, những người này cả ngày chả có việc gì làm ngoài việc tám chuyện của người khác. Nếu để bọn họ nhìn thấy Lăng Sở dìu tôi đi ra thì có lẽ không đợi tôi bước được hai bước họ đã hỏi nhau hàng loạt những câu đại loại như: “Cô ấy yêu rồi à? Anh chàng này ở đâu? Làm gì thế nhỉ?” vân vân và vân vân…