Saphire 3.2

Lời của Triệu Mật đã nhắc nhở Mạc Lan. Cô đột nhiên nhớ lại, sinh nhật của Đỗ Vân Hạc là vào ngày 1 tháng 4. Khi đó cô còn rỉ tai với Triệu Mật rằng, người sinh vào ngày Ccá tháng tTư nếu không phải là đặc biệt thông minh thì nhất định là đặc biệt ngốc. Cô cảm thấy Đỗ Vân Hạc thuộc vào loại thứ hai. Làm gì có học sinh trung học phổ thông nào lại đi in danh thiếp cho mình chứ? Mà đáng cười nhất là cậu ta còn cho in bốn chữ “diễn viên nổi tiếng” lên danh thiếp của mình. Mạc Lan cảm thấy, nếu người nào tự cho rằng bản thân “nổi tiếng”, vậy thì người đó thường sẽ chẳng có chút danh tiếng nào, hơn nữavà trong tương laisau này cũng không thể thành danh được.

 

“Hì, cậu ta còn biết chơi đàn ghi-taguitar nữa sao?” Mạc Lan bất giác nói, giọng có vẻ châm biếm.

 

“Ừ, đúng thế, hôm đó cậu ta có vẻ hào hứng lắm.” Nói đến đây, Triệu Mật đột nhiên chuyển đề tài câu chuyện: “Mạc Lan, vậy cuối cùng cậu đã tìm được chiếc nhẫn kia về chưa?”

 

Câu nói này vừa khéo đã nói trúng vào nỗi lòng của Mạc Lan.

 

“Vẫn chưa.” Cô buồn bực trả lời.

 

“Vậy phải làm sao đây?”

 

“Tớ muốn…” Mạc Lan quyết định nói dự định của mình với Triệu Mật, nhưng đúng lúc này, từ ngoài cửa phòng vọng vào tiếng gọi của mẹ cô: “Mạc Lan, đừng gọi điện nữa, mau ra ăn cơm thôi nào!”

 

“Vâng, con ra ngay đây.” Mạc Lan đáp lại một tiếng, sau đó bèn hạ thấp giọng nói với Triệu Mật: “Tối nay tớ muốn đến đó tìm thử xem sao. Cậu có rảnh khôngrảnh chứ? Đi cùng tớ có được không nào?”

 

“Hả? Cậu muốn tự đi hay sao?” Triệu Mật kinh ngạc vô cùng.

 

“Nếu để mẹ tớ biết tớ đã đưa chiếc nhẫn cho bà thầy bói kia, khéo lại chẳng mắng chết tớ ấy chứ.” Mạc Lan liếc mắt về phía cánh cửa, sau đó lại thấp giọng nói: “Cảnh sát đã mang xác chết đi rồi, Phó Viễn cũng bị đưa về cục cảnh sát, tối nay ở đó không có ai, tớ muốn tự mình đến tìm thử xem. Thế nào? Cậu có đi không đây?”

 

Triệu Mật suy nghĩ một chút lúc rồi đáp: “Được rồi, tớ đi với cậu.”

 

“Ha ha, tốt quá rồi!” Mạc Lan vui mừng reo lên, kế đó lại nhắc nhở: “Đừng quên mang theo đèn pin và găng tay đấy! Chúng ta không được bật đèn, cũng không được đụng vào bất cứ thứ gì trong căn phòng đó cả!”

 

“Hiểu rồi, thế gọi là bảo vệ hiện trường.” Triệu Mật nói xong, liền khẽ cất tiếng reo lên vui vẻ ở đầu điện thoại bên kia: “Thật kích thíchphấn kích quá đi! Mạc Lan! Đây là lần đầu tiên tớ được tới hiện trường của một vụ án giết người đấy!”

 

* * *

 

9Chín giờ tối, Triệu Mật gọi điện thoại cho Mạc Lan theo lời hẹn,. sau đó Mạc LanCô lấy lý do cần trả sách giáo khoa cho Triệu Mật mà đàng hoàng ra khỏi nhà. Triệu Mật chờ sẵn bên quầy hàng hoa quả ở đầu đường, hai người vừa gặp nhau liền đi ngay tới bến xe bus. Nhà của Phó Viễn cách chỗ bọn họ không xa, ngồi xe bus chỉ cần qua hai bến xe bus là đã tới,. sSau khi lên xe, bọn họ chẳng mất bao nhiêu thời gian, bọn họ đã tới được đường Thải Bình rồi.

 

“Không ngờ nhà của Phó Viễn lại ở trên đường Thải Bình đấy.” Vừa mới xuống xe, Triệu Mật đã không kìm được lẩm bẩm một câu.

 

“Đường Thải Bình thì sao chứ?” Mạc Lan đưa tay qua khoác lấy tay người bạn tốt của mình, cả hai cùng đi về phía trước.

 

“Sao cậu lại chẳng biết gì thế nhỉ, trong lớp chúng ta có một người nữa cũng ở đó.”

 

“Là ai vậy?” Mạc Lan tò mò hỏi.

 

“Lão Phu TửLão phu tử[1] (Lão phu tử nghĩa đen là để chỉ các thầy đồ dạy học trong trường tư thục ngày xưa, nay còn dùng để ám chỉ những thành phần trí thức có suy nghĩ viển vông không ưa hoạt động. – ND)  chứ ai. Cha cậu ta vốn làm việc trong xưởng sản xuất đồng hồ, sau khi nghỉ việc thì mở một tiệm đồng hồ ở đó, cả nhà bọn họ đều ở tầng trên của cửa tiệm.” Triệu Mật trừng mắt lườm Mạc Lan vẻ trách móc. Lão Phu TửLão phu tử chính là biệt danh của Tiết Chấn – , đầu tầu học tập học sinh tiêu biểu của toàn khối lớp 10mười – , một gã cuồng học tập học điên đến mức có thể vì thành tích thi lọt ra khỏi top 3ba mà cảm thấy vô cùng đau đớn. Vì cậu ta chưa từng nói chuyện với người nào nằm ngoài top 10mười, cũng chưa từng giúp đỡ ai có thành tích học tập tương đối kém, do đó vớinên dù thành tích xuất sắc nhưng cậu ta của cậu ta mà không ngờ lại không phải lớp phó học tập, cũng chẳng thuộc vào ban cán sự lớp. Thành tích của Mạc Lan thường dao động ở vị trí thứ 15mười lăm, do đó, hai người xưa nay không có chút qua lại nào.

 

Đợi đã, tiệm đồng hồ? Mạc Lan đột nhiên dừng bước chân lại.

 

“Đường Thải Bình có phải chỉ có một tiệm bán đồng hồ, đúng không?” Cô hỏi Triệu Mật.

 

“Đúng vậy! Có chuyện gì sao?”

 

“Nhà của Phó Viễn nằm trong con ngõ ở ngay sát tiệm đồng hồ ấy.”

 

“Thật sao? Trùng hợp quá đi mất!” Triệu Mật kêu lớn, sau đó liền cười lên như điên dại: “Vậy bọn họ có được tính là thanh mai trúc mã không nhỉ?”

 

“Ừ ừ, còn là một cặp nhỏ ngây thơ nô đùa với nhau từ nhỏ ấy chứcó khi bọn họ còn chơi với nhau từ thời còn mặc quần thủng đít ấy nhỉ.” Mạc Lan gật mạnh cái đầu, cười nói. Cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tức tối của Lão Phu TửLão phu tử khi nghe thấy câu này của cô.


[1] Lão phu tử nghĩa đen là để chỉ các thầy đồ dạy học trong trường tư thục ngày xưa, nay còn dùng để ám chỉ những thành phần trí thức có suy nghĩ viển vông không ưa hoạt động.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s