Cảm lạnh mùa hè 4.5

“Y Thần, tớ tưởng là anh ta chỉ hỏi chơi thôi. Xin lỗi, chị em của cậu lại nghĩ ngắn rồi.”  Mỹ Tuệ lên tiếng giải thích vẻ rất vô tội, như thể vô tình phạm lỗi và đang rất ăn năn vậy. Tôi từ nhỏ đã sợ người khác khóc, cô ấy đã hối hận thế, tôi cũng đành phải chấp nhận.

Tôi tặc lưỡi hai tiếng, chuyện này coi như cho qua.

Tôi nằm dài trên sofa chơi điện tử trên điện thoại, bỗng nhiên điện thoại rung ù ù, một loạt những con số lạ làm tôi ngơ ngẩn mất ba mươi giây. Từ khi vào làm việc ở công ty này, số điện thoại lạ đến thế nào tôi cũng đã gặp, bất kể là số cố định hay di động, trong nước hay quốc tế.

“Y Thần, tôi là Lăng Sở. Còn nhớ tôi chứ?” Tôi toát mồ hôi. Anh chàng này sao cứ ám tôi như âm hồn không siêu thoát vậy. Tôi vỗ vỗ vào đầu, sau khi cảm thấy đau mới dám khẳng định đây không phải là ác mộng mà là sự thật.

“Ôi, tôi ngủ rồi, có chuyện gì ngày mai hãy nói.” Tôi cúp máy nhanh nhất có thể, sau đó cho số điện thoại của anh ta vào danh sách đen. Điện thoại cao cấp có khác, chức năng này thật là tiện lợi.

Tôi rất thích chiếc điện thoại mới, ngắm nghía nó suốt hai tiếng đồng hồ, sau đó mới lăn ra ngủ như con lợn chết.

Kể từ hôm bà Vương đó nhắc nhở chỉ bất đắc dĩ mới được dùng nước, tôi đã ăn mỳ ăn liền ba ngày rồi. Trước đây, khi Y Dương nấu mỳ lúc nào cũng cho thêm một quả trứng gà, bây giờ thì trứng gì cũng chả có, chỉ có mỳ không.

Máy giặt đặt trong nhà tắm, chăn và vỏ đệm sofa ngâm trong đó đã bôc mùi ẩm mốc. Cho dù đã được đóng nắp cẩn thận nhừng vẫn thấy mùi. Thấy bể cá có rêu, tôi quyết định thay nước, làm xong mới nhớ tới lời dặn của bà Vương: “Đường ống thoát nước còn đang sửa chữa…”

Tôi có chút hối hận khi nhìn dòng nước chầm chậm chảy xuống cống. Tôi bịt chặt mũi đứng ngẩn ngơ trong nhà tắm hồi lâu. Không thể để thế này được, mùi chăn và vỏ đệm sofa ngâm trong máy giặt khiến tôi không thể chịu thêm được nữa. Tôi lấy hết can đảm lôi chúng từ trong máy giặt ra.

Chỉ nghe trong đường ống nước ục ục vài tiếng sau đó tuyệt nhiên không nghe thấy gì nữa. Nước xả ra ứ lại trong nhà tắm không thoát được, tôi lấy que chọc chọc vào lỗ thoát nước nhưng không có tác dụng gì.

Tôi đau khổ cho cá ăn, vừa oán thán vừa thở dài, tôi hy vọng lũ cá cảnh có thể hiểu những lời tôi nói.

Sáng sớm hôm sau, không đợi tôi mở mắt, chuông cửa đã réo lên. Tôi cảm thấy sáng sớm đã có người đến tìm, chức chắn không phải là chuyện gì tốt lành.

Cửa mở, tôi đầu bù tóc rối xuất hiện khiến bà Vương giật nảy mình.

“Cháu chào bà, có việc gì mà bà tìm cháu sớm thế ạ?” Bà ấy vẫn có cái cằm nhọn hoắt, trông giống như nạn nhân bị bóc lột trong xã hội cũ, đói đến gầy giơ xương. Tôi ngáp một cái thật dài vẻ uể oải.

“Cháu gái, có phải cháu xả nước xuống cống không?” Bà ấy nhìn tôi nghi ngờ, còn tôi thì bị nhìn chằm chằm nên cũng hơi run.

“Không ạ, cháu không hề xả nước.” Tôi tự tin trả lời, sau đó không nói thêm gì nữa.

Bà Vương nhìn quanh căn phòng một lượt, thiếu mỗi nước bước vào phòng xem từng ngóc ngách, nhìn một lúc không thấy gì lạ, bà ấy quay người đi xuống lầu. Vừa đi vừa lẩm bẩm: “Lạ thật, nước ở đâu chảy ra nhỉ?”

Tôi nghe thấy trong những lời bà Vương nói có cả tiếng nước chảy trong ống thoát nước. Thật sự, chân tướng việc này còn chưa rõ ràng, vậy mà nghi can số một là tôi đã suýt chút nữa tự thú. Tinh thần phát giác tội phạm của bà Vương quả thật là tuyệt vời, mới sáng sớm đã dậy để lên đây hỏi chuyện này.

Tôi cười khúc khích mấy tiếng rồi lại trùm chăn kín đầu ngủ tiếp.

Sửa ống thoát nước đến ngày thứ sáu, tôi thề không thể theo chủ nghĩa ăn chay được nữa. Gọi điện thoại cho Mỹ Tuệ, nha đầu đó đang ở bên công ty của Lăng Sở bàn việc làm ăn.

“Bạn thân mến, bạn cũng tới đây đi, chúng ta cùng đi ăn.” Tôi không tìm được ai để đi cùng, lại càng không tìm được lý do hợp lý để từ chối nhu cầu của dạ dày, thế nên đành đồng ý.

Tôm hùm Nam Mỹ thân yêu, ta đến đây!

Lúc gặp Lăng Sở, thấy anh ta mặc một chiếc sơ mi kẻ màu hồng nhạt, rất tươi sáng nhưng cũng rất nam tính. Mặc dù có chút xấu hổ, có chút không thích nhưng tôi vẫn mỉm cười chào hỏi anh ta. Tôi vẫn như lần trước không nén được nhìn vào đôi bàn tay của Lăng Sở, chỉ thấy dưới ánh đèn sáng, những ngón tay thon dài, nhiều hơn trước đây một vết sẹo. Anh chàng này, làm thế nào mà lại để tay có sẹo thế?

Tôi có chút xót xa cho đôi bàn tay đẹp ấy.

Advertisements

One comment on “Cảm lạnh mùa hè 4.5

  1. Pingback: Cảm lạnh mùa hè – Vu Thiêm Hâm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s