Cảm lạnh mùa hè 4.2

“Xin hỏi, hai cô có thể bớt chút thời gian ăn cùng tôi bữa cơm không?” Anh ta cười, khóe miệng lộ ra một vòng cung hoàn mỹ.

Xem chừng tôi nghĩ không sai, nhất định rồi, gặp gỡ khách hàng là phải kèm ăn uống thì mới xây dựng được quan hệ. Chỉ là khẩu vị không giống nhau thôi.

Mỹ Tuệ kín đáo kéo gấu áo tôi, xem ra là muốn trưng cầu ý kiến của tôi. Chỉ là đang lúc bị người khác để ý, tôi không biết phải trả lời thế nào cho tiện. Ngẩng đầu lên phút chốc, thấy Mỹ Tuệ đã quả quyết nhận lời rồi. Sát thủ ngàn đao này, tôi còn chưa đồng ý cơ mà.

Điểm đến là một nhà hàng cao cấp. Tôi lật giở menu, rà tay dọc theo những món ăn ghi trên đó và chọn một con tôm hùm Nam Mỹ rất đắt tiền. Lăng Sở tiên sinh, xin lỗi nhé! Ai bảo anh là giám đốc còn tôi là nhân viên.

Nhân viên phục vụ vui vui mừng mừng ghi lại món tôm hùm Nam Mỹ tôi gọi, có lẽ vì nhìn thấy giá tiền ghi ở mặt sau mà vui chăng. Tôi lại chẳng bận tâm, tiếp tục bận rộn chọn món nữa.

Có lẽ đây là bữa ăn kỳ cục nhất mà tôi từng gặp. Trên bàn ăn Mỹ Tuệ và cái người tên là Lăng Sở đó say sưa nói chuyện, tôi chỉ ngồi một bên cổ vũ cho có phong trào, thiếu chút nữa thì dùng hết chân tay vào việc lột vỏ con tôm hùm Nam Mỹ kia.

Bàn tay của Lăng Sở đúng là rất đẹp, tôi vừa ăn vừa ngắm nó không chút e dè, đến mức cuối cùng đương sự còn không dám giơ tay ra tiếp tục gắp thức ăn nữa.

“Lăng tiên sinh, sao lại mời chúng tôi đi ăn vậy?” Tôi hỏi một câu rất gian trá. Bình thường mà nói, đàm phán hợp đồng xong rồi mới quyết định mời đi ăn tối, đều sẽ có dụng ý gì đó, cho nên đối với những hạng người như vậy, tôi cơ bản không có cảm tình gì.

Anh ta đột nhiên sững lại, dường như không biết phải trả lời thế nào.

“Lẽ nào còn có dụng ý khác?” Tôi truy hỏi thêm câu nữa, anh ta càng thể hiện sự khó xử, hợp đồng ký xong xuôi hết rồi, anh ta muốn trở mặt cũng không được nữa.

Tôi nhìn nhìn anh ta, nhịn không được, bật cười hai tiếng. Không ngờ da mặt của loại người như anh ta lại mỏng đến thế. Tôi dám chắc bữa ăn hôm nay nhất định sẽ khiến vị Lăng Sở tiên sinh này khó mà quên được.

Lúc thanh toán, tôi giống như con chuột trốn con mèo, tránh rất xa. Nhưng có vẻ như vị Lăng Sở tiên sinh đó không thèm ném ánh mắt thù ghét về phía tôi.

Ra tới cửa nhà hàng, anh ta quay lại cười với tôi và hỏi: “Hứa tiểu thư, có thể cho tôi biết làm thế nào để liên lạc với cô được không?”

Tôi có chút kinh ngạc, tôi cứ ngỡ rằng anh ta sẽ vì những câu hỏi lúc nãy của tôi mà cảm thấy khó để rút lui, không hề nghĩ anh ta có thể tự tin đến mức này. Ngập ngừng một lúc lâu, để giữ thể diện, tôi đọc cho anh ta số điện thoại di động của tôi, chỉ là số sáu cuối cùng bị đọc thành số chín.

Đại giám đốc Lăng, đúng là không chịu nổi!

Trên đường về nhà, Mỹ Tuệ chỉ cười và cười, đến nỗi lông tơ trên người tôi dựng hết cả lên.

Ngay lập tức tôi quay sang cười trêu cô ấy: “Lẽ nào đang nghĩ tới anh ta?”

Mỹ Tuệ nháy mắt với tôi một cái, khôn ngoan trả lời: “Thôi đi, không nhận ra đó là một người rất thích hợp với cậu sao?”

Tôi nhìn lên bầu trời, đêm nay sao rất thưa, rất nhạt.

Tôi chỉ nói với Mỹ Tuệ: “Tôi đã có bạn trai, bạn trai tôi tên là Y Dương.” Sau đó mỉm cười một cách ngốc nghếch.

Đúng thế, bạn trai tôi tên là Y Dương!

Chớp mắt đã đến ngày nghỉ phép, tôi dự định sẽ dọn dẹp tổng thể căn phòng, cho nên chăn đệm đều mang ra ban công phơi nắng, áo đệm của sofa cũng mang ném vào máy giặt. Đúng lúc tôi đang uể oải đấm đấm lưng thì chuông cửa reo.

Tôi nhìn qua lỗ quan sát trên cửa, đang đứng ngoài cửa là một người đàn bà lớn tuổi dáng vẻ nôn nóng, nhìn mặt quen quen, chắc là người ở tầng dưới mà tôi từng gặp qua.

“Cháu chào bà! Có việc gì vậy bà?” Tôi mở cửa, chào hỏi bà ấy rất lễ phép.

“Cháu gái! Bà sống dưới tầng một, bà họ Vương, cháu cứ gọi là bà Vương cũng được.” Nói đến đó bà ấy liền nhấc tay chống nạng, bước thẳng vào nhà. Haizz…bà ấy không biết mình là khách hay sao?

“Bà Vương, có chuyện gì xin bà cứ nói ạ.” Tôi có chút nôn nóng, đi theo thúc giục một câu.

“Cháu à, đường thoát nước của khu nhà này bị tắc rồi. Ban quản lý nói chúng ta phải tự giải quyết, bà nghĩ mỗi nhà chúng ta bỏ ra một chút tiền, thuê người nạo vét là xong.” Bà ấy vừa nói vừa kéo tôi ngồi xuống, rõ ràng là địa vị chủ khách đã bị hoán đổi. Thật kỳ quặc!

Advertisements

Saphire 2.2

Người bị hại là một phụ nữ trung niên, mái tóc dài được uốn theo hình gợn sóngnhẹ, trên người mặc áo sơ mi trắng và quần dài màu vàng nhạtkem, nằm ngửa ra trên mặt đất, hai mắt nhắm chặt (Khi Mạc Lan phát hiện ra thi thể tác giả có nói hai mắt người chết mở trừng trừng rất to, chi tiết này dường như có vấn đề. – ND), hai tay đặt ngang hai bên thân thểđể dọc theo thân, một chiếc dép lê đi trên chân, chiếc còn lại thì về sau mới được tìm thấy dưới gầm giường, Cao Cạnh đoán chừng chiếc dép này bị vô ý đá vào trong đó. Bọn họ tìm thấy chứng minh thư của người bị hại trong ngăn kéo bàn. Bà ta tên là Khưu Tiểu Mi, 42 bốn mươi hai tuổi, người thành phố này.

 

Nguyên nhân tử vong dường như vừa nhìn là rõ ngayđã rõ, bác sĩ pháp y cũng đã đưa ra đáp án khẳng định điều này.

 

“Bà ta hẳn đã bị chém chết như thế này, một dao là mất mạng ngay, dao phay cắt đứt động mạch cổ.” Vị bác sĩ pháp y họ Trương hết sức cẩn thận cầm lấy cán cây con dao phay, lấy nó từ trên cổ Khưu Tiểu Mi xuống.

 

“Bây giờ có thể ước đoán thời gian tử vong không?” Lý Kiện hỏi.

 

“Để tôi xem nào!” Bác sĩ pháp y lật áo sơ mi của Khưu Tiểu Mi ra, tỉ mỉ quan sát phần bụng của bà ta, nói: “Hà hà, phần bụng đã hơi chuyển màu xanh lục rồi.” Ông ta lại nhìn lỗ mũi và miệng của Khưu Tiểu Mi, hỏi: “Thời tiết hôm qua có phải rất nóng không nhỉ?”

 

“Đúng thế, hơn 25 hai mươi lăm độ. A, trong lỗ mũi bà ta có dòi rồi.” Cao Cạnh đưa mắt liếc nhìn lỗ mũi thi thể, không kìm được hỏi: “Thầy Ngô, như vậy có phải là có thể phán đoán thời gian tử vong đã vượt quá 24 hai mươi tư giờ không?”

 

“Cậu thì hiểu cái gì!” Lý Kiện trừng mắt lườm anh một cái.

 

Vị bác sĩ pháp y họ Ngô năm nay đã hơn ngoài năm mươi tuổi, bác sĩ Ngô, chỉ nhìn anh cười khẽ.

 

“Không tồi, Tiểu Cao, có chút thường thứckiến thức về pháp y đấy.” Ông khẽ vỗ vai Cao Cạnh, rồi nói với Lý Kiện: “Cao Cạnh nói không sai, thời gian tử vong đã vượt quá 24 hai mươi tư giờ rồi.”

 

“Nói như vậy, bà ấy đã bị hại vào quãng thời gian này ngày hôm qua rồi.” Lý Kiện nói.

 

“Đây là cái gì?” Cao Cạnh nhìn thấy trong lòng bàn tay Khưu Tiểu Mi lóe lên một tia sáng, bèn cẩn thận cạy mấy ngón tay của bà ta ra. Thì ra đó là một chiếc đồng hồ quả quýt kiểu cũ, kim đồng hồ vẫn đang chạy, thời gian hiển thị bên trên là thời gian hiện giờtại, bốn4 giờ 38ba mươi tám phút chiều.

 

“Cao Cạnh! Cậu làm bừa cái gì đấy?” Lý Kiện gắt lên.

 

“Em nhìn thấy…” Cao Cạnh còn muốn tranh cãimuốn biện luận, nhưng lập tức bị Lý Kiện ngắt lời.

 

“Cậu tưởng chỉ có mình cậu nhìn thấy thôi sao? Hiện trường không phải là khu vui chơi, trước khi làm việc cần phải động não mới được!” Lý Kiện trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó cẩn thận bỏ chiếc đồng hồ quả quýt vào trong túi đựng vật chứng. “Có mang bút không?” Lý Kiện hỏi anh.

 

“Dạ không.” Cao Cạnh có chút ngỡ ngàng. Anh không ngờ được, cảnh sát hình sự ra ngoài làm việc còn cần mang theo bút.

 

“Sao ngay đến cây bút mà cậu cũng không mang theo thế?”

 

“Em tưởng…”

 

“Cậu tưởng! Cái gì cũng không mang theo thế thì cậu đến chỗ này làm gì? Đi chơi chắc?” Giọng Lý Kiện cao hẳn lên. Cao Cạnh cảm thấy mặt mình đã đỏ lựng, anh lớn đến thế này rồi, đây mới là lần đầu tiên bị người ta dạy dỗ mà không phân biệt phải trái đúng sai gì như thế. Trong trường cảnh sát và đội tập huấn, trước giờ anh luôn là học viên ưu tú nhất, không có người thầy nào không hài lòng về anh, những lời anh được nghe hầu như đều là biểu dương và khen ngợi. Không ngờ vừa mới tới đơn vị, trong lần đầu tiên tới hiện trường mà anh đã bị quở trách thế này, trong lòng anh thật sự rất bất mãn. Cao Cạnh thầm nghĩ: Nếu không phải anh vào công tác sớm hơn tôi năm năm, nếu không phải anh có tư cách viết mấy câu vào phần đánh giá thực tập của tôi, tôi cũng chẳng thèm để ý đến anh làm gì.

 

“Xin lỗi, em quên mang theo bút. Giờ em sẽ đi mua.” Cao Cạnh nén giận cất tiếng xin lỗi, nhưng khi anh vừa đứng dậy chuẩn bị bước ra ngoài,  thì lại bị một viên cảnh sát hình sự khác tên là Cố Chí Hạo gọi lại.

 

“Này! Khi ra ngoài nhớ mua cho tôi bao thuốc lá Trung Hoa nhé!” Cố Chí Hạo nói.

 

Thuốc lá Trung Hoa? Nếu tôi không nhớ nhầm, một bao thuốc lá Trung Hoa có giá tới 30 ba mươi đồng (Đơn vị tiền tệ của Trung Quốc, tính theo tỷ giá năm 1995, một đồng Trung Quốc đổi được gần 1900 đồng Việt Nam, hiện nay 1 đồng Trung Quốc đổi được khoảng 3400 đồng Việt Nam. – ND), anh ta kêu tôi đi mua thuốc, liệu có đưa tiền không đây? Cao Cạnh lòng dạ rối bời. Từ sau mùa đông năm ngoái, khi mẹ anh mắc bệnh ung thư xương rồi qua đời, anh vừa phải một mình nuôi em gái, vừa phải trả nợ, về mặt kinh tế thực sự là thiếu thốn vô cùng. Thường ngày, ngay đến một lát thịt mỏng anh cũng không nỡ mua về ăn, vô cớ tiêu tốn mất 30 ba mươi đồng để mua thuốc lá cho người này, anh cảm thấy rất không đáng. Nhưng anh lại không tiện từ chối, khi mua thuốc về rồi cũng không thể dày mặt mà đòi tiền đối phương. Anh buồn bực nghĩ thầm: Xem ra 30 ba mươi đồng này mình mất chắc rồi.

 

Nhưng khi anh vừa định ra ngoài, lại nghe vị bác sĩ pháp y họthì bác sĩ cao Ngô gọi với theo: “Cao Cạnh, đợi đã.”

 

Anh dừng chân lại ngay trước cửa.

 

“Đến đây, cầm tiền này, hà hà, để tôi mời Tiểu Cố hút thuốc, cậu đừng có tranh với tối tôi đấy nhé!” Bác sĩ pháp y họ Ngô đưa tay vào trong túi lấy tiền, Cố Chí Hạo vội vàng xua tay ngăn cản.

 

“Không cần không cần, vừa nãy em không để ý, trong túi em thực ra vẫn còn hai điếu thuốc đây.” Cố Chí Hạo cười giả lảha hả nói.

 

Bác sĩ Ngô cũng khẽ cười, rồi nháy mắt ra hiệu với Cao Cạnh: “Tiểu Cao, đi nhanh về nhanh nhé! Ở đây còn đợi cậu ghi biên bản đấy.”

 

“Dạ.” Cao Cạnh nhìn bác sĩ Ngô bằng ánh mắt cảm kích, đáp lại một tiếng, rồi lập tức cởi túi bọc giày ra và chạy ra ngoài. Khi đã ra đến ngoài cửa, anh còn nghe thấy giọng của Lý Kiện vang lên phía sau lưng: “Mấy cô cậu thực tập sinh bây giờ là cứ cần phải rèn luyện mới được!”

 

Saphire 2.1

2. Thiếu nữ quái dị

 

Cao Cạnh vĩnh viễn không quên được cảnh tượng mà mình nhìn thấy vào ngày 3 tháng 4 năm 1995, khi anh lần đầu tiên bước vào hiện trường một vụ án mạng. “Vụ án Khưu Tiểu Mi” là vụ án giết người đầu tiên mà anh được tiếp xúc trong đời. Khi nhận điện thoại, anh không hề ngờ nghĩ người báo án lại chính là Mạc Lan – bạn tốt của anh. Anh chỉ biết, có một nữ sinh trung học phổ thông gọi vào số 110[1] (Số điện thoại khẩn cấp để gọi cảnh sát của Trung Quốc. – ND), rồi lắp ba lắp bắp nói rằng mình phát hiện thấy trong căn hộ số 101 nhà số 2 ngõ 38 đường Thải Bình có xác chết của một người phụ nữ. Nơi đó vừa khéo thuộc phạm vi quản lý của anh, thế là anh bèn. Anh đã cùng với hai người cảnh sát hướng dẫn của mình và hai vị bác sĩ pháp y xuất phátđi tới đó.

 

Khi tới nơi, phía trước cửa tiệm đồng hồ có hai học sinh đang chờ bọn họ. Anh vừa nhìn là nhận ra ngay, cô nữ sinh mặc áo khoác ngoài màu xám, có mái tóc dài buông xõa sau lưng chính là Mạc Lan. Ở bên cạnh cô là một học sinh cắt tóc ngắn, mặc áo khoác kiểu nam đang ngồi dạng chân trên bậc thềm đá, khuôn mặt dửng dưng nhìn xuống mặt đất. Biết mấy người bọn họ đang đi tới gần, người học sinh đó mới đột ngột ngẩng đầu lên, ném về phía anh một ánh mắt đầy ngờ vực. Về sau, Cao Cạnh mới biết, thì ra cô nữ sinh trông giống hệt con trai ấy là Phó Viễn, bạn cùng lớp với Mạc Lan, con gái duy nhất của người bị hại, học lớp 10 A3 trường trung học phổ thông Khánh Bắc[2]. (Nguyên văn “lớp cao nhất số 3 trường cao trung Khánh Bắc”. Hệ thống giáo dục cơ bản của Trung Quốc cũng kéo dài 12 năm giống như Việt Nam, bao gồm ba bậc tiểu học, sơ trung và cao trung, trong đó bậc tiểu học học 6 năm, sơ trung và cao trung học 3 năm. 3 năm của bậc cao trung lần lượt là cao nhất, cao nhị, cao tam, tương đương với lớp 10, 11, 12 của Việt Nam, người dịch tạm dịch lớp cao nhất số 3 là lớp 10 A3. – ND).

 

Mạc Lan nhìn thấy anh, cứ như là thấy vị cứu tinh, nhưng có lẽ vì thấy bên cạnh anh còn có người khác, cho nên cô cố gắng kiềm chế bản thân không lên tiếng chào hỏi, mà bước tới trước mặt hai người cảnh sát hình sự còn lại, rồi bắt đầu trả lời những câu hỏi của bọn họ. Anh thấy cô lúc này vẫn rơm rớm nước mắt, khuôn mặt đầy nét vẻ tủi thân, không khỏi cảm thấy xót xa vô cùng.

 

“Là em báo cảnh sát phải không?” Lý Kiện hỏi.

 

“Dạ vâng.” Mạc Lan đáp.

 

“Xác chết ở đâu?”

 

“Ở, ở trong phòng.”

 

“Em có quan hệ thế nào với người chết?”

 

“Con gái bác ấy là bạn học cùng lớp với em.”

 

“Vậy con gái người chết đâu?” Lý Kiện nhìn quanh bốn phía. Lúc này, Phó Viễn mới bước tới, ban đầu cô chỉ ngồi trên bậc thềm đá kia, dường như thể mọi chuyện đều chẳng liên quan đến mình.

 

“Em là con gái người chết?” Lý Kiện vừa đưa mắt quan sát Phó Viễn vừa hỏi.

 

“Vâng, để em đi mở cửa.” Là giọng của con gái, nghe cứ đều đều như quả lắc của chiếc đồng hồ.

 

Lý Kiện lại đưa mắt quan sát cô lần nữa. Cao Cạnh nhân lúc này đưa mắt nhìn qua phía Mạc Lan., Anh muốn dùng ánh mắt để an ủi cô, kêu cô đừng sợ. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ sợ hãi kia của Mạc Lan, bản thân anh cũng bất giác cảm thấy căng thẳng. Hiện trường liệu có phải là rất tanh đẫm máu không? Anh vẫn trong thời gian thực tập, đây là lần đầu tiên anh bước vào hiện trường của một vụ án mạng. Tuy trước đây anh cũng từng nhìn thấy người chết, nhưng đó đều là trên ảnh. Nghĩ đến cảnh tượng tanh đẫm máu mà mình lần đầu tiên phải đối mặt, trong lòng anh không tránh khỏi có chút kinh sợanh không kìm được hơi run lên.

 

“Tiểu Cao, cậu định muốn vào cùng với chúng tôi hay là ở lại bên ngoài này?” Lý Kiện dường như đã nhìn ra tâm tư của anh, hỏi với giọng đùa cợt.

 

“Em tất nhiên cũng muốn vào trong rồi.” Anh lập tức lớn tiếng trả lời.

 

“Ha ha, vậy thì tốt.” Lý Kiện khẽ cười một tiếng, lại gật gật đầu với anh, sau đó dặn dò: “Mang túi bọc giày vào đi!”

 

Anh vâng lời làm theo.

 

Căn hộ số 101 vô cùng tĩnh lặng. Phó Viễn bật đèn lên cho bọn họ xong, lập tức biến mất phía sau cánh cửa. Cao Cạnh loáng thoáng nghe thấy cô nói với Mạc Lan: “Chiếc nhẫn ấy chỉ đành để cảnh sát giao lại cho cậu rồi.”

 

Chiếc nhẫn? Anh cảm thấy khó hiểu, vừa định ngoảnh đầu lại nghe xem Mạc Lan nói thế nào thì, Lý Kiện ở bên trong đã lên tiếng gọi anh: “Tiểu Cao, mau vào đây! Sao lề mề thế?” AThế là anh chỉ đành vội vã bước vào trong.

 

 

Còn mayMay thay, đây không phải một vụ án băm xác. Anh vừa vào phòng, liền nhìn thấy thi thể, trong lòng thầm thở phào một hơi. Tuy mùi máu tanh ngợp trong cả căn phòng và con dao phay vẫn cắm trên cổ người chết kia cũng khiến anh cảm thấy dạ dày nhộn nhạo, nhưng nghĩ đến việc lần đầu tiên đến hiện trường án mạng mà có thể nhìn thấy một xác chết còn nguyên quần áo, anh đã cảm thấy mình rất may mắn rồi.

 

Căn phòng khá bừa bộn, góc phòng có chất mấy túi quần áo lớn, trên giường có hai chiếc chăn mỏng đắp mùa xuân còn chưa được gấp lại, trên chiếc bàn trang điểm kê sát tường đặt bừa bãi mấy món đồ trang điểm. Mấy Vài bộ quần áo kiểu nữ được phơi trên một sợi dây điện bên dưới trần nhà., Kkhi Cao Cạnh đi ngang qua, một chiếc quần dài màu xanh lam thiếu chút nữa còn va quệt vào trúng đầu anh. Anh bất giác đưa tay lên gạtđỡ, phát hiện chiếc quần đó không ngờ vẫn còn hơi ẩm.

 


[1] Số điện thoại khẩn cấp để gọi cảnh sát của Trung Quốc.

[2] Nguyên văn: “Lớp cao nhất số ba trường cao trung Khánh Bắc”. Cũng giống như Việt Nam, hệ thống giáo dục cơ bản của Trung Quốc kéo dài mười hai năm, bao gồm ba bậc tiểu học, sơ trung và cao trung. Trong đó, bậc tiểu học kéo dài sáu năm, sơ trung và cao trung mỗi bậc kéo dài ba năm. Ba năm của bậc cao trung lần lượt là: cao nhất, cao nhị, cao tam, tương đương với lớp mười, mười một và mười hai của Việt Nam. Người dịch tạm dịch lớp cao nhất số ba là lớp 10 A3.

Cảm lạnh mùa hè 4.1

CHƯƠNG 4

NGƯỜI ĐÓ ĐÃ XA TÔI THÊM CHÚT NỮA

Lúc này, tôi vẫn không tin chúng tôi đã thực sự chia tay. Không có người đàn ông nào có thể lại gần thế giới của tôi. Mối tình này,tôi cố chấp làm vậy. Cho dù cố chấp đến mức ngoan cố cũng không quan trọng. Quan trọng là tôi muốn thế.

Lúc tan làm, tôi gặp Mỹ Tuệ ở trước cửa thang máy. Tuy là chúng tôi cùng làm trong một công ty nhưng muốn gặp nhau cũng không hề dễ dàng.

Cô ấy mặc một chiếc váy liền thân màu hồng phấn, một dải nụ hoa bằng đăng ten vàng, chạy từ vai xuống khiến chiếc váy càng điệu đà. Cô ấy trang điểm như một công chúa, nhìn cực kỳ xinh đẹp. Tôi đứng đó muốn thán phục tài trang điểm của cô ấy nhưng lại không biết nói thế nào, nha đầu này, thật là xinh đẹp.

“Y Thần, cậu cùng mình đi gặp khách hàng. Cậu đứng ở đây đợi mình, đưa xong tài liệu này, mình quay lại ngay.” Nói rồi cô ấy đóng cửa thang máy, đi thẳng lên tầng mười hai.

Tôi ngơ ngẩn đứng nguyên tại chỗ, ngẫm nghĩ lại những lời cô ấy vừa nói. Đúng rồi, tốc độ nói của cô ấy quá nhanh, người lại đang ngu ngơ nên tôi phản ứng chậm hơn một bước. Tôi phải đi đâu, lẽ nào bộ phận kinh doanh của cô ấy và bộ phận thiết kế của tôi lại phát sinh quan hệ? Tôi lắc lắc đầu, bước về phía cửa ra.

Tôi vốn nghĩ cứ đi về đã, lát nữa gọi điện cho nha đầu ấy giải thích một tiếng là xong, lại không ngờ đang đi áo tôi bỗng bị kẻ nào đó túm lại từ phía sau. Lại còn nghe thấy tiếng thở gấp và tiếng cười ha ha khe khẽ.

“Này, nhận lời đợi tớ, sao lại bỏ đi trước thế?” Hỏi hay nhỉ? Vừa xong tôi có nhận lời đâu. Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt vô cùng bi thương rồi lại tiếp tục đi đường của mình.

“Em xin chị, những trường hợp này em không thích hợp để tham gia.” Tôi vốn cho rằng lời từ chối của tôi là hợp lý, lại không ngờ rằng câu này của mình ngay lập tức bị cô ấy phủ định.

Lúc này tôi thật sự cầu mong có thần tiên đại tỷ nào đó xuất hiện cứu tôi khỏi tay Mỹ Tuệ bởi vì cô ấy đang túm tay tôi quá chặt, quá đau.

Tôi vùng vằng cố gắng thoát ra, nhưng tất cả đều uổng công vô ích. Cô ấy chỉ nói với tôi, lần này là một khách hàng, thật sự, chỉ có một khách hàng. Còn nữa, đàm phán xong hợp đồng này, cô ấy sẽ mời tôi đi ăn cơm để bù đắp. Tôi đúng là kẻ nhu nhược, mới nghe cô ấy nói có hai câu đã xuôi, chả phản ứng gì nữa.

Lần này, địa điểm gặp mặt là một phòng trà sang trọng, chỉ có hai tầng, bài trí theo phong cách giả cổ. Chẳng hiểu sao, cứ nghĩ tới đi gặp khách hàng để ký hợp đồng là tôi lại nghĩ tới đến nhà hàng để được đánh chén, chẳng ngờ lần này lại được đi ký hợp đồng ở phòng trà.

Không bao lâu sau, người được gọi là khách hàng đã đến. Tôi không để tâm, chỉ lơ đãng nhấm nháp tách trà của mình. Chỉ đến khi Mỹ Tuệ đá vào chân tôi một cái dưới gầm bàn, tôi mới sực tỉnh. Điệu bộ của tôi khiến cho đối phương phải giật mình.

Tôi ngồi nghe họ bàn chuyện hợp đồng, nhìn vẻ bề ngoài thì có vẻ như đối phương và chúng tôi tuổi tác tương đương, vậy mà sao anh ta là giám đốc còn chúng tôi chỉ là nhân viên quèn? Thật là nhân tài không đợi tuổi, hoặc là khuôn mặt anh ta trẻ hơn tuổi thật, tôi rảnh rỗi phán đoán vu vơ như vậy.

Tôi lại chống tay lên cằm tiếp tục nhìn ra cửa sổ. Mỹ Tuệ nãy giờ chuyên tâm bàn bạc các điều khoản trong hợp đồng với người trước mặt, bây giờ mới quay sang giới thiệu anh chàng đó tên là Lăng Sở, là giám đốc dự án của một công ty. Còn lại những thứ cụ thể hơn tôi đều không nghe rõ.

Đột nhiên anh ta cầm ấm trà rót thêm trà ấm vào chén của tôi, ngay lập tức tôi bị đôi bàn tay vừa dài vừa trắng trẻo của anh ta thu hút. Đúng thế, tôi thực sự thích đàn ông có đôi tay xương xương như thế, bởi vì đó chính là đôi tay của Y Dương.

Tôi trợn mắt nhìn chằm chằm vào đó, rất lâu sau vẫn nhìn như thế, không thể rời mắt.

Anh ta như chiếc chìa khóa, mở toang cánh cửa tâm hồn tôi. Tôi thừa nhận đôi tay Y Dương không đẹp bằng tay anh ta. Nhưng đôi tay mãi mãi là đôi tay, không thể thay thế cho cả con người được.

Tôi có chút kích động, làm sánh nước trà ra ngoài. anh ta rất nhanh đưa cho tôi giấy ăn, sau đó ân cần hỏi han tôi có bị bỏng không.

Tôi cảm thấy hai má nóng bừng, không hiểu là vì sao.

Việc ký hợp đồng được tiến hành rất thuận lợi, may mắn thay, anh ta là một người rất nhẹ nhàng. Lúc chuẩn bị chia tay ở cửa quán trà. Tôi nghĩ là mình sẽ không còn được thấy đôi tay xương xương gầy gầy đó nữa, cũng không được nghe thấy mấy lời mà người có tên là Lăng Sở đó nói.